Khủng Bố Cao Trung

Lượt đọc: 2964 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 820
Chu Cao Liệt Và Sự Đào Tẩu

❊ ❊ ❊

(Bị mưa xối ướt cả người, mang bệnh viết chữ, hôm nay một chương, mong được thông cảm)

Doãn Khoáng mở to đôi long nhãn màu tím vàng, tinh thần lực như lũ quét sóng thần tràn vào long nhãn của Long Minh. Có thể thấy rõ, đồng tử hai mắt Long Minh co rút dữ dội rồi lại giãn ra. Cùng lúc đó, chẳng biết Long Minh lấy đâu ra sức lực, thân hình vốn đã bị "Khốn Long Tỏa" quấn chặt như đòn bánh tét lại đột nhiên giãy giụa đứng dậy. Từng đợt yêu dị tử diễm bắn ra từ khe hở của xích sắt, khiến từng sợi xích bị kéo đứt ngay tại chỗ. Mặt đất cũng vì chịu lực mà sụp đổ nứt toác, chấn động không ngừng. Rõ ràng, Long Minh cũng đã cảm nhận được sự đe dọa chí mạng. Giữa lúc sinh tử tồn vong này, hắn bộc phát ra sức mạnh vượt mức.

Doãn Khoáng đang kéo linh hồn Long Minh vào trong "Kỳ Giới". Bởi vì trong cao đẳng có vô số phương pháp bảo mệnh kỳ diệu. Đôi khi dù đã giết chết đối thủ triệt để, hắn vẫn có khả năng sống lại. Mà nếu muốn dứt bỏ hoàn toàn khả năng này, chỉ có cách hủy diệt triệt để linh hồn đối thủ. Chỉ cần kéo linh hồn Long Minh vào "Kỳ Giới", giam cầm chết hắn bên trong đó, cắt đứt mọi liên lạc với ngoại giới, thì cho dù hắn có bao nhiêu phương pháp bảo mệnh cũng trở nên vô vọng.

Nhưng rõ ràng Long Minh không cam tâm từ bỏ như vậy. Hắn đang thực hiện sự giãy giụa cuối cùng!

Chỉ tiếc là, sau khi tiêu hao lượng lớn Tử Long Hồn lực, lại bị "Khốn Long Tỏa" khóa chặt trên mặt đất, sự giãy giụa bộc phát cuối cùng của Long Minh cũng dần tỏ ra vô lực. Doãn Khoáng tuy cũng tiêu hao rất nhiều Tử Long Hồn, nhưng át chủ bài thực sự của hắn chính là tinh thần lực của bản thân. Dù là thi triển dị năng "Sáng Tạo Pháp Tắc" hay giao tiếp với "Kỳ Giới", tinh thần lực đều đóng vai trò vô cùng quan trọng. Long Minh do bị Doãn Khoáng kích thích, lại vì không thể chiến thắng Doãn Khoáng mà cảm thấy nhục nhã, rơi vào trạng thái cảm xúc hỗn loạn, ý chí đã bị suy yếu đến mức mỏng manh. Lúc này, tinh thần lực của Doãn Khoáng tựa như lũ quét sóng thần, không ngừng trùng kích, mà ý chí của Long Minh như bức tường đất mỏng manh, đã nằm trên bờ vực sụp đổ.

Luân hãm, dường như chỉ còn là vấn đề thời gian.

Thế nhưng ngay lúc này, một tiếng gầm thét vang lên: "Thả sư phụ ta ra!!"

Chỉ thấy một bóng người màu tím đột nhiên xuất hiện trên không trung, hai tay siết chặt một cây đại đao đen kịt, giơ cao quá đầu. Thanh đao đó tựa kim loại mà không phải kim loại, như sắt mà không phải sắt, bản lưng rộng, chuôi đao hình rồng, trên thân đao cũng khắc văn rồng, rõ ràng không phải vật tầm thường. Bóng người màu tím kia vừa xuất hiện liền gầm lên, ngọn lửa màu tím từ hai cánh tay tuôn trào, rót vào cây đại đao đen kịt, chém thẳng về phía Doãn Khoáng từ trên không.

