Diệt Thế Võ Tu

Lượt đọc: 11026 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 2285
Thánh nhân truyền đạo (một)

❊ ❊ ❊

Đêm đã dần khuya, trận đại tuyết kéo dài suốt ba ngày ba đêm cuối cùng cũng ngừng lại, chỉ còn những cơn gió lạnh gào thét, quét qua mặt đất.

Một vầng trăng sáng vừa mới nhú đầu lên đã bị bóng tối vô biên che khuất, đó là một sinh linh che trời lấp đất, toàn thân đỏ thẫm, đôi mắt sắc bén nhiếp người, hai chiếc đầu thon dài, không khác gì đầu rắn, tràn ngập lệ khí nhiếp người, khiến người ta khiếp sợ.

Đây chính là Song Đầu Dực Giao, đại hung cấp bậc Tiên Vương, không phải người bình thường có thể điều khiển.

Trên lưng Song Đầu Dực Giao, một nam tử trung niên đứng sừng sững, thần tình lạnh lẽo đến cực điểm, ánh mắt coi thiên hạ như kiến hôi khóa chặt lấy Ô Hằng.

"Lý Thanh?"

Ô Hằng liên tục ho ra máu, khi phát hiện người tới, trong mắt lóe lên một tia phẫn nộ khó nói nên lời.

Đường đường là một nhân vật lẫy lừng tên tuổi, vậy mà lại âm thầm đánh lén hắn, còn liên đới trọng thương lão thánh nhân, đây là chuyện hắn không thể dung thứ nhất.

Ô Hằng thấy Lý Thanh nhìn mình trầm mặc không nói, tiếng cười lộ vẻ cay đắng, quả đúng là thành vương bại khấu, kẻ thất bại trong lòng bất lực, đã là tu sĩ Vị Thủy Tinh tới, hắn sớm nên nghĩ đến chuyện Lý Thanh đang nấp trong bóng tối chờ cơ hội ra tay.

Một đòn của Lý Thanh đã khiến hắn bị thương rất nặng, liên đới lão thánh nhân cũng lâm vào trạng thái sinh mệnh sắp tiêu tan.

Vết thương trên người Ô Hằng xuyên từ sau lưng ra trước ngực, to bằng nắm đấm, rất nhiều cơ quan đều bị đánh thủng, thậm chí trái tim cũng tàn phá hơn phân nửa, lúc này máu vẫn tuôn không ngừng. Nhưng hắn vẫn nghiến chặt răng, đỡ lão thánh nhân đứng dậy, quát lớn với Lý Thanh: "Ngươi không thấy chuyện này rất vô sỉ sao? Ban đầu tiên chủ các vực đều lập lời thề, đoạt thánh quả thì thuộc về người đó, sau đó không được truy cứu, tự tương tàn lẫn nhau, chỉ có thể nói độ lượng của ngươi quá nhỏ nhen."

Lý Thanh mặt không gợn sóng, nhìn thoáng qua thi thể nhiều tu sĩ Thất Giới nằm dưới chân Ô Hằng, thản nhiên nói: "Ta có thể cho ngươi một cái chết thể diện!"

"Nực cười, đã làm chó săn cho Thất Giới, hà tất phải dựng cho mình cái bài vị đứng không vững?" Thần sắc Ô Hằng có chút điên cuồng, đôi mắt dần dần đỏ ngầu, nhưng hắn nhận ra, mình lúc này tuyệt đối không được sử dụng sức mạnh của Địa Ngục Chi Môn nữa.

Hiện tại đang ở U Nguyệt Tinh, pháp tắc tàn phá, Ô Hằng hai lần tế ra Địa Ngục Chi Môn tại U Nguyệt Tinh đều xuất hiện tình trạng mất kiểm soát.

