Nam Dương quận, một tòa miếu thờ hương khói vô cùng vượng thịnh bên ngoài thành Ngụy Kim.
“Phía trước xảy ra chuyện gì vậy, sao lại vây xem nhiều người thế tiểu Nhược, muội tới xem thử rốt cuộc là có chuyện gì.” Một vị mỹ phụ trung niên mặc váy dài màu vàng nhạt, tôn lên làn da trắng nõn, trang điểm nhẹ nhàng, khí chất cao quý, dưới sự hộ tống của hai tỳ nữ, bước qua từng bậc thang đá, vừa vặn đi đến bên ngoài ngôi miếu đang lượn lờ khói xanh, chợt phát hiện bên cạnh miếu tụ tập rất nhiều người, liền lập tức ra hiệu cho tỳ nữ tùy tùng tiến lên dò thưa tình hình.
Chỉ chốc lát sau, tỳ nữ mặc váy dài hoa nhí màu xanh ngọc đã quay lại, nhẹ giọng bẩm báo: “Bẩm nhị thiếu nãi nãi, bọn họ vây xem là vì có một người toàn thân đẫm máu ngã quất dưới đất.”
“Người toàn thân đẫm máu, người đó còn sống hay đã chết.” Mỹ phụ khí chất cao quý khẽ nhíu mày, cất giọng êm tai hỏi.
“Nghe nói vẫn còn hơi thở, chỉ là thương thế của người đó cực kỳ nghiêm trọng, mọi người sợ rước họa vào thân nên không ai dám ra tay cứu giúp.” Tỳ nữ tên là Tiểu Nhược nhẹ giọng nói.
“Cứu người cũng là tích đức, đi, chúng ta qua xem thử.” Nói xong, vị mỹ phụ có khí chất tao nhã chậm rãi bước tới.
Bởi vì vị mỹ phụ này có dung mạo xuất chúng, vóc dáng đầy đặn quyến rũ, khi nàng chậm rãi bước qua, lập tức thu hút ánh mắt của không ít nam nhân, không ít người tự giác nhường đường.
“Bóng lưng này, sao lại quen thuộc thế.” Khi mỹ phụ cao nhã nhìn qua đám đông thấy nam nhân đang hô hấp yếu ớt ngã trên mặt đất, liền lập tức cảm thấy quen thuộc.
“Tiểu Nhược, Tiểu Hạ, hai người qua đỡ hắn dậy đi.” Mỹ phụ trầm ngâm một lát, nhẹ nhàng ra lệnh.
“Quả nhiên là hắn.” Khi Tiểu Nhược và Tiểu Hạ nhẹ nhàng đỡ nam nhân đang bất tỉnh dậy, đồng tử mỹ phụ chấn động, lập tức nhận ra thân phận của nam nhân, trên khuôn mặt diễm lệ lộ ra vẻ bất ngờ.
“Không biết ai có thể giúp ta cõng hắn đến Thanh Nguyệt dược phường, ta sẵn sàng tặng một ngàn viên hạ phẩm linh thạch làm thù lao.” Mỹ phụ liếc nhìn đám người vây quanh, cất giọng êm tai hỏi.
“Ta đồng ý.” Lời của mỹ phụ vừa dứt, lập tức có một nam nhân trung niên vạm vỡ bước đến bên cạnh Vân Thiên Vũ.
“Vậy đành làm phiền đại ca nhé. Tiểu Nhược, Tiểu Hạ, cứu người như cứu lửa, chúng ta tạm thời không lên hương cầu phúc nữa, đi Thanh Nguyệt dược phường trước đã.” Mỹ phụ đưa trước cho nam nhân trung niên năm trăm hạ phẩm linh thạch tiền đặt cọc, dẫn theo hai tên tỳ nữ rời khỏi bên ngoài miếu, đi về hướng Thanh Nguyệt dược phường trong thành Ngụy Kim.
“Không biết Tiết thần y có ở đây không.” Đến Thanh Nguyệt dược phường, mỹ phụ cất giọng êm tai hỏi.
“Sư phụ đang luyện dược, nhị thiếu nãi nãi tìm sư phụ có việc gì không?” Một tiểu đồng mặc áo dài màu xanh lục khách khí hỏi.
