Tiên quang tỏa ra từ Thiên Thần Thạch hóa thành một trận bão đỏ rực, trong nháy mắt quét sạch toàn trường, ngay cả bầu trời xanh cũng bị nhuộm thành một màu đỏ như máu, có thể thấy rõ sự mãnh liệt trong đó.
Đông đảo tu sĩ đều vội vàng dùng tay che mắt để tránh bị ánh sáng chói lòa làm tổn thương.
Thiên Thần Thạch màu đỏ thẫm này không nghi ngờ gì là thứ có sức công phá thị giác mạnh mẽ nhất, chấn động tâm thần người xem, bởi điều này có nghĩa là đã có người đánh thức được mức độ dao động thần thạch cực hạn nhất.
Hầu như chẳng có mấy ai muốn tin cảnh tượng này là thật, ngay cả tu sĩ Bích Vân Sơn từ xưa đến nay cũng chưa từng ghi chép lại mấy lần cảnh tượng như thế này.
Nếu không phải mười ngày trước Thiên Túng Tinh Thần đã kích hoạt hồng quang của Thiên Thần Thạch, thì lần cuối cùng tảng Thiên Thần Thạch này tỏa ra hồng quang đã là chuyện của mấy ngàn năm về trước rồi.
"Hồng quang cấp bậc cao nhất... kh-không thể đo lường giá trị dao động thần thạch!!" Ngay cả vị khảo quan khi nói cũng run rẩy, rõ ràng là bị dọa sợ, sắc mặt hơi có chút bối rối và kích động.
Nghe vậy, mấy vị chấp sự Bích Vân Sơn nhìn mà mí mắt giật liên hồi, cứ theo đà này thì người vừa thử nghiệm lúc nãy lại là một tồn tại có thể sánh vai với Thiên Túng Tinh Thần sao?
"Là ta sao? Tiềm năng của ta lại lớn đến mức này ư?" Vị tu sĩ ngay từ đầu đã xếp hàng ở vị trí thứ nhất kia cũng vô cùng kích động, hắn tên là Hà Vũ, tâm trạng xui xẻo khi bị người khác liên tục chen ngang thử nghiệm lúc nãy đã quét sạch hoàn toàn!
Thế nhưng, Hà Vũ bỗng cảm thấy kỳ lạ, bởi vì bản thân còn chưa bắt đầu thử nghiệm, ngay cả tay cũng chưa chạm vào Thiên Thần Thạch.
Chẳng lẽ là vì bản thân mình quá mức nghịch thiên? Chỉ cần đứng trước Thiên Thần Thạch là có thể khiến Thiên Thần Thạch tỏa ra mức độ dao động thần thạch cao cấp nhất?
Chỉ cần nghĩ vu vơ như vậy thôi, Hà Vũ đã thấy máu nóng sôi trào, bản thân mình lại có thể là một kỳ tài tuyệt thế sánh vai với Thiên Túng Tinh Thần, chắc chắn là trước đây bị gia tộc vùi dập nên không thể kích phát ra tiềm năng vốn có!
Vị khảo quan đứng bên cạnh Thiên Thần Thạch hít sâu một hơi, trấn an tâm trạng kích động, sau đó không khỏi trợn trắng mắt, nhìn Hà Vũ đang sướng rơn mà nói: "Ngươi lui ra trước đi, lát nữa hãy quay lại thử nghiệm."
Ngay sau đó, vị khảo quan vội vàng hô lớn về phía Ô Hằng vẫn chưa đi xa: "Người trẻ tuổi chớ vội rời đi, đã có người đi bẩm báo Lão Tiên Chủ, đến lúc đó sẽ có người chuyên trách tiếp đón các ngươi."
Oa!
Trong chớp mắt, hiện trường như vỡ tung!
Bẩm báo Lão Tiên Chủ, Bích Vân Sơn đích thân phái người tiếp đón? Sự vinh dự này chỉ có những nhân vật tầm cỡ như Thần Vương của Thần Vực, Tiên Tôn của Tiên Vực mới có tư cách sở hữu thôi!
