"Bốp!" Ô Hằng chắp hai tay lại, lập tức mở ra không gian trận văn đã bố trí ở gần đó.
Đạo trận văn này do Phong tự trận diễn hóa mà thành, nhưng không đơn thuần chỉ là Phong tự trận, mà là một loại trận thế được gia trì thêm không gian phù văn "Nhất niệm vạn vực" trong trận văn phong ấn. Thế nhưng vì nghiên cứu đạo trận văn này chưa lâu, thời gian duy trì chỉ có ba phút.
Mà trận thế có thể phong ấn dư ba chiến đấu của cường giả cấp Đại Tiên Vương đỉnh phong, Ô Hằng chỉ có duy nhất đạo này!
Trong tình huống chẳng đặng đừng này, Ô Hằng chỉ có ba phút để sử dụng. Nếu trong ba phút này không thể giải quyết Tật Phong, sự việc sẽ bị bại lộ, khi đó chỉ có thể rút lui khỏi Địa Ngục Giới với tốc độ nhanh nhất, đây rõ ràng không phải điều hắn muốn.
Địa Ngục Huyền Kim vô cùng quan trọng, ảnh hưởng đến thế cục của toàn bộ cuộc chiến thời mạt thế, hắn chỉ có thể thành công, không được thất bại.
Nói cách khác, ba phút này liên quan đến sự an nguy của tu sĩ Thiên Đại Vực!
Xoẹt! Sâu trong Thiên Âm sơn mạch, từng mảnh phù văn tỏa ra ánh vàng, mang theo sức mạnh phong cấm cường đại, phong ấn toàn bộ không gian mấy chục dặm xung quanh Ô Hằng. Những ánh hào quang đó đều bị kết giới trong suốt bao quanh thế giới này thu liễm lại, không hề tản mát ra bên ngoài, mọi thứ lặng lẽ không tiếng động, cứ như chưa từng có chuyện gì xảy ra.
"Trận văn sư đỉnh cấp trẻ tuổi như vậy?" Tật Phong nhìn thấy cảnh này, mí mắt giật mạnh. Thần sắc hắn thay đổi đột ngột, nhìn về phía Hồng Liên Thánh Vương. Sắc mặt Hồng Liên Thánh Vương đã trở nên vô cùng lạnh lùng, bộc phát một thân Tiên lực Thánh Vương cường đại, giơ tay bổ về phía hắn.
"Ầm!" Hồng Liên Thánh Vương ra tay cực nhanh, hơn nữa công phạt thuật tu luyện lại vô cùng cương mãnh, không giống với pháp môn tinh không nhu hòa của tu sĩ Vô Ngân Tinh Không thường thấy. Tu sĩ Vô Ngân Tinh Không giới vốn chú trọng lấy nhu khắc cương! Hồng Liên Thánh Vương không có nhu, chỉ có cương! Công phạt thuật loại này nếu chiến đấu lâu dài sẽ rất mệt mỏi. Thế nhưng khi bộc phát cận chiến lại vô cùng kinh khủng.
"Dung Nham Phần Thành!" Hồng Liên Thánh Vương hét lớn một tiếng, lòng bàn tay đỏ rực, giống như sắt nung, tỏa ra khí nóng bỏng, một chưởng bổ xuống, uy năng Thánh Vương kinh khủng.
"Ngươi không phải người Vô Ngân Tinh Không? Tại sao? Thánh Vương vậy mà cũng phản bội Vô Ngân Tinh Không sao?" Tật Phong khó mà tin nổi. Hắn vốn cho rằng Ô Hằng mở trận văn có khả năng chỉ là để giữ bí mật, nhưng khoảnh khắc Hồng Liên Thánh Vương lao lên ra tay với mình, mọi hy vọng xa vời đều tan thành mây khói. Đó là một vị Thánh Vương, dù hắn là kẻ liều mạng bò ra từ đống xác chết, cũng chưa chắc nắm chắc phần thắng. Tất nhiên, Tật Phong cũng không phải hạng Đại Tiên Vương đỉnh phong tầm thường, kinh nghiệm liều mạng trước kia đã cho hắn khả năng phản ứng hơn người, nếu không thì cũng không có tư cách trở thành phó thủ của Lục Ma.