Lưỡi đao hình cung xé gió, phát ra tiếng rít "u u". Một đao này rõ ràng có uy lực không hề nhỏ.

Thi triển tinh thần lực tấn công yêu cầu tập trung cao độ, kỵ nhất là bị cắt ngang giữa chừng. Một khi bị đánh gãy, mọi công sức sẽ đổ sông đổ biển – bởi vì người thi triển tinh thần lực bắt buộc phải thu hồi tinh thần lực ngay lập tức để tránh chịu phản phệ hoặc các rủi ro khác. Đặc biệt là khi thực lực đôi bên không chênh lệch quá lớn, càng cần phải thận trọng.

Doãn Khoáng bất lực, chỉ đành tán đi tinh thần lực, thân hình chuyển động bay vọt ra ngoài.

Một đao chém từ trên không xuống đó đánh hụt. Thế nhưng nó lại chém trúng Khốn Long Tỏa đang quấn lấy Long Minh. Chỉ nghe vài tiếng "cạch cạch", thế mà có hơn mười sợi xích bị chém đứt trong một đao.

Tuy nhiên ngay sau đó, dưới sự điều khiển ý niệm của Doãn Khoáng, những sợi xích bị đứt lại dung hợp vào nhau. Đồng thời có thêm vài sợi xích cùng kích cỡ từ dưới đất trồi lên, trực tiếp quất về phía bóng người màu tím kia. Không ngờ kẻ đó phản ứng không chậm, thân hình như chạch trơn len lỏi xuyên qua tầng tầng lớp lớp xích sắt, cây đại đao trong tay tả xung hữu đột, gạt phăng những sợi xích tấn công mình. Nhất thời tiếng "keng keng keng" vang lên không dứt.

Doãn Khoáng xoay người trên không trung, nhìn về phía bóng người màu tím trong tầng tầng xích sắt kia. Ngay cái nhìn đầu tiên, Doãn Khoáng đã nhận ra, bóng người màu tím đó chính là kẻ đeo bám Tiền Thiến Thiến không buông – Chu Cao Liệt.

Hắn đồng thời còn là đệ tử của Long Minh!

Doãn Khoáng cau mày.

Hắn không ngờ vào lúc này lại xuất hiện một biến số như vậy. Vừa bất lực vừa bực bội, hắn cũng cảm thấy buồn cười. Chẳng lẽ Chu Cao Liệt tưởng rằng, chỉ dựa vào hắn mà có thể cứu Long Minh khỏi tay mình sao?

Đồng thời Doãn Khoáng cũng hơi tò mò một chút. Hắn không hiểu nổi, sau khi Long Minh bị mọi người phản bội, tại sao người đệ tử này lại bất chấp nguy hiểm đến cứu hắn. Trong mắt Doãn Khoáng, đây quả thực là một hành vi ngu xuẩn cực độ.

Giết, hay không giết?

Ở cao đẳng, người cường hóa Tử Long Hồn không nhiều, thậm chí có thể nói là rất hiếm. Theo Doãn Khoáng biết hiện nay, bao gồm cả chính hắn cũng chỉ có bốn người – Long Minh, Chu Cao Liệt, và kẻ đang bị nhốt trong "Thiên Lao" – Long Ngạo Thiên. Vật hiếm mới quý. Người cũng vậy. Người cường hóa Tử Long Hồn sở hữu tiềm năng lớn để trở nên mạnh mẽ. Khi biết được không chỉ có một trường cao đẳng, và giữa các trường cao đẳng còn tồn tại sự cạnh tranh, Doãn Khoáng đã nhận ra, giết chết một mầm mống tiềm năng, ảnh hưởng đối với trường mình là không thể xem thường. Mà việc Chung Minh và Hầu Gia làm, tuy phương pháp lý niệm khác nhau, nhưng họ đều đang khai phá và bồi dưỡng những mầm mống tiềm năng, dự trữ nhân tài cho cao đẳng. Ngay cả bản thân hắn cũng là nhờ được Hầu Gia "đặc biệt chăm sóc" mới có được thành tựu ngày hôm nay, nói thật, giết Chu Cao Liệt, Doãn Khoáng cuối cùng vẫn cảm thấy có chút đáng tiếc.

