Hấp Huyết Quân Vương

Lượt đọc: 2981 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 287
Truy sát

❊ ❊ ❊

Chiếc xe thể thao sành điệu dưới tay Trương Hiểu Phong lướt đi vô cùng linh hoạt. Trong xe, Lan Kỳ Nhi đang nghịch món "quà tặng" đầy ý nghĩa là con Ma Giáp Trùng trong suốt lung linh, ánh mắt tràn đầy vẻ ngọt ngào khi nhìn nó.

"Két!", bất ngờ thay, khi chiếc xe của Trương Hiểu Phong chạy tới một khu vực vắng vẻ, anh đột ngột trông thấy hai người đàn ông đang đứng sừng sững giữa lòng đường. Để tránh đâm phải người, Trương Hiểu Phong buộc phải dừng xe lại.

Hai người này có khuôn mặt giống nhau đến sáu bảy phần, nhưng phong cách lại khác biệt một trời một vực. Một người mặc âu phục chỉnh tề, tay cầm cặp táp, thắt cà vạt, đeo đồng hồ cơ, trông hệt như những người thành đạt trong xã hội thượng lưu.

Người còn lại thì nhuộm tóc xanh dựng đứng như lông nhím, trên tai bấm hàng loạt khuyên, xăm trổ đầy mình, vừa nhìn qua đã thấy chẳng khác nào tên du côn đầu đường xó chợ. Hai gã đàn ông với ngoại hình trái ngược nhau hoàn toàn này lại tỏa ra khí thế kinh hoàng giống hệt nhau, và đó chính là lý do khiến Trương Hiểu Phong phải dừng xe.

"Các người là ai, tại sao lại chặn đường chúng ta?", Trương Hiểu Phong bước xuống xe, nắm chặt lấy tay Lan Kỳ Nhi để cô không bị tê liệt trước khí thế kinh hoàng của đối phương.

Đối mặt với câu hỏi của Trương Hiểu Phong, đối phương không hề trả lời. Gã mặc âu phục chỉ liếc xéo anh một cái rồi bĩu môi hỏi: "Trương Hiểu Phong?"

Thấy thái độ khinh miệt đó, Trương Hiểu Phong giận dữ nhưng cố nhịn xuống. Dẫu sao khí thế đối phương tỏa ra quá kinh khủng, không phải thứ anh có thể chống lại. Đồng thời, trong lòng Trương Hiểu Phong cũng thầm than, rốt cuộc chuyện gì đang xảy ra vậy? Kể từ khi đến Trung Quốc, anh thấy cao thủ cấp bảy nhan nhản khắp nơi, thậm chí cả cao thủ cấp tám trong truyền thuyết cũng đã gặp vài vị. Chẳng lẽ mảnh đất Trung Quốc này đã đến mức cao thủ cấp bảy đầy đường rồi sao?

"Đúng, tôi là Trương Hiểu Phong. Không biết hai vị là...?", Trương Hiểu Phong kìm nén sự tức giận trong lòng, hạ giọng hỏi.

"Ta là Ngao Băng...", gã mặc âu phục lạnh lùng đáp lời theo câu hỏi của Trương Hiểu Phong.

"Ngao Viêm...", gã đầu nhím tóc xanh ở bên kia cũng thản nhiên trả lời.

Sau khi đáp lời, Ngao Băng và Ngao Viêm liền im lặng, vẻ mặt thờ ơ như thể đinh ninh rằng Trương Hiểu Phong phải biết bọn họ. Tuy nhiên, nghe xong, Trương Hiểu Phong chỉ ngơ ngác nhìn cả hai vì chẳng hề quen biết, anh bèn hỏi: "Vậy tại sao hai người lại chặn đường chúng tôi?"

"Tại sao à? Bởi vì chúng ta muốn mượn ngươi hai thứ...", nghe câu hỏi của Trương Hiểu Phong, lần này Ngao Viêm lên tiếng. Chỉ thấy hắn lấy từ đâu ra một miếng kẹo cao su hiệu Green Arrow, bóc vỏ rồi nhai ngấu nghiến, đoạn nói tiếp: "Chúng ta muốn mượn Nguyệt Tinh Luân và cái mạng của ngươi..."

"Vút!", nghe đối phương nói vậy, Trương Hiểu Phong đã xác nhận bọn chúng đến để truy sát mình, đồng thời còn nhắm vào Nguyệt Tinh Luân. Vì thế, tay anh lật nhẹ, Nguyệt Tinh Luân lập tức xuất hiện, lơ lửng trước mặt. Ánh mắt Trương Hiểu Phong trở nên lạnh lẽo: "Sao nào, đã chấm Nguyệt Tinh Luân của ta rồi à? Muốn giết người đoạt bảo sao? Vậy thì cứ tung hết bản lĩnh ra đi."

