Diệt Thế Võ Tu

Lượt đọc: 861 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 269
Hiên Viên Thụ xuất thủ

❊ ❊ ❊

Ánh sáng bao phủ lấy biển người, hai người ra tay quá nhanh, không ai kịp ngăn cản.

Bịch!

Tiếng va chạm trầm đục vang vọng cả đại điện. Ô Hằng tung một quyền mãnh liệt đánh tới, trực tiếp chấn lùi Hiên Viên Bằng ra xa ba trượng, còn bản thân thì sừng sững bất động, sắc sắc mặt đạm mạc, dường như đối với hắn mà nói, đẩy lùi một tu sĩ có tu vi cao hơn mình một bậc là chuyện hết sức bình thường.

Huyền Băng Cổ Thần Thể, nhục thân vô song, kiểu cận chiến này hắn căn bản không hề sợ hãi.

Hiên Viên Bằng lộ vẻ kinh hãi, trong khoảnh khắc va chạm với nắm đấm của Ô Hằng, hắn chỉ cảm thấy bản thân như đang đụng phải một tòa núi lớn, căn bản không thể lay chuyển. Luồng sức mạnh đó giống như cự long, vô cùng vô tận, ngay cả hắn, một tu sĩ Ma tộc vốn nổi tiếng về sức mạnh, cũng khó lòng đối đầu.

"Sức mạnh thật đáng sợ, chỉ mới hai mươi ngày không gặp, tên này vậy mà đã đột phá Thông Linh nhất cảnh rồi?" Nội tâm Hiên Viên Bằng dậy sóng, mặt đầy kinh ngạc, hắn nhớ khi Ô Hằng bị hút vào Hắc Sắc Vực Môn, vẫn còn là tu sĩ Huyền Vị cảnh!

"Tên hỗn đản này, vậy mà lại đột phá nhanh đến thế..." Tuyết Hoa đang quan sát cảnh này từ phía xa thầm chửi rủa, nhưng trên gương mặt tuyệt mỹ lại lộ ra nụ cười mê người. Nam nhân của mình thực lực tăng tiến, nàng tất nhiên cảm thấy vui mừng.

Cảnh tượng này xảy ra khiến người của Hiên Viên gia không ai là không chấn động, ngay cả Hiên Viên Nguyệt, người từng chứng kiến sức mạnh cường hãn của Ô Hằng, cũng không khỏi nhíu mày, trong lòng lẩm bẩm: "Hiên Viên Bằng vốn nổi tiếng về sức mạnh, sao lại có thể yếu thế trong cuộc đối đầu trực diện như vậy?"

"Tiểu tử này vậy mà có thể sống sót bước ra từ Ma tộc Thánh Địa, hơn nữa còn đột phá tu vi cảnh giới trong đó, thật là không thể tưởng tượng nổi." Ba đại cường giả của Hiên Viên gia đều nhìn ra điểm này, cơ mặt khẽ co giật, dù họ có thế nào cũng không hiểu nổi rốt cuộc chuyện này là thế nào.

Chẳng lẽ truyền thuyết là giả?

Mọi người đều có thể vào Ma tộc Thánh Địa tu luyện sao?

"Không thể là giả, năm đó đã có quá nhiều tấm gương chứng minh tất cả, vô số tộc nhân thiên phú dị bẩm nhưng huyết mạch không đủ tinh thuần khi tiến vào Thánh Địa, đều đã bỏ mạng trong đó." Hiên Viên Thụ lắc đầu, gạt bỏ ý nghĩ hoang đường trong lòng. Nếu Ma tộc Thánh Địa ai cũng có thể vào tu luyện, Hiên Viên gia đã sớm xuất hiện vô số cái thế cường giả rồi.

Rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì, dẫn đến việc một tu sĩ nhân loại có thể bình an bước ra khỏi Ma tộc Thánh Địa, thậm chí còn đột phá tu vi cảnh giới bên trong đó?

Mọi người đều cảm thấy vô cùng nghi hoặc, nghĩ mãi cũng không ra đáp án, điều này hoàn toàn vượt quá nhận thức thông thường của họ. Có lẽ chỉ có Hiên Viên Nguyệt là biết rõ tất cả, ba đại cường giả Hiên Viên gia đều đổ dồn ánh mắt về phía Hiên Viên Nguyệt, muốn vội vã xông lên hỏi cho ra lẽ.

