Diệt Thế Võ Tu

Lượt đọc: 2620 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 728
Thiên Cương Lão Tổ (Hạ)

❊ ❊ ❊

Mây đen che trời, vạn núi rung chuyển, một luồng khí tức mạnh mẽ vô đối bao trùm lấy núi Côn Lôn.

Đám tu sĩ mặt cắt không còn giọt máu, hô hấp ngưng trệ, cái thủ ấn hư vô kia tựa như bầu trời sụp đổ xuống, ai cũng không thoát khỏi vận mệnh cận kề cái chết!

"Sức mạnh của Phong Thần Cảnh..." Lãnh Hàn Sương lẩm bẩm, lòng đã không thể bình tĩnh, đôi mắt sáng trong thoáng hiện vẻ ngưng trọng.

Đối với cuộc tập kích đột ngột này, Ô Hằng cũng không lường trước được, nhưng xét từ lời nói vừa rồi, hẳn là nhắm vào mình mà đến.

Khoảnh khắc này, Ô Hằng không kịp do dự, tính mạng của hàng ngàn tu sĩ trên chủ phong đều nằm trong một niệm của hắn, chỉ có thể cắn răng bay vút lên, tế ra Công Trận làm chiến lực tăng gấp đôi, thi triển Càn Khôn Cửu Thập Cửu Quyền ba chiêu liên tiếp.

"Oanh!"

Thần uy cuồn cuộn nghênh đón thủ ấn hư vô kia, ba quả đấm vàng rực rỡ như mặt trời, nhưng ánh sáng nhanh chóng ảm đạm, bị cái đại thủ ấn kia chộp lấy, nghiền nát thành bụi phấn ngay giữa hư không.

Ô Hằng chấn kinh thất thần, lòng dậy sóng dữ dội, tuyệt đối là thực lực của cấp bậc Đại Thánh!!

Một đạo thánh ảnh mơ hồ xuất hiện trên bầu trời, cao tận vạn nhẫn, khiến người ta chỉ có thể ngước nhìn và kính sợ. Một vài võ tu tu vi thấp kém thậm chí hô hấp cũng khó khăn, quỳ rạp xuống đất, dập đầu bái lạy "Thần" cao cao tại thượng kia.

Đột ngột, thánh ảnh mơ hồ nhấc tay điểm một ngón tới, một luồng tiên quang tựa lôi đình xé rách bầu trời, chiếu sáng toàn bộ núi Côn Lôn, dưới ánh sáng rực rỡ ấy là từng gương mặt vô cùng kinh hãi.

"Một lão quái vật mạnh thật." Ô Hằng thấp giọng chửi thề, lại liên tiếp đánh ra ba đạo Càn Khôn Thần Quyền, lần lượt là quyền thứ tư, thứ năm và thứ sáu.

"Ồ, lực đạo lại mạnh thêm gấp bội?" Bên trong thánh ảnh không nhìn rõ kia, phát ra một giọng nói bình thản, chỉ là tán thưởng một tiếng, không có quá nhiều kinh ngạc. Luồng tiên quang hắn điểm ra đã bắn tới, lập tức tựa như xâu hồ lô, đâm thủng ba quả đấm vàng, xâu chúng lại với nhau, sau đó bị uy năng to lớn ẩn chứa trong tiên quang chấn vỡ.

Bành! Tiếng nổ hủy diệt vang dội, chấn động đến mức màng nhĩ người ta đau nhói, trong lòng càng thêm phát hoảng. Họ cảm nhận được khí tức quân lâm thiên hạ kia, dù chỉ bị dư âm chạm trúng một chút, tu sĩ Hóa Long Cảnh cũng phải trọng thương nguyên thần, mà tu sĩ dưới Hóa Long thì chắc chắn phải chịu kết cục hình thần câu diệt.

Ô Hằng bị khí kình mạnh mẽ chấn lui, cả người tựa như cự thạch, đập mạnh xuống chủ phong núi Côn Lôn, một tòa kiến trúc lầu son gác tía bên trong đó tan thành mây khói, bốc lên cuồn cuộn bụi trắng.

Lãnh Hàn Sương thần sắc căng thẳng, dùng thần niệm truyền âm: "Ô Hằng, huynh không sao chứ? Đó là Hóa Đạo Thánh Nhân của Phong Thần Nhị Cảnh, không được cậy mạnh đâu!"

"Không sao, hắn chỉ giúp ta nới lỏng gân cốt chút thôi." Ô Hằng cơ mặt co giật đáp lại nàng, xương cốt trên người kêu lách cách. Kẻ ra tay vừa rồi rất đáng sợ, ít nhất cũng là cấp bậc với tứ đại Cổ Vương của dị tộc.

