Diệt Thế Võ Tu

Lượt đọc: 3975 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Xung quan Đệ tam Tiên mạch (Hai)

❊ ❊ ❊

Ba mươi giọt Long Tủy cộng thêm mười viên Đăng Tiên Đan, cái này mà đặt ở bên ngoài, hầu như không ai mua nổi, đủ để đổi lấy vài vạn cân Thần thạch.

Hơn nữa cho dù có người trả nổi giá tiền để mua, cũng chưa chắc có người chịu bán!

Hôm nay Ô Hằng chỉ mới đột phá Phong Thần cảnh nhị trọng, đã tiêu sạch chỗ bảo vật giá trên trời này, hoàn toàn chính là đang đốt tiền.

Người xem xung quanh đều cảm thấy đau lòng thay.

Nhìn khắp cả Tiên Vực, cũng chẳng có tông môn trọng địa nào vì bồi dưỡng một vị thiên kiêu trẻ tuổi mà có thể bỏ ra cái giá đắt đỏ như vậy!

"Không ổn, tốc độ sinh trưởng đã chậm lại." Đợi khi tiên mạch thứ ba trên cột sống Ô Hằng mọc ra được hai phần ba, tốc độ chợt giảm mạnh, hắn mơ hồ cảm thấy nếu không thực hiện biện pháp khác, sẽ lại đi vào vết xe đổ.

Không kịp do dự, hắn lấy thêm mười viên Đăng Tiên Đan nuốt vào bụng.

Hoắc Chân trố mắt líu lưỡi, há miệng ra nhưng không nói nên lời, thằng nhãi đó rốt cuộc có bao nhiêu Đăng Tiên Đan chứ?

Trước đó lão còn nói Ô Hằng nhất định không lấy ra nổi mười viên, giờ khắc này hoàn toàn bị vả mặt, Ô Hằng từ lúc nãy đến giờ đã dùng hết thảy hai mươi viên Đăng Tiên Đan rồi!

Nhìn bộ dạng thản nhiên tự tại, không hề thấy xót xa chút nào của Ô Hằng, chắc hắn phải còn nhiều Đăng Tiên Đan hơn nữa mới đúng.

Nghĩ đến đây, Hoắc Chân hoàn toàn sụp đổ, một đời cường giả Bát mạch Đăng Tiên lại cảm thấy mình có chút không ngẩng đầu lên nổi trước mặt tiểu tử Ô Hằng này.

Bất thình lình, Hoắc Chân quay đầu nhìn về phía Tinh Vũ, kích động hỏi: "Đã Ô Hằng nhận được Đăng Tiên Đan ở Long Cốc, vậy ngươi có nhận được không?"

"Đương nhiên là có!" Tinh Vũ vẻ mặt rạng rỡ nói.

Nghe thấy lời này, vô số tu sĩ Thiên Môn Sơn trong mắt lộ ra ánh nhìn ghen tị, Tinh Vũ chắc chắn đã nhận được lợi ích to lớn ở Long Cốc, sớm biết như thế, họ cũng nên theo Ô Hằng đi tham gia tiệc rượu!

"Ngươi chia được bao nhiêu bí tàng?" Giọng Hoắc Chân trở nên trầm thấp, đè nén sự kích động trong lòng.

"Long Tủy mấy chục giọt, Đăng Tiên Đan hai mươi viên, Dạ Ngân Châu ba viên, Hoàng Kim Tửu hai vại lớn, vài món Viễn Cổ Thánh Binh, cùng với vài kiện Tiên binh thời cận đại, vài loại tiên dược, vạn cân Thần thạch, nhưng phần lớn tiên dược cơ bản đều bị Ô Hằng lấy rồi, hắn còn có sáu mươi viên Đăng Tiên Đan." Tinh Vũ nói đến đoạn sau không khỏi lộ ra vẻ thống khổ, mình đúng là cái miệng hại cái thân, lúc đó nhất thời nghĩa khí dâng trào, nói mình không công không nhận lộc, vì thế không biết đã bỏ lỡ bao nhiêu bảo vật vô giá, đều để Ô Hằng chiếm phần lớn.

