Đô Thị Cổ Tiên Y

Lượt đọc: 915 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 513
Tự Làm Tự Chịu

❊ ❊ ❊

Sau khi Diệp Bất Phàm đưa Âu Dương Tịnh rời đi, anh gọi người quản lý tửu lâu lại.

“Tiên sinh, xin hỏi ngài cần gì ạ?”

Tuy hai người Diệp Bất Phàm trông ăn mặc bình thường, nhưng dù sao cũng bước ra từ phòng VIP, thái độ của người quản lý vẫn vô cùng khách khí. Ai mà biết được liệu có phải vị thiếu gia nhà giàu nào đó thích chơi kiểu này không.

“Số tiền này anh cầm lấy đi.”

Diệp Bất Phàm tiện tay lấy ra một xấp tiền Hoa Hạ dày cộp ném qua đó.

“Tiên sinh, thế này không hợp lý lắm đâu ạ?”

Người quản lý miệng thì nói vậy, nhưng trên mặt đầy vẻ hân hoan, trong lòng thầm nghĩ quả nhiên là người có tiền.

Mặc dù ở đây họ cũng thường xuyên nhận được tiền boa từ những người có tiền, nhưng hào phóng đến mức này thì đây là lần đầu tiên nhìn thấy.

“Cho anh thì cứ cầm lấy, bớt nói nhảm đi.” Diệp Bất Phàm nói: “Hai người bạn của tôi đang ở trong phòng bàn bạc việc quan trọng, trước khi họ đi ra, các người không được vào làm phiền.”

“Tiên sinh cứ yên tâm, tôi nhất định sẽ sắp xếp chu đáo.”

Người quản lý vội vã đáp lời, rồi hớn hở nhét tiền vào túi quần mình.

Thông thường mà nói, khách ở phòng VIP thì bọn họ rất ít khi vào làm phiền, huống hồ còn nhận được tiền boa của người ta.

Sau khi dặn dò xong, hai người Diệp Bất Phàm rời khỏi tửu lâu.

Ra khỏi cửa, Âu Dương Tịnh lập tức khó hiểu hỏi: “Anh, rốt cuộc là chuyện gì vậy? Lục Phương Văn bọn họ đang giở trò gì thế?”

“Gã đó vốn dĩ không có ý tốt với em, cũng may hôm nay anh đến kịp thời.”

Diệp Bất Phàm vừa đi vừa kể lại chuyện Lục Phương Văn và tên kia giở trò trong rượu.

“Thằng khốn này, thế mà đến chuyện này cũng dám làm.”

Âu Dương Tịnh phẫn nộ mắng một câu, rồi lại hỏi: “Anh, sao anh nhìn ra được vậy?”

“Bởi vì anh trai em là bác sĩ mà, sao có thể không nhìn ra trong rượu có độc.”

“Thế sao chúng ta uống rượu lại không sao? Đinh Việt sao đột nhiên lại ngủ mất? Lục Phương Văn trông cũng có vẻ là lạ.”

Diệp Bất Phàm nói: “Bởi vì lúc chúng nó cầm điện thoại, anh đã tráo ly rượu rồi, Đinh Việt uống rượu của anh, còn Lục Phương Văn uống rượu của em.”

“A?”

Âu Dương Tịnh giật mình kinh ngạc, không ngờ thủ pháp của anh trai mình lại nhanh như vậy, mình ngồi cạnh mà còn không nhìn thấy.

Sau đó cô hỏi: “Vậy chúng nó uống phải rượu có thuốc, sẽ không sao chứ?”

“Yên tâm đi, Đinh Việt chỉ uống thuốc ngủ liều mạnh thôi, ngủ một giấc là khỏe, chỉ có điều khoảng thời gian này dù trời sập xuống cũng không tỉnh nổi đâu.”

Âu Dương Tịnh lại hỏi: “Thế còn Lục Phương Văn?”

Khóe miệng Diệp Bất Phàm vẽ lên một nụ cười đầy ẩn ý: “Gã đó uống phải nước ruồi Tây Ban Nha, nếu không tìm được đối tượng phù hợp thì chắc chắn hậu quả rất nghiêm trọng, nhưng trong phòng chẳng phải còn một người nữa sao?”

“Còn một người?”

Âu Dương Tịnh nói đến đây đột nhiên nhận ra điều gì đó, đưa tay bịt miệng mình lại, vẻ mặt chấn kinh.

Một lúc lâu sau cô mới bình tĩnh lại, vỗ nhẹ lên vai Diệp Bất Phàm rồi nói: “Anh, anh thật là quá xấu xa.”

“Xấu xa sao? Lần này chỉ là cảnh cáo chúng một chút, nếu còn có lần sau, đến lúc đó anh sẽ khiến chúng chết mà không biết tại sao mình chết.”

Nhắc đến đây, sát khí mạnh mẽ bùng phát trên người Diệp Bất Phàm, người thân chính là vảy ngược của anh, tuyệt đối không cho phép bất kỳ ai đụng đến em gái mình.

Âu Dương Tịnh bị khí thế trên người anh làm cho giật mình, may mà chỉ lóe lên rồi biến mất ngay.

“Anh, cảm ơn anh.”

Âu Dương Tịnh nói rồi khoác tay Diệp Bất Phàm, tựa đầu vào vai anh, có một người anh trai như vậy ở bên cạnh khiến cô có cảm giác an toàn vô cùng.

“Cái con bé này, đã bảo anh là anh em, còn cảm ơn gì nữa.”

“Anh, sao anh lại trở nên lợi hại như vậy?”

“Cũng được khoảng hai tháng rồi.”

Diệp Bất Phàm nói sự thật, nhưng nghe vào tai Âu Dương Tịnh thì chỉ như một câu đùa.