"Cuồng Phong Hắc Nguyệt! Trảm sát!" Trong lúc Tật Phong lùi nhanh, toàn thân hắn tỏa ra hắc sắc Tiên khí. Khoảnh khắc đó, cuồng phong nổi lên bốn phía, mà phía sau lưng hắn vậy mà hiện lên một vầng trăng đen, đó là một loại đạo pháp dị tượng! Ầm! Tật Phong dùng một chưởng như đao bổ xuống, sóng công phạt hóa thành một vầng trăng đen, nghênh đón chiêu Dung Nham Phần Thành kia của Hồng Liên Thánh Vương.
Vù! Khoảnh khắc hai bên va chạm vào nhau, nhiệt lượng nóng bỏng bộc phát, đồng thời cuồng phong sắc bén nổi lên, giống như những lưỡi dao. Ngay cả Ô Hằng cũng bị thổi tới mức đau rát mặt mũi, huống chi là Lục Liễu có tu vi thấp kém hơn, trong phút chốc toàn thân đã máu me đầm đìa. Lục Liễu hiện tại vẫn còn chút tác dụng, không thể chết, Ô Hằng lập tức giơ tay, kim quang trong lòng bàn tay tản ra, bao bọc lấy Lục Liễu, bảo vệ tính mạng cho hắn.
"Đã xảy ra chuyện gì? Rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì vậy?" Lục Liễu cả người chết lặng vì sợ hãi. Một vị Thánh Vương bỗng nhiên ra tay đánh với Tật Phong, hắn khó mà tin được. Không phải chỉ muốn mua chút tình báo thôi sao? Tại sao lại phải giết Tật Phong? Việc này có lợi ích gì cho Vô Ngân Tinh Không? Mà Tật Phong cũng nghĩ như vậy! Hắn nghĩ mãi không ra, tại sao lại giết ta?
"Phụt!" Sau một kích, Tật Phong lùi nhanh mấy trăm bước, miệng phun máu tươi, đầu tóc rũ rượi, trông vô cùng chật vật. Đó dù sao cũng là một đòn bộc phát mãnh liệt ở cự ly gần mà không hề báo trước của một vị Thánh Vương. Tật Phong dù có đầy mình kinh nghiệm chiến đấu, cũng phải chịu thiệt lớn trong pha giao thủ này.
"Vậy mà đỡ được?" Hồng Liên Thánh Vương cũng lấy làm lạ, đôi mắt hơi nheo lại. Theo lý mà nói, một đòn bộc phát ở cự ly gần như vậy, tu sĩ dưới cảnh giới Thánh Vương rất khó lòng phòng bị. Thế nhưng tốc độ phản ứng của Tật Phong lại có chút khó tin. Nếu đổi lại là Ô Hằng, nhất định phải dựa vào Thuấn Phát Chi Thuật mới có thể đỡ được. Mà Tật Phong lại không có Thuấn Phát Chi Thuật! Đây là một tồn tại Tiên Vương bát cảnh đỉnh phong có sức chiến đấu cực mạnh, cuộc chiến tiếp theo sẽ trở nên nan giải. Bởi vì Ô Hằng chỉ có ba phút. Sau ba phút, một khi Tật Phong phát ra tín hiệu, họ phải dừng chiến đấu, rời khỏi Địa Ngục ngay lập tức.
"Tại sao lại giết ta? Đối với Vô Ngân Tinh Không giới các ngươi thì có lợi ích gì?" Thần tình Tật Phong lạnh lẽo, thở dốc nặng nề. Ngay sau đó, hắn cau chặt mày, lại nhìn về phía tu sĩ mặc áo trắng kia, trầm giọng nói: "Không đúng, hơi thở trên người ngươi, không phải tu sĩ Quỷ tộc!" "Các ngươi? Là người Thiên Đại Vực?" Tật Phong bừng tỉnh hiểu ra, nội tâm vô cùng chấn động, còn chấn động hơn cả lúc trước. Thiên Đại Vực vậy mà lại muốn tìm Địa Ngục Huyền Kim, lẽ nào là đã có cách đối phó với vật chất hắc ám rồi sao?
