Đô Thị Cổ Tiên Y

Lượt đọc: 397 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 248
Cho Cũng Không Dám Nhận

❊ ❊ ❊

An Dĩ Mạt ngồi trên ghế sô pha một lát, sau đó đứng dậy trở về căn phòng mình ở tối qua.

Cô nằm trên giường, vuốt ve cơ thể quyến rũ của chính mình, nghĩ đến cảm giác khi Diệp Bất Phàm bôi thuốc cho mình, nghĩ đến hành động vừa rồi của bản thân, hai gò má nóng bừng lên.

Mặc dù trong phòng không có ai, nhưng cô vẫn không ngăn được vẻ thẹn thùng.

Lớn chừng này, đây là lần đầu tiên cô phơi bày cơ thể trước mặt một người đàn ông.

Bất chợt, một suy nghĩ hiện lên trong đầu cô, nếu đối phương đổi thành một người đàn ông khác thì sao?

Ví dụ như gã Triệu Đại Phú từng thấy trước kia, hoặc một vị phú hào trẻ tuổi nào đó, nếu vẫn nợ anh ta một chiếc xe, liệu mình có chọn cách lấy thân báo đáp hay không?

Rất nhanh, cô đã có câu trả lời cho chính mình, đó là không, dù thế nào đi nữa cũng sẽ không.

Nếu đổi thành người khác thì không được, tại sao đối mặt với Diệp Bất Phàm lại có thể, chẳng lẽ mình đã thích anh ấy rồi sao?

Suy nghĩ này khiến cô lập tức cảm thấy vô cùng sợ hãi, trong thâm tâm, cô tiềm thức cho rằng dù thế nào mình cũng không được phép yêu Diệp Bất Phàm.

Trước hết, người đàn ông này là bạn trai của bạn thân, cô vốn dĩ chẳng có mấy người bạn, sau sự kiện trên lôi đài mấy ngày trước, mối quan hệ với Tào Tiểu Uyển đã trở nên xa cách hơn nhiều.

Cho nên cô đặc biệt coi trọng tình bạn với Tần Sở Sở, không muốn đánh mất người bạn thân đã gắn bó nhiều năm này.

Điểm nữa là, kể từ sau khi xem video đó, cô đã hoàn toàn trao trái tim mình cho vị "hoàng tử piano" chưa từng gặp mặt kia.

Mặc dù mọi thứ trông có vẻ rất hão huyền, có vẻ rất ngốc nghếch, nhưng cô vẫn cứ làm như vậy.

Xuất phát từ hai lý do này, dù thế nào cô cũng không được phép yêu Diệp Bất Phàm.

Không được, sau này mình nhất định phải giữ khoảng cách với anh ấy hơn một chút, tuyệt đối không được nghĩ đến anh ấy nữa.

Nhưng suy nghĩ của con người luôn rất kỳ lạ, cô càng nghĩ như vậy thì khuôn mặt tươi cười điển trai của Diệp Bất Phàm càng xuất hiện rõ nét trong tâm trí cô, không sao xua đi được, đuổi cũng không đi.

Cứ như vậy, cô trằn trọc lăn lộn trên giường hồi lâu, đợi đến khi trời sắp sáng mới mơ mơ màng màng chìm vào giấc ngủ.

Sáng hôm sau, Diệp Bất Phàm vẫn như thường lệ, sau khi làm xong bữa sáng liền gọi cô dậy. Nhìn thấy hai quầng thâm to dưới mắt cô, anh ngạc nhiên hỏi: "Sao vậy? Sắc mặt tệ quá, tối qua ngủ không ngon à?"

Nghĩ đến chuyện mình đang băn khoăn, mặt An Dĩ Mạt đỏ bừng, cô khẽ nói: "Cũng có một chút."

"Đã bảo chuyện chiếc xe đừng nghĩ tới nữa mà, mau ăn cơm đi thôi."

Diệp Bất Phàm tưởng cô đang băn khoăn về chiếc Porsche đó, nên cũng không nghĩ nhiều.

Sau khi ăn sáng xong, hai người cùng nhau xuống hầm để xe.

