Hỗn Độn Võ Thần

Lượt đọc: 1262 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 926
Thân xác Hắc Thủy Huyền Xà

❊ ❊ ❊

"Thổ Băng Thuật!"

"Đại Lãng Thao Thiên!"

"Thiểm Điện Liệt Sát!"

Vừa dứt lời, đã thấy ba tên cường giả cấp bảy lao ra, thi triển sát chiêu, muốn một đòn giết chết Thần Huy.

"Phong Lôi Kiếm Ý!"

Thần Huy thần sắc không đổi, Vô Hư Kiếm quét ngang ra, kiếm khí xanh biếc, tựa như thiết tỏa hoành giang. Phập phập phập, trong nháy mắt, ba tên Địa Để nhân tộc đã bị giết chết, máu tươi văng tung tóe khắp mọi ngóc ngách trong phạm vi trăm trượng.

"Cái gì? Nhất giai Huyền Vũ Sư?" Tên cường giả cấp tám kia kinh ngạc, lập tức sa sầm mặt mày, đánh giá Thần Huy rồi nói: "Dùng kiếm, ngươi là Thần Huy?"

"Ngươi biết ta?" Thần Huy ngạc nhiên hỏi.

Nhưng ngay sau đó, hắn liền hiểu ra. Muốn biết tên hắn rất dễ, Ngũ Châu chỉ có ba vị đại năng Nhất giai Huyền Vũ Sư, chỉ cần biết võ đạo bọn họ tu luyện là có thể dễ dàng nhận ra cả ba người.

"Tốt, rất tốt, đã tự mình đưa tới cửa, hôm nay Ô Tư ta sẽ tự tay lấy đầu ngươi, dâng lên cho Thái tử điện hạ Trát Mộc Đặc." Thanh niên tự xưng là Ô Tư hài lòng gật đầu, giọng điệu bình thản, dường như đang nói về một chuyện hết sức bình thường.

"Có bản lĩnh thì cứ tới." Thần Huy thản nhiên nói.

"Chết!"

Ô Tư quát lớn một tiếng, một luồng hắc khí xuất hiện quanh thân hắn, tựa như một quả cầu đen thui lăn về phía Thần Huy.

"Độc khí?" Thần Huy kinh ngạc, không ngờ Ô Tư này tu luyện lại là độc công. Bản thân hắn chính là một độc thể, toàn thân đầy độc, hơn nữa đã đại thành. Một giọt máu, một tấc thịt, một khúc xương đều chứa đựng độc tố, không cần ra tay, chỉ dựa vào độc khí của hắn cũng đủ giết chết người dưới cực hạn Cửu giai Thiên Vũ Sư.

"Hê hê, rất kinh ngạc phải không?" Từ trong quả cầu đen truyền ra tiếng cười lạnh của Ô Tư: "Yên tâm, ta sẽ làm cho toàn thân ngươi dính đầy độc khí của ta, khiến ngũ tạng lục phủ của ngươi từ từ bị độc khí ăn mòn, lan ra tứ chi bách hài, rồi chết trong đau đớn tột cùng."

"Vậy sao?" Thần Huy cười lạnh.

Nếu đổi lại là người khác, có lẽ sẽ kiêng dè độc công của Ô Tư, nhưng Thần Huy lại có Bất Hủ Bản Nguyên hộ thể, độc khí không ảnh hưởng mấy tới hắn.

"Tử Vong Kiếm Ý!"

Thần Huy vô cùng quyết đoán, vừa ra tay chính là sát chiêu, dùng Tử Vong Kiếm Ý chém về phía Ô Tư. Tử Vong Bản Nguyên, nói một cách khác cũng là một loại độc, như vậy chính là lấy độc trị độc.

"Tử Vong Bản Nguyên?" Ô Tư kinh hãi.

Nhưng hắn chỉ sững sờ một chút rồi lập tức thi triển sát chiêu: "Độc Phệ Thiên Hạ!"

"Hô!"

Chỉ thấy hắn há to miệng, hai tay ôm vòng, tựa như miệng bình. Lập tức, độc khí cuồn cuộn đổ xuống như thác nước, cuộn tới phía Thần Huy như sông lớn biển rộng. Luồng độc khí này ẩn chứa lực thôn phệ, mang theo khả năng hút bám quỷ dị, tựa như đỉa, áp sát Thần Huy.

Nhưng Thần Huy lập tức cảm nhận được điểm này.

"Tam Nguyên Cấm Cố!"

Hắn lập tức thi triển Cấm Cố Không Gian, phong tỏa phạm vi trăm trượng xung quanh mình.

"Bùm!"

Cùng lúc đó, Tử Vong Kiếm Ý chém vào luồng độc khí bàng bạc kia, nhưng chỉ giằng co một chút đã bị nhấn chìm.

