Hỗn Độn Võ Thần

Lượt đọc: 524 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 586
Đấu cược với Lý Kim Long

❊ ❊ ❊

Khí thế trên người hắn hoàn toàn tự nhiên, dường như hòa làm một với trời đất.

"Phong Vân Liệt Hàn!" Thần Huy lẩm bẩm nói. Trên người hắn, Thần Huy cảm nhận được một luồng khí tức đáng sợ hơn cả Nhất giai Thiên Vũ Sư, bất động như núi, động thì như sấm sét, có một loại khí thế không thể đảo ngược. Cảm giác này còn mãnh liệt hơn cả khí thế trên người Đao Thiên Hạ.

Phong Vân Liệt Hàn mang đến cho Thần Huy cảm giác mạnh mẽ chưa từng có.

Từ trước tới nay, Thần Huy chưa từng cảm thấy áp lực lớn đến vậy.

Khang Sênh và những người khác đều thần tình ngưng trọng, hồi lâu không nói. Ngay cả Trần Côn Nam và Liễu Hạo Thiên vốn có ý chí kiên định cũng lộ vẻ ngưng trọng. Chỉ riêng ánh mắt của hắn thôi cũng đủ khiến người ta cảm thấy không dám nhìn thẳng, cường hãn như núi cao.

"Chúng ta và hắn đã không còn là đối thủ cùng đẳng cấp nữa rồi." Phương Kiếm cười khổ nói.

"Đúng vậy, xem ra người đứng đầu kỳ xếp hạng lần này chỉ có thể là một trong hai người hắn và Đao Thiên Hạ." Hứa Hàn gật đầu nói.

"Hắn mạnh hơn Đao Thiên Hạ một bậc, trừ khi Đao Thiên Hạ tu luyện 'Đao Tuyệt Thương Sinh' đến cảnh giới đại thành, bằng không thì không phải đối thủ của Phong Vân Liệt Hàn." Lý Tiêu trầm giọng nói.

Nghe vậy, Phương Kiếm và những người khác đều không nói gì, nhưng trong lòng lại tán đồng lời của Lý Tiêu. Họ nhìn về phía Đao Thiên Hạ, muốn biết hắn đã luyện "Đao Tuyệt Thương Sinh" đến cảnh giới đại thành hay chưa.

"Ngươi cũng không xa nữa rồi." Lúc này, nghe thấy Phong Vân Liệt Hàn nói.

"Không sai, cho nên ngươi đừng vui mừng quá sớm, muốn giành vị trí thứ nhất, còn phải đánh bại Đao Thiên Hạ ta." Đao Thiên Hạ ngạo nghễ nói.

"Ha ha, ta rất mong đợi một trận chiến với ngươi." Phong Vân Liệt Hàn cười nói.

Không lâu sau, người cuối cùng trong Thập đại Chân truyền đệ tử là Trương Diệt cũng tới, tuy nhiên cũng không gây ra chấn động quá lớn. Dù sao Phong Vân Liệt Hàn và Đao Thiên Hạ thực sự quá mạnh, mạnh đến mức có thể áp chế hào quang của tất cả mọi người.

Thập đại Chân truyền đệ tử ngồi yên vị, ai nấy đều bình tĩnh, không nói nửa lời.

Các đệ tử Chân truyền, Nội môn và Ngoại môn còn lại thấy vậy cũng không dám nhiều lời như trước nữa, cung kính đứng nghiêm.

Điều kỳ lạ là, ngay cả các vị trưởng lão trên ghế trưởng lão cũng ngồi im lặng, thần tình cung kính, dường như đang đợi một nhân vật quan trọng nào đó vậy.

Diễn võ trường vốn đang ồn ào như thủy triều, cuối cùng cũng đã yên tĩnh trở lại.

"Keng --!" Một tiếng chuông trống vang lên thanh thúy, chỉ thấy Quan Chấn Thiên cuối cùng đã tới.

Hắn mặc một thân áo tím viền vàng, dung mạo bình hòa, nhưng lại ẩn chứa một khí chất không giận tự uy, từng bước đi ra từ cửa Nội điện, phía sau vây quanh là Cách Lâm cùng các vị trưởng lão quyền cao chức trọng khác.

"Bái kiến Chưởng môn!" Tất cả trưởng lão, đệ tử đứng dậy, cung kính hành lễ.

"Mời đứng dậy!" Quan Chấn Thiên đi tới vị trí chủ tọa, phất phất tay nói: "Kỳ xếp hạng lần này chính thức bắt đầu, mời trưởng lão Cách Lâm công bố danh sách đệ tử các nhóm."

