Hồng Mông Thánh Vương

Lượt đọc: 1225 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 228
Sống bắt Đại trưởng lão Binh Tông

❊ ❊ ❊

“Thật náo nhiệt, không biết lần hỉ yến này Thái Sử gia tộc đã mời những cao thủ thế lực nào, người của hoàng tộc có xuất hiện hay không?” Đi trên con đường thẳng tắp, rộng lớn của Thái Sử thành, nhìn những cao thủ đủ loại bên cạnh, Vân Thiên Vũ khẽ nhếch khóe miệng, lẩm bẩm.

Đi chưa được bao xa, Vân Thiên Vũ đột nhiên cảm giác phía sau xuất hiện tiếng vó thú dày đặc, sáu gã trung niên nam tử cưỡi bạch mã một sừng vô cùng ngang ngược đang phi ngựa lao đi trên con đường đông đúc người qua lại, hoàn toàn không màng đến an toàn của người đi đường xung quanh.

“Mẹ ơi!” Trong cảnh hỗn loạn, một tiểu cô nương mặc áo nhỏ màu đỏ, tết hai bím tóc chổng ngược đáng yêu, mắt thấy sắp bị cuốn vào dưới vó ngựa, thân hình Vân Thiên Vũ khẽ động, với tốc độ cực nhanh xuất hiện bên cạnh tiểu cô nương này, một tay ôm lấy cô bé vào lòng.

Một tiếng “bình!” vang lên, Vân Thiên Vũ vừa ôm tiểu cô nương đang khóc lóc kinh hãi vào lòng, vó của một con bạch mã một sừng không hề có ý giảm tốc độ đã đá vào người Vân Thiên Vũ.

Tuy bạch mã một sừng là dị chủng, tốc độ phi nước đại như tia chớp, nhưng Vân Thiên Vũ đã tu luyện Thiên Lôi Ngưng Thân Quyết, nhục thể đã đạt tới cấp độ Cực phẩm Địa khí, căn bản không hề sợ đòn tấn công từ vó của bạch mã một sừng.

Khi vó bạch mã một sừng đá vào người Vân Thiên Vũ, lập tức cảm thấy bản thân như đang đá vào bàn thạch, hai chân trước mềm nhũn, “bịch” một tiếng quỳ xuống, hất văng nam tử trung niên mặc trường bào dệt bằng tơ đỏ trên lưng ngựa ra ngoài.

Thân hình bị hất văng, nam tử trung niên không hề rơi mạnh xuống đất như người thường, mà vô cùng tự tại lơ lửng giữa không trung, trên gương mặt lạnh lùng lộ ra vẻ giận dữ nồng nặc.

“Tiểu tử, ngươi tìm chết.” Năm gã trung niên nam tử cưỡi trên bạch mã một sừng nhìn thấy hồng bào nam tử bị hất văng lên không trung, lập tức nổi giận, nhao nhao ra tay tấn công Vân Thiên Vũ.

“Vút!” Đòn tấn công của năm người còn chưa tới gần, thân hình Vân Thiên Vũ khẽ lắc lư, ôm tiểu cô nương đang không ngừng khóc lóc tránh sang bên cạnh ba người Hạc Thiên Nhai, né thoát đòn tấn công của năm người.

Nghe thấy tiếng động lớn truyền ra trên đường phố, không ít người bị thu hút ánh nhìn, nhưng khi những người qua đường vây lại nhìn thấy hồng bào nam tử đang hư lập giữa không trung, liền sợ đến toàn thân run rẩy, không một ai dám dễ dàng lại gần vị Đạo Tôn cao thủ bí ẩn này.

“Ngươi không có mắt sao? Không biết nơi đông người cần phải giảm tốc độ à?” Mặc dù hồng bào nam tử có thể hư đạp trên không trung, đủ để chứng minh hắn là một vị Đạo Tôn cao thủ, nhưng Vân Thiên Vũ không hề sợ hãi, không chút khách khí chỉ trích.

“Tiểu tử, ngươi biết ta là ai không? Làm bị thương ngựa của ta mà còn dám nói chuyện với ta như vậy?” Hồng bào nam tử đang hư đạp trên không trung nhìn thấy Vân Thiên Vũ lại dám chỉ trích mình trước đám đông, sắc mặt lập tức âm trầm xuống, chất vấn với giọng lạnh băng.