Tử Vong Kiếm Ý trung thành vậy mà không có tác dụng, điều này khiến Thần Huy kinh ngạc.

Nhưng Cấm Cố Không Gian đã hình thành, hắn cũng không sợ hãi, lập tức thi triển tinh thần công kích.

"Không Gian Tinh Thần Chi Kiếm!"

Thần Huy vừa động ý niệm, tinh thần lực tinh thuần tụ lại như thiên địa tinh nguyên, tinh thần thế giới như thể đang vặn vẹo, phá giải không gian, tấn công Ô Tư bằng cách phân tách.

Không Gian Lực! Một tiếng oong vang lên, Ô Tư cảm thấy thế giới tinh thần như một đám hồ dán, mê man hỗn độn. Thân hình to lớn lảo đảo, đôi mắt đen như mực tỏa ra ánh sáng như gợn nước lăn tăn. Đây chính là uy năng của Không Gian Lực, không chỉ ở bên ngoài mà còn tác động lên thế giới tinh thần.

Điểm này, Không Gian Lực còn lợi hại hơn cả Tử Vong Lực và Phong Lôi Lực. Thời gian là tôn, không gian là vương, trước sức mạnh thuộc tính tuyệt đối, Không Gian Lực chiếm ưu thế tuyệt đối.

Còn một điểm nữa, Thần Huy đột phá Huyền Vũ Sư nhờ vào thể chất ngũ giai và kiếm đạo ý chí ngũ giai, điều mà Ô Tư không thể nào so sánh được.

"Á!" Hắn lập tức kêu thảm một tiếng, đôi chân như trụ trời lùi lại, đá vụn trên mặt đất bay tứ tung.

"Kính Tượng Kiếm!"

Tiểu thành Không Gian Bản Nguyên dâng trào như sông dài bất tận, hội tụ trên Vô Hư Kiếm trong tay Thần Huy, tỏa ra ánh sáng tựa hổ phách. Một tiếng kiếm ngân khẽ vang lên, hắn lao vút đi. Một cánh cửa không gian xuất hiện, một bóng người giống hệt Thần Huy bước ra, dung nhập vào không gian, hợp nhất với Không Gian Kiếm Khí, đâm ra nhanh như chớp.

Đây không giống một đạo kiếm khí, mà giống một mũi tên sắc bén hơn.

"Chiến!"

Ô Tư bị tổn thương tinh thần lực, mặt mày trắng bệch, nhưng dù sao cũng là cường giả cấp tám, sở hữu uy nghiêm cái thế, tu luyện độc công, đứng đầu thế hệ trẻ Địa Để nhân tộc, không ai bì kịp, là một trong những kẻ kiệt xuất chỉ đứng sau Trát Mộc Đặc.

Đối mặt với nhát kiếm đoạt mệnh này, hắn gào lớn một tiếng, tựa như chiến thần, chiến khí phun trào như mặt trời ban mai, chấn nhiếp bốn phương.

"Ực!"

Tựa như cá voi nuốt nước biển, lại như thần tượng hút nước, như thần hươu ngửa mặt lên trời, một xoáy nước đen ngòm khổng lồ ngưng tụ thành hình trước mặt Ô Tư. Lập tức, lực độc tính bàng bạc hội tụ, bầu trời đen kịt một mảng, như thể bị trúng độc vậy.

"Vạn Độc Thủy Phệ!"

Chỉ nghe Ô Tư hét lớn một tiếng, hai cánh tay hắn như ác long xuất hải, mạnh mẽ đẩy về phía trước. Xoáy nước khổng lồ kia lập tức cuốn ra, tựa như thần tượng tại thế, như thần họa sư vẽ nên bức họa tuyệt thế, thiên địa lập tức đổi màu, tựa như hắc ngục, bao phủ không gian bốn phương, giống như một cái lồng giam.

"Xì xì xì xì..."

Lập tức vang lên tiếng xì xì dày đặc, tựa như ức vạn con rắn độc xé xác, vạn ức con đỉa hút máu thịt, âm thanh thê lương khiến người ta nghe mà da đầu tê dại, lạnh toát sống lưng.

Nhưng nhờ có sự cản trở của Cấm Cố Không Gian, những độc tố này không lập tức càn quét ra ngoài.

"Bất Hủ Chi Quang!"

Bất hủ chính là tái tổ hợp, là sửa chữa, mang theo uy nghiêm quang minh chính đại. Thần huy không màu bao phủ toàn thân Thần Huy, hắn như thần minh giáng thế, đội sao mang trăng, vạn chúng chú mục. Đôi mắt biến sắc, sáng lấp lánh, hắn đánh ra hai đạo hào quang không màu, thiên địa tựa như trong phút chốc trở nên sáng sủa.

