(Đại tiểu thư của các ngươi đây, ngày mai bạo chương)
Lâm gia chính là một trong hơn mười thế lực hùng mạnh nhất trong gần trăm thế lực tại nơi này, địa bàn và tài nguyên mà phân bộ của họ chiếm giữ, cũng có thể coi là tương đối lớn và nhiều.
Tại Đệ nhị Trấn Giới thành, phân bộ của Lâm gia có tên là Phi Tuyết Các.
"Các chủ đời này chính là tỷ tỷ của ta." Lâm Vi Hàm đắc ý cười nói, cực kỳ vui vẻ, đi đường cũng tung tăng nhảy nhót. Sự vui vẻ trong lòng nàng dường như có thể lây lan sang những người xung quanh, khiến sắc đen trang nghiêm nơi này dường như có thêm vài phần sắc thái tươi sáng.
Trấn Giới thành rất rộng lớn, mọi người từ lúc vào thành cho tới khi đi bộ đến Phi Tuyết Các, trước sau đã tốn không ít thời gian.
Đương nhiên, đây cũng là vì không có sự việc khẩn cấp, cộng thêm trong đội ngũ có không ít người lần đầu tiên tới Đệ nhị Trấn Giới thành, cho nên mới đi bộ, để mọi người làm quen với môi trường độc đáo tại Đệ nhị Trấn Giới thành.
Nếu là có tình huống khẩn cấp, vừa xuống tiểu phi chu sẽ liên lạc ngay với Phi Tuyết Các, để Phi Tuyết Các phái huyền không phi xa tới đón.
Lực áp chế của Đệ nhị Trấn Giới thành vô cùng mạnh mẽ, Trần Tông thích nghi từng chút một, khi tới trước Phi Tuyết Các thì đã thích nghi gần như hoàn toàn, điểm này nhanh hơn không ít so với những người lần đầu tiên tới Đệ nhị Trấn Giới thành khác.
Phi Tuyết Các cũng là màu đen, nhưng kiến trúc của nó rất đặc sắc, nhìn qua giống như một mảnh hoa tuyết khổng lồ, dường như đang lơ lửng giữa không trung, nhưng thực tế lại tiếp xúc với mặt đất, thủ pháp kiến trúc vô cùng cao minh, tạo cho người ta một cảm giác sai lệch thị giác, tỏa ra những luồng dao động khí tức vừa trầm trọng vừa u lạnh băng hàn.
Mọi người vừa đến Phi Tuyết Các, lập tức xuất trình xác minh thân phận liên quan các thứ, phòng ngừa kẻ khác trà trộn vào.
Còn về Trần Tông, hắn thuộc phạm vi "kẻ khác", nhưng có Nhị tiểu thư Lâm Vi Hàm và người trung niên mặc áo xám cảnh giới Thông Thần ở đây, nên cũng chẳng có vấn đề gì.
Phi Tuyết Các, chiếm diện tích dài mười dặm, rộng sáu bảy dặm, độ cao vượt quá ngàn mét, ngoại hình giống như một mảnh hoa tuyết được phóng đại lên vô số lần, tựa như một tòa bảo lũy vậy.
Kiến trúc to lớn như vậy là điều Trần Tông lần đầu chứng kiến trong đời, tại Thiên Nguyên Thánh Vực, không thể tìm ra kiến trúc có quy mô thế này. Thật là kinh người.
Bên trong Phi Tuyết Các, trên đỉnh một ngọn núi tuyết nhân tạo cao chừng vài trăm mét, chiếm diện tích vài ngàn mét vuông, đang sừng sững một thân ảnh cao gầy, khoác trên mình bộ kiếm bào màu trắng ôm sát, làm tôn lên vóc người kiện mỹ với những đường cong quyến rũ hoàn hảo, đứng sừng sững bất động trước cơn gió tuyết thổi tới.
Vù vù vù… Cơn gió trong nháy mắt trở nên cuồng bạo gấp mười lần trở lên, cuốn lên vô tận hoa tuyết giữa trời đất, hóa thành một làn sóng hoa tuyết cuồng bạo ồ ạt ập tới, dường như muốn nuốt chửng thân ảnh kiện mỹ gần như hoàn hảo kia.