Dù hôm qua vừa mới tới, nhưng An Dĩ Mạt vẫn giật mình kinh ngạc, so với hôm qua, hôm nay ở đây xuất hiện thêm mấy chiếc xe nữa.

Maserati, Lamborghini, rồi cả Ferrari, đủ loại siêu xe sang trọng. Cô không biết rốt cuộc Diệp Bất Phàm giàu đến mức nào, sao lại có thể xoay xở được nhiều siêu xe thế này.

"Chọn một chiếc đi, thích chiếc nào thì cứ lái đi."

Diệp Bất Phàm mỉm cười nói.

An Dĩ Mạt vội vàng xua tay: "Không cần đâu, không cần đâu, hôm qua đã làm mất của anh một chiếc rồi, không thể lái nữa."

"Đã muộn thế này rồi, nếu em không lái xe thì e là sẽ đi làm muộn mất. Ngày thứ hai làm tổng giám đốc mà đã đi làm muộn thì có vẻ không hay lắm nhỉ?"

Diệp Bất Phàm vẫn không để cô tự chọn, anh đưa tay lấy chìa khóa chiếc Maserati nhét vào tay cô: "Lấy chiếc này đi."

An Dĩ Mạt lại xua tay nói: "Thật sự không được, nếu mẹ và em trai tôi nhìn thấy, e là họ sẽ lại cướp mất thôi."

Diệp Bất Phàm mỉm cười: "Tin anh đi, họ sẽ không cướp nữa đâu, cho dù em có tặng xe cho họ, họ cũng không dám lấy đâu."

Sắc mặt An Dĩ Mạt thay đổi: "Tiểu Phàm, anh tìm người dạy dỗ họ rồi sao? Có đánh họ bị thương không?"

Mấy ngày nay đã được chứng kiến thực lực của Diệp Bất Phàm, cô biết chuyện anh muốn dạy dỗ An Bảo Húc và mẹ cậu ta là điều vô cùng đơn giản.

"Yên tâm đi, không phải như em nghĩ đâu."

Diệp Bất Phàm đưa tay vỗ vỗ vai cô: "Mau đi đi, không thì thật sự trễ giờ đấy."

"Vậy được rồi."

An Dĩ Mạt gật đầu, lái xe rời khỏi biệt thự.

Trên đường đi, cô cứ miên man suy nghĩ, không biết Diệp Bất Phàm đã xử lý An Bảo Húc và Tăng Ngọc Dung thế nào.

Cô muốn gọi điện thoại hỏi một tiếng, nhưng cuối cùng lại nhịn xuống, chỉ cần gọi điện thoại qua đó chắc chắn sẽ rước họa vào thân.

Bây giờ đã nợ Diệp Bất Phàm nhiều như vậy rồi, không thể tiếp tục nợ thêm được nữa.

Khi đến trước cửa Long Đằng Dược Nghiệp, cô lại nhìn thấy An Bảo Húc và Tăng Ngọc Dung từ xa.

Thấy họ trông có vẻ không sao, trái tim đang treo lơ lửng của cô mới đặt xuống.

Đồng thời cô cũng rất thắc mắc, hai người đó vừa mới lái chiếc Porsche đi, giờ lại tới tìm mình làm gì?

Lần này không đợi An Bảo Húc chặn xe, cô đã tự mình dừng xe lại ven đường.

Nhìn thấy An Dĩ Mạt lại đổi sang một chiếc Maserati sang trọng khác, An Bảo Húc không thể nói rõ trong lòng là cảm giác gì, thực sự là ghen tị, đố kỵ và hận thù đều đủ cả, nhưng bây giờ cậu ta không dám nhắm vào chiếc xe này nữa.

Đúng như lời Diệp Bất Phàm nói, dù có tặng cho cậu ta cũng không dám nhận, chiếc Porsche ngày hôm qua đã hại hai người thê thảm rồi.

Lỡ như chiếc xe này cũng là xe lắp biển giả hoặc có rắc rối gì khác, thì rơi vào tay mình chẳng khác nào tai họa.