Ngày trước trong trận chiến tại đảo Vô Tình Tiên Đế, hắn nhờ vào cơ duyên đột phá dẫn tới Thần Lôi mới bức lui được tứ đại Cổ Vương, nếu không có Thần Lôi trợ giúp, bất cứ Cổ Vương nào cũng có thể lấy mạng hắn. Hiện tại tình huống cũng xấp xỉ như vậy, Ô Hằng có nghịch thiên đi chăng nữa cũng khó mà đối phó với tồn tại cấp bậc Phong Thần. Càng về sau, khoảng cách đẳng cấp càng lớn, Thông Thiên và Phong Thần chênh lệch không chỉ là một bậc!

"Ai, tu vi Thông Thiên Nhất Cảnh rốt cuộc vẫn là quá yếu, núi cao còn có núi cao hơn, nhất định phải không ngừng mạnh lên mới được."

"Ô Hằng, ngươi giỏi lắm, ngay cả cháu ta là Liệt Khiếu Vân cũng chết trong tay ngươi. Nhưng có bản lĩnh thì không được coi thường người khác, cả đời này ngươi cũng khó mà bước lên đỉnh cao thực sự!" Tồn tại vô thượng trên cao cất tiếng, mỗi một chữ thốt ra đều tựa như sấm sét đánh vào người, khiến tu sĩ phái Côn Lôn không khỏi run rẩy toàn thân.

Oanh, trên chủ phong, nhiều tàn tích kiến trúc bị chấn bay. Ô Hằng bước ra từ nơi khói bụi mịt mù, phủi phủi bụi trên người, trong lòng cũng không biết trút giận vào đâu, cười lạnh nói: "Ông cũng giỏi lắm, thân là Lão Tổ Thiên Cương Thần Giáo mà lại đi bắt nạt hậu bối như ta!"

Từ dăm ba câu chữ có thể đoán ra người này ắt hẳn là người của Thiên Cương Thần Giáo, mà người có bản lĩnh cỡ này ở Thiên Cương Thần Giáo, đoán chừng cũng chỉ có lão tổ tông tu đạo hơn một ngàn năm chưa từng xuất thế kia mới có.

Thiên Cương Lão Tổ ở trên cao nhìn xuống, đạm mạc nói: "Tiểu tử, miệng lưỡi cũng rất sắc bén, nhưng dù thế nào đi nữa, ngươi làm việc quá tuyệt tình, ngay cả Thánh Chủ Thiên Cương Thần Giáo cũng không buông tha. Lão già này mà còn không ra mặt, e là sẽ bị người đời cười rụng răng."

Nghe vậy, hàn mang trong mắt Ô Hằng lóe lên, đối phương thật sự khinh người quá đáng, hắn xì cười một tiếng: "Ha ha, ngươi nói ta làm việc quá tuyệt tình, vậy sao ngươi không nghĩ xem cảnh tượng ba đại thế lực liên thủ giết ta rốt cuộc là bộ dạng như thế nào?!"

"Ta không quản nhiều như vậy, hôm nay ta chỉ vì các tu sĩ thảm tử trong giáo mà báo thù, ngươi chắc chắn phải chết." Thiên Cương Lão Tổ thần sắc không đổi, giọng điệu mang theo sự tự tin vô song, loại chắc chắn đó khiến người ta cảm thấy, dường như Ô Hằng đã chết trong tay hắn rồi.

"Mẹ kiếp!" Ô Hằng nắm chặt hai tay, không kìm được chửi một câu thô tục, sau đó lạnh lùng nói: "Đã là tới báo thù thì cần gì phải nhả ra lắm lời chó má đạo mạo trang nghiêm vậy! Ngươi có biết không, lão tử khinh bỉ nhất loại người như ngươi, giết một người mà còn phải tìm lý do!"

Tu sĩ phái Côn Lôn nhìn mà líu lưỡi kinh ngạc, Nhân Tộc Thần Thể quả nhiên là Nhân Tộc Thần Thể, thật là bá khí, thế mà dám nói những lời khó nghe như vậy với một nhân vật cấp Đại Thánh.

"Ai, lần này là chọc giận hoàn toàn Thiên Cương Lão Tổ rồi." Lãnh Hàn Sương vỗ vỗ vầng trán sáng mịn, cảm thấy nhức đầu.

Quả nhiên, Thiên Cương Lão Tổ vừa nãy còn bình thản pha lẫn uy nghiêm nay đã lộ nguyên hình, ánh mắt hung ác tựa như đèn lồng, lấp lánh trên cao, nổi giận gầm lên: "Vốn muốn giữ lại cho ngươi một cái xác toàn thây, xem ra bây giờ không cần nữa!"