Làn sóng hoa tuyết kinh người, phảng phất mang theo thiên địa chi uy, đáng sợ dị thường, dưới uy thế này, thân ảnh kiện mỹ kia chỉ sợ cũng không thể chống đỡ dù chỉ một chút, trong nháy mắt sẽ bị phá hủy.
Một sát na, khoảnh khắc nguy cơ ập đến, một vệt kiếm quang sáng loáng đột nhiên bùng phát, lấp lánh giữa trời đất.
Ầm ầm ầm! Theo sau vệt kiếm quang sáng loáng chói mắt kia, là từng đợt thanh thế cuồng bạo kinh người, tựa như đại tuyết lở, không chỉ bùng phát thanh thế kinh người, mà còn bùng phát uy lực kinh người, cả ngọn núi tuyết dường như cũng chấn động dữ dội, như muốn sụp đổ.
Kiếm xuất, Đại Tuyết Băng! Uy thế kinh người, khí tượng vạn thiên, chỉ trong sát na, nơi kiếm quang đi qua, cự lãng hoa tuyết do cuồng phong thổi tới khựng lại một chút, rồi sau đó, trực tiếp tan vỡ.
Vệt kiếm quang lao tới trước, dường như muốn chém vỡ cả phiến tiểu thiên địa này, vạch ra một thông đạo chân không, vô cùng kinh người.
"Bao giờ ta mới có thể lợi hại như tỷ tỷ." Lâm Vi Hàm đứng bên rìa núi tuyết ngắm nhìn, kinh hô không thôi, dường như có vài phần ngưỡng mộ.
"Chỉ cần ngươi chịu tu luyện, sẽ đạt tới thôi." Người trung niên áo xám bên cạnh cười nói.
"Thôi bỏ đi." Vừa nghĩ tới tu luyện khổ cực như vậy, khuôn mặt nhỏ nhắn của Lâm Vi Hàm liền ỉu xìu, ngay sau đó lại cười: "Có tỷ tỷ là đủ rồi."
Người trung niên áo xám không khỏi cười khổ lắc đầu.
Nhị tiểu thư này, thiên phú thì có, chỉ là không chịu nổi nỗi khổ tu luyện.
Bất cứ người tu luyện nào, bất kể thiên phú cao hay thấp, muốn đạt được thành tựu nhất định, nếu không bỏ công khổ luyện thì không được.
Cho dù tốc độ tu luyện của ngươi nhanh như chớp, vù vù một cái là từ tu vi thấp trong thời gian ngắn đã sở hữu tu vi cao siêu, nhưng tu vi là tu vi, chiến lực là chiến lực.
Không có kinh nghiệm chiến đấu đầy đủ, tu vi rất khó chuyển hóa thành chiến lực.
Từ xưa tới nay, cũng xuất hiện không ít ví dụ, chỉ có thiên phú tu luyện suông, lại không chuyển hóa thành chiến lực tương xứng, kết quả bị người có tu vi thấp hơn đánh bại giết chết, thành tựu uy danh cho kẻ khác.
Mặc dù cũng hy vọng Nhị tiểu thư có thể giống như Đại tiểu thư, nỗ lực tu luyện, nhưng trong gia tộc cũng không hề ép buộc.
Dù sao Lâm gia cũng là một thế lực lớn, trấn giữ tinh thần, cao thủ vô số, thiên tài cũng không ít, ở một mức độ nào đó, có thêm một Nhị tiểu thư hay bớt đi một Nhị tiểu thư, dường như cũng không có khác biệt quá lớn.
Huống hồ, còn có Đại tiểu thư kinh tài tuyệt diễm.
Cứ để Nhị tiểu thư tận hưởng niềm vui thuộc về nàng đi.
"Vinh thúc, Vi Hàm, hai người tới rồi." Nữ tử cao gầy kiện mỹ vừa rồi còn tung một kiếm đánh tan cuồng phong bão tuyết trên đỉnh núi tuyết liền nhảy xuống, xuất hiện trước mặt hai người, khuôn mặt gần như hoàn hảo thần sắc thanh đạm, làn da như ngưng tụ từ mỡ dê bạch ngọc, thấp thoáng tỏa ra một tầng quang vựng.