"Không tệ nha, tuy Ô Hằng chiếm phần lớn, nhưng cũng là chuyện đương nhiên, hơn nữa những thứ ngươi nhận được cũng là một kho báu khổng lồ rồi!" Hoắc Chân kinh thán không dứt, không ngừng vỗ tay tán thưởng.

"Tóm lại là thu hoạch khá phong phú!" Tinh Vũ thản nhiên nói, lúc này hắn nên im lặng, chỉ tận hưởng ánh mắt ngưỡng mộ của mọi người là được, như vậy mới là cảnh giới cao nhất của việc khoe mẽ!

"Rất tốt, vi sư quả nhiên không nhìn lầm ngươi!" Hoắc Chân gật đầu, vỗ mạnh lên vai Tinh Vũ, trong giọng điệu mang theo vài phần ý vị thâm trường.

Tinh Vũ nhíu mày, luôn cảm thấy có chỗ nào đó không ổn.

"Tinh Vũ à, ngươi cũng biết Thiên Môn Sơn gặp phải đại kiếp nạn này, nguyên khí bị tổn thương nặng nề, muốn nhanh chóng quật khởi, thì không thể thiếu số bí tàng ngươi nhận được ở Long Cốc!" Sau đó chỉ thấy Hoắc Chân từ tốn nói, giọng điệu dạt dào tình cảm.

Tinh Vũ lập tức biến thành mặt khổ qua, âm thầm hối hận cái miệng của mình, lại dám đem bí tàng nhận được nói ra không chút giữ lại...

"Vi sư biết ngươi tu luyện cần những thứ này, cho nên vi sư không định lấy quá nhiều, giao ra một phần lớn là được!" Hoắc Chân nói đến đây, đôi mắt vẩn đục sáng rực lên, giống như hai mặt trời nhỏ vậy.

Đơn giản chính là cướp bóc trắng trợn mà!

Còn nói không lấy nhiều sao?

Lấy một nửa cũng còn đỡ, đằng này lại nói muốn một phần lớn, một phần lớn là một con số rất không ổn định, Hoắc Chân hoàn toàn có thể ngồi đất lên giá, nói muốn tám phần hoặc chín phần, như vậy cũng là một phần lớn, chừa lại cho mình một phần, cũng có thể coi là một phần nhỏ.

"Tinh Vũ sư huynh thật hào phóng, mở miệng liền nói muốn quyên góp phần lớn bí tàng ra, thật đúng là phúc phận của Thiên Môn Sơn!"

"Không hổ là người thừa kế tương lai của Thiên Môn Sơn, vào thời khắc then chốt, luôn có thể giúp đỡ rất nhiều!"

"Ừm, Tinh Vũ sư huynh đối nhân xử thế luôn hào phóng, huynh ấy quyên góp những gì nhận được ở Long Cốc cũng là chuyện nằm trong dự liệu!"

Đám tu sĩ Thiên Môn Sơn mỗi người lộ ra vẻ tán thưởng, không ngừng tán dương.

Tinh Vũ cạn lời, lần này mình không còn chút đường lui nào để từ chối nữa rồi!

Quả nhiên gừng càng già càng cay, Hoắc Chân ba câu hai lời đã khoét sạch số bí tàng hùng hậu trên người mình!

"May mà Phượng Hoàng nhà ta nhận được không ít hơn ta, sau này dùng của nàng là được!" Tinh Vũ liếc nhìn Phượng Hoàng đang đứng bên cạnh, cảm thấy rất mãn nhãn, cảm thấy thời khắc hạnh phúc nhất của đời người chẳng qua cũng chỉ thế này, khi phong ba bão táp vẫn có người thương luôn bầu bạn bên cạnh.

Ai ngờ Phượng Hoàng dường như nhìn thấu bàn tính nhỏ của Tinh Vũ, cố ý đứng xa hắn vài bước, cảnh giác nói: "Của ngươi là của ta, của ta vẫn là của ta, đừng hòng đánh chủ ý lên Long Tủy và Đăng Tiên Đan trên người ta!"

"Các người..." Tinh Vũ lập tức muốn hộc máu.

