Hấp Huyết Quân Vương

Lượt đọc: 3097 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 129
Tử tước Leon

❊ ❊ ❊

"Hửm?", nghe thấy âm thanh này, Trương Hiểu Phong nhìn về phía phát ra tiếng động. Chỉ thấy một huyết tộc tóc ngắn nhuộm màu xanh lam đang nhìn cuộc chiến của Lucy, lẩm bẩm nói khẽ.

Tên huyết tộc này, vừa nhìn liền biết tuyệt đối không phải kẻ đứng đắn gì. Chỉ cần nhìn mái tóc nhuộm xanh của hắn là biết, một thân trang phục kiểu thanh niên bất hảo, trên mặt gần như viết bốn chữ lớn: "Ta là lưu manh".

"Tử tước Leon?", Trương Hiểu Phong hơi kinh ngạc nói. Thế nhưng, người đàn ông trông giống như kẻ đi thu tiền bảo kê ngoài phố kia lại là một trong tám cường giả hàng đầu, là Leon cũng có thực lực cấp Tử tước.

"Ồ? Là Tử tước Trương Hiểu Phong sao?", nghe tiếng kêu có chút ngạc nhiên của Trương Hiểu Phong, Leon quay đầu lại. Nhìn thấy Trương Hiểu Phong, hắn mỉm cười nói. Sau đó, khi nhìn thấy Lan Kỳ Nhi bên cạnh Trương Hiểu Phong, ánh mắt hắn bỗng sáng lên: "Tử tước Lan Kỳ Nhi".

Hắn vội bước vài bước đến trước mặt Lan Kỳ Nhi, không biết lấy từ đâu ra một bó hoa tươi, đưa đến trước mặt nàng với vẻ mặt thâm tình: "Tử tước Lan Kỳ Nhi xinh đẹp, được gặp nàng thật là quá may mắn. Đây là hoa tặng nàng, cũng chỉ có tiểu thư xinh đẹp như nàng mới xứng với bó hoa tươi thắm này...".

"Ách...", nhìn thấy biểu hiện của Leon, Trương Hiểu Phong và Lan Kỳ Nhi đều ngẩn người, trong lòng thầm nghĩ: Tên này có bình thường không vậy?

"Ai...", sau khi đợi một lúc lâu, thấy Lan Kỳ Nhi vẫn dửng dưng không chút phản ứng, Leon thở dài bất lực, cất bó hoa đi, miệng lầm bầm: "Lần thứ tám trăm bảy mươi hai bị từ chối rồi...".

"...", nghe tiếng lầm bầm của Leon, Trương Hiểu Phong và Lan Kỳ Nhi lập tức cạn lời.

Không muốn dây dưa thêm về chủ đề này với hắn, Trương Hiểu Phong nhanh chóng chuyển đề tài: "Tử tước Leon này, lúc Du Tư chiến đấu với anh, anh có suy nghĩ gì đặc biệt về hắn không?".

"Suy nghĩ đặc biệt?", nghe lời Trương Hiểu Phong, Leon lại nhìn Trương Hiểu Phong đầy khinh bỉ, biểu cảm như thể vừa nhìn thấy thứ gì dơ bẩn: "Ta không phải kiểu người có hứng thú với đàn ông đâu, cậu đừng có hiểu lầm...".

"...", nghe câu trả lời của Leon, Trương Hiểu Phong thật sự cảm thấy phát điên, chỉ muốn đập đầu hắn ra xem trong đó chứa cái gì. Có nhầm không vậy? Tư duy logic của hắn rốt cuộc là cái gì thế? Hay là hắn căn bản chẳng có logic nào cả?

"Tôi muốn hỏi là về sức mạnh của Du Tư", kìm nén cảm giác muốn phát điên, Trương Hiểu Phong nghiêm túc nhìn Leon hỏi: "Tôi muốn hỏi là, lúc chiến đấu với anh, anh có nhận xét gì về sức mạnh của hắn?".

"Ồ, hóa ra là cậu hỏi cái này", nghe lời Trương Hiểu Phong, Leon cuối cùng cũng thở phào, khuôn mặt biểu cảm ghê tởm kia cũng đã thu lại, nhưng lại nhìn Trương Hiểu Phong đầy trách móc: "Cậu muốn hỏi thì phải hỏi cho rõ ràng chứ. Cậu có biết cách hỏi như vậy rất dễ khiến người ta hiểu lầm không hả...".

Là câu hỏi của mình dễ gây hiểu lầm sao? Mình thấy là do tư tưởng của hắn không trong sáng thì có! Nghe lời trách móc của Leon, Trương Hiểu Phong lập tức bất lực thầm nghĩ.

May mắn thay, Leon nhanh chóng đi vào trọng tâm, chậm rãi nói: "Tên Du Tư này, lúc chiến đấu với ta, sức mạnh và tốc độ gì đó đều không có điểm gì nổi bật. Nhưng hiện tại, thực lực biểu hiện ra lại mạnh hơn lúc nãy rất nhiều. Xem ra là lúc đấu với ta, hắn đã tự ẩn giấu thực lực...".