An Dĩ Mạt lên tiếng: "Mẹ, Tiểu Húc, hai người tới đây làm gì?"

Tăng Ngọc Dung hét lên: "Còn dám hỏi à, chiếc xe cà tàng hôm qua mày nhét cho chúng tao đã hại chúng tao thê thảm, mười mấy vạn đều mất trắng rồi. Dù thế nào đi nữa, hôm nay mày cũng phải đền tiền cho chúng tao, còn phải trả thêm một khoản bồi thường nữa."

An Bảo Húc gào lên: "Đúng vậy, hôm nay nếu chị không đưa tiền thì bọn em sẽ không đi đâu cả."

"Có ý gì? Tôi không hiểu hai người đang nói cái gì?"

An Dĩ Mạt ngơ ngác không hiểu gì, cô đảo mắt nhìn quanh một vòng cũng không thấy bóng dáng chiếc Porsche đâu, bèn hỏi: "Xe đâu? Chiếc xe đó hai người mang đi đâu rồi? Có phải bán rồi không?"

"Bán cái nỗi gì, xe bị người ta cướp mất rồi." An Bảo Húc thô lỗ quát: "Bớt nói nhảm đi, mau đưa tiền đây."

Nghe họ nói vậy, trong mắt An Dĩ Mạt, chiếc Porsche đó nhất định là đã bị bán đi rồi.

Mặc dù An Bảo Húc không có giấy tờ, nhưng bán rẻ vẫn có thể tống khứ đi được, sau đó lại chạy đến chỗ mình làm loạn.

Có suy nghĩ như vậy nên cô cũng không hỏi thêm nữa, cô nói: "Tôi đã nói rồi, bây giờ tôi hoàn toàn không có tiền, muốn tiền thì phải đợi đến khi tôi nhận lương tháng này mới được."

"Mày lừa ai thế? Đi cái xe xịn thế này mà bảo không có tiền?"

Vừa nói, An Bảo Húc vừa giật lấy cái túi xách trên tay An Dĩ Mạt, lấy hết mấy ngàn tệ bên trong nhét vào túi quần mình.

"Sao ít thế này?"

Nói đoạn, cậu ta không cam tâm chui vào chiếc Maserati, lục tung mọi thứ bên trong.

Thấy cậu ta lên xe, An Dĩ Mạt lo lắng nói: "Em định làm gì đấy?"

"Hét cái gì mà hét, cái loại xe như của chị, có cho tôi cũng không thèm."

An Bảo Húc tìm trên xe nửa ngày, kết quả không tìm thấy nổi một đồng xu nào, tức giận xuống xe gào lên: "Chị nói mau, tiền giấu ở đâu hết rồi?"

An Dĩ Mạt nói: "Chị đã nói rồi, thật sự không có tiền."

"Không có tiền đúng không? Vậy thì chúng tôi cứ bám theo chị, xem chị đi làm thế nào."

Hai mẹ con Tăng Ngọc Dung vì muốn đòi tiền mà giở thói lưu manh, một trái một phải bám riết lấy bên cạnh cô.

An Dĩ Mạt bực bội nói: "Mẹ, hai người đừng làm loạn nữa được không? Thế này thì con đi làm thế nào được?"

Tăng Ngọc Dung nói: "Tao quản mày nhiều thế làm gì, muốn đi làm thì đưa tiền, không thì bọn tao cứ quấn lấy mày."

Đúng lúc này, bảo vệ ở cổng nhìn thấy động tĩnh bên này, tưởng An Dĩ Mạt gặp rắc rối nên chạy tới hỏi: "Tổng giám đốc An, có cần chúng tôi giúp gì không ạ?"

An Dĩ Mạt ném chìa khóa xe cho anh ta rồi nói: "Mang xe đi đỗ vào bãi cho tôi."

Nói xong, cô bước thẳng vào trong công ty, An Bảo Húc và Tăng Ngọc Dung cũng bám sát theo sau.

[Dịch từ bản hv] ChuongId:223
Nguồn: Việt Nam Thư Quán
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 13 tháng 9 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.