Cô cũng không nghĩ ngợi nhiều, lại hỏi: “Vậy lúc ra ngoài, sao lại đưa cho quản lý nhiều tiền thế?”

Thấy Diệp Bất Phàm đưa nhiều tiền như vậy cô thực sự thấy xót, một công việc gia sư của cô kiếm chưa được 5000 tệ, mà anh trai mình một phát vung tay tặng luôn 1 vạn tệ.

Diệp Bất Phàm hóm hỉnh nói: “Như vậy mới tranh thủ đủ thời gian cho hai tên đó chứ? Nếu không bị quản lý bọn họ phát hiện ra điều bất thường, báo cảnh sát thì làm sao? Như vậy chẳng phải mất hay sao.”

“Sao không nhìn ra anh xấu tính thế nhỉ?” Âu Dương Tịnh miệng nói vậy nhưng mặt đã cười rạng rỡ, “Tội nghiệp cho hai gã đó, không biết ngày mai tỉnh lại sẽ ra sao, chắc là chết tâm luôn mất.”

“Tội nghiệp? Đây là kết cục mà chúng đáng phải nhận.”

Diệp Bất Phàm không có chút thương cảm nào với hai kẻ này, Lục Phương Văn hoàn toàn là tự làm tự chịu.

Còn tên Đinh Việt kia, giúp kẻ xấu làm ác, luôn đi theo bên cạnh làm liếm cẩu, đáng đời bị bạo. Nghĩ đến cảnh tượng hiện tại của hai kẻ kia, Âu Dương Tịnh không khỏi rùng mình một cái: “Không nhắc đến bọn chúng nữa, chúng ta đi đâu chơi đây?”

Diệp Bất Phàm hỏi: “Em không cần quay về đi học à?”

“Không cần, chiều nay toàn là môn tự chọn, có thể không cần đến.”

Diệp Bất Phàm nói: “Vậy chúng ta đi dạo phố, tiện thể mua cho em mấy bộ quần áo.”

Anh hiểu rất rõ tính cách của cô em gái này, tiết kiệm quen rồi, nếu mình không dẫn đi mua thì dù có cho bao nhiêu tiền cũng sẽ cất đi thôi.

“Anh trai ơi, không cần mua đâu, quần áo của em vẫn đủ mặc mà.”

“Thế sao được, em là tiểu công chúa của nhà chúng ta, thì phải ăn mặc xinh xắn lộng lẫy chứ.”

Diệp Bất Phàm nói rồi giơ tay vẫy một chiếc taxi, sau khi hai người lên xe, anh rút ra một tờ 100 tệ ném qua, nói với tài xế: “Sư phụ, giúp tôi tìm trung tâm thương mại cao cấp nhất.”

Thấy tiền, tài xế lập tức cười hớn hở nói: “Tiểu huynh đệ, cậu muốn mua đồ nam hay đồ nữ?”

“Đồ nữ.”

“Được thôi!”

Tài xế cũng không dài dòng, trực tiếp khởi động xe, hơn mười phút sau thì dừng lại trước cửa một trung tâm thương mại hào hoa.

Vạn Long Thương Hạ, đây là nơi tập trung các thương hiệu xa xỉ ở thành phố Giang Bắc, nơi mơ ước của phụ nữ, ở đây có thể mua được đủ loại túi xách quốc tế nổi tiếng và đủ loại thời trang nữ sành điệu.

Âu Dương Tịnh trước kia tuy tiết kiệm, nhưng cũng từng nghe danh tiếng của Vạn Long Thương Hạ, đồng thời biết đồ ở đây cực kỳ đắt đỏ.

Cô túm lấy tay Diệp Bất Phàm nói: “Anh, mua quần áo cũng không cần đến chỗ này đâu, em biết có một con phố thương mại, quần áo ở đó rất rẻ, bình thường em toàn mua quần áo ở đó thôi.”

“Đó là bình thường, còn bây giờ chúng ta cần mua vài bộ đồ tốt để mặc.”

Diệp Bất Phàm nói xong liền kéo Âu Dương Tịnh đi vào cửa chính của trung tâm thương mại.

Bản thân anh ăn mặc không câu nệ, chỉ cần mặc thoải mái là được, nhưng bây giờ là mua quần áo cho em gái, tất nhiên sẽ không cẩu thả.

Chỉ là Âu Dương Tịnh vô cùng khẩn trương, quần áo ở đây tiện tay nhấc lên một món đều là 5 con số thậm chí 6 con số, còn đắt hơn cả một kỳ lương gia sư, điều này làm sao cô nỡ tiêu tiền.

Cô nói nhỏ: “Anh, hay là chúng ta đổi chỗ khác đi, quần áo ở đây đắt quá.”

“Đã bảo anh bây giờ có tiền, chỉ cần em ưng ý là được, đừng bận tâm chuyện tiền nong.”

Diệp Bất Phàm thấy Âu Dương Tịnh không nỡ tiêu tiền, trực tiếp kéo cô đi vào cửa hàng thời trang nữ Chanel, chỉ vào một chiếc váy dài màu trắng nói: “Cái này thế nào? Có muốn thử không?”

Anh tuy không hiểu biết về thời trang, nhưng cảm thấy chiếc váy này thực sự rất đẹp, màu trắng phù hợp với khí chất của em gái.

Hơn nữa gấu váy đính đầy kim cương, lấp lánh li ti, trông đem lại cho người ta cảm giác như mơ ảo.

Một nhân viên phục vụ bước lại gần nói: “Tiên sinh, xin hỏi ngài cần giúp đỡ gì không ạ?”

[Dịch từ bản hv] ChuongId:513
Nguồn: Việt Nam Thư Quán
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 14 tháng 9 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.