Hỗn Độn Võ Thần

Lượt đọc: 1022 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 778
Ngũ Phương Trung Thiên Đại Huyết Khí

❊ ❊ ❊

“Bộp!”

Một kiếm vung ra, máu chảy cuồn cuộn, vạn vật xoay chuyển, đảo lộn đất trời, ngay cả sức mạnh của chòm Bắc Đẩu Thất Tinh cũng bị huyết mạch lực lượng ăn mòn, trở nên ảm đạm không ánh sáng.

“Thần Huy, Huyết Ma ** của ta chính là thần thông thượng cổ, được truyền thừa từ Huyết Thần. Cho dù ngươi tu luyện sức mạnh Bắc Đẩu Thất Tinh cũng không thể cản nổi một chiêu này của ta!” Tây Môn Lãnh Huyết ánh mắt như đuốc, chiến ý cuồn cuộn, gầm lên một tiếng kinh thiên, Tàn Huyết Kiếm ầm ầm chém xuống, chòm Bắc Đẩu Thất Tinh lập tức tan tác.

“Ầm ầm ầm!”

Bầu trời như một chiến trường, tiếng trống trận vang dội, vạn quân gào thét, có tiếng sấm sét rền vang.

Lại một kiếm nữa chém lên người Thần Huy, ánh sáng ngọn lửa lập tức ảm đạm đi không ít.

“Phòng ngự mạnh thật?”

Thấy vậy, Tây Môn Lãnh Huyết kinh hãi kêu lên, nhưng không hề sợ hãi, hai tay cầm Tàn Huyết Kiếm, thôi thúc Huyết Ma ** liên tiếp chém về phía Thần Huy.

Thần Huy trong lòng thở dài, Hỏa Diễm Bất Hủ Thân vận chuyển tối đa, tỏa ra ngọn lửa hừng hực bùng cháy dữ dội, Bắc Đẩu Kiếm chém xuống, từng ngôi sao rơi về phía Tây Môn Lãnh Huyết.

“Nát! Nát! Nát!”

Tây Môn Lãnh Huyết y phục đẫm máu tung bay phần phật, mây máu cuồn cuộn ngưng tụ sau lưng, y thực sự như bước ra từ huyết vực, là một tôn Huyết Ma cái thế. Tàn Huyết Kiếm ầm ầm chém xuống, bảy kiếm liên tiếp, bảy ngôi sao lập tức vỡ vụn.

Dưới luồng cự lực này, Thần Huy liên tiếp lùi lại.

“Xuy!”

Xung quanh võ đài, mọi người kinh hô, chấn động trước thực lực mạnh mẽ của Tây Môn Lãnh Huyết.

“Huyết Ma ** của Tây Môn Lãnh Huyết thật sự quá lợi hại, ngay cả Thần Huy cũng không cản nổi.”

“Không sai, nhưng thể thuật này của Thần Huy cũng rất đáng nể, có thể so tài cao thấp với Huyết Ma ** của Tây Môn Lãnh Huyết.”

“Dù là vậy, nhưng đại thế của cậu ta đã mất rồi.”

Mọi người dưới đài bàn tán xôn xao.

“Ha ha ha, tốt lắm, thằng nhãi Thần Huy này cuối cùng cũng thua rồi.” Thượng Quan Trí cười ha hả, cứ như thể chính mình đánh bại Thần Huy vậy.

“Thiếu chủ nói đúng, xem hắn còn dám kiêu ngạo không? Trước mặt Tây Môn Lãnh Huyết, chẳng phải đã bại trận rồi sao.” Hồng Thiếu Hoàng vội vàng phụ họa.

“Kiếm thuật của tiểu tử Thần Huy này quả nhiên độc đáo, nhất là bộ kiếm thuật Bắc Đẩu Thất Tinh và không gian thuộc tính kiếm quyết kia, xứng danh là kỳ tài một thế hệ. Tuy nhiên, bộ kiếm quyết này hình như mới chỉ ở cảnh giới tiểu thành, chưa đạt trung thành, nếu không thì có thể so tài cao thấp với Tây Môn Lãnh Huyết rồi.”

“Đúng vậy, thêm một thời gian nữa, tiểu tử này lại là một đại năng Huyền Vũ Sư.”

“Dù sao thì trận này cậu ta không có nhiều phần thắng, dù sao Tây Môn Lãnh Huyết quá mạnh, hơn nữa y còn một chiêu chưa tung ra, đó chính là kiếm thuật có thể đe dọa cả đại năng Huyền Vũ Sư nhất giai đấy!”

“Không sai, tiểu tử này thua rồi.”

Trưởng lão bát đại gia tộc cũng bàn tán xôn xao, đối với cả Thần Huy và Tây Môn Lãnh Huyết đều vô cùng tán thưởng.

