Hấp Huyết Quân Vương

Lượt đọc: 2987 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 327
Ám đấu minh tranh

❊ ❊ ❊

"Tên ta là Trương Hiểu Phong. Huyết tộc thuần chủng của Bố Lỗ Hách tộc, Trương Hiểu Phong...". Theo lời Trương Hiểu Phong vừa dứt, gương mặt tất cả mọi người có mặt tại đó đều tràn đầy vẻ kinh ngạc. Cái tên Trương Hiểu Phong này, ở trong Giáo đình và Ám Hắc Hiệp Hội lần lượt đại diện cho ý nghĩa gì, điều này đã quá rõ ràng rồi.

"Cái gì? Ngươi chính là Trương Hiểu Phong...". Nghe Trương Hiểu Phong nói xong, vị Giám mục đeo kính gọng vàng lập tức biến sắc, đánh giá Trương Hiểu Phong từ trên xuống dưới một lượt, mới ngưng trọng hỏi.

Còn mấy tên Huyết tộc cấp Hầu tước kia, sau khi nghe lời Trương Hiểu Phong, liếc nhìn nhau, đều thở phào nhẹ nhõm. Tuy Trương Hiểu Phong chỉ có thực lực cấp Hầu tước, thế nhưng năm đó hắn là nhân vật có thể giết chết Thẩm Phán Trưởng cơ mà. Cộng thêm việc bây giờ hắn còn có Ma khí tương trợ, sở hữu một món Ma khí, nghĩ đến việc đứng trước cường giả cấp sáu, hắn chắc cũng không đến nỗi rơi vào thế hạ phong đâu nhỉ.

Kinh ngạc nhìn Trương Hiểu Phong một lúc lâu sau, vị Giám mục này mới chỉnh lại kính gọng vàng của mình, nở nụ cười hơi khiên cưỡng, hướng về phía Trương Hiểu Phong cười nói: "Không ngờ hôm nay vận khí lại tốt đến vậy, lại có thể gặp được Trương Hiểu Phong Hầu tước trong truyền thuyết. Thật là vinh hạnh...".

"Ồ?". Nghe hắn nói vậy, Trương Hiểu Phong khẽ nhướn mày, nhưng không nói gì.

"Nếu đã là Trương Hiểu Phong Hầu tước ra mặt, vậy thì hôm nay chúng ta tạm dừng tại đây đi. Chúng ta còn có việc khác, xin đi trước đây. Sau này có cơ hội lại tụ họp...". Dường như rất bận rộn, vị Giám mục chỉnh lại kính gọng vàng trên sống mũi, liếc nhìn đồng hồ trên tay mình rồi nói.

"Ồ, cứ thế đi sao?". Nghe lời đối phương, Trương Hiểu Phong khẽ cười, thản nhiên nói: "Ta còn muốn cùng ngươi trao đổi thêm một lát đây. Chẳng lẽ Giáo đình các ngươi chỉ có như vậy thôi sao? Tự tiện rời đi, bỏ mặc người khác sang một bên.".

"Đâu có, đâu có...". Nghe lời Trương Hiểu Phong, vị Giám mục này vội vàng xua tay, nói: "Thật sự là hôm nay chúng ta có việc gấp, lần sau ta nhất định sẽ tạ lỗi với ngươi, được không?".

Nhìn hai người phía bên kia đang trò chuyện giống như những người bạn cũ quen thân, cùng với cảnh tượng vị Giám mục muốn rời đi mà Trương Hiểu Phong lại níu giữ, mấy tên Huyết tộc cấp Hầu tước đều ngẩn người, trong lòng bất lực cảm thán: "Đây mới chính là phong thái thật sự của Huyết tộc mà. Vừa hiện thân, ngay cả Giám mục cấp Thánh chức giả - cường giả cấp sáu cũng muốn bỏ chạy trối chết...".