“Ngươi là ai thì liên quan gì tới ta? Ta chỉ hỏi ngươi, mắt ngươi mọc trên mông à, không thấy trên đường có rất nhiều người sao?” Vân Thiên Vũ cười lạnh một tiếng, tiếp tục chỉ trích.

“Được, rất tốt! Ta cũng đã quên bao nhiêu năm rồi chưa có ai dám nói chuyện với ta như vậy. Lát nữa bắt được ngươi, ta sẽ cho ngươi biết ngông cuồng là phải biết nhìn đối tượng.” Hồng bào nam tử bị lời lẽ miệt thị của Vân Thiên Vũ làm cho tức đến mức suýt hộc máu, nghiến răng nghiến lợi nói, từng luồng hơi thở đáng sợ tỏa ra từ cơ thể hắn.

“Đại trưởng lão, kẻ này không xứng để ngài đích thân ra tay, hay là để chúng ta dạy dỗ hắn đi.” Tùy tùng của hồng bào nam tử, một gã tráng hán trung niên mặc trường bào màu xanh lam, để râu quai nón, nhìn chằm chằm Vân Thiên Vũ đầy ác độc, chủ động xin lệnh.

“Thương Tâm, mang tiểu cô nương này đi tìm mẹ của con bé.” Đúng lúc hồng bào nam tử cùng những kẻ khác phóng ra sát khí nồng nặc khóa chặt Vân Thiên Vũ, Vân Thiên Vũ lúc này đột nhiên quay người, giao tiểu cô nương đang sưng mắt vì khóc trong lòng cho Ảnh Thương Tâm ở phía sau.

“Vút!” Vân Thiên Vũ vừa xoay người, lập tức bị lam bào nam tử nắm bắt cơ hội, một đôi Anh Dực ngưng tụ sau lưng hắn, nhanh chóng lao tới tấn công Vân Thiên Vũ dám quay lưng vào lúc này.

Nhưng ngay khi lam bào nam tử áp sát khoảng cách ba mét trước người Vân Thiên Vũ, hơi thở mà Hạc Thiên Nhai đứng sau lưng Vân Thiên Vũ âm thầm phóng ra đã nện mạnh vào ngực hắn.

Bị hơi thở Hạc Thiên Nhai âm thầm phóng ra tấn công, thân hình lam bào nam tử chấn động, nội tâm lập tức hoảng sợ, dẫn đến hành động xuất hiện một tia trì hoãn.

Mà sự trì hoãn này, lập tức bị Vân Thiên Vũ vừa giao tiểu cô nương trong lòng cho Ảnh Thương Tâm nắm bắt được, Vân Thiên Vũ nhanh chóng xoay người, vung bàn tay mình, tát mạnh vào mặt lam bào nam tử một cái, đánh bay hắn trở lại, một sợi máu tươi chảy ra bên khóe miệng hắn.

“Đại hộ pháp, ngài không sao chứ!” Những tùy tùng khác của hồng bào nam tử vừa định ra tay nhìn thấy cảnh tượng trước mắt, hoàn toàn kinh ngạc, lập tức tiến lên đỡ lấy lam bào nam tử đang lùi lại liên tục, trên má trái để lại một dấu chưởng đỏ ửng to tướng, lo lắng hỏi.

“Hắn... hắn! Người đó là Đạo Tôn cao thủ.” Lam bào nam tử bị Vân Thiên Vũ tát bay có chút sợ hãi nhìn về phía Hạc Thiên Nhai đang đứng sau lưng Vân Thiên Vũ, kinh hãi nói.

“Đạo Tôn cao thủ! Ta bảo sao các ngươi lại có thị vô khủng dám ngăn cản chúng ta trước đám đông, hóa ra các ngươi cũng có chỗ dựa. Nhưng các ngươi dám đắc tội Binh Tông ta, thật là chán sống rồi, biết điều một chút thì ngoan ngoãn tạ tội với chúng ta, bằng không ta sẽ cho các ngươi biết hậu quả của việc đắc tội Binh Tông ta.” Biết được Hạc Thiên Nhai cũng là Đạo Tôn cao thủ, hồng bào nam tử chỉ ở cảnh giới Nhất cấp Đạo Tôn, ánh mắt thâm sâu chớp động, lôi bối cảnh thế lực của mình ra đe dọa.