Nhưng nếu không giết hắn, lòng riêng lại thấy không cam. Chưa kể hắn đeo bám Tiền Thiến Thiến không buông, hắn còn là đệ tử của Long Minh, hơn nữa ngay vừa rồi, hắn còn ngăn cản mình giết Long Minh – Khả nhẫn thục bất khả nhẫn!?

Nhìn Chu Cao Liệt cắn răng kiên trì trong loạn trận xích sắt, không hề bỏ cuộc, Doãn Khoáng khó tránh khỏi nảy sinh một chút tán thưởng. Dù sao hắn cũng từng tuyệt vọng, từng bất lực, nhưng chưa bao giờ từ bỏ. Cùng là người cường hóa Tử Long Hồn, bảo không có chút cảm khái nào là nói dối.

Doãn Khoáng thở dài một tiếng, thầm nghĩ: "Cho ngươi một cơ hội!"

Tâm niệm vừa động, bên cạnh Chu Cao Liệt hư không xuất hiện một sợi xích, dễ dàng quấn lấy bàn tay đang cầm đao của hắn. Đối mặt với sợi xích đột ngột xuất hiện, Chu Cao Liệt lập tức trở tay không kịp. Tiếp đó, lại có xích sắt xuất hiện, cướp đi cây đại đao trong tay hắn. Chu Cao Liệt gầm thét giãy giụa. Nhưng xích sắt liên tục xuất hiện từ hư không, lần lượt quấn lấy tay chân, eo, cổ hắn. Sau đó, cây đại đao đen kịt kia bị xích quấn lấy, treo lơ lửng ngay trước mắt Chu Cao Liệt, lưỡi đao sắc bén chĩa thẳng vào mi tâm hắn. Chỉ cần di chuyển về phía trước một chút thôi, đầu Chu Cao Liệt sẽ nở hoa, mà là bị chính vũ khí của mình làm cho nở hoa.

Chu Cao Liệt cuối cùng cũng từ bỏ giãy giụa.

Trong mắt hắn, có tuyệt vọng, có sợ hãi, cũng có quyết liệt, bất khuất. Đặc biệt là khi con cự long do Doãn Khoáng hóa thân treo lơ lửng trước mắt hắn, sự quyết liệt và bất khuất trong mắt hắn càng trở nên mãnh liệt. Đồng thời, còn ẩn chứa sự ngưỡng mộ cực sâu.

"Lần này, ta tuyệt đối không khuất phục! Tuyệt đối không!" Chu Cao Liệt siết chặt nội tâm, suy nghĩ. Hắn vẫn còn nhớ rõ, trong cái thế giới đen trắng đan xen đó, bị người trước mắt nhìn xuống, chỉ một câu nói thôi, liền khiến hắn khuất phục – hắn chưa bao giờ nghĩ muốn khuất phục, nhưng lúc đó lại không tự chủ được mà khuất phục.

Hắn vĩnh viễn không thể tha thứ cho bản thân, cũng vĩnh viễn không thể tha thứ cho người trước mắt.

Doãn Khoáng nhìn Chu Cao Liệt. Trong thoáng chốc, hắn nhìn thấy chính mình ngày xưa trong mắt kẻ này: Rừng Ảnh Ngô Đồng âm u, một thanh niên mặc đồ tím kiêu ngạo càn rỡ giẫm một thiếu niên dưới chân, tùy ý chà đạp, khinh miệt. Mà thiếu niên kia, dù thân hình bị giẫm ép xuống đất, nhưng cái đầu vẫn cố gắng ngẩng lên, không chịu khuất phục.

Ánh mắt này, và ánh mắt lúc đó, quả thực giống hệt nhau.

Doãn Khoáng khinh miệt liếc Long Minh trên mặt đất một cái. Chỉ cảm thấy hắn còn không bằng Chu Cao Liệt mới chỉ là sinh viên năm nhất này.