"Tỷ tỷ." Lâm Vi Hàm lập tức lao tới, ôm chầm lấy nữ tử dáng người cao gầy kia.
Người trung niên áo xám cũng hơi gật đầu.
"Tỷ tỷ, ta kể cho tỷ nghe nè, lần này chúng ta..." Lâm Vi Hàm như không giấu được lời, không đợi nổi mà kể lại sự việc xảy ra trên Trọng Phong Hào. Tất nhiên, là những chuyện liên quan đến Trần Tông.
Lâm Vi Âm ánh mắt lóe lên một tia tinh mang, ngay sau đó nhìn về phía người trung niên áo xám.
"Đại tiểu thư, theo tôi âm thầm quan sát, kẻ này mười phần thì chín, quả thực xuất thân từ tinh thần hẻo lánh, hơn nữa, là lần đầu tiên rời khỏi tinh thần tiến vào hư không." Người trung niên áo xám lập tức hiểu ý trong mắt Lâm Vi Âm, từ tốn nói: "Còn về cách nói hắn bị lạc khỏi tông môn do gặp phải hư không cự thú, độ tin cậy là bảy thành, dựa theo phán đoán tổng thể của tôi, hắn không có ác ý với chúng ta, cũng không có uy hiếp gì."
Lâm Vi Âm gật đầu khó mà nhận ra.
Vinh thúc là một vị cường giả cảnh giới Thông Thần trong gia tộc, càng là người nội liễm khiêm tốn nhưng tâm tư cẩn mật, ánh mắt độc đáo, ông ấy nói như vậy thì chính là như vậy.
Đã không có bất kỳ ác ý và uy hiếp nào đối với Lâm gia và Phi Tuyết Các, thì độ tin cậy của lời nói kia là mấy thành, cũng không quan trọng.
"Kiếm pháp của hắn rất cao minh sao?" Lâm Vi Âm lại hỏi, tinh mang lóe lên nơi đáy mắt dường như sáng thêm một chút.
"Tỷ tỷ, kiếm pháp của huynh ấy lợi hại lắm, muội hoàn toàn không phải đối thủ." Lâm Vi Hàm lập tức trả lời.
Lâm Vi Âm lại khẽ mỉm cười, nụ cười đó chỉ thoáng hiện rồi biến mất, nhưng tựa như băng tuyết tan chảy trong khoảnh khắc, đẹp đến kinh ngạc, chỉ tiếc là không có ai khác nhìn thấy.
"Kiếm pháp của hắn quả thực rất cao minh, Lâm Chính Minh hoàn toàn không phải đối thủ." Người trung niên áo xám cũng hơi cười, rồi từ tốn nói: "Theo tôi thấy, về kiếm pháp, hắn hoàn toàn có thể một kiếm đánh bại Lâm Chính Minh, nếu đặt vào thế hệ trẻ của Lâm gia chúng ta, chắc chắn có thể liệt vào hàng top đầu."
Còn về tu vi, vì Trần Tông chưa hoàn toàn bộc lộ, cho nên chỉ có thể khẳng định là tầng thứ Bán Thần cực hạn, nhưng cùng là Bán Thần cực hạn, chênh lệch mạnh yếu cũng rất rõ ràng.
Đôi mắt của Lâm Vi Âm, dường như lại sáng thêm vài phần.
Lâm Chính Minh trong Lâm gia cũng coi là có chút danh tiếng, tạo nghệ kiếm pháp cũng khá ổn. Có thể một kiếm đánh bại Lâm Chính Minh, chứng tỏ tạo nghệ kiếm pháp của người này quả thực rất cao minh.
"Dẫn hắn tới gặp ta." Lâm Vi Âm vô cùng trực tiếp.
"Được." Vinh thúc gật đầu, không khỏi thầm nghĩ, một thời gian không gặp, Đại tiểu thư vẫn như vậy, lý trí, bình tĩnh, làm việc chưa bao giờ dây dưa dài dòng.
Rất nhanh, Trần Tông đã tới trước mặt Lâm Vi Âm.
Hai bên quan sát lẫn nhau.
Đôi mắt của Lâm Vi Âm rất đẹp, nhưng lại thanh lạnh một mảnh, tựa như đầm sâu nổi băng hàn, dường như có thể đông kết vạn vật, trong một sát na, khiến tâm thần Trần Tông cảm thấy chút lạnh lẽo.