"Tuân lệnh Chưởng môn!" Trưởng lão Cách Lâm đứng dậy, ánh mắt đảo qua toàn trường rồi nhanh chóng thu lại, lật bàn tay một cái, một cuộn trục xuất hiện, nói: "Số đệ tử tham gia kỳ xếp hạng Chân truyền đệ tử lần này tổng cộng có hai ngàn bốn trăm người, chia làm mười nhóm, mỗi nhóm hai trăm bốn mươi người. Quy tắc tỉ thí cụ thể như sau: kỳ xếp hạng lần này không giống những lần trước, lần này áp dụng chế độ thi đấu thách thức, lấy một đệ tử làm Lôi chủ của đài tỉ võ, đệ tử nào trụ vững mười trận không bại sẽ được tiến vào vòng tỉ thí thứ hai."

"Nghĩa là mười nhóm đệ tử, mỗi nhóm tối đa có hai mươi ba đệ tử tiến vào vòng hai, thậm chí là không có ai." Cách Lâm vẻ mặt nghiêm nghị, không cảm xúc nói: "Còn hai mươi bốn người mỗi nhóm tiến vào vòng hai sẽ tiến hành ba vòng tỉ thí một đấu một, quyết định ra ba đệ tử đứng đầu mỗi nhóm, mười nhóm tổng cộng ba mươi đệ tử tiến vào bán kết."

"Thông qua bán kết, quyết định ra mười lăm đệ tử để tiến hành chung kết." Cách Lâm nói tiếp: "Chung kết áp dụng phương thức thi đấu tính điểm, mỗi đệ tử lần lượt tỉ thí với mười bốn đệ tử còn lại, thắng một trận được một điểm, thua một trận trừ một điểm, tổng điểm là mười bốn điểm, căn cứ vào số điểm nhiều ít để xếp hạng."

Ngập ngừng một chút, ánh mắt thâm sâu của trưởng lão Cách Lâm quét nhìn mọi người một lần nữa, giọng điệu ngưng trọng nói: "Lý do kỳ xếp hạng lần này áp dụng phương thức khác biệt với trước đây là vì: những người có số điểm nằm trong top 10, ngoài việc nhận được phần thưởng phong phú, năm người đứng đầu sẽ đại diện cho Dịch Huyền Môn tham gia đợt thử luyện tại Thương Long Bí Cảnh ở Đông Châu lần này. Mà việc tham gia thử luyện tại Thương Long Bí Cảnh có ý nghĩa gì, chắc mọi người đều biết chứ?"

"Thương Long Bí Cảnh!" Lời vừa dứt, đã có đệ tử thốt lên kinh ngạc: "Chính là Thương Long Bí Cảnh trong truyền thuyết nơi mà thiên địa linh thảo đầy rẫy, thần binh võ học có thể tìm thấy ở khắp mọi nơi sao? Nghe nói bí cảnh này nguy hiểm trùng trùng, nhưng những người có thể sống sót trở ra, gần như năm mươi phần trăm đều có thể trở thành cường giả Thiên Vũ Sư, một bí cảnh kỳ diệu như vậy sao?"

"Trời ạ, lại là Thương Long Bí Cảnh! Hèn chi lần này Chưởng môn lại coi trọng như vậy."

"Đúng vậy, Thương Long Bí Cảnh đó thần kỳ vô cùng, nghe đồn là di chỉ của một tông phái nào đó thời thượng cổ, được đại năng giả Đông Châu phát hiện, phân chia danh ngạch để đệ tử các phái tiến vào đó, một là để rèn luyện, hai là để kích thích sức cạnh tranh giữa các môn phái. Mà lần này Dịch Huyền Môn chúng ta lại có thể giành được năm suất danh ngạch, thật sự nằm ngoài dự đoán!"

"Nói rất đúng, nhớ lần trước, Dịch Huyền Môn chúng ta cũng chỉ được chia có ba suất mà thôi."

"Lần này cơ hội hiếm có, dù thực lực ta không đủ cũng phải liều một phen!"

"Không sai, ta cũng phải dốc sức tranh đoạt, giành lấy một trong năm suất này."

Trong khoảnh khắc, những âm thanh bàn tán nổi lên liên hồi, tràn ngập khắp mọi ngóc ngách của diễn võ trường. Ai nấy đều phấn khích, trên mặt lộ rõ chiến ý chưa từng có, dường như hận không thể lập tức lên đài thách đấu ngay vậy.