"Hừ, xem ra ngươi từ chối rồi nhỉ?", trước phản ứng của Trương Hiểu Phong, Ngao Băng và Ngao Viêm đều không hề ngạc nhiên. Dẫu sao bọn họ muốn đoạt thần khí lại còn muốn lấy mạng người ta, người bình thường chắc chắn sẽ từ chối.

"Phục Ma Trận!", ngay khi Trương Hiểu Phong vừa dứt lời, Ngao Viêm liền lật tay tung ra vài đạo pháp quyết. Ngay lập tức, không gian trên đường cái vặn vẹo, một pháp trận huyền ảo bừng sáng dưới chân bọn họ. Cùng lúc đó, Trương Hiểu Phong cảm thấy một áp lực nặng nề ập xuống, dòng máu cuồn cuộn trong cơ thể bỗng chảy chậm lại rõ rệt. Rõ ràng là anh đã chịu ảnh hưởng nghiêm trọng, đồng thời với sự bất thường của máu huyết, Trương Hiểu Phong cảm thấy năng lượng trong người cũng đang bị một lực lượng vô hình áp chế.

"Hóa ra các ngươi đã sớm giăng bẫy đợi ta đến...", nhìn pháp trận Phục Ma đã kích hoạt, cảm nhận sự bất thường trong cơ thể, sắc mặt Trương Hiểu Phong trầm xuống. Hai cao thủ cấp bảy, năng lượng của chúng gấp trăm lần mình, lại còn bố trí sẵn Phục Ma Trận đợi mình chui đầu vào rọ, xem ra việc mình và Lan Kỳ Nhi muốn thoát thân khó như lên trời.

"Chẳng lẽ phải dùng đến cái đó sao?", trong tình cảnh hiện tại, thứ duy nhất anh có thể dựa vào chỉ có "Nguyệt Chi Lĩnh Vực" trong cuốn thứ ba của "Tàn Nguyệt Kinh" vừa nhận được không lâu. Nhìn vầng trăng khuyết trên bầu trời, trong lòng Trương Hiểu Phong thực sự không nắm chắc phần thắng. "Nguyệt Chi Lĩnh Vực" của tập ba "Tàn Nguyệt Kinh" anh mới chỉ tu luyện được vài ngày, căn bản là chưa thuần thục, nếu đặt hy vọng vào đây thì xác suất thắng lợi thực sự không cao.

"Làm sao bây giờ?", cảm nhận sức mạnh tỏa ra từ Phục Ma Trận đang khắc chế mình, Trương Hiểu Phong thầm sốt ruột tự hỏi. Thế nhưng, muốn thoát ra là điều cực kỳ khó khăn. Vừa rồi Hughes đã thể hiện thái độ rất rõ ràng, lão sẽ không nhúng tay vào, mọi chuyện phải tự mình giải quyết.

"Hàn Sương Kiếm Khí!", nhìn Nguyệt Tinh Luân đang kêu khẽ không ngừng trước mặt Trương Hiểu Phong, trong mắt Ngao Băng và Ngao Viêm đều nhanh chóng lóe lên sự tham lam. Ngay sau đó, Ngao Băng ra tay. Hắn lật tay, một thanh băng kiếm tinh xảo tuyệt luân lập tức xuất hiện trong tay hắn. Tiếp đó, Ngao Băng vung kiếm về phía Trương Hiểu Phong, một làn sương trắng bắn thẳng tới, đó chính là kiếm khí của Ngao Băng.

"Tam Muội Chân Hỏa!", dĩ nhiên, Ngao Băng đã ra tay thì Ngao Viêm cũng không đứng nhìn. Hắn nhanh chóng kết vài thủ ấn pháp quyết phức tạp, sau đó, một đóa lửa màu xanh thẫm xuất hiện trong lòng bàn tay. Khí tức ẩn chứa bên trong đó khiến Trương Hiểu Phong cảm thấy thắt cả tim gan. Trước kia, Tam Muội Chân Hỏa màu xanh trong tay Huyền Tông đã khiến Trương Hiểu Phong cảm thấy kinh hãi. Anh vốn tưởng rằng thứ lửa màu xanh thuần khiết đó là cấp độ mạnh nhất mình từng thấy, không ngờ gã Ngao Viêm trông như tên du côn này lại sở hữu Tam Muội Chân Hỏa mạnh hơn cả của môn chủ Huyền Thiên Môn - một trong bảy đại tu chân môn phái.

"Tàn Nguyệt Trảm thức thứ hai: Đoạt Phách Thức!", rất trực tiếp, Trương Hiểu Phong kích hoạt thức thứ hai của Tàn Nguyệt Trảm. Vốn dĩ thức thứ hai của Tàn Nguyệt Trảm anh vẫn chưa thể thi triển hoàn toàn, nhưng sau một thời gian không ngừng giao lưu tâm trí với Nguyệt Tinh Luân, cộng thêm tinh thần lực hiện tại đã mạnh hơn trước rất nhiều, nên đối với "Đoạt Phách Thức" này, Trương Hiểu Phong đã có thể điều khiển dễ dàng hơn. Vì vậy, hiện tại anh đã có thể phát huy hoàn toàn uy lực của "Đoạt Phách Thức".