"Ha ha, dù sao cũng đã chết rồi, giữ xác toàn thây với không giữ thì có gì khác biệt, ông thật giả tạo." Ô Hằng cười khinh bỉ, đã xé rách da mặt rồi thì không ngại chọc giận lão thêm vài phần.

Thiên Cương Lão Tổ im bặt, chắc hẳn gương mặt già nua bị thánh khí bao phủ kia giờ đây biểu cảm sẽ rất đặc sắc đây, cao cao tại thượng mấy ngàn năm, bỗng nhiên bị một hậu bối chỉ thẳng mũi mắng chửi như vậy, chắc chắn tức đến mức phổi muốn nổ tung.

Thỏa mãn nhất thời miệng lưỡi, thường thường không có kết cục tốt đẹp gì, mà Ô Hằng đối với tồn tại như vậy, dường như cũng chỉ có thể thỏa mãn nhất thời miệng lưỡi. Báo ứng rất nhanh kéo tới, Thiên Cương Lão Tổ tung một thủ đoạn huyền ảo vô cùng, đại thủ vung xuống một mảnh quang huy màu bạc, thế mà hóa thành từng thanh đao kiếm sắc bén bao phủ toàn bộ núi Côn Lôn.

Oanh, oanh, oanh... Hàng vạn thanh trường kiếm màu bạc từ không trung lao xuống, đám tu sĩ núi Côn Lôn mặt cắt không còn giọt máu. Ô Hằng có thể chặn được thủ ấn vừa rồi, nhưng chắc chắn không thể đỡ nổi đòn tấn công diện rộng nhiều như thế này.

Không cần phải nghĩ, đòn tấn công một khi rơi xuống, núi Côn Lôn sẽ là cảnh tượng bị san bằng.

Lúc này, Ô Hằng lập tức gầm lên với Lãnh Hàn Sương: "Đừng ngẩn người nữa, mau di chuyển mọi người đi."

"Nhưng còn huynh, muội muốn ở lại sát cánh chiến đấu cùng huynh, huynh không phải đối thủ của lão!"

"Mau!" Giọng Ô Hằng kiên quyết, không muốn nói thêm lấy một chữ, trong tay không ngừng đánh ra Càn Khôn Thần Quyền để chống đỡ, nhưng ánh bạc quá nhiều, căn bản không thể bảo vệ trọn vẹn núi Côn Lôn. Từng mảng đất lớn bị nổ thành những cái hố khổng lồ, khói bụi mịt mù, có tu sĩ thảm tử trong đó, chưa kịp kêu lên một tiếng đã bị vùi lấp...

Thật quá tàn nhẫn, sức mạnh của Thánh Nhân chính là kinh khủng như vậy.

May mà vùng đất nơi Ô Hằng đứng có hắn chống đỡ nên không bị ảnh hưởng, thương vong không tính là quá lớn, nhưng hắn không dám chắc đợt tấn công tiếp theo còn có thể bảo vệ được tu sĩ bên phía mình hay không.

Lãnh Hàn Sương cắn chặt hàm răng, đã không còn lựa chọn nào khác, toàn thân lưu chuyển sáu mươi ba đạo hà quang thần bí. Nàng đã thức tỉnh Pháp Tắc Đạo Hồn trong Thần Điện Tiên Trì, nắm giữ sức mạnh pháp tắc thần kỳ: "Pháp tắc tự nhiên đạo thứ ba mươi bảy, Thời Không Chuyển Di!"

Hào, hiện trường một mảnh ánh sáng trắng, trong tiếng huyên náo, các tu sĩ phái Côn Lôn từng người biến mất tại chỗ, đều chưa kịp hiểu rõ rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì.

"Thánh Nữ Thần Điện quả nhiên bất phàm, tuổi còn nhỏ mà đã nắm giữ cả sức mạnh thời không." Lúc này, Thiên Cương Lão Tổ hiếm hoi thốt ra một lời tán thưởng chân thành, ngay cả Ô Hằng cũng không có đãi ngộ này. Thế nhưng, mạnh mẽ như chư thiên, hắn vẫn cười khinh bỉ, đại thủ vươn tới, nhắm thẳng về phía Lãnh Hàn Sương chộp lấy, nghĩ rằng cứu người ngay dưới mí mắt hắn không phải là chuyện đơn giản như vậy!

Ô Hằng lại một lần nữa mở Công Trận, tế ra Thượng Cổ Phiên Thiên Chùy đập vào bàn tay lớn kia. Oanh một tiếng, tay của Thiên Cương Lão Tổ vội vàng rụt lại, một tia máu đỏ tươi nhỏ xuống dọc theo quỹ đạo.