"Cái này..." Mặc Tâm trợn tròn mắt, miệng há thành hình chữ "O", dùng ánh mắt nhìn quái vật chằm chằm Ô Hằng. Một tu sĩ đến từ vùng đất man di, sao lại có tư cách khiến Thiên Thần Thạch tỏa ra hồng quang mãnh liệt nhất chứ? Hơn nữa ngay cả khảo quan cũng không thể đo ra giá trị dao động thần thạch, vậy rõ ràng là đã vượt quá mức năm mươi cao nhất...
Nghĩa là tương lai của hắn hoàn toàn không thể dự đoán được!!
Mặc Thường khó lòng bình tĩnh, sắc mặt dần trở nên khó coi. Nếu nói việc Ô Hằng có thể kích phát ra hồng quang cấp bậc cao nhất là cho hắn một cái tát nảy lửa, thì lời của vị khảo quan kia có thể khiến hắn đau đớn như bị dao cứa trong lòng!
Chuyến đi lần này, hắn chính là muốn trở thành quan môn đệ tử cuối cùng của Lão Tiên Chủ, một khi Lão Tiên Chủ chú ý tới người này, thì bản thân sẽ mất đi một cơ hội quý giá, vì giữa hai người hắn đã không còn tư cách cạnh tranh nữa rồi.
"Thiếu chủ... mấy người này e là lai lịch rất lớn, trước đó chúng ta từng đắc tội, liệu có bị trả thù không?" Mấy tên tu sĩ Mặc gia đều khó khăn nuốt nước bọt, nhớ lại thái độ kiêu ngạo của mình đối với nhóm người Ô Hằng lúc trước, càng thêm hối hận. Điều duy nhất đáng mừng là hai bên không đánh nhau, nếu không mấy tên như bọn họ tuyệt đối không chịu nổi một đòn!
Một tồn tại có thể sánh vai với Thiên Túng Tinh Thần tất nhiên sở hữu thực lực chém giết cả những truyền thuyết Đăng Tiên!
Sắc mặt Mặc Thường âm trầm không định, trên mặt sớm đã chẳng còn chút máu, cái gì mà bình thản như không, cái gì mà phong độ nhẹ nhàng, cái gì mà không kiêu không ngạo đều biến hết xuống địa ngục đi.
Ngoài ra, Mặc Thường còn phát hiện ra một chi tiết, khi ánh sáng của Thiên Thần Thạch chuyển từ màu xanh thẫm sang màu tím rồi biến thành đỏ rực, trên mặt thiếu niên áo trắng lộ ra vài phần kinh ngạc, điều này cho thấy chính thiếu niên áo trắng cũng không lường trước được cảnh tượng này.
Ô Hằng không hề cố ý, hắn muốn che giấu tu vi, không muốn quá cao điệu, nên rất khó hiểu tại sao Thiên Thần Thạch lại có thể kiểm tra thấu đáo bản thân mình như vậy.
"Chẳng lẽ là do khi tiềm năng của một người đạt tới cảnh giới nào đó, dù có cố ý che giấu cũng có thể khiến Thiên Thần Thạch tỏa ra hồng quang cấp bậc cao nhất?" Ô Hằng cảm thấy khó hiểu, hắn lờ mờ cảm thấy Thiên Thần Thạch đã bị người ta động tay động chân, khiến cho những thiên tài trẻ tuổi thực sự không nơi ẩn nấp, chỉ cần dám tới thử nghiệm thì chắc chắn sẽ bị phát hiện.
Bên trong đó liệu có âm mưu gì không?
Thực tế thì, từ lâu hắn đã cảm thấy kỳ lạ, tại sao Bích Vân Sơn lại dùng Thiên Thần Thạch để chọn ra những kẻ kiệt xuất của thế hệ trẻ, tại sao kẻ kiệt xuất của thế hệ trẻ lại có thể tham gia thọ yến?