"Vút...", Nguyệt Tinh Luân đáng sợ đột nhiên biến mất giữa không trung. Ngay sau đó, những luồng Hàn Sương Kiếm Khí khủng khiếp bắn tới chỗ Trương Hiểu Phong cũng lập tức nổ tung, từng đạo kiếm khí trắng xóa hóa thành mảnh vụn văng tung tóe khắp nơi... Cùng lúc đó, Trương Hiểu Phong hừ lạnh một tiếng, cảm giác như đầu mình bị một chiếc búa tạ nện mạnh vào vậy. Một ngụm máu tươi không nhịn được trào ra khỏi miệng, Nguyệt Tinh Luân vừa biến mất cũng bị chấn văng trở lại.

"Hiểu Phong!", lúc này, Lan Kỳ Nhi đang đứng phía sau thấy Trương Hiểu Phong hộc máu thì kinh hãi hét lên, đồng thời vội vã chạy về phía anh.

"Đừng qua đây!", cảm nhận Lan Kỳ Nhi đang tiến lại gần, Trương Hiểu Phong không ngoảnh đầu lại, quay lưng hét lên. Nghe vậy, Lan Kỳ Nhi giật mình, bước chân lập tức khựng lại tại chỗ.

"Đây là cuộc chiến của đàn ông, em đừng nhúng tay vào. Hãy tin anh, anh nhất định sẽ giải quyết được...", quay lưng về phía Lan Kỳ Nhi, Trương Hiểu Phong trầm giọng nói, giọng điệu đầy kiên định. Lúc này mục tiêu của hai kẻ kia vẫn chỉ là mình, nhưng một khi Lan Kỳ Nhi tham gia, nàng sẽ bị chém giết trong chớp mắt.

"Vâng...", nghe Trương Hiểu Phong kiên quyết như vậy, Lan Kỳ Nhi hơi do dự, trên mặt dù vẫn tràn đầy vẻ lo lắng nhưng vẫn chậm rãi lùi lại phía sau, ngầm ý câu trả lời.

"Không tệ, dưới sự áp chế của Phục Ma Trận mà vẫn có thể đỡ được Hàn Sương Kiếm Khí của ta, hèn gì ngươi có bản lĩnh làm loạn Huyền Thiên Môn. Sao nào, tại sao bây giờ không sử dụng thực lực cấp Thân vương của ngươi đi? Nếu không, ngươi không thể nào thắng nổi chúng ta đâu...", Hàn Sương Kiếm Khí bị Trương Hiểu Phong chấn tán, Ngao Băng cũng không tức giận mà chỉ cảm thán nhìn anh. Dẫu sao hắn cũng là tu chân giả cấp bảy giai đoạn Đại Thành, còn đối phương chỉ là một tên Huyết tộc cấp Hầu tước, vậy mà có thể đỡ được kiếm khí của mình, điều này khiến Ngao Băng không khỏi ngưỡng mộ. Còn động thái của Lan Kỳ Nhi vừa rồi, Ngao Băng lại nhìn như không thấy, một tiểu Huyết tộc chỉ có vài nghìn điểm năng lượng, hắn còn chưa thèm để vào mắt.

"Đừng lãng phí nước bọt như vậy nữa...", thấy Ngao Băng vẫn còn lải nhải không dứt, Ngao Viêm ở bên kia đã nắm bắt được đại khái thực lực của Trương Hiểu Phong qua đòn tấn công vừa rồi. Sau khi thản nhiên khiển trách Ngao Băng một câu, ngọn Tam Muội Chân Hỏa màu xanh thẫm kia cũng tựa như tia chớp bắn về phía Trương Hiểu Phong...

"Làm sao bây giờ?", nhìn ngọn Tam Muội Chân Hỏa bắn tới trong chớp mắt, trong lòng Trương Hiểu Phong vội vã thầm nghĩ. Không ngờ đối phương nói ra tay là ra tay ngay. Hiện tại, sau lần va chạm vừa rồi, tâm thần anh đã bị chấn động, với tâm thần đang bị thương như lúc này thì càng không thể thi triển cái "Nguyệt Chi Lĩnh Vực" nửa vời kia được.

"Làm sao bây giờ?", giờ dù có muốn dùng Nguyệt Tinh Luân để chống đỡ cũng đã không kịp nữa rồi. Chẳng lẽ, mình thực sự phải chết sao? Nhìn ngọn Tam Muội Chân Hỏa màu xanh thẫm đang ngày càng gần, trong mắt Trương Hiểu Phong tràn đầy sự tức giận và không cam lòng...

[Dịch từ bản hv] ChuongId:156
Nguồn: Việt Nam Thư Quán
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 22 tháng 8 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.