Trong sự ngỡ ngàng của mọi người, Trương Hiểu Phong và đối phương vậy mà dây dưa tận mười mấy phút. Cuối cùng, vị Giám mục này rốt cuộc cũng biết hôm nay muốn rời đi nhẹ nhàng là chuyện không thể rồi. Hắn bất lực nhún vai: "Nếu các hạ đã nhiệt tình giữ lại như vậy, thì ta cũng không kiên trì nữa. Chỉ có điều, trong lúc ngươi trao đổi với ta, ta lại không thể đảm bảo mình sẽ không tìm mấy vị bằng hữu Huyết tộc cấp Hầu tước phía sau ngươi để trao đổi một chút đâu...".

"Hừ hừ, uy hiếp sao?". Nghe lời đối phương, trong lòng Trương Hiểu Phong cười lạnh thầm nghĩ. Đương nhiên, người nghe ra ý tứ của vị Giám mục này không chỉ có một mình Trương Hiểu Phong. Nghe xong lời hắn, bốn tên Huyết tộc cấp Hầu tước kia đều thoáng hiện lên vẻ sợ hãi trên mặt, tiếp đó đều nghiêm túc nhìn Trương Hiểu Phong, chờ đợi câu trả lời của hắn. Nếu là Giám mục cấp sáu tới đối phó bọn họ, bọn họ tuyệt đối không phải là đối thủ.

"Vậy sao?". Trương Hiểu Phong chỉ cười không quan tâm, thản nhiên liếc nhìn mấy tên Đại Chấp Sự phía sau vị Giám mục kia vài cái, một tia ánh mắt khát máu lóe lên dưới đáy mắt hắn. "Nếu ngươi muốn trao đổi với mấy vị Hầu tước sau lưng ta, vậy thì với tư cách là phong thái của Huyết tộc cao quý, ta đương nhiên sẽ không chiếm lợi của ngươi. Mấy vị Đại Chấp Sự phía sau ngươi đây, chắc là rất dễ nói chuyện nhỉ.".

Ý của Trương Hiểu Phong, mọi người đương nhiên cũng đã hiểu. Nếu Giám mục đối phó với những Huyết tộc cấp Hầu tước sau lưng hắn, hắn sẽ đối phó với những Thánh chức giả cấp Đại Chấp Sự đó.

Nghe lời Trương Hiểu Phong, sắc mặt những Thánh chức giả cấp Đại Chấp Sự kia liền thay đổi. Rõ ràng là, mặc dù Trương Hiểu Phong cũng chỉ có thực lực cường giả cấp năm như bọn họ, thế nhưng, những gì hắn gây ra ở giới tu luyện phương Tây chấn động quá lớn. Hơn nữa, sở hữu một món Ma khí, hắn tuyệt đối không phải là kẻ mà cường giả cùng cấp có thể chống đỡ.

Tương tự như vậy, nghe lời Trương Hiểu Phong, chân mày của vị Giám mục kia cũng nhíu lại. Rõ ràng là, sự uy hiếp của mình vì sự tồn tại của đám Đại Chấp Sự này mà sẽ không có bất kỳ tác dụng nào.

"Vậy nếu ta thực sự có việc muốn rời đi thì sao? Ngươi nghĩ ngươi có thể dễ dàng giữ chân ta lại như vậy sao?". Sắc mặt Giám mục đã lạnh xuống, trong đôi mắt đằng sau cặp kính gọng vàng kia, lóe lên một tia sáng nguy hiểm. Lại một mối đe dọa mới xuất hiện. Rất đơn giản, với thực lực cường giả cấp năm của ngươi, dù cho có Ma khí tương trợ, lẽ nào có thể không tổn hao chút sức nào mà giữ chân ta, một cường giả cấp sáu lại sao?

"Có dễ hay không, chỉ có thử qua mới biết, không phải sao?". Đối với sự uy hiếp của hắn, Trương Hiểu Phong vẫn hoàn toàn không quan tâm, thản nhiên nhún vai nói. Dáng vẻ đó thật sự là vô cùng nhẹ nhàng.