"Dũng khí đáng khen. Khí tiết đáng tán dương. Nhưng hành vi ngu xuẩn!" Doãn Khoáng trầm giọng nói, "Cho ngươi cơ hội sống cuối cùng. Rời khỏi đây, Bổn quân tha cho ngươi không chết!"

Chu Cao Liệt môi run rẩy, sắc máu trên mặt như thủy triều rút đi. Tuy nhiên, ánh mắt hắn lại không thay đổi, ngay sau đó lớn tiếng gầm lên: "Muốn động đến sư phụ ta, thì giết ta trước đi!" Nói xong, hắn vậy mà dùng sức giãy giụa.

Doãn Khoáng càng thêm tò mò. Tuy là thầy trò, nhưng Chu Cao Liệt này vậy mà bất chấp cái chết để cứu Long Minh, điều này ở cao đẳng quả là khá hiếm. Quan trọng hơn là, nếu đổi là người khác thì không nói làm gì, đằng này kẻ mà hắn bất chấp nguy hiểm muốn cứu lại chính là Long Minh. Không khỏi, ánh mắt Doãn Khoáng lóe lên, tinh thần liền xâm nhập vào đại não Chu Cao Liệt, nhìn trộm ký ức của hắn.

Rất nhanh, hắn đã tìm thấy một màn này: Cũng là tại rừng Ảnh Ngô Đồng, một đám nam nam nữ nữ vây lại với nhau, đấm đá túi bụi một người, chửi bới không ngớt.

Con đường hẹp bị bọn họ chặn lại.

"Chỉ dựa vào ngươi, mà cũng muốn theo đuổi Tiền học tỷ!? Cóc ghẻ đòi ăn thịt thiên nga!"

"Ngươi cũng tự soi gương xem lại mình đi!"

"Chu Cao Liệt, ta thấy ngươi nên gọi là Trư Cương Liệt."

"Thằng nhóc thối, còn dám đeo bám Tiền học tỷ, gặp lần nào ta đánh lần đó."

Mà ngay lúc này, đám nam nam nữ nữ đang vây đánh Chu Cao Liệt đột nhiên bị hất văng lên, gào thét bay ngược ra ngoài.

Long Minh, xuất hiện.

Hắn đi qua bên cạnh Chu Cao Liệt, dừng lại, nhìn xuống hắn, giẫm lên người hắn, nói: "Có tiền đồ! Nhóc con, để Bổn học trưởng dạy ngươi, ở cao đẳng muốn không bị bắt nạt, thì đừng bao giờ để vai mình chạm đất, nếu không ai nhìn thấy cũng sẽ giẫm lên người ngươi một cái." Nói xong, phủi phủi đôi giày như thể bị làm bẩn, tiêu sái rời đi.

Chính khoảnh khắc này, bóng lưng của Long Minh đã khắc sâu vào tâm trí Chu Cao Liệt...

"Hóa ra là vậy..." Doãn Khoáng thở dài một tiếng, nhìn Chu Cao Liệt, cảm thấy khá đáng tiếc. Có lẽ hắn có tiềm năng, nhưng đã theo Long Minh, hơn nữa còn trung thành tuyệt đối như vậy, Doãn Khoáng đành phải kết liễu hắn thôi.

"Nếu đã vậy, thì ta đành phải kết thúc hành trình cao đẳng của ngươi thôi. Điều này đối với ngươi, có lẽ không hẳn là chuyện xấu." Doãn Khoáng lẩm bẩm nói.

Doãn Khoáng ánh mắt lóe lên, định kéo Chu Cao Liệt vào trong "Kỳ Giới".

Thế nhưng ngay lúc này, Long Minh vẫn luôn trầm mặc đột nhiên thân hình phình to, căng đứt xích sắt, rồi lại co rút lại. Sau đó một hố đen xuất hiện trước mặt hắn. Long Minh không nói hai lời, lao đầu chui vào.

Việt Hành Thuật!

Doãn Khoáng thầm kêu một tiếng không ổn, cũng không bận tâm đến Chu Cao Liệt nữa, lập tức thi triển Việt Hành Thuật, chui vào "Không Gian Giáp Phùng", đuổi theo.