“Ta đến mời Tiết thần y cứu người, phiền ngươi dẫn chúng ta đi gặp Tiết thần y được chứ?”
“Được, các người theo ta đi.” Địa vị của mỹ phụ ở thành Ngụy Kim không thấp, quan hệ với Tiết thần y cũng khá tốt, thế nên tiểu nhị vô cùng sảng khoái đáp ứng, dẫn đoàn người mỹ phụ đi đến bên ngoài một gian thảo đường ở hậu đường.
“Sư phụ, nhị thiếu nãi nãi thành Ngụy Kim cầu kiến.” Tiểu nhị đứng ngoài thảo đường, cung kính hỏi.
“Cửa không khóa, các ngươi vào đi.” Một giọng nói già nua truyền ra từ trong thảo đường.
“Tiết thần y, phiền ngài cứu hắn với.” Bước vào thảo đường, mỹ phụ hướng về phía một lão giả tóc tai bù xù, để râu dài, mặc áo bào trắng đang ngồi trên giường đá mà thỉnh cầu.
“Ừm, đặt hắn lên chiếc giường kia đi.” Tiết thần y liếc nhìn nam nhân đang bị đại hán vạm vỡ cõng trên lưng từ nãy đến giờ vẫn chìm trong hôn mê, chậm rãi nói.
“Đa tạ vị đại ca này, năm trăm hạ phẩm linh thạch này ngươi cầm lấy đi.” Sau khi đại hán vạm vỡ đặt nam nhân hôn mê lên giường, mỹ phụ lập tức lấy ra năm trăm hạ phẩm linh thạch tặng cho hắn.
“Mấy người các ngươi ra ngoài hết đi, không có sự cho phép của ta, bất cứ kẻ nào cũng không được bước vào, nếu không xảy ra chuyện ngoài ý muốn, đừng trách ta không nhắc nhở các ngươi.” Khi Tiết thần y liếc nhìn nam nhân hôn mê, lập tức cảm nhận được thương thế trên người hắn rất nặng, nhạt giọng dặn dò.
“Mọi chuyện đành nhờ cậy Tiết thần y.” Mỹ phụ khẽ gật đầu, đi theo mọi người rời khỏi.
“Thương thế thật nặng, bị thương nặng như vậy mà vẫn chưa chết, mệnh người này thật lớn.” Khi Tiết thần y cẩn thận kiểm tra thương thế trên cơ thể nam nhân hôn mê, phát hiện mức độ thương tích trên người hắn vượt xa tưởng tượng của mình, vội vàng lấy ra một hộp ngân châm, châm vào các nơi huyết mạch trên cơ thể hắn để đả thông ứ huyết.
Khoảng hơn một canh giờ sau, Tiết thần y tiêu hao khá nhiều chậm rãi bước ra khỏi thảo đường.
“Tiết thần y, không biết thương thế của hắn thế nào rồi?” Mỹ phụ với khuôn mặt đầy vẻ lo âu nhẹ nhàng hỏi.
“Thương thế của hắn rất nặng, vượt xa tưởng tượng của ta, có thể nói hắn sống sót là một kỳ tích. May là sinh lực của hắn vô cùng vượng thịnh, chắc là không đến nỗi mất mạng. Ta đã dùng ngân châm đả thông kinh mạch cho hắn, lại cho hắn uống mấy loại đan dược, hẳn là có thể giúp hắn ổn định thương thế. Còn việc có tỉnh lại hay không đành phải xem tạo hóa của chính hắn thôi.” Tiết thần y nhạt giọng giới thiệu.
“Tiết thần y, đây là một tấm nhất tinh linh thạch tạp, bên trong có lưu trữ mười vạn hạ phẩm linh thạch, ngài cứ cầm lấy trước. Chỉ cần ngài có thể chữa khỏi thương thế cho hắn, ta sẽ hậu tạ thêm.” Mỹ phụ lấy ra một tấm nhất tinh linh thạch tạp, đưa cho Tiết thần y, dặn dò.
“Nhị thiếu nãi nãi có quen biết với hắn sao?” Tiết thần y có chút bất ngờ hỏi.