“Xem ra nó đã tung ra tất cả át chủ bài rồi.” Âu Dương Đỉnh thấy Thần Huy bại lui, sắc mặt ngưng trọng liền giãn ra, lẩm bẩm nói.

“Chém!”

Cùng lúc đó, Tây Môn Lãnh Huyết gầm lên một tiếng, sức chém xẻ núi lấp biển, kiếm động sơn hà.

“Phong Thần Ấn!”

Tức thì, Thần Huy gầm lớn, lòng bàn tay lật cuộn, một phương kim ấn sáng chói xuất hiện trong lòng bàn tay trái, lập tức bùng phát kim quang rực rỡ như biển sáng, quét ra ngoài, rộng lớn như đại dương mênh mông, lại như một vầng kim nhật đang nhô lên.

Một tiếng “bộp”, Phong Thần Ấn quét ra, từ trên cao áp xuống Tây Môn Lãnh Huyết đang như một con Huyết Ma.

Phong Thần Ấn lực lớn vô cùng, uy năng thượng cổ thần binh hiện rõ mồn một, hoa lệ đến cực điểm.

Một tiếng vang thanh thúy, Tây Môn Lãnh Huyết bị đánh bật ra ngoài.

“Oa!”

Tức thì, một mảnh im bặt, gần như ai nấy đều ngây người ra.

“Đó là thượng cổ thần binh?”

“Trời ạ, không ngờ Thần Huy này lại sở hữu thượng cổ thần binh, thật không thể tin nổi, ngay cả Huyết Ma ** của Tây Môn Lãnh Huyết cũng không cản được.”

“Người này rốt cuộc lai lịch thế nào mà lại sở hữu cả thượng cổ thần binh? Hơn nữa nhìn phẩm chất kim ấn này, tuyệt đối cao hơn phẩm chất Tàn Huyết Kiếm trong tay Tây Môn Lãnh Huyết.”

“Không sai, ta cũng nghĩ vậy, nếu không tuyệt đối không thể cản nổi Tây Môn Lãnh Huyết.”

Tiếng bàn tán như thủy triều trào dâng, ai nấy đều chấn động, đều kinh ngạc. Thần Huy có thực lực như vậy đã đành, không ngờ còn sở hữu một món thượng cổ thần binh có phẩm chất cao hơn cả Tàn Huyết Kiếm, thật là không thể tin nổi.

“Thượng cổ thần binh?”

Âu Dương Xung, Uất Trì Cuồng cả năm người đều lộ vẻ chấn động, tập thể im bặt.

“Trời ạ, Thần huynh giấu sâu thật đấy, không ngờ đến cả thượng cổ thần binh cũng có?” Uất Trì Nam kinh ngạc nói.

“Phẩm chất kim ấn này còn cao hơn cả Thiên Linh Phiến trong tay ta?” Gia Cát Nhất Thiên vô cùng chấn kinh.

“Thần huynh quả nhiên không phải người thường, không phải chúng ta có thể đoán được, không ngờ lại giấu thứ bảo bối này đến tận bây giờ mới lấy ra.” Âu Dương Xung lắc đầu nói.

“Xem ra Thần huynh cũng bị Tây Môn Lãnh Huyết ép đến đường cùng rồi, nếu không sẽ không lấy ra món thượng cổ thần binh này đâu.” Độc Cô Ảnh khẽ nói.

“Đúng vậy.” Cả bốn người Âu Dương Xung đều sâu sắc tán đồng, vừa chấn động vì át chủ bài của Thần Huy, vừa kinh hãi trước thực lực của Tây Môn Lãnh Huyết.

Mà các vị trưởng lão bát đại gia tộc cũng lộ vẻ chấn động.

“Tiểu tử này lại sở hữu thượng cổ thần binh? Xem ra xuất thân không tầm thường!”

“Không sai, nhìn dáng vẻ thì thượng cổ thần binh này tuyệt đối là loại cao cấp, bá đạo hơn cả Tàn Huyết Kiếm trong tay Tây Môn Lãnh Huyết.”

“Trên kim ấn này, ta cảm nhận được hơi thở của cao giai Huyền Vũ Sư, tuy rất yếu, ẩn giấu, nhưng đúng là tồn tại, xem ra kim ấn này không phải thượng cổ thần binh bình thường.”

“Đúng vậy, thượng cổ thần binh cấp bậc này mà tiểu tử đó cũng có, xem ra đây là át chủ bài cuối cùng của nó rồi.”

“Tuy uy lực kim ấn mạnh mẽ, nhưng đừng quên thủ đoạn của Tây Môn Lãnh Huyết.”

“Đúng, hai người thắng bại vẫn chưa biết được.”