"Sức mạnh của Bằng ca trong lớp trẻ chúng ta là số một số hai, sao có thể thua tên tiểu tử này được?" Các tu sĩ trẻ tuổi của Hiên Viên gia xôn xao bàn tán.

Lúc này, trong điện còn có một người, đó chính là Bạch Dạ. Đệ tử thân truyền của Minh chủ Thanh Dương Minh này đã chờ đợi ở đây suốt hai mươi ngày. Vì mang theo khẩu lệnh của Minh chủ nên người của Hiên Viên gia cũng không đuổi hắn đi. Dù sao hắn cũng đã nói, chỉ chờ ở đây một tháng, nếu một tháng sau Ô Hằng vẫn chưa ra, chắc là đã chết ở trong đó, lúc ấy hắn sẽ rời đi.

Nhưng hiện tại, Ô Hằng lại đang sống sờ sờ đứng trước mặt Bạch Dạ, hơn nữa còn đột phá tu vi cảnh giới.

"Hắn làm sao sống sót được?" Bạch Dạ tự hỏi trong lòng, ánh mắt trở nên u ám. Tên này đã đập tan sự kiêu ngạo của hắn, hắn nhất định sẽ không tha cho Ô Hằng. Nhưng nhìn Ô Hằng lúc này, hắn lại hơi chấn động, Bạch Dạ phát hiện Ô Hằng vậy mà đã đột phá Huyền Vị tam cảnh, đạt đến cấp bậc Thông Linh.

Thủ đoạn mà Ô Hằng thể hiện ra khi ở Huyền Vị tam cảnh đã quá đáng sợ, trực tiếp trấn áp Bạch Dạ. Giờ đây Ô Hằng đột phá Thông Linh cảnh, trong lòng hắn bắt đầu lo lắng, thậm chí hoài nghi liệu mình có thể chiến thắng một Ô Hằng ở Thông Linh cảnh hay không.

"Hừ, mới vừa đột phá Thông Linh cảnh mà thôi, ta có gì phải sợ?" Bạch Dạ trở nên kiêu ngạo, mình có thể đấu ngang tay với tu sĩ Hóa Long, tu sĩ Thông Linh tam cảnh bình thường đều không phải đối thủ của hắn, nay cớ sao phải sợ một tu sĩ vừa mới đột phá Thông Linh?

Thế nhưng Ô Hằng quá trẻ, mới chỉ mười bảy mười tám tuổi đã đột phá Thông Linh, ở Trung Châu đã được coi là kiệt xuất trẻ tuổi. Bạch Dạ nay hai mươi bảy tuổi, lớn hơn Ô Hằng tròn mười tuổi. Nói như vậy, có lẽ khi Ô Hằng hai mươi bảy tuổi, thậm chí có khả năng vượt qua thành tựu của Bạch Dạ.

Bạch Dạ càng nghĩ càng phiền não, nắm đấm siết chặt, các đốt ngón tay kêu răng rắc. Hắn tự lẩm bẩm cười lạnh: "Hừ, bất kể thiên phú của ngươi thế nào, bây giờ trước mặt ta ngươi vẫn chỉ là con kiến hôi mà thôi, lát nữa ta sẽ bóp chết ngươi!"

Cách tốt nhất để không sợ hãi một thiên tài là gì?

Bóp chết ngay trong trứng nước, đó là lựa chọn tối ưu!

Khi hắn chưa kịp trưởng thành, nghiền nát hắn, bất kể thiên phú có tuyệt vời đến đâu, cũng chỉ biến thành một người chết thành đống tro tàn.

"Ha ha, ha ha ha ha..." Nghĩ đến đây, trên mặt Bạch Dạ lại lộ ra vẻ cười tàn độc, cười vô cùng cuồng vọng. Hắn đã không thể chờ đợi được nữa, muốn lập tức xông lên bóp chết "con kiến hôi" này. Nhưng Hiên Viên gia vẫn còn ở đây, các cường giả Hiên Viên gia cũng ở đây, có lẽ không cần hắn ra tay, người của Hiên Viên gia cũng sẽ giúp hắn giải quyết kẻ địch này.

Tĩnh quan kỳ biến... là lựa chọn tốt nhất của Bạch Dạ lúc này.

Cho dù Ô Hằng giao ra Thượng Cổ Phiên Thiên Chùy, Hiên Viên gia tha cho hắn một mạng, thì với việc Bạch Dạ ở đây, Ô Hằng cũng không thể sống sót rời đi.