“Binh Tông! Ngươi là Đại trưởng lão Binh Tông! Không biết Tông chủ Binh Tông của các ngươi có tới hay không.” Biết được thân phận mấy người, Vân Thiên Vũ lộ ra một tia vẻ bất ngờ, có chút mong chờ hỏi.

“Sao, sợ rồi à! Biết điều thì ngoan ngoãn dập đầu nhận lỗi, bằng không ta sẽ cho các ngươi biết hối hận là gì.” Nhìn thấy vẻ bất ngờ lộ ra trên mặt Vân Thiên Vũ, Đại trưởng lão Binh Tông tưởng rằng Vân Thiên Vũ sợ hãi, khóe miệng khẽ nhếch, đắc ý đe dọa.

“Sợ! Đã thế tông chủ các ngươi không tới, ta cũng lười nói nhảm với các ngươi nữa. Lão Hạc, bắt hết bọn chúng lại cho ta, ta muốn áp giải bọn chúng tới Thái Sử gia tộc.” Nhìn vẻ mặt mấy người, Vân Thiên Vũ cảm thấy Tông chủ Binh Tông hẳn là không tới, trong mắt lộ ra một tia thất vọng, lớn tiếng ra lệnh.

“Vâng, Công tử!” Hạc Thiên Nhai gật đầu, chậm rãi bước ra, phóng ra hơi thở mạnh mẽ khóa chặt Đại trưởng lão Binh Tông cùng những kẻ khác.

“Các, các ngươi thật sự muốn động thủ ở đây, nói cho các ngươi biết, Binh Tông ta và Thái Sử gia tộc quan hệ rất thân thiết, nếu các ngươi dám làm hại chúng ta, lát nữa tới phủ Thái Sử gia tộc, ta thề Thái Sử gia tộc nhất định sẽ không tha cho các ngươi, đến lúc đó ta xem các ngươi giải thích thế nào với Thái Sử gia tộc.” Cảm giác được hơi thở Hạc Thiên Nhai phóng ra vượt xa chính mình, Đại trưởng lão Binh Tông nội tâm run lên, buộc phải lôi Thái Sử gia tộc ra gây áp lực cho Vân Thiên Vũ cùng những người khác.

“Phế vật vẫn là phế vật, nhanh như vậy đã sợ rồi!”

“Nhưng Binh Tông các ngươi với Thái Sử gia tộc có quan hệ thân thiết thì liên quan gì tới chúng ta? Ta có bảo với ngươi là ta tới Thái Sử gia tộc để chúc mừng không?” Vân Thiên Vũ khóe miệng khẽ nhếch, lộ ra một nụ cười lạnh.

Vân Thiên Vũ vừa dứt lời, Hạc Thiên Nhai như mũi tên rời cung, với tốc độ cực nhanh bay lên không trung, phóng ra dị biến Anh lực mạnh mẽ tấn công về phía Đại trưởng lão Binh Tông đang biến sắc.

Tuy đòn này của Hạc Thiên Nhai không dùng toàn lực, nhưng cũng không phải thứ mà Đại trưởng lão Binh Tông có thể chống đỡ, khi Đại trưởng lão Binh Tông thi triển toàn lực để chống lại dị biến Anh lực mà Hạc Thiên Nhai phóng ra, hắn thấu hiểu sâu sắc khoảng cách thực lực to lớn giữa mình và Hạc Thiên Nhai.

Một tiếng “bình!” vang lên, lực lượng chống đỡ toàn lực của Đại trưởng lão Binh Tông bị dị biến Anh lực của Hạc Thiên Nhai đánh nát, hắn như cánh diều đứt dây, rơi xuống từ giữa không trung, nện mạnh xuống mặt đất lạnh lẽo.

Thấy Đại trưởng lão Binh Tông thực lực mạnh nhất bị Hạc Thiên Nhai dễ dàng đả thương, năm tên tùy tùng của hắn sợ đến run rẩy toàn thân, muốn nhanh chóng bỏ chạy, cầu cứu tới Thái Sử gia tộc.

Năm người vừa tách ra, Ảnh Thương Tâm vừa ôm tiểu cô nương tìm thấy người mẹ thất lạc của con bé quay trở lại đột nhiên chui ra từ đám đông, tay cầm Hạ phẩm Thiên khí Bích Huyết Ảnh Kiếm, đan xen ra vô số kiếm ảnh, kiếm nào kiếm nấy đâm thẳng vào tim năm người.