"Được, vì mọi người đã biết rõ, vậy trưởng lão đây bắt đầu công bố danh sách nhân sự mười nhóm. Đệ tử từ số 001 đến 240 đi đến nhóm một, đệ tử từ 241 đến 480 đi đến đài tỉ võ nhóm hai, cứ theo đó mà suy ra, mời các đệ tử tham gia đi đến nhóm của mình." Cách Lâm hô lớn một tiếng, từ từ nói.

Phương thức phân nhóm này đơn giản rõ ràng, hai ngàn bốn trăm đệ tử tham gia liền theo danh hiệu của mình mà đi đến đài tỉ võ tương ứng.

Số bảy trăm bốn mươi bảy! Đây là danh hiệu của Thần Huy.

"Nhóm bốn!" Ánh mắt Thần Huy lóe lên, đi về phía đài tỉ võ nhóm bốn.

Yến Thập Tam và Khang Sênh cùng những người khác đều không tham gia kỳ xếp hạng lần này, nhưng điều đó không ngăn cản họ theo dõi kỳ xếp hạng để bước đầu nắm bắt thực lực của đối thủ trong kỳ xếp hạng tới. Vì họ có quan hệ tốt với Thần Huy nên tự nhiên đi theo Thần Huy tới đài tỉ võ nhóm bốn để ủng hộ Thần Huy.

Điều bất ngờ là, Thi Băng Nhứ cũng tới đài tỉ võ nhóm bốn. Nàng mỉm cười nói: "Thần Huy, khóa này của chúng ta chỉ có ba người là ngươi, Trần Côn Nam và Liễu Hạo Thiên. Mà trong ba người, người ta coi trọng nhất chính là ngươi, hy vọng ngươi đừng để những đệ tử mới tiến vào như chúng ta phải thất vọng."

"Đúng vậy, Thần Huy sư huynh, chúng em đều ủng hộ anh!" Ngay lập tức có đệ tử mới nhập môn lớn tiếng nói.

"Phải đó, anh là đại sư huynh của đệ tử mới chúng em, anh phải cố lên nha." Một đệ tử mới nhập môn khác lại cao giọng kêu lên.

"Hắc hắc, Thần huynh, tuy thực lực của Trần Côn Nam và Liễu Hạo Thiên không yếu, nhưng ta thấy thực lực của ngươi mới là mạnh nhất, đừng để thua quá thê thảm đấy." Anh em Vũ Thiên cùng đi tới nói.

"Được!" Thần Huy gật đầu, ánh mắt kiên định nói. Hắn nhìn quanh một lượt, Trần Côn Nam bị phân đến nhóm hai, còn Liễu Hạo Thiên thì bị phân đến nhóm bảy.

"Hừ, khoác lác cũng không sợ trẹo lưỡi, không tự soi xem mình có bao nhiêu cân lượng mà dám lớn lối trước mặt các vị Chân truyền sư huynh, còn tưởng mình đang ở lúc mới nhập môn sao?" Ngay lúc này, chỉ thấy Lý Phong đi tới, mỉa mai châm chọc nói: "Thần Huy, đây là tại kỳ xếp hạng Chân truyền đệ tử, ngươi nên liệu chừng ngôn hành của mình, cẩn thận đắc tội người khác đấy!"

Nói xong, hắn đắc ý nói với một thanh niên bên cạnh: "Đúng không đại ca."

Người này chính là đại ca của Lý Phong, Chân truyền đệ tử Lý Kim Long, người đứng thứ mười bảy tại kỳ xếp hạng lần trước.

"Ngươi chính là Thần Huy?" Lý Kim Long ánh mắt bình thản, dường như căn bản không để Thần Huy vào mắt, giọng điệu đầy vẻ khinh miệt: "Bát giai Địa Vũ Sư? Hèn chi ngươi dám tham gia kỳ xếp hạng lần này. Nhưng ta khuyên ngươi nên sớm nhận thua đi, bởi vì có ta ở đây, ngươi thậm chí còn không vào nổi vòng thứ nhất đâu." Lời của hắn cực kỳ bình thản, giống như đang thuật lại một sự thật đã rồi vậy.

"Cuồng vọng!"

Khang Sênh, Thiệu Phàm và những người khác đều giận dữ, hai tay nắm chặt.

[Dịch từ bản hv] ChuongId:487
Nguồn: Việt Nam Thư Quán
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 15 tháng 8 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.