Sự thật đúng là như vậy, thi triển Cửu Luân Tàn Dương Quyết tầng thứ tư, Ô Hằng căn bản không thể chống đỡ, chưa kể Lưu Bình Công vẫn đang chờ ngoài Ma tộc Thánh Điện. Cho dù Ô Hằng có thể giữ mạng trong tay Bạch Dạ, nhưng liệu có giữ được mạng trước những siêu cấp cường giả như Lưu Bình Công không?

Về câu trả lời, Bạch Dạ đã hiểu rõ trong lòng, tuy nhiên... tất cả những điều này chỉ là suy nghĩ viển vông của một mình hắn.

Thật giả thế nào, còn chờ kiểm chứng.

"Tiểu tử, ngươi mau buông Nguyệt nhi ra cho ta, nếu không bây giờ ta sẽ lấy mạng ngươi!" Bị chấn lùi, Hiên Viên Bằng vẫn đầy tự tin. Nhiều tu sĩ Hiên Viên gia đang ở đây, Ô Hằng chạy thoát được sao?

Ô Hằng lại không nói gì. Rõ ràng là Hiên Viên Nguyệt nắm chặt cánh tay hắn không buông, dựa vào cái gì mà chĩa mũi dùi vào hắn chứ?

"Buông Nguyệt nhi ra, nếu không hôm nay đừng hòng sống sót mà đi ra ngoài!" Một đám người ngưỡng mộ Hiên Viên Nguyệt cũng bắt đầu gào thét, đầy địch ý với Ô Hằng. Chỉ có một số ít tu sĩ Hiên Viên gia không nói gì, mà chìm vào suy tư. Chỉ cần người nào có chút đầu óc đều đã nhìn ra manh mối trong đó.

Hơn nữa cũng đang tỉ mỉ nghiền ngẫm câu nói vừa rồi của Hiên Viên Nguyệt, Ô Hằng là người nhà mình?

Chẳng lẽ Ô Hằng là hậu duệ của Hiên Viên gia?

"Không thể nào, tên này rõ ràng là một nhân loại cơ mà. Nhưng một nhân loại tại sao có thể bước ra từ Ma tộc Thánh Địa?" Vô số nghi vấn khiến người ta phải suy ngẫm, ngay cả ba đại cường giả của Hiên Viên gia cũng không nghĩ ra đáp án, họ có chút ngẩn người, đều quên cả ngăn cản cuộc chiến giữa Hiên Viên Bằng và Ô Hằng.

Hiên Viên Nguyệt thấy Ô Hằng mặt đầy bất lực, nghịch ngợm thè cái lưỡi nhỏ hồng hào ra, biết là mình đã gây họa cho hắn, thế là buông cánh tay Ô Hằng ra, quay sang giải thích với đám tu sĩ Hiên Viên gia: "Ô Hằng thực sự là hậu nhân của Hiên Viên gia chúng ta, Hiên Viên Bằng, ngươi đừng đánh nữa!"

"Được lắm, đồ hỗn đản, thì ra hai mươi ngày qua, ngươi đi tán gái à? Hừ, ta thật uổng công lo lắng cho ngươi!" Giọng nói lạnh băng truyền vào trong não hải Ô Hằng, khiến thân hình hắn run lên, rõ ràng là bà xã đại nhân đang giận rồi.

"Nàng nghe ta giải thích đã..."

"Giải thích cái gì mà giải thích, ngươi nhìn xem con nhóc đó thân mật với ngươi thế nào, còn nói giúp ngươi như vậy, bảo ngươi là người Hiên Viên gia. Khai thật mau, ngươi đã làm gì người ta rồi?" Giọng chất vấn của Tuyết Hoa lại truyền đến.

Ô Hằng mặt đầy bất lực, đã dở khóc dở cười, đến bây giờ, chính hắn cũng không biết giải thích thế nào cho thỏa đáng.

Lời Tuyết Hoa nói cũng không phải là hoàn toàn không có lý. Tại sao Hiên Viên Nguyệt lại nắm tay Ô Hằng, tại sao lại liều mạng biện hộ cho hắn, hành động và cử chỉ thân mật, đủ loại nghi vấn, đều đẩy Ô Hằng vào tình cảnh "nhảy xuống sông Hoàng Hà cũng không rửa sạch". Tuyết Hoa không biết về huyết mạch Ma tộc của Ô Hằng, nên theo bản năng cho rằng Hiên Viên Nguyệt đang biện hộ cho hắn.