Da thịt của Thiên Cương Lão Tổ bị trầy xước, bị thương rồi, mặc dù là vết thương nhẹ, nhưng cũng rất kinh hãi, thế mà lại để một hậu bối làm bị thương...

"Tiểu tử ngươi, đúng là vướng tay vướng chân, xem ra ta chỉ có thể chuyên tâm giết ngươi mới được." Thiên Cương Lão Tổ giọng nói âm trầm, gương mặt già nua đỏ bừng vì giận, nhưng vẫn là dáng vẻ nắm chắc phần thắng trong tay. Đối với hắn mà nói, giết hay không giết những người khác đều không quan trọng nữa, quan trọng là đóng đinh tên Nhân Tộc Thần Thể cuồng vọng này chết tại núi Côn Lôn, để người đời biết rằng, Trung Châu vẫn là thiên hạ của Thánh Nhân, mặc dù bọn họ không thể dễ dàng hiển hóa, nhưng cũng không phải là kẻ dễ chọc!

Ô Hằng đã chạm đến giới hạn của bọn họ, nhân vật Thánh Chủ không phải là hạng người có thể tùy tiện giết chết, một khi bị giết, thứ bị kéo theo sẽ là các vị Đại Thánh phía sau.

Thế nhưng đòn tấn công kia vẫn tranh thủ được không ít thời gian cho Lãnh Hàn Sương. Theo ánh sáng trắng liên tục lóe lên, nàng đã thành công đưa hơn ngàn tu sĩ đi hết, dùng sức mạnh thời không cưỡng ép dịch chuyển đến địa giới cách đó hơn ba mươi dặm. Nhưng sự truyền tống quy mô lớn như vậy tiêu hao lực lượng cực kỳ khủng khiếp, rút cạn gần một nửa tinh nguyên trong khí hải.

"Muội cũng đi đi!" Ô Hằng thi triển một đạo Hư Không Vị Di, đã đến bên cạnh Lãnh Hàn Sương, trong lúc nàng chưa kịp phản ứng, hắn đẩy mạnh nàng vào nơi ánh sáng trắng đang nhấp nháy, cưỡng ép đưa nàng đi xa hơn ba mươi dặm.

Lãnh Hàn Sương vốn muốn cố chấp ở lại sát cánh chiến đấu, tiếc rằng cái tên Ô Hằng xấu xa này phản ứng quá nhanh, nàng căn bản không thể phản kháng.

Trước khi rời đi, nàng trừng mắt nhìn Ô Hằng đầy hung dữ, còn gương mặt tuyệt mỹ đã nhuốm lên màu đỏ ửng đầy quyến rũ, dường như đang trách Ô Hằng đẩy đâu không đẩy, lại vừa vặn đẩy trúng chỗ mềm mại trước ngực mình...

Tình thế khẩn cấp, Ô Hằng không hề cố ý, nhưng cũng rất thỏa mãn với cái đẩy đó. Dù sao thì sau này sống chết khó lường, có thể chạm vào thân thể mộng ảo kia thêm một lần nữa, có lẽ coi như là kỷ niệm cuối cùng để lại cho chính mình.

Hắn nghĩ Hàn Sương không phải người lỗ mãng, tinh nguyên toàn thân đã cạn kiệt một nửa, nếu lại dùng "Thời Không Chuyển Di" quay lại cũng chẳng giúp được gì.

Để dập tắt hoàn toàn ý nghĩ quay lại của Lãnh Hàn Sương, Ô Hằng điên cuồng sử dụng Hư Không Vị Di, chạy trốn về hướng ngược lại.

"Hừ, muốn chạy? Hôm nay có là Đại La Thần Tiên cũng không cứu nổi ngươi!" Tiếng cười lạnh của Thiên Cương Lão Tổ vang vọng bầu trời, sức mạnh nghịch thiên bá đạo trên người vận chuyển điên cuồng, chiêu thức nào tung xuống cũng là thủ đoạn tất sát.

"A!" Ô Hằng phát ra tiếng hừ lạnh, dù đang trong lúc Hư Không Vị Di, hắn vẫn bị đòn tấn công toàn diện kia đánh trúng vài lần, lực đạo hùng hậu, Thần Thể cũng không đỡ nổi, khóe miệng trào ra máu vàng.

"Nghe nói ngươi có Hoàng Kim Tiên Lộ để hồi phục tinh nguyên, ta biết giết ngươi chắc chắn phải tốn chút công sức, nhưng thứ đó rốt cuộc cũng có hạn." Thiên Cương Lão Tổ tự tin phi phàm, cười ngạo nghễ.

[Dịch từ bản hv] ChuongId:710
Nguồn: Việt Nam Thư Quán
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 3 tháng 9 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.