Nếu lời tiên tri là thật, mạt thế thực sự là do Địa Ngục Chi Môn mất kiểm soát mà dẫn đến, còn bây giờ sau khi tế ra Địa Ngục Chi Môn lại mất kiểm soát, Ô Hằng sẽ trở thành tội nhân thiên cổ.

Lý Thanh dường như cũng phát hiện ra nỗi băn khoăn của Ô Hằng, khóe miệng mang theo vẻ giễu cợt nhàn nhạt, lên tiếng: "Không dám tế ra Địa Ngục Chi Môn nữa à? Thực tế, dù ngươi có tế ra Địa Ngục Chi Môn cũng không phải đối thủ của ta, hà tất phải đi làm cái tội nhân thiên cổ đó làm gì?"

Chỉ có thể nói lời Lý Thanh nói là đâm trúng tim đen, tình trạng Ô Hằng hiện tại đã quá suy yếu, dù có tế ra Địa Ngục Chi Môn cũng khó mà làm nên chuyện gì, huống hồ hắn trong tình trạng này mà tế ra Địa Ngục Chi Môn cũng là dễ xảy ra tình trạng mất kiểm soát nhất.

Đã đằng nào cũng chết, hà tất phải làm việc thừa thãi này?

"Bành!"

Lý Thanh không nói nhiều, trực tiếp hóa thành một luồng sáng xanh lao đến trước mặt Ô Hằng, một cước đá văng hắn bay đi.

"Á!"

Ô Hằng hét lên một tiếng thảm thiết xé lòng, cước này vừa vặn đá trúng ngực hắn, khiến xương sườn gãy lìa, vết thương càng thêm mở rộng, máu tươi như suối, bắn vọt ra ngoài.

Lão thánh nhân ngược lại nhìn sinh tử rất nhẹ nhàng, ánh mắt không gợn sóng, nhìn Ô Hằng, rồi lại nhìn Lý Thanh, lúc này mới nói: "Ô Hằng là hy vọng của nhân tộc, ngươi đã cùng là nhân tộc, không nên hành sự như vậy."

"Ta sao lại không biết thằng nhóc này rất giỏi chứ." Lý Thanh không phản bác điều gì, nhưng cứ nghĩ đến chuyện năm xưa bản thân sắp giành được Hóa Đạo Quả lại bị cướp mất, hắn liền không thể bình tĩnh nổi, giận không thể át, lại một cước hung hăng đá vào người Ô Hằng, giống như gió thu quét lá rụng, cả người Ô Hằng dán trên nền tuyết trượt ngang, máu tươi chảy ra từ ngực nhuộm đỏ lớp tuyết trên đường.

"Các ngươi không biết đâu, lúc đó ta đã ở ngay trước Hóa Đạo Quả, giơ tay là có thể lấy được. Hơn một ngàn năm trước, ta đã là Tiên Vương tứ cảnh, suốt hơn một ngàn năm không thể tiến thêm một tấc, các ngươi không thể tưởng tượng nổi nỗi thống khổ của ta. Khi còn nhỏ được coi là thiên tài, sẽ trở thành chúa tể của Thiên Đại Vực, vậy mà vẫn luôn mắc kẹt ở cảnh giới tiểu Tiên Vương, còn bị kẻ thù xưa kia vượt mặt..."

Lý Thanh càng nói càng đau khổ, hận ý đối với Ô Hằng trong mắt càng thêm nồng đậm, hắn vươn tay thăm vào hư không, bóp chặt yết hầu Ô Hằng, nghiến răng nghiến lợi nói: "Hóa Đạo Quả đó là hy vọng để ta tiến giai Đại Tiên Vương, ta chờ đợi suốt hơn một ngàn năm, ngươi lại cướp mất nó, khiến ta trở thành trò cười cho thiên hạ! Ngươi đáng chết!"

"Khụ khụ..."