Dù là tướng mạo hay vóc dáng, Lâm Vi Âm đều là người đứng hàng nhất nhì trong số những nữ tử mà hắn từng gặp qua, khí chất thanh lạnh băng hàn của nàng vô cùng độc đáo, giống như một đóa sen tuyết không tì vết, đang đón gió mài tuyết, e ấp nở rộ trên đỉnh núi tuyết.
Lâm Vi Âm cũng đang đánh giá Trần Tông.
Cái nhìn đầu tiên, cảm thấy rất bình thường, nhưng đến cái nhìn thứ hai, nàng không kìm được mà nhìn kỹ hơn, càng nhìn càng thấy không thể tin nổi.
Đôi mắt tĩnh lặng kia, sâu thẳm như hư không, dường như có thể hấp nạp vạn vật, dung nạp vạn vật.
Gương mặt tuấn lãng, có một loại văn khí tựa như thư sinh, lại dường như ẩn chứa một tia phong mang của kiếm khách, thấp thoáng sự lạnh lùng, thanh đạm, u lạnh, khốc liệt cùng tồn tại.
Những loại khí chất khác biệt, dường như xuất hiện trên cùng một người, hòa quyện lại, không những không xung đột lẫn nhau, mà ngược lại càng nâng cao sức hút cá nhân hơn, lại càng có một sự chấn động phát xuất từ tâm, chỉ thẳng vào tâm thần.
Nhìn mãi nhìn mãi, Lâm Vi Âm phát hiện bản thân dường như đã bị cuốn hút, nảy sinh một ý niệm muốn tìm tòi nghiên cứu.
"Tỷ tỷ sao cứ nhìn chằm chằm Trần Tông thế." Lâm Vi Hàm trợn tròn mắt, vẻ mặt kinh ngạc.
"Đại tiểu thư có chút thất thố rồi." Vinh thúc cũng thầm kinh ngạc, rất hiếm, rất hiếm khi thấy Đại tiểu thư chăm chú nhìn người khác như vậy, nhất là đối phương còn là một nam tử trẻ tuổi.
Ngay sau đó, Lâm Vi Âm cũng nhận ra bản thân dường như có chút thất thố, vội vàng phản ứng lại, nhưng đôi gò má lại thoáng qua một vệt ửng hồng trong tích tắc, chợt lóe rồi biến mất.
Lâm Vi Hàm không nhìn thấy, còn Vinh thúc thân là cường giả cảnh giới Thông Thần, nhạy bén hơn, nên đã phát hiện ra, lập tức lộ vẻ ngạc nhiên.
Có phải mình nhìn nhầm rồi không? Là thật sự nhìn nhầm rồi sao? Chẳng lẽ mình đã già, bắt đầu mắt mờ rồi ư?
Đại tiểu thư sao có thể lộ ra vẻ thẹn thùng của nhi nữ thường tình, dù chỉ là trong một thoáng.
Đại tiểu thư từ nhỏ đến lớn, luôn luôn là bộ dáng thanh lạnh, tuy người theo đuổi rất nhiều, nhưng chưa bao giờ khiến nàng mảy may lay động, sao có thể xuất hiện vệt ửng hồng này.
Ảo giác! Chắc chắn là ảo giác của mình.
Một điểm mà họ không biết, đó chính là những khí chất của Trần Tông vô cùng nội liễm, phảng phất như thu vào trong lòng, giống như thần khí tự che giấu, dường như đã phản phác quy chân.
Nếu không có bản lĩnh đặc biệt nào đó, căn bản rất khó mà phát giác ra.
Nói theo cách khác, đó là đại đa số mọi người nhìn thấy Trần Tông chưa xuất thủ, sẽ cảm thấy đối phương cũng tầm thường như chính mình, chỉ có số ít người thực sự xuất sắc hoặc có bản lĩnh đặc biệt nào đó, mới có thể cảm nhận được sự bất phàm của Trần Tông.
Bản thân Lâm Vi Âm rất xuất sắc, tâm linh cảm tri của nàng cũng nhạy bén hơn người thường, đây là thiên phú, không liên quan đến trình độ tu vi cao thấp.