Tại sao Lão Tiên Chủ lại muốn mời nhiều kẻ kiệt xuất của thế hệ trẻ như vậy đến xem Nữ Oa Đế Đồ?
Những nghi vấn trước đây, cộng thêm sự quỷ dị của Thiên Thần Thạch hiện tại, khiến Ô Hằng buộc phải suy nghĩ nghiêm túc rồi.
Thấy Ô Hằng bình thản trầm tư, Mặc Thường đã hiểu ra mọi chuyện, hiểu rằng người này ngay từ đầu không hề có ý định phô bày thực lực để làm nhục mình, hoặc có thể nói hắn cũng giống như mình, đều không thích dùng lời nói để làm nhục những người không liên quan đến mình, giống như lũ kiến hôi vậy. Khi kiến hôi giương hai chiếc râu lên khiêu khích bạn, liệu bạn có để ý tới không? Rõ ràng là sẽ không để ý, chỉ mỉm cười cho qua là được.
Trong lòng Mặc Thường, Ô Hằng chính là kiến hôi.
Trong lòng Ô Hằng, Mặc Thường cũng là kiến hôi.
Chỉ là hiện tại, trong lòng Mặc Thường, thân phận của Ô Hằng đã có thay đổi long trời lở đất.
Mà trong lòng Ô Hằng hiện tại, Mặc Thường vẫn như cũ là kiến hôi...
Sự cố ngoài ý muốn như vậy, khiến Mặc Thường càng thêm khó chịu, hắn thà rằng Ô Hằng cố ý làm nhục mình, còn hơn là hy vọng vì một chuyện ngoài ý muốn mà khiến mình hiểu ra sự thật.
Nhóm người Ô Hằng rất nhanh đã đi theo sự dẫn dắt của tu sĩ tiếp đón chuyên trách để lên núi, biến mất tại hiện trường, chỉ để lại tảng Thiên Thần Thạch với ánh sáng đỏ rực không tan trong thời gian dài!
Chẳng bao lâu sau, toàn bộ Bích Vân Sơn đã vỡ tung!
"Truyền nhân Ma Đạo tới rồi!! Kích hoạt hồng quang cấp bậc cao nhất của Thiên Thần Thạch, hơn một canh giờ rồi vẫn chưa tan biến, theo thảo luận của mấy vị trưởng lão Bích Vân Sơn, giá trị dao động thần thạch của Ô Hằng có lẽ còn cao hơn Thiên Túng Tinh Thần vài phần!"
"Thú vị, không ngờ hắn lại thực sự dám đến dự tiệc!"
"Được biết, lần này Sơn Hải Nha của Sơn Hải gia, kẻ đã được giấu kín bao nhiêu năm nay cũng sẽ xuất thế, phong ấn trong thần thạch không biết đã bao nhiêu vạn năm, rất có khả năng là hậu duệ của một đời chiến thần kỷ nguyên Hoang Cổ trước đây, đến lúc đó mà đánh nhau với truyền nhân Ma Đạo thì đúng là có trò hay để xem rồi."
"Hừ hừ, vẫn là Thánh nữ của Tử Sơn giáo là có điểm để xem hơn, một vài kẻ theo đuổi đã chặn trước cửa Bích Vân Sơn mấy tháng, chỉ để được một lần chiêm ngưỡng tiên tư của Thánh nữ mà thôi!"
"Các ngươi chẳng lẽ vẫn còn chưa biết sao, thọ yến của Lão Tiên Chủ lần này rất có thể sẽ xảy ra đại sự, chẳng qua chỉ là lấy danh nghĩa thọ yến để triệu tập các lộ cự phách, có chuyện muốn thương nghị!"
Trên Bích Vân Sơn thực sự vô cùng náo nhiệt, nhân mã các lộ hội tụ, trong đó có rất nhiều đại gia tộc mà Ô Hằng đã sớm nghe danh như sấm bên tai.