Doãn Khoáng vừa biến mất, sợi xích trói buộc Chu Cao Liệt cũng tuột ra. Chu Cao Liệt gần như không hề suy nghĩ, vơ lấy cây đại đao đen kịt trước mắt, dùng nhục thân chui vào trong hố đen mà Doãn Khoáng đã xé mở.

Chu Cao Liệt vừa mới tiến vào "Không Gian Giáp Phùng", thân hình lập tức phình to lên, giống như một quả bóng khí lớn, mắt thấy sắp nổ tung. Chu Cao Liệt cố gắng hơi thở cuối cùng, há miệng gầm thét. "Không Gian Giáp Phùng" không thể truyền âm thanh, nhưng nhìn khẩu hình có thể thấy, hắn đang nói "Chúc Khảm, giúp ta!"

Khoảnh khắc tiếp theo, cơ thể đang phình to của Chu Cao Liệt bốc cháy ngùn ngụt tử diễm, trong nháy mắt bị kéo dài ra, vậy mà cũng hóa thành một con thần long!

Tử Long Hồn tối chung kỹ: Chúc Khảm Giáng Lâm!

Tiêu hao mười năm tuổi thọ, triệu hoán Long Hồn nhập thể.

Như vậy, ba con thần long, liền ở trong "Không Gian Giáp Phùng" bơi qua bơi lại, đuổi theo lẫn nhau.

Đuổi theo một hồi, Doãn Khoáng đột nhiên cảm thấy chỗ nào đó không đúng. Cụ thể là chỗ nào không đúng thì hắn lại không nói ra được. Đuổi theo một hồi lâu, phía trước đột nhiên xuất hiện một thế giới thu nhỏ khổng lồ. Trong một đám thế giới thu nhỏ, thế giới này lớn hơn, sáng hơn.

Một ma pháp trận Lục Mang Tinh màu trắng thánh khiết được bày trước thế giới thu nhỏ đó.

Lúc này, Long Minh phía trước đột nhiên tăng tốc, lao đầu về phía thế giới thu nhỏ đó.

"Không ổn!"

Doãn Khoáng tăng tốc độ, đuổi sát theo sau.

Long Minh lao thẳng vào trong ma pháp trận Lục Mang Tinh đó.

Mà khi Doãn Khoáng tới gần, ma pháp trận Lục Mang Tinh đột nhiên tỏa sáng rực rỡ, sáu đạo quang trụ màu trắng từ sáu góc của Lục Mang Tinh bắn ra, lao thẳng về phía Doãn Khoáng.

Cảm nhận được khí tức tử vong do sáu đạo quang trụ kia mang lại, Doãn Khoáng buộc phải chui vào khe hở bên cạnh, né tránh.

Hắn liền nhìn thấy, vài thế giới thu nhỏ đã bị sáu đạo quang trụ hội tụ làm một kia oanh diệt!

Mà Chu Cao Liệt đuổi sát sau lưng Doãn Khoáng khựng lại một chút, rồi cũng điên cuồng bay về phía ma pháp trận Lục Mang Tinh kia. Đợi khi Doãn Khoáng đuổi theo ra, liền thấy hắn an nhiên vô sự chui vào trong đó.

Đôi mắt Doãn Khoáng nheo lại.

Ngay lúc này, một bóng ảnh màu trắng dần dần hiện lên trong Lục Mang Tinh, bóng dáng vô cùng quen thuộc!

Đồng tử Doãn Khoáng co rút, "Sao có thể, chẳng phải cô ấy nên lên năm tư rồi sao!?"

"Khà khà khà khà, cuối cùng ngươi cũng nỡ đến thăm sao? Darling bé nhỏ của ta." Âm thanh quen thuộc, kiều mị nhưng khinh bạc, vang lên trong não bộ Doãn Khoáng.

"Rosalind, quả nhiên là cô!"

[Dịch từ bản hv] ChuongId:802
Nguồn: Việt Nam Thư Quán
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 10 tháng 9 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.