“Ừm, hắn là một người bạn của ta, kính xin Tiết thần y nhất định phải cứu hắn.” Mỹ phụ khẽ gật đầu nói.
“Đã hắn là bằng hữu của nhị thiếu nãi nãi, ta sẽ dốc sức cứu chữa.” Tiết thần y nhận lấy nhất tinh linh thạch tạp, nhẹ nhàng bảo đảm.
Ngay lúc Tiết thần y tiễn đoàn người mỹ phụ rời đi, nam nhân đang nằm trên giường mộc trong thảo đường đã tỉnh lại.
Nam nhân này không phải ai khác, chính là Vân Thiên Vũ kẻ đã trả cái giá cực lớn để tiêu diệt Quân Thiên Vương gia.
Mà nguyên nhân Vân Thiên Vũ xuất hiện bên ngoài thành Ngụy Kim là vì trong lúc Mê Điệp Hoàng mang theo hắn bay trốn đã gặp phải sự truy sát của cao thủ Đại Kim hoàng tộc. Mê Điệp Hoàng phải trả cái giá cực lớn mới đưa Vân Thiên Vũ chuyển dời đến bên ngoài thành Ngụy Kim.
“Ta đang ở nơi nào đây?” Vân Thiên Vũ chậm rãi mở đôi mắt mỏi mệt nhìn môi trường xa lạ xung quanh, lẩm bẩm trong lòng.
“Chủ nhân, có người cứu ngài, hình như còn là một cố nhân của ngài nữa.” Giọng nói suy yếu của Mê Điệp Hoàng truyền vào tai Vân Thiên Vũ.
“Một cố nhân cứu ta ư? Mê Điệp Hoàng, chúng ta đang ở nơi nào thế?” Vân Thiên Vũ khẽ nhíu mày, truyền âm hỏi.
“Ta cũng không biết đây là đâu, lúc ấy chúng ta bị cao thủ Đại Kim hoàng tộc truy sát, ta đã tốn hết muôn vàn cay đắng mới cắt đuôi được sự truy sát của bọn chúng, đi tới bên ngoài thành trì này, thì vừa vặn được cố nhân của ngài cứu.” Mê Điệp Hoàng đơn giản thuật lại tình cảnh cho Vân Thiên Vũ nghe.
“Mê Điệp Hoàng, đa tạ ngươi.” Nghe kinh nghiệm hiểm trở khi Mê Điệp Hoàng mang theo mình xông ra vòng vây, Vân Thiên Vũ cảm kích truyền âm đáp lại.
“Chủ nhân, với thương thế hiện giờ của ngài, phải mất bao lâu mới có thể hồi phục?” Mê Điệp Hoàng truyền âm hỏi.
“Nhục thân này của ta vừa mới trọng tạo không lâu, cộng thêm lần này bị thương quá nặng dẫn đến Hư Tiên hạch vỡ vụn, muốn khôi phục lại thực lực như trước, ít nhất cần khoảng nửa năm thời gian. Bất quá chỉ cần cho ta một thời gian tháng để ổn định thương thế, cao thủ Đạo Tiên bình thường cũng không đả thương được ta.” Vân Thiên Vũ cảm nhận tình hình cơ thể một chút, truyền âm thông báo.
“Công tử, ngài mau chóng truyền tin cho những trợ thủ kia của ngài, bảo bọn họ tới tiếp ứng đi, như vậy sẽ an toàn hơn.” Mê Điệp Hoàng truyền âm đề nghị.
“Truyền tin châu của ta đã vỡ vụn cùng với nhục thân rồi, không cách nào liên lạc với bọn họ. Đợi ta ổn định thương thế, tìm cơ hội mua một cái rồi sẽ liên lạc với bọn họ sau.”
“Có người đến rồi, Mê Điệp Hoàng, ngươi cứ yên tâm trị thương đi.” Ngay lúc Vân Thiên Vũ và Mê Điệp Hoàng tâm ý giao lưu, giác quan nhạy bén của Vân Thiên Vũ phát hiện có người đang đi về phía thảo đường, lập tức nhắm hai mắt lại.