“Phập phập phập!” Năm tiếng nhục thể bị xuyên thủng vang lên cùng với từng đóa hoa máu bay ra, Ảnh Sát Chi Kiếm do Ảnh Thương Tâm thi triển trực tiếp xuyên thủng tim năm vị Đạo Thánh cao thủ, chấn tán Nguyên Anh của năm người, dễ dàng giết chết năm vị Đạo Thánh cao thủ Binh Tông.

“Đáng ghét, các ngươi dám giết hộ pháp Binh Tông ta, ta thề sẽ không đội trời chung với các ngươi.” Nhìn thấy năm tên tùy tùng của mình bị Ảnh Thương Tâm nhẹ nhàng giết chết, Đại trưởng lão Binh Tông cả trái tim rơi xuống đáy cốc, gào thét lớn tiếng.

Hắn nằm mơ cũng không ngờ tới, việc mình ngang nhiên phi ngựa ở Thái Sử thành lại khiến bản thân rơi vào cảnh vạn kiếp bất phục.

“Không đội trời chung! Ta đợi đấy, nhưng ngươi không còn cơ hội nữa rồi.” Khoanh tay trước ngực, thần sắc nhẹ nhàng, Vân Thiên Vũ không chút sợ hãi nói.

Đúng lúc Hạc Thiên Nhai mới chỉ dùng ba thành thực lực phát động đòn tấn công sấm sét trọng thương Đại trưởng lão Binh Tông không có khả năng chống cự, ba cao thủ Thái Sử gia tộc nghe thấy động tĩnh liền chạy tới.

“Ba vị cứu mạng, cứu mạng!” Cơ thể bị trọng thương nghiêm trọng, ngay cả dị biến Anh thần trong cơ thể cũng bị thương nặng, điều này khiến Đại trưởng lão Binh Tông trở nên sợ hãi, khi nhìn thấy ba cao thủ Thái Sử gia tộc xuất hiện, hắn không màng mặt mũi lớn tiếng cầu cứu.

“Mấy vị có thể nể mặt Thái Sử gia tộc ta, đừng làm hại Đại trưởng lão Binh Tông nữa không!” Vì Binh Tông và Thái Sử gia tộc quan hệ từ trước tới nay rất tốt, nên ba cao thủ Thái Sử gia tộc vội vã chạy tới lập tức nhận ra Đại trưởng lão Binh Tông, nhưng vì kiêng dè thực lực của Hạc Thiên Nhai, nên khách khí hỏi.

“Không được!” Hạc Thiên Nhai khẽ lắc đầu, dưới ánh mắt kinh hãi của những người vây xem, lại ra tay lần nữa, phóng ra lực lượng khiến ba người không thể chống cự, đánh bay ba cao thủ Thái Sử gia tộc đang ngăn cản mình, nện vào bức tường viện phía xa rồi ngất lịm đi.

Cường thế đánh ngất ba người, Hạc Thiên Nhai đang đeo mặt nạ da người chậm rãi đi tới trước mặt Đại trưởng lão Binh Tông đang nằm trên mặt đất, sợ hãi gào thét, tung một cước thật mạnh, đá vào nơi tim hắn, đánh xuyên tâm mạch nơi tim, trực tiếp đá hắn ngất đi.

“Mang theo phế vật này, chúng ta tới Thái Sử gia tộc đưa quà.” Vân Thiên Vũ nhìn lạnh lùng ba cao thủ Thái Sử gia tộc bị Hạc Thiên Nhai đánh bay ra ngoài, ra lệnh.

Những người vây xem nhìn thấy một màn phách lối bá khí của bốn người Vân Thiên Vũ, sợ hãi vội vã tránh né, tự động nhường ra một con đường cho mấy người Vân Thiên Vũ, nhìn họ mang theo Đại trưởng lão Binh Tông đang hôn mê bất tỉnh, từng bước đi về phía phủ Thái Sử gia tộc đang giăng đèn kết hoa, mở cửa đón khách.

[Dịch từ bản hv] ChuongId:207
Nguồn: Việt Nam Thư Quán
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 20 tháng 8 năm 2026

« Lùi Tiến »

1 Trong Tổng Số 2 tác phẩm của Vân Lệ Thiên Vũ

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.