Diệt Thế Võ Tu

Lượt đọc: 267 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 44
Ô gia thánh địa

❊ ❊ ❊

Ô gia thánh địa nằm trong hậu sơn của phủ đệ Ô gia. Trong thánh địa quanh năm đều có cao thủ Ô gia tu hành tại đây, có những cao thủ một lần bế quan là vài năm, thậm chí có thông linh lão quái bế quan một lần là vài chục năm. Đẳng cấp thấp nhất bên trong đều là tu sĩ thực lực Tiên Thiên, nếu tu sĩ chưa đạt tới cảnh giới Tiên Thiên tuyệt đối không được phép dễ dàng tiến vào thánh địa, để tránh rước lấy tai họa sát thân.

Ngoài đích hệ tử tôn có thể vào trong thánh địa tu hành ra, một số tu sĩ Ô gia có thiên phú tốt đều có thể vào trong đó tu hành. Tại nơi có linh khí nồng đậm hơn bên ngoài gấp mấy lần này, đã bồi dưỡng ra từng lớp cường giả Ô gia, cũng chính vì có sự tồn tại của Ô gia thánh địa, Ô gia mới có thể đứng vững gót chân trong ngũ đại thế gia.

Tất nhiên, nơi bồi dưỡng ra vô số cường giả này cũng đã chôn vùi không ít thi cốt của tu sĩ Ô gia, đây là điều không thể tránh khỏi. Nơi nào có cơ ngộ thì nơi đó có nguy hiểm, chỉ có võ tu trưởng thành trong chém giết mới là cường giả chân chính.

Ô gia thánh địa do lịch đại tổ tiên Ô gia sáng tạo nên, đây là một công trình vô cùng hùng vĩ, bên trong khắc họa một không gian trận văn to lớn. Toàn bộ thánh địa thực chất chính là một dị giới không gian, tồn tại vô số loại biến hóa, có sương mù, có núi đá, có khe suối, có yêu thú ăn thịt người! Càng đi về phía trung tâm thánh địa, càng nguy hiểm. Tại khu vực trung tâm nhất của thánh địa, ngay cả thông linh lão quái cũng không dám dễ dàng xông vào, mà tu sĩ Tiên Thiên chỉ có thể tu hành ở khu vực rìa thánh địa.

Ô Hằng cứ thế hùng hổ nắm lấy bàn tay nhỏ bé của Ô Đình Ngạn trên đường đi, vội vã chạy về phía Ô gia thánh địa. Năm mười tuổi, cậu từng vô tình phát hiện ra nơi này, nhưng bị cao thủ canh giữ cửa vào thánh địa ngăn lại, nay cậu cũng vô cùng nóng lòng muốn xem bên trong rốt cuộc là bộ dạng như thế nào.

“Này, Ô Hằng, cậu dừng lại đi...” Ô Đình Ngạn có chút kháng cự gọi.

“Sao vậy?” Ô Hằng đầy mặt nghi hoặc.

“Cậu có thể buông tay tớ ra trước được không.” Ô Đình Ngạn hơi uyển chuyển nói, gương mặt xinh đẹp phủ lên một tầng đỏ ửng. Suốt dọc đường đi, Ô Hằng đều bá đạo nắm chặt tay cô, trông chẳng khác nào một đôi tình nhân nhỏ, không biết đã bị bao nhiêu tu sĩ Ô gia đi ngang qua hiểu lầm.

Tuy nói cô một lòng muốn trở thành vợ của Ô Hằng, nhưng trong lòng vẫn có nét thẹn thùng của thiếu nữ.

“Ách...” Ô Hằng cười xấu hổ, vội vàng buông bàn tay nhỏ bé của Ô Đình Ngạn ra. Đi đường một mạch hùng hổ, cậu thật sự không để ý tới chi tiết nhỏ này, hoặc có thể nói cậu cố tình giả vờ không để ý, vì cảm giác mềm mại của bàn tay nhỏ bé kia khiến cậu vô thức không nỡ buông ra.

“Hừ, tên khốn này, người ta dâng tận cửa thì hắn lại không cần, bây giờ lại bá đạo nắm tay người ta như thế, còn giả vờ như không biết gì, xem ra đàn ông chẳng có ai tốt lành cả.” Ô Đình Ngạn thầm thì trong lòng, cô cảm thấy mình nên thay đổi chiến thuật, không nên quá nhiệt tình với Ô Hằng, phải để hắn tự ngoan ngoãn dâng tận cửa mới đúng. Dù sao mồi câu đã thả xuống rồi, kiên nhẫn ngồi đợi cá cắn câu mới là thượng sách!