"Ồ, là vậy sao...", nghe Leon nói, Trương Hiểu Phong và Lan Kỳ Nhi chậm rãi gật đầu.

"Ta thấy chắc chắn là hắn sớm biết không phải đối thủ của Leon đại soái ca ta, cho nên mới ẩn giấu thực lực từ sớm, toàn tâm toàn ý xung kích hai suất vào top tám kia. Dù sao thì mỗi lần hắn biểu hiện ra sức mạnh, dường như cũng chỉ vừa đủ để đánh bại đối thủ mà thôi. Đúng là tên thông minh mà, lại sớm biết không phải đối thủ của Leon đại soái ca ta, oa ha ha". Nói đến cuối cùng, Leon đắc ý cười lớn.

"Mình không nghe thấy gì cả, mình chẳng nghe thấy gì hết...", càng về sau, lời của Leon càng không ra làm sao. Quả nhiên, chưa nói được ba câu là bản tính đã lộ rõ. Trương Hiểu Phong và Lan Kỳ Nhi rất sáng suốt lựa chọn phớt lờ hắn.

"Này, hai người là cái biểu cảm gì thế?", nhìn thấy dáng vẻ phớt lờ mình của Trương Hiểu Phong và Lan Kỳ Nhi, Leon lập tức bất mãn kêu lên: "Lúc muốn hỏi chuyện về Du Tư thì tìm ta nói chuyện, bây giờ nói xong rồi lại không thèm đếm xỉa? Hai người thực tế quá đấy...".

Nghe tiếng kêu bất mãn của Leon, hai người vẫn chọn cách phớt lờ, trong lòng thầm nghĩ: Không phải chúng tôi thực tế, mà là chúng tôi căn bản không thể trò chuyện cùng một chỗ với anh. Tư duy của chúng ta căn bản không có một điểm nào chung cả.

"Lan Kỳ Nhi tiểu thư thân mến, chẳng lẽ nàng cũng không thèm đếm xỉa tới người ta sao? Chẳng lẽ nàng cũng vứt bỏ người ta rồi sao?", nhìn hai người không thèm để ý đến mình, Leon lại biến thân, lập tức hóa thành một người phụ nữ đáng thương bị phu quân vứt bỏ nhẫn tâm, nhìn Lan Kỳ Nhi cầu xin.

"...", nghe lời Leon, đối với ánh mắt oán trách của hắn, hai người vẫn phớt lờ, chỉ là khóe miệng cả hai đều khẽ giật giật.

"Có nhầm lẫn gì không vậy", Trương Hiểu Phong và Lan Kỳ Nhi bị tên điên Leon này quấn lấy, trong lòng đều bi ai kêu lên. Dù vì sau này đều sẽ huấn luyện dưới trướng Jack nên mọi người đều muốn giữ mối quan hệ tốt đẹp, nhưng Leon cũng không nên như thế này chứ.

"Thôi bỏ đi, đã vậy các người không thèm đếm xỉa đến ta, thì ta đành một mình trốn vào góc khóc một mình vậy...", thấy Trương Hiểu Phong và Lan Kỳ Nhi đã quyết tâm không muốn quan tâm đến mình, Leon lập tức tủi thân nói, vừa nói vừa đi về phía góc bên cạnh.

"Phù...", cảm nhận được Leon đã rời đi, cả hai đều thở phào nhẹ nhõm. Những người này dường như không có ai là bình thường cả. So với Leon, tên Norton luôn khiến Trương Hiểu Phong chán ghét kia quả thật giống như một "học sinh ba tốt" vậy, dù sao người ta ngoài việc hiếu chiến ra thì chẳng có khuyết điểm nào cả.

"Bành bành...", mà lúc này, trên võ đài của Lucy, cuộc chiến hung hăng vẫn tiếp tục. Chỉ có điều, vết thương trên người nàng ngày càng nặng, tiếng thở cũng ngày càng dồn dập, rõ ràng đã rơi vào thế hạ phong. Ngược lại, Du Tư lại càng đánh càng hăng.

"Kết thúc rồi!!!", ngay lúc này, Du Tư, kẻ vừa tung từng cú đấm đánh Lucy tới mép võ đài, nhàn nhạt nói. Đồng thời, lại một cú đấm nữa hung hăng hướng về phía Lucy. Rõ ràng, Lucy tuyệt đối không thể chống đỡ đòn tấn công của hắn. Nếu cứng rắn đỡ lấy, kết cục duy nhất chính là bị đánh bay khỏi võ đài...

[Dịch từ bản hv] ChuongId:7
Nguồn: Việt Nam Thư Quán
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 22 tháng 8 năm 2026

« Lùi Tiến »

Truyện bạn đang đọc dở dang

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.