"Bùm bùm" hai tiếng.

Bầu trời như bị mực nhuộm đen kia trong chớp mắt xuất hiện hai cái lỗ thủng.

Thân hình Ô Tư chấn động mạnh, lắc lư không ngừng, nhưng hắn nhìn Thần Huy lại cười gằn không thôi, tựa như ma quỷ, nói: "Tiểu tử, hôm nay ngươi sẽ chết dưới vô hạn độc tố của ta, đừng kháng cự vô ích nữa."

Trong lúc nói chuyện, Ô Tư rống giận liên hồi, chẳng khác nào một con hung thú điên cuồng, không ai sánh bằng.

"Nghĩ Hóa Hắc Thủy Huyền Xà Thuật!"

Hắn sải bước di chuyển, mặt đất rung chuyển, tựa như hoang thú giẫm đạp hoang dã, chúng sinh run rẩy. Hai tay hắn như hắc long xuất thế, phá nát vạn vật, nghiền nát mọi sinh cơ. Một quyền oanh xuống, tựa như lôi thần diệt thế.

"Keng" một tiếng.

Chỉ thấy Ô Tư đấm một quyền lên Vô Hư Kiếm, cự lực đè nặng, Thần Huy lùi bước.

"Ưng!"

Tiếng kêu tựa rồng mà không phải rồng, tựa giao mà không phải giao vang lên. Thân hình Ô Tư đột nhiên thay đổi, sống lưng cuộn trào, tựa như cốt long đang dạo chơi trên mặt đất, xuyên suốt cột sống của hắn rồi lan tỏa khắp toàn thân. Diện mạo, ngũ quan của hắn lập tức biến đổi, hóa thành một con đại xà như hắc giao, thân thể huyễn hóa, mọc ra một thân rắn dài trăm trượng.

Hắc Thủy Huyền Xà!

Khoảnh khắc này, Ô Tư vậy mà đã huyễn hóa thành thượng cổ hung thú, Hắc Thủy Huyền Xà.

Hung thú bực này vào thời thượng cổ đã có hung danh, vạn thú đều sợ, nơi đi qua núi non sụp đổ, hồ nước vỡ đê, thành trì tan nát, sinh linh lầm than.

Nó tựa như hung thần, không gì không làm.

Đáng sợ nhất chính là độc dịch của Hắc Thủy Huyền Xà, càng là không thể chống đỡ, một khi trúng độc chính là mất mạng hoàng tuyền.

Tương truyền, một ngụm độc dịch của nó có thể giết chết ức vạn sinh linh.

Hôm nay, Ô Tư may mắn có được kỳ ngộ, dung hợp thân xác Hắc Thủy Huyền Xà, luyện thành hung thuật, tạo hóa tự nhiên, trở nên đáng sợ vô cùng.

"Tiểu tử, ngươi quả thực rất mạnh, nhưng ta nhận được thân xác thượng cổ hung thú Hắc Thủy Huyền Xà, nay đã dung hợp, hầu như có thể sánh ngang với Hắc Thủy Huyền Xà thực thụ. Hiện tại, ngươi là người đầu tiên chứng kiến ta hóa thân thế này, ngươi dù có chết cũng đủ để tự hào rồi." Hắc Thủy Huyền Xà thốt ra tiếng người, giọng điệu thê lương, tựa như đang xé xác thịt vậy.

"Hô!"

Thân xác Hắc Thủy Huyền Xà vừa động, mặt đất liền rung chuyển, tựa như nộ long lật sông, dấy lên cơn bão cuồng liệt. Sau đó chỉ thấy nó mạnh mẽ há miệng, để lộ cặp răng độc đen sì, sắc bén như kiếm, phun ra một ngụm độc dịch đen ngòm.

Xà độc!

Đây là độc dịch của hung thú, đáng sợ vô cùng.

"Xoẹt!"

Dù chưa từng tận mắt chứng kiến, nhưng sức mạnh đe dọa không gì sánh nổi kia khiến Thần Huy chấn động tâm thần, vội vàng lui người tránh né.

"Xì xì!"

Thế nhưng, dù hắn có tốc độ cực nhanh, một mảng lớn vạt áo vẫn bị độc dịch dính phải, trong nháy mắt hóa thành tro bụi.

Mà tại nơi Thần Huy vừa đứng, phạm vi trăm trượng, cây cối, đá tảng, cỏ rừng trong chớp mắt hóa thành hư không, ngay cả mặt đất cũng lún xuống hơn một trượng, sâu bên trong biến thành màu đen kịt.

[Dịch từ bản hv] ChuongId:882
Nguồn: Việt Nam Thư Quán
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 15 tháng 8 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.