Trong ánh mắt ghen tị của vài gã đàn ông, Ô Hằng cùng với đệ nhất mỹ nữ tu sĩ của Ô gia là Ô Đình Ngạn đã tới cửa vào của Ô gia thánh địa.

Đó là một hang đá có thể đi song song ba người. Đồng lực của Ô Hằng kinh người, chỉ liếc mắt từ ngoài hang đã có thể nhìn thấy cảnh tượng bên trong, bên trong tràn ngập một tầng mây mù trắng xóa, tầm nhìn vô cùng thấp.

“Này, đứng lại, muốn cưỡng ép xông vào Ô gia thánh địa sao?”

Hai người vừa định tiến vào thánh địa thì bị một trung niên nam tử chặn lại. Người đàn ông đó thân hình gầy gò, mặc hắc y bào chuyên dụng của Ô gia, trước ngực áo bào khắc bốn ngôi sao vàng, đại diện cho thực lực Huyền vị.

“Hai nhóc con, trình giấy tờ chứng nhận của các ngươi ra!” Trung niên nam tử hỏi một cách máy móc, rõ ràng câu hỏi này hắn đã hỏi qua vô số lần rồi.

Ô Đình Ngạn bất mãn nói: “Tiêu Minh thúc, thúc thật đúng là một cây gậy thẳng a, rõ ràng biết người ta là ai rồi còn phải trình giấy tờ, hơn nữa không cho phép thúc gọi cháu là nhóc con.”

“Khụ khụ, Đình Ngạn tiểu thư xin lỗi, đây là quy củ.” Tiêu Minh ho nhẹ một tiếng, hiếm hoi lộ ra một nụ cười.

“Cầm lấy đi.” Ô Đình Ngạn lấy từ trong trữ vật giới chỉ ra một cuốn sổ nhỏ màu đỏ, trên đó có hình vẽ và thông tin thân phận của cô.

Mặc dù Tiêu Minh đã xem cuốn giấy tờ này nhiều lần rồi, nhưng lần này hắn vẫn tỉ mỉ xem lại cuốn sổ đỏ một lần, rồi mới trả lại cho Ô Đình Ngạn, nói: “Cô có thể vào rồi!”

“Ừm, còn nữa, Ô Hằng cậu ấy cũng muốn cùng vào.” Ô Đình Ngạn chỉ chỉ Ô Hằng.

Tiêu Minh liếc mắt một cái đã nhìn ra thực lực của Ô Hằng, từ chối: “Không được, không đạt tới thực lực Tiên Thiên thì không được phép vào Ô gia thánh địa tu hành.”

“Tại sao? Gia gia nói cháu có thể vào mà.” Ô Hằng khó hiểu hỏi.

Tiêu Minh vươn tay ra, nói: “Vậy cháu lấy giấy tờ ra đi, chúng ta không thể vì thân phận của cháu mà phóng túng cho cháu vào, muốn vào Ô gia thánh địa là phải có quy củ!”

“Giấy tờ? Lão già đó không đưa giấy tờ cho cháu.” Ô Hằng xua xua tay.

“Không có giấy tờ? Vậy thì không thể vào thánh địa, nếu xảy ra chuyện, chúng ta không gánh nổi trách nhiệm đâu.” Tiêu Minh bất lực lắc đầu, rõ ràng cũng có chút ý xem thường Ô Hằng, một Hậu Thiên tu sĩ vào thánh địa, đó chẳng phải là tìm chết sao?

“Nhưng gia gia đích thân nói cháu có thể vào.”

“Không được, Ô thiếu gia, chúng ta có quy củ, đưa giấy tờ cho ta thì ta sẽ cho cậu vào.”

“Chẳng lẽ ông muốn làm trái mệnh lệnh của gia chủ?”

“Ta không dám.” Thấy Ô Hằng lôi gia chủ ra, Tiêu Minh giật nảy mình, vội vàng xua tay.

“Vậy ông còn không mau tránh ra?”

“Cậu đưa giấy tờ ta liền tránh ra.” Tiêu Minh vô cùng cố chấp.

“...”