"Ngươi biết quá nhiều rồi!" Ô Hằng lập tức lao lên, mười ba đạo Tiên mạch trên cột sống đồng loạt sáng rực, Thuấn Phát Chi Thuật khởi động, đồng thời Nhất Niệm Vạn Vực được thi triển ra! Thuấn Phát Chi Thuật thực chất là một môn tuyệt học do Bắc Đẩu Đại Đế diễn hóa từ Nhất Niệm Vạn Vực, có thể vô hiệu hóa thời gian, do niệm mà phát, rồi trong nháy mắt bộc phát ra nhiều công phạt thuật hơn. Mặc dù ở điểm này, Nhất Niệm Vạn Vực cũng có thể làm được. Nhưng Thuấn Phát Chi Thuật lại tiết kiệm Tiên lực hơn. Ô Hằng chỉ khẽ thi triển Nhất Niệm Vạn Vực - Vô Cự cảnh, phối hợp với Thuấn Phát Chi Thuật, như vậy có thể tiết kiệm Tiên lực và tinh thần lực hơn. Tất nhiên, sự phối hợp giữa Thuấn Phát Chi Thuật và Vô Cự cảnh là một tổ hợp vô cùng kinh khủng, chỉ khi nào ngươi trở thành kẻ địch của Vô Địch Diệt, ngươi mới có thể đích thân cảm nhận được sự sợ hãi và tuyệt vọng khi ở trong đó.
Ầm ầm ầm ầm... Ô Hằng bộc phát ra vô số đạo Long Quyền, mãnh liệt lao về phía Tật Phong, giống như con sóng dữ ngút trời, nhấn chìm tất cả.
"Vô Địch Diệt? Ngươi là Vô Địch Diệt?" Nội tâm Tật Phong lại lần nữa bị chấn động, sóng cuộn biển trào. Hắn vốn tưởng tên nhóc này chỉ là một trận văn sư, không có uy hiếp, ai ngờ cũng là một kẻ tàn nhẫn, hơn nữa còn là một kẻ tàn nhẫn đáng sợ hơn cả Hồng Liên Thánh Vương. Thánh Vương tuy mạnh, nhưng có thể tung hoành Địa Ngục Giới không? Thánh Vương tuy mạnh, dám vả mặt Địa Ngục Chi Chủ không? Vô Địch Diệt thì dám! Hắn vậy mà lại xông vào Minh Vương thành vào thời kỳ giới nghiêm nhất của Minh Vương thành. Quả nhiên là Vô Địch Diệt với gan hùm mật gấu, trời không sợ đất không sợ.
"Cuồng Phong Hắc Nguyệt! Phòng bị!" Tật Phong hiểu rõ sự đáng sợ của Vô Địch Diệt, không dám xem thường tu vi của hắn, lập tức thi triển công phạt thuật, sức mạnh cuồng phong quanh thân đột ngột bốc lên, hình thành một tấm hộ thuẫn hình trăng khuyết. Một tiếng vù lớn vang lên, trời đất rung chuyển, vô số đạo Long Quyền lao tới ầm ầm, đánh mạnh lên hộ thuẫn cuồng phong của hắn.
"Phá!" Ô Hằng chắp hai tay lại, lại lần nữa thi triển công phạt thuật, cả người biến mất tại chỗ, tế ra Thượng Cổ Phiên Thiên Chùy. Giây tiếp theo, hắn xuất hiện trên đỉnh đầu Tật Phong, giáng một búa mạnh xuống.
"Hắn vậy mà nhìn ra sơ hở của ta nhanh đến vậy?" Tật Phong hít một hơi lạnh, mệnh môn hộ thuẫn cuồng phong của hắn chính là ở thiên linh cái. Chiến đấu với một Vô Địch Diệt sở hữu Thiên Nhãn, thật sự vô cùng nan giải!