Tám vị đại năng Huyền Vũ Sư đều chấn động, trưởng lão Tây Môn gia tộc thì lo lắng Tây Môn Lãnh Huyết có thể đánh bại Thần Huy hay không, còn trưởng lão Thượng Quan gia tộc thì ánh mắt âm hiểm, trong mắt hiện vẻ tham lam.

“Thượng cổ thần binh?” Thượng Quan Trí mặt đờ đẫn, gần như hét lên: ‘Đáng ghét, nó lại có thượng cổ thần binh? Nó là thân phận gì mà cũng xứng sở hữu thần binh thế này?’

“Thiếu chủ nói đúng, Thần Huy này là kẻ thô bỉ, căn bản không xứng sở hữu món thượng cổ thần binh này.” Hồng Thiếu Hoàng cũng kinh hãi không thôi, hắn có thể cảm nhận được uy năng của kim ấn trước mắt, nếu Thần Huy dùng nó đối phó mình,phỏng chừng phất tay là đã bị vỗ bay ra ngoài rồi.

“Kim ấn này là của ta.” Thượng Quan Trí độc ác nói.

Mà Âu Dương Đỉnh cũng vô cùng kinh ngạc, không ngờ Thần Huy lại sở hữu món bảo vật này, đến tận bây giờ mới lấy ra.

Tuy nhiên, ông cũng thở phào nhẹ nhõm, lẩm bẩm nói: “Xem ra đây là át chủ bài cuối cùng của cậu ta rồi, không biết Tây Môn Lãnh Huyết có thể đánh bại cậu ta không?”

Người chấn động nhất chính là Tây Môn Lãnh Huyết, cảm nhận luồng hơi thở kia, y gần như có cảm giác ngạt thở.

Bởi vì y cảm nhận rõ ràng, phẩm chất của Phong Thần Ấn cao hơn Tàn Huyết Kiếm trong tay mình, uy năng lớn hơn, nếu không thì không thể phá giải Huyết Ma ** của y.

“Thần Huy, đây là thủ đoạn cuối cùng của ngươi sao?” Tây Môn Lãnh Huyết lùi lại trăm mét, lớn tiếng hỏi.

“Ngươi có thể nghĩ như vậy.” Thần Huy thản nhiên nói.

Cậu trong lòng cũng kinh ngạc một chút, không ngờ uy năng của Phong Thần Ấn lại tăng lên không ít, xem ra là do tu vi của mình tăng lên.

Còn một điểm nữa, là thực lực của Phong Thần đã khôi phục không ít, về cảnh giới, thậm chí còn cao hơn cậu một chút, đạt tới trình độ bát giai Thiên Vũ Sư, tự nhiên có thể tăng cường lực công kích của Phong Thần Ấn.

“Tốt, vậy thì để ngươi chiêm ngưỡng át chủ bài của ta.”

Tây Môn Lãnh Huyết nghi ngờ nhìn Thần Huy một cái, hét lớn một tiếng, bật dậy khỏi mặt đất, cầu vồng xông thẳng lên trời, dường như bầu trời cũng bị xông thủng.

“Ngũ Phương Trung Thiên Đại Huyết Khí!”

Theo tiếng thét vang lên, chỉ thấy một luồng huyết khí lực lượng cực mạnh bùng phát từ trên người y, như núi lửa phun trào, như sóng biển xông trời, như lòng sông nứt vỡ, tỏa ra hơi thở năng lượng đáng sợ, không gian từng lớp từng lớp vỡ vụn, từng gợn sóng lan tỏa ra ngoài, không gian dường như cũng rạn nứt.

Tuyệt chiêu này của Tây Môn Lãnh Huyết dường như câu động huyết khí lực lượng đất trời của Ngũ Phương và Trung Thiên thế giới, tạo nên cảnh tượng hủy thiên diệt địa.

Khoảnh khắc này, hơn nửa không gian võ đài đều bị huyết khí năng lượng lấp đầy, không còn một chút kẽ hở.

“Bộp bộp bộp…!”

Tức thì, không gian bị chèn ép, đòn tấn công thực sự còn chưa đến gần Thần Huy, kình khí đáng sợ kia đã quét tới.

“Phụt!”

Hỏa Diễm Bất Hủ Thân giống như làm bằng giấy, bị huyết khí lực lượng của Ngũ Phương Trung Thiên nghiền nát.

“Bành!”

Thần Huy tâm thần hoảng sợ, không ngờ chiêu này của Tây Môn Lãnh Huyết uy năng kinh thiên, lập tức đánh ra Phong Thần Ấn, đập mạnh vào luồng huyết khí lực lượng trung tâm nhất kia, vang lên một tiếng nổ kinh thiên động địa, như chuông lớn trống to, như chuông sớm trống chiều, chấn động đến điếc tai.

[Dịch từ bản hv] ChuongId:724
Nguồn: Việt Nam Thư Quán
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 15 tháng 8 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.