“Thật là một người cứng nhắc...” Ô Đình Ngạn lầm bầm ở một bên. Cô từng tới Ô gia thánh địa vài lần, Tiêu Minh tên này lần nào cũng nhìn chằm chằm cô như phòng trộm, nhất định phải kiểm tra giấy tờ kỹ càng mới chịu cho người vào. Nhưng không thể phủ nhận, Tiêu Minh là một nhân viên thủ vệ vô cùng có trách nhiệm.

“Nếu giờ quay về hỏi lão già kia đòi giấy tờ thì mất mặt quá, cái này đúng là đưa cho mình một bài toán khó.” Ô Hằng đảo mắt, hỏi: “Vậy còn cách nào khác để vào Ô gia thánh địa không?”

Tiêu Minh cười quái dị, hắn lùi lại một bước, đứng thẳng người chỉ vào mình nói: “Nếu công kích của cậu có thể ép ta lùi lại một bước, ta sẽ phá lệ cho cậu vào Ô gia thánh địa!”

“Không được, thúc đường đường là một cường giả Huyền vị nhị trọng thiên lại đi so võ với Hậu Thiên tu sĩ, quá vô sỉ!” Ô Đình Ngạn phản đối.

Nhưng Ô Hằng lại không cho là vậy, bảo cậu đánh thắng Tiêu Minh quả thực là không thể, nhưng có thể ép lùi hắn một bước thì vẫn làm được.

“Đây là lời thúc nói đó, đến lúc đó ta thắng thì thúc đừng có đòi giấy tờ của ta!” Ô Hằng tỏ ra vô cùng thận trọng, tên này là một kẻ đầu gỗ, hình như không thấy giấy tờ thì dù có là Ô Thạch tới hắn cũng không cho vào.

“Không sai, cậu có thể sử dụng bất cứ thủ đoạn nào, nếu có thể ép ta lùi lại một bước, ta liền cho phép cậu vào Ô gia thánh địa!” Tiêu Minh ngữ khí bình thản, dường như chắc chắn Ô Hằng không thể nào ép hắn lùi lại một bước vậy.

“Được!” Ô Hằng sảng khoái đồng ý, trong nháy mắt bộc phát ra một thân thần lực màu vàng kim. Tinh nguyên của cậu hoàn toàn khác với tu sĩ người thường, một thân tinh nguyên còn mạnh hơn khí thế của tu sĩ Tiên Thiên bình thường vài phần.

“Xem ra Huyền Băng Thần Thể quả thực không tầm thường.” Tiêu Minh thầm nghĩ trong lòng, cũng bộc phát ra một thân tinh nguyên Huyền vị. Lúc đó, xung quanh nổi lên một trận cuồng phong, thổi tới mức Ô Đình Ngạn ẩn ẩn đứng không vững gót chân.

Đây chính là sự khủng bố của cường giả Huyền vị. Nếu không phải người cấp bậc yêu nghiệt tới, cường giả Huyền vị có thể nói là ổn định áp chế tu sĩ Tiên Thiên, huống chi đối phương còn chỉ là một Hậu Thiên tu sĩ nhỏ bé chứ?

Tiêu Minh không thể chủ động xuất kích, nhưng muốn áp chế Ô Hằng về khí thế, khiến cậu chưa đánh đã thua.

“Hừ, muốn áp chế ta về khí thế, không cửa đâu!” Ô Hằng hừ lạnh một tiếng, tinh nguyên trong khí hải tuôn trào, thần quang màu vàng kim toàn thân càng thêm nồng đậm, chói mắt, ẩn ẩn có thế đối kháng với tinh nguyên màu xanh của Tiêu Minh!

Cảm nhận được luồng thần lực ánh sáng ập tới che trời lấp đất, Tiêu Minh cũng chấn động trong lòng, hắn phát hiện toàn thân thực lực bộc phát của mình vậy mà không thể áp chế khí thế của một Hậu Thiên tu sĩ nhỏ bé như Ô Hằng.

Mấy cao thủ Ô gia cùng canh giữ Ô gia thánh địa với Tiêu Minh cũng đầy hứng thú đi tới, đều muốn tận mắt xem thử Ô Hằng, người gần đây đang làm mưa làm gió trên đại lục, rốt cuộc có bản lĩnh gì!

“Không tệ, về khí thế hoàn toàn không thua kém Tiêu Minh, xem ra Thần Thể của Ô Hằng quả thực có bản lĩnh đối kháng vạn vật!”

“Hèn gì gia chủ lại yên tâm phái Ô Hằng tới Ô gia thánh địa tu luyện, với thực lực của cậu ta, chỉ cần không đi sâu vào trung tâm thánh địa, tu luyện ở ngoại vi thực ra vẫn rất an toàn.”