Đến cả người bằng bùn cũng còn có chút tính khí, huống chi là Giám mục - cường giả cấp sáu của Giáo đình. Bản thân vì cẩn trọng, một lần lại một lần biểu hiện nhượng bộ, không ngờ Trương Hiểu Phong vẫn cứ từng bước ép tới. Điều này khiến ánh mắt vị Giám mục càng lúc càng lạnh. "Vậy sao? Nếu ngươi đã có lòng tin như thế, vậy thì ta sẽ chơi cùng ngươi một phen. Cũng để xem Trương Hiểu Phong Hầu tước trong truyền thuyết của chúng ta rốt cuộc có bao nhiêu thực lực...".

"Được thôi, vậy ta cũng xem xem Giám mục - cường giả cấp sáu của Giáo đình các ngươi rốt cuộc có bao nhiêu thực lực...". Thấy đối phương chuẩn bị ra tay, Trương Hiểu Phong khẽ cười nói. Vừa nói, móng vuốt của hắn cũng chậm rãi giơ lên, trên những móng tay sắc nhọn kia lóe lên một tia hàn quang màu máu. Bản thân mình đã là nhân vật nằm trong danh sách tất sát của Giáo đình rồi, cộng thêm việc mình cần tìm một thời gian yên tĩnh để tu luyện, cho nên, mình tuyệt đối không thể để những Thánh chức giả này quay về, tiết lộ tung tích của mình. Nếu không, sẽ phải đối mặt với sự truy sát điên cuồng vô tận của Giáo đình...

Nhìn dáng vẻ của Trương Hiểu Phong, trong ánh mắt Giám mục thoáng hiện tia hung tàn, ra tay trước: "Hắc ám bẩn thỉu, chung quy sẽ bị ánh sáng thánh khiết xua tan. Thánh Quang Cầu!!!".

Giám mục giơ tay lên, một quả cầu ánh sáng màu trắng sữa tỏa ra hơi thở nguy hiểm xuất hiện trong lòng bàn tay hắn. Thánh lực khủng bố đó khiến những Huyết tộc cấp Hầu tước phía sau đồng loạt biến sắc, gần như theo bản năng mà lùi lại mấy chục mét.

"Ha ha, vị Giám mục tiên sinh của chúng ta, ngài cũng quá keo kiệt rồi nhỉ, lại chỉ dùng một quả Thánh Quang Cầu để chiêu đãi ta...". Mà nhìn quả cầu ánh sáng trắng nơi lòng bàn tay đối phương, trên mặt Trương Hiểu Phong lại lộ vẻ bất mãn, thản nhiên nói.

Vừa nói, Trương Hiểu Phong vừa tế ra Nguyệt Tinh Luân của mình. Mặt dây chuyền hình móc câu nhỏ bé kia gặp gió liền lớn dần lên, trong nháy mắt đã biến thành một lưỡi câu dài mấy mét. Dưới ánh trăng, trên Nguyệt Tinh Luân tỏa ra từng tia ánh sáng bạc, nhìn qua vô cùng mỹ lệ lộng lẫy. Khoảng thời gian trước ở trong sơn cốc cùng Bất Tử Chiến Cuồng, không chỉ là nghiên cứu trận pháp Tiểu Lưỡng Nghi Vi Trần Trận mà thôi, Bất Tử Chiến Cuồng đồng thời cũng dạy cho Trương Hiểu Phong cách làm thế nào để tế luyện pháp bảo của mình cùng các thủ đoạn tu chân giới khác.

Hiện tại, Trương Hiểu Phong đã có thể coi là nắm bắt sơ bộ được phương pháp dùng ý thức của chính mình để câu thông với Nguyệt Tinh Luân, đạt tới cảnh giới "dĩ ý khu vật" (dùng ý điều khiển vật). Ý niệm chỉ đâu, đó chính là điểm tấn công của Nguyệt Tinh Luân. Cộng thêm tinh thần lực tăng tiến gần đây của mình, cho nên Trương Hiểu Phong bây giờ tiện lợi hơn rất nhiều so với kiểu dùng năng lượng để điều khiển Nguyệt Tinh Luân như trước kia. Hơn nữa, trong tay hắn, nhờ vào độ thuần thục khi điều khiển Nguyệt Tinh Luân cũng như sự tỉ mỉ trong việc điều khiển năng lượng do tinh thần lực tăng vọt, đã khiến Nguyệt Tinh Luân trong tay Trương Hiểu Phong có thể phát huy sức mạnh càng mạnh hơn một bậc.