Một con nhóc đơn thuần, thà lừa gạt tộc nhân của mình cũng phải bảo vệ Ô Hằng.

Điều này chứng minh cái gì?

"Hai người này chắc chắn đã xảy ra chuyện mờ ám không thể nói ra!" Tuyết Hoa kiên định nghĩ trong lòng. Nàng đã quyết định, sau khi xong việc, sẽ cho Ô Hằng một trận nhừ tử, rồi một năm không cho lên giường.

"Mình đã gây ra tội nghiệt gì thế này..." Ô Hằng lúc này đã hơi hoài nghi về nhân sinh của mình.

"Hừ, tiểu tử, ngươi thấy Nguyệt nhi đơn thuần nên mới dỗ dành cô bé phải không, rõ ràng là một nhân loại mà dám nói là người nhà Hiên Viên chúng ta, chán sống rồi!" Hiên Viên Bằng giận tím mặt, căn bản không lọt tai lời nào khác, tỏa ra một thân hào quang, lại xông lên.

"Đừng tưởng ta dễ bắt nạt!" Vì hiểu lầm của Tuyết Hoa, trong lòng Ô Hằng vốn đã rất phiền não, nay Hiên Viên Bằng lại quá đáng, hắn gần như không thể nhẫn nhịn thêm được nữa. Hắn đạp Hành Tự Trận Văn bước lên trước, lại thi triển Công Trận, chiến lực tăng gấp đôi. Một quyền này đánh xuống có uy năng lay chuyển sơn hà.

"Khí tức đáng sợ quá..." Trong lòng Hiên Viên Bằng run lên, nhưng vì sĩ diện, chỉ đành đâm lao phải theo lao.

Đối mặt với đòn tấn công toàn lực của Ô Hằng, Hiên Viên Bằng tuyệt đối không thể chống đỡ, thậm chí có thể vì chạm phải nắm đấm của hắn mà cánh tay bị phế.

"Ầm!"

Một quyền đập xuống, toàn bộ tế đàn đều rung chuyển. May mà tế đàn có linh khí vận chuyển nên không vì va chạm kịch liệt mà sụp đổ, chỉ nứt ra vài kẽ hở nhỏ.

"Cái gì?" Đồng tử Ô Hằng hơi co lại. Hắn tung một quyền đập xuống, nhưng thứ đập trúng không phải là Hiên Viên Bằng, mà là một Thông Thiên cường giả của Hiên Viên gia - Hiên Viên Thụ.

Vị lão giả này ba mươi năm trước từng tát chết một tu sĩ có tu vi Thông Thiên nhất trọng cảnh, trận chiến đó ở Trung Châu đồn thổi vang dội, vì vậy đại danh của Hiên Viên Thụ cũng khiến thế nhân kinh sợ. Lão già này ba mươi năm trước thực lực đã mạnh đến mức đáng sợ, nay ba mươi năm không thấy ra tay, không ít người ngầm đoán thực lực của ông ta đã đạt tới Thông Thiên nhị trọng cảnh.

Thông Thiên cảnh, mỗi một trọng tu vi đều là một lạch trời, mỗi cảnh giới đều chia thành Tiểu Thành, Đại Thành, Viên Mãn. Nếu nói Lưu Bình Công là Thông Thiên cảnh Tiểu Thành, vậy Hiên Viên Võ - người có thể chiến thắng Lưu Bình Công - là Đại Thành, còn Hiên Viên Thụ - người ba mươi năm trước tát chết tu sĩ Thông Thiên Tiểu Thành - hiển nhiên là Thông Thiên cảnh Viên Mãn, chỉ còn cách Thông Thiên nhị trọng một bước chân nữa thôi.

Một vị cái thế cường giả như vậy, hoàn toàn không cần dùng tinh nguyên, chỉ dùng bàn tay đã chặn được đòn tấn công toàn lực của Ô Hằng, sắc mặt thản nhiên, giống như Ô Hằng đang gãi ngứa cho ông ta vậy.

Chỉ là ngay khoảnh khắc tiếp theo, đôi mắt của Hiên Viên Thụ lại trở nên sắc bén, ông ta vung tay trái lên, trực tiếp "bốp" một tiếng, tát thẳng vào mặt Hiên Viên Bằng.

"Ngươi đang muốn chết à? Một quyền như thế này mà đánh xuống, cánh tay ngươi phải phế rồi!"

[Dịch từ bản hv] ChuongId:261
Nguồn: Việt Nam Thư Quán
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 3 tháng 9 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.