Ô Hằng bị bóp cổ, hai chân lơ lửng, ho hai tiếng đầy khó chịu, nhưng trong mắt hắn không hề có chút sợ hãi, mà toàn là vẻ khinh miệt khinh bỉ, nhìn Lý Thanh nói: "Hóa Đạo Quả vốn dĩ là ai có bản lĩnh tranh đoạt thì thuộc về người đó, ngươi bản lĩnh kém cỏi, lại trách được ai chứ?"

"Cho nên, ngươi nhất định phải chết!" Trong mắt Lý Thanh gần như đang thiêu đốt ngọn lửa.

Lưu Hào cùng đông đảo tu sĩ thấy cảnh này đều không nhịn được mà cười dữ tợn, cái gọi là bọ ngựa bắt ve chim sẻ chực sẵn phía sau, còn có một vị Tiên Vương giá lâm, đó chính là cọng rơm cuối cùng kết liễu thánh nhân của Ô Hằng.

"Diệt, ngươi trước đây chẳng phải rất ngông cuồng sao, giờ cũng nếm trải cảm giác đau đớn rồi chứ gì? Trước mặt Lý Thanh Tiên Vương, ngươi chỉ là một con kiến hôi yếu ớt không hơn không kém, đi chết đi!" Lưu Hào dường như còn căm thù Ô Hằng hơn cả Lý Thanh, đứng bên cạnh cười lạnh mỉa mai.

Có thể nói trận chiến vừa rồi đã đả kích Lưu Hào rất lớn, hắn đã đạt tới Đăng Tiên thập nhị cảnh, vậy mà bị phế mất nửa thân xác, hơn nữa còn là trong tình huống có đông đảo trợ thủ vây công Ô Hằng.

Đây thực sự là một nỗi nhục nhã ê chề, khiến hắn khó lòng chấp nhận sự thật này.

Không chỉ Lưu Hào và những người này có tâm thái như vậy, ngay cả sáu vị Tiên Vương đã bị chém mất hơn phân nửa cái mạng cũng thoáng có tâm thái này.

Căm hận Diệt đến tận xương tủy!

"Lý Thanh, đừng nói nhảm nữa, giết hắn đi!" Vương Siêu thúc giục, nắm chặt hai tay.

Hắn với Lý Thanh thuộc dạng đồng bệnh tương lân, đều từng giành được thánh quả, lòng ôm vui sướng, vậy mà bị một hậu bối hãm hại, đánh mất thánh quả, là nhẫn nhục không thể chịu nổi!

"Lý Thanh, nếu ngươi chịu giao sức mạnh của Địa Ngục Chi Môn cho Địa Ngục Giới ta, bảo đảm vực đó của ngươi được bình an." Khiếu Quỷ Sầu bây giờ vẫn không muốn từ bỏ việc giành lấy Địa Ngục Chi Môn, đưa ra điều kiện cho Lý Thanh.

Tu sĩ tại hiện trường bây giờ đều khóa chặt ánh mắt vào người Ô Hằng và Lý Thanh, chờ đợi kết quả.

Có người hy vọng Ô Hằng chết, có người hy vọng giành được vực môn trên người Ô Hằng, cũng có nhiều người thèm khát mấy món cái thế thần binh kia.

Ô Hằng nhìn Lý Thanh bằng giọng âm lãnh, nghiến răng nghiến lợi nói: "Lý Thanh, nếu ngươi giao ta cho người của Địa Ngục Giới, ngươi sẽ không được chết tử tế đâu!"

Lời này vừa ra, một vài tu sĩ bắt đầu thoáng nể phục Ô Hằng, trong tình huống này, hắn vẫn cứ đang kháng cự với Thất Giới.

Mà nhìn lại bản thân, lại liên kết với Thất Giới, đi giết một vị anh hùng trẻ tuổi đã lập nên công trạng cái thế tại chiến trường U Nguyệt Tinh.

[Dịch từ bản hv] ChuongId:2274
Nguồn: Việt Nam Thư Quán
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 4 tháng 9 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.