"Cái đó là cái gì?". Kinh ngạc nhìn Nguyệt Tinh Luân đang tỏa ra hơi thở khủng bố, không ngừng xoay quanh thân thể Trương Hiểu Phong, trong mắt Giám mục tràn đầy chấn kinh. Ma khí trong tay hắn chẳng phải là con Ma Giáp Trùng kia sao? Sao lại biến thành binh khí hình móc câu thế này?

Tuy nhiên, dù không nhận ra Nguyệt Tinh Luân, nhưng vị Giám mục này có thể cảm nhận được, binh khí hình móc câu này tuyệt đối sẽ không kém hơn một món Ma khí.

Lặng lẽ nhìn Nguyệt Tinh Luân bên cạnh mình, trong lòng Trương Hiểu Phong cảm thán. Kể từ khi hoàn thành việc tế luyện pháp bảo "dĩ ý khu vật", hắn liền đi thẳng tới tham gia trận chiến giữa Bất Tử Chiến Cuồng và Huyền Thiên Môn. Mà trận chiến đó, hắn lại không chen tay vào được, thành ra hắn vẫn chưa thử dùng ý thức để điều khiển pháp bảo chiến đấu bao giờ.

Chỉ khi đạt tới mức độ "dĩ ý khu vật", để ý thức của mình điều khiển binh khí, mới coi như là thực sự bước vào đại sảnh (ngưỡng cửa) việc điều khiển pháp bảo của tu chân giới. Mà đạt tới mức độ này, Trương Hiểu Phong mới coi như miễn cưỡng có thể phát huy sức mạnh của Nguyệt Tinh Luân.

"Nguyệt Tinh Luân à...". Nhìn Nguyệt Tinh Luân đang không ngừng xoay tròn và kêu vang bên cạnh mình, Trương Hiểu Phong lẩm bẩm trong miệng: "Hôm nay, hãy để ta xem một chút, dùng ý thức của ta kết hợp cùng linh thức của ngươi, có thể tạo ra uy lực mạnh mẽ đến mức nào đi. Cũng để ta xem thử, ngươi là một trong mười đại thần khí của tu chân giới, trong tay ta rốt cuộc có thể phát huy bao nhiêu sức mạnh...".

"Ông... ông...". Dường như là để đáp lại Trương Hiểu Phong, theo lời Trương Hiểu Phong vừa dứt, ánh hào quang màu bạc trên Nguyệt Tinh Luân bỗng tỏa sáng rực rỡ, kêu vang dữ dội.

"Linh khí của Đông phương tu chân giới!!!". Thấy cảnh tượng này, Giám mục kinh hãi thốt lên. Sao hắn có thể không nhận ra Nguyệt Tinh Luân chứ? Giới tu luyện phương Đông thần bí mà cường đại, không chỉ bản thân thực lực cường hãn, mà còn có một loại binh khí pháp bảo giống như người bạn đồng hành vậy. Mà năng lực chế tạo pháp bảo của giới tu luyện phương Đông lại vững vàng vượt xa giới tu luyện phương Tây. Trong truyền thuyết, pháp bảo của những kẻ kiệt xuất trong đó thậm chí có thể có linh thức của riêng mình. Mà loại pháp bảo này, từ một mức độ nào đó mà nói cũng có thể coi là một loại sinh mệnh khác. Và loại pháp bảo có thể gọi là Linh khí này, gần như đều có thể so sánh với Thánh khí và Ma khí của giới tu luyện phương Tây.

"Ha ha, nếu ngươi cũng mong chờ như vậy, vậy thì chúng ta lên thôi...". Lắng nghe tiếng kêu của Nguyệt Tinh Luân, cảm nhận luồng sóng cảm xúc truyền tới, Trương Hiểu Phong lẩm bẩm cười nói trong lòng.

[Dịch từ bản hv] ChuongId:156
Nguồn: Việt Nam Thư Quán
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 22 tháng 8 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.