Tiếng “kẽo kẹt” vang lên, cửa phòng đóng chặt đã bị Tiết thần y đẩy ra. Ngay sau đó, Vân Thiên Vũ cảm thấy trên người mình bị châm rất nhiều ngân châm, một ngụm nước thuốc khó uống được rót thẳng vào miệng hắn.
Tiếp theo, Tiết thần y chậm rãi rời đi.
Ngay khi Tiết thần y vừa rời đi không lâu, tâm ý Vân Thiên Vũ khẽ động, lấy ra một viên đan dược trong Lôi Trạch Giới, nhanh chóng uống vào để chữa trị thương thế nặng nề trên cơ thể.
Thời gian một ngày trôi qua rất nhanh, sáng sớm ngày thứ hai, Vân Thiên Vũ đang vận chuyển Bổn Nguyên Thời Không Quyết để trị thương đột nhiên nghe thấy ngoài phòng lại vang lên tiếng bước chân, liền lập tức dừng việc trị thương lại.
“Nhị thiếu nãi nãi, ngài tới sớm thế.” Giọng của Tiết thần y vang lên ngoài thảo đường.
“Tiết thần y, không biết tình hình của hắn thế nào rồi?” Mỹ phụ cất giọng êm tai hỏi.
“Giọng nói quen thuộc quá, xem ra đúng như Mê Điệp Hoàng đã nói, ta đã gặp được cố nhân rồi, nhưng sẽ là ai đây?” Nghe giọng nữ quen thuộc ngoài cửa, Vân Thiên Vũ chìm vào trầm tư.
“Thương thế của hắn quá nặng, uống nước thuốc do ta luyện chế cũng không có chuyển biến lớn gì, vẫn chìm trong hôn mê.” Tiết thần y khẽ lắc đầu nói.
“Vậy ta có thể vào thăm hắn một chút không?” Mỹ phụ nhẹ giọng hỏi.
“Được chứ, nhị thiếu nãi nãi theo ta vào đi.” Tiết thần y khẽ gật đầu, dẫn mỹ phụ bước vào trong thảo đường.
“Là nàng ấy, lẽ ra ta nên sớm nghĩ đến nàng ấy mới phải, không ngờ người cứu ta lại chính là nàng ấy.” Khi Tiết thần y dẫn mỹ phụ bước vào thảo đường, Vân Thiên Vũ nhìn qua khe hở nhỏ của đôi mắt, đã nhìn rõ thân phận của người cứu mình.
Người tốt bụng cứu Vân Thiên Vũ, không ngờ lại chính là Hoa khôi Nguyệt Nhu ở Thái Sử thành năm xưa.
“Tiết thần y, hắn là một vị bằng hữu rất tốt của ta, ta có thể ở lại một mình với hắn một lát không?” Nguyệt Nhu nhẹ giọng hỏi.
“Đương nhiên là được, vậy ta ra ngoài trước đây.” Tiết thần y chần chừ một lúc, liếc nhìn Vân Thiên Vũ đang bất tỉnh nhân sự, khẽ gật đầu rồi lùi ra ngoài.
“Hầy, thật không ngờ chúng ta lại có ngày gặp lại. Ngươi có biết khoảnh khắc nhìn thấy ngươi, trong lòng ta đã do dự biết bao không, bởi vì ở nơi này, chỉ có mỗi mình ngươi là biết rõ quá khứ của ta.”
“Nhưng dù sao ngươi cũng từng giúp ta, nếu không có ngươi, ta tuyệt đối không thể có được cuộc sống hiện tại, cho nên ta mới mạo hiểm cứu ngươi. Hy vọng đợi khi ngươi tỉnh lại, ngươi có thể nể tình ta đã cứu ngươi mà giúp ta giữ kín bí mật trước kia.”
“Cũng hy vọng sự tốt bụng của ta có thể giúp ta vượt qua kiếp nạn lớn nhất trong đời này.” Sau khi Tiết thần y rời đi, Nguyệt Nhu nhẹ nhàng bước đến bên giường, nhìn Vân Thiên Vũ đang bất tỉnh nhân sự, chìm vào trong dòng suy tư hoài niệm.