Cái quái gì mà thời khắc hạnh phúc nhất đời người, đây sẽ là bóng ma mà cả đời hắn khó lòng thoát khỏi...

Người ta cùng lắm là một đêm phát tài hoặc một đêm trắng tay, hắn thì hay rồi, trong chớp mắt đã thành kẻ nghèo rớt mồng tơi, người tài đều mất!

Thế cục bên phía Ô Hằng cuối cùng đã ổn định, số thiên tài địa bảo tiêu tốn nhiều hơn gấp đôi so với dự tính, dùng hết ba mươi giọt Long Tủy và hai mươi viên Đăng Tiên Đan, nếu việc này truyền ra ngoài, toàn bộ người trong Tiên Vực chắc chắn sẽ đảo lộn giá trị quan nhân sinh!

Nhìn suốt cổ kim, có mấy tu sĩ nỡ lòng sử dụng nhiều thiên tài địa bảo như vậy khi đột phá Phong Thần cảnh nhị trọng?

Phải biết Long Tủy và Đăng Tiên Đan đều là vật có thể gặp mà không thể cầu, rất nhiều khi có Thần thạch cũng khó mà mua được, dùng một chút là bớt một chút.

Một lượng tài lực lớn như vậy, cơ bản chỉ vào thời khắc then chốt nhất mới có tu sĩ nỡ sử dụng, ví dụ như thời khắc đột phá Đăng Tiên cảnh!

Hôm nay Ô Hằng coi như lại phá thêm một kỷ lục mới!

Trở thành tu sĩ nỡ lòng bỏ vốn liếng khủng nhất vào bản thân trong lịch sử.

Một canh giờ sau, hào quang trên người Ô Hằng thu liễm, cả người trông thần thái rạng rỡ, tinh khí thần dồi dào, đứng từ xa quan sát cũng có thể cảm nhận được khí huyết chi lực mạnh mẽ trong cơ thể hắn.

Quan trọng nhất chính là tiên mạch thứ ba trên cột sống của hắn cuối cùng đã thành hình!

Phong Thần cảnh nhị trọng thức tỉnh tiên mạch thứ ba!!

Những gì họ nhìn thấy chính là kỳ tích, cả đời này chắc không thể thấy được trên người kẻ khác nữa.

"Tu luyện như vậy, thật sự có vi phạm thiên đạo mà!" Hoắc Chân cảm thán, cảm thấy Ô Hằng thực sự khiến người ta phải giận sôi người.

"Chính vì vi phạm thiên đạo, mới tỏ ra gian nan như vậy nhỉ, con đường Ô Hằng phải đi trong tương lai sẽ gian nan hơn chúng ta gấp mấy lần!" Phượng Hoàng lên tiếng.

Tinh Vũ gật đầu nói: "Đây là lẽ đương nhiên, khi chiến đấu chỉ cần nhiều hơn một tiên mạch là có thể đè chết người, đợi đến khi Ô Hằng đạt đến Phong Thần cảnh thập nhị trọng, thập tam tiên mạch, thì tuyệt đối là vô địch trong số những người Phong Thần cảnh tại Thiên đại thế giới! Đi con đường nghịch thiên như thế này, không có chút khó khăn trắc trở sao được chứ!"

"Muốn thập tam mạch Đăng Tiên hầu như là không thể, ta cảm thấy Ô Hằng có cơ hội Đăng Tiên ở thập nhị tiên mạch, mà đó là trong điều kiện có lượng lớn thiên tài địa bảo, nếu không thì hắn có thể Đăng Tiên ở thập mạch đã là khá lắm rồi!" Hoắc Chân bình tâm mà luận nói.

"Cũng phải, là chúng ta nghĩ quá đơn giản rồi, thập tam mạch Đăng Tiên, xưa nay chưa từng có ghi chép, ngay cả thập nhị mạch Đăng Tiên cũng chỉ nằm trong truyền thuyết, thập tam tiên mạch Đăng Tiên lại càng là chuyện hư vô."

[Dịch từ bản hv] ChuongId:892
Nguồn: Việt Nam Thư Quán
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 4 tháng 9 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.