“Nhưng Tiêu Minh đúng là một kẻ đầu gỗ, rõ ràng biết thân phận của đối phương rồi mà còn đi ngăn cản, e là hắn sẽ không để thằng nhóc này vào thánh địa một cách dễ dàng đâu.”

Mấy người thảo luận, khi cảm nhận được khí thế của Ô Hằng không hề thua kém Tiêu Minh, cũng âm thầm tắc lưỡi.

Nhưng khí thế là khí thế, thực lực là thực lực, tu sĩ Huyền vị nhị trọng thiên mạnh hơn Ô Hằng quá nhiều.

“Nhóc con, cửa ải thứ nhất cậu qua rồi, vậy tới phá cửa ải thứ hai đi!” Tiêu Minh thấy khí thế không thể áp chế được Ô Hằng, liền bắt đầu phòng ngự thực chất. Hắn vung tay lên, trong hư không xuất hiện mấy đạo phù văn, lúc đó, trước người hắn hình thành một khí trường phòng ngự vô hình.

Nhưng mấy đạo phù văn này so với mấy trăm đạo biến hóa phù văn của Đại Đạo trận văn thì còn kém xa!

“Chỉ cần ép lùi ông một bước là tôi thắng đúng không, ha ha, lát nữa ông sẽ không cảm thấy nhẹ nhàng vậy đâu!” Ô Hằng cười lạnh một tiếng, vô thức liếm liếm môi, dường như rất mong chờ biểu cảm tiếp theo của Tiêu Minh. Cậu bắt đầu bố trí công trận trong hư không, mấy trăm đạo phù văn huyền ảo được Ô Hằng dùng hai tay khắc họa trong hư không, hình thành một đạo Công tự trận quyết!

Đại Đạo trận văn, Công trận mở ra!

Trong khoảnh khắc, chiến lực của Ô Hằng tăng lên gấp mấy lần, toàn bộ linh khí xung quanh đều hội tụ về phía cậu, ánh sáng toàn thân càng mạnh mẽ hơn gấp mấy lần, chói tới mức mọi người vội vàng dùng tay che mắt lại.

Tiêu Minh thấy Ô Hằng giơ tay là có thể khắc xuống mấy trăm đạo phù văn trong hư không, sợ tới mức mí mắt giật nảy. Hắn tự hỏi mình là một tu sĩ am hiểu sử dụng phòng ngự trận văn, nhưng lại hoàn toàn không nhìn thấu thủ pháp huyền ảo của Ô Hằng.

“Vẫn chưa đủ, thêm nữa đi!” Ô Hằng quát lớn, tuôn ra thần lực cuồng bạo hơn, tinh nguyên trong khí hải bị cậu rút cạn trong nháy mắt, toàn bộ rót vào trong công trận, khí thế toàn thân trở nên mạnh mẽ hơn nữa. Cậu muốn chơi một ván tất tay, dồn toàn bộ tinh nguyên vào đòn đánh này!

“Cái này, sao chiến đấu lực của cậu ta lại đột nhiên tăng lên nhiều như vậy? Chiến đấu lực ở mức độ này căn bản không phải là thứ mà một Hậu Thiên tu sĩ nên có!” Tiêu Minh kinh hãi trong lòng. Hắn phát hiện Ô Hằng lúc này như thể biến thành người khác, chiến lực toàn thân khủng bố đến mức khiến người ta kinh ngạc tột độ. Hắn bỗng cảm thấy mình có chút không đủ tự tin, chiến lực toàn thân này của Ô Hằng đã khiến hắn không còn nắm chắc việc đỡ được đòn này nữa rồi, chứ đừng nói tới việc chỉ dừng lại ở vấn đề bị đánh lùi.

Đòn này mà đánh tới, Tiêu Minh nếu cứng rắn đỡ lấy thì e là sẽ chịu thiệt lớn.

“Tiêu Minh tiền bối, vậy cháu ra tay đây!” Ô Hằng đột nhiên vung một quyền lao lên, bạch y bào tung bay phấp phới, khí thế bất phàm.

“Dừng, dừng, dừng... ta thua rồi!” Tiêu Minh đột nhiên hét lớn ngăn lại.

[Dịch từ bản hv] ChuongId:10
Nguồn: Việt Nam Thư Quán
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 3 tháng 9 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.