Kiếm Đạo Thông Thần

Lượt đọc: 12748 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 145
Đỡ ta một thức bí kiếm

❊ ❊ ❊

Trên núi Thiên Cổ, ánh sáng rực rỡ không ngừng tỏa ra, tựa như vạn đạo hà quang, khiến vô số tu luyện giả trên núi Thiên Cổ kinh ngạc không thôi.

"Đã xảy ra chuyện gì?"

"Chẳng lẽ là bảo vật xuất thế?"

"Đồ ngu, Thiên Cổ sơn làm gì có bảo vật."

"Hình như là Thần Quang Thiên Tôn đang giao chiến với người khác."

"Người có thể giao chiến với Thần Quang Thiên Tôn chỉ có thể là cấp Thiên Tôn, rốt cuộc là vị Thiên Tôn nào?"

Thiên Tôn suy cho cùng là những kẻ mạnh đứng ở đỉnh cao nhất, mỗi người đều có thực lực hùng mạnh vô biên, so với các cấp bậc tu luyện giả khác thì số lượng cực kỳ ít ỏi.

Giữa Thiên Tôn với Thiên Tôn, nếu không có mâu thuẫn lớn thì thường sẽ không giao thủ, cho dù có giao thủ cũng thường không ở trước mặt người khác mà sẽ tìm một nơi ẩn mật, hơn nữa cũng không phân sinh tử.

Dù sao thì sinh tử giữa các Thiên Tôn cũng không dễ dàng như vậy, cường giả cấp Cực Hạn Thiên Tôn muốn đánh giết cường giả cấp Đỉnh Tiên Thiên Tôn, trừ khi chuẩn bị kỹ lưỡng, bằng không tỷ lệ thành công cũng không cao lắm.

Đương nhiên, cấp Cực Hạn Thiên Tôn nếu muốn giết cấp Phổ Thông Thiên Tôn thì vẫn có thể làm được.

Thần Huy hoàng triều đã rất nhiều năm không xuất hiện Thiên Tôn đại chiến, thậm chí là việc Thiên Tôn tử vong. Về phần Trường Hà Thiên Tôn tử vong, chỉ vì Trường Hà Thiên Tôn bế quan tiềm tu nhiều năm, lại bị Trần Tông đột ngột tập kích, trong vài kiếm ngắn ngủi đã bị giết chết, động tĩnh cực nhỏ, cho nên hiện tại chưa có ai khác biết được, nếu không tuyệt đối sẽ gây ra một chấn động cực lớn, kinh động toàn bộ hoàng triều.

Hiện tại lại có cấp Thiên Tôn ra tay chiến đấu, thật đáng kinh ngạc.

Đã có thể xác định, một bên chiến đấu là Thần Quang Thiên Tôn, vị Thiên Tôn cấp Đỉnh Tiên nổi danh lẫy lừng trong toàn bộ hoàng triều, luôn nổi tiếng với tính tình ôn hòa, thích dạy dỗ người khác. Không ít người từng được Thần Quang Thiên Tôn chỉ điểm, chỉ tiếc ông ta chưa bao giờ nhận đồ đệ, nhiều người sau khi được chỉ điểm đều muốn bái ông làm thầy nhưng đều bị từ chối.

Vậy người còn lại rốt cuộc là ai?

Là vị Thiên Tôn nào?

Ngay sau đó, có người tiến lại gần một chút, nghe được lời nói của Trần Tông, nên đã lan truyền ra ngoài.

Thiên Quang Kiếm Tôn?

Đây là người nào?

Bế quan ngàn năm kiếm đạo đại thành, cho nên xuất quan thử kiếm thiên hạ, lý do rất bình thường, không gây ra chút nghi ngờ nào.

Trần Tông duy trì thực lực cấp Đỉnh Tiên Thiên Tôn, kịch chiến không ngừng với Thần Quang Thiên Tôn, Nhất Tâm Thần Kiếm Thuật thi triển, Cực Ý hoành không, không ngừng xung kích Thần Quang Thiên Tôn. Chỉ tiếc, trong tình huống Trần Tông có giấu giếm thực lực, cộng thêm thực lực bản thân Thần Quang Thiên Tôn hùng mạnh, thần ý của ông ta cũng vô cùng cường hoành, vì vậy thần ý xung kích của Nhất Tâm Thần Kiếm Thuật lại khó có thể uy hiếp được Thần Quang Thiên Tôn.

Dẫu vậy, kiếm thuật cường hoành của Trần Tông cũng mang lại uy hiếp rõ ràng cho Thần Quang Thiên Tôn, khiến Thần Quang Thiên Tôn buộc phải bộc phát toàn lực để đối phó.

Thần Quang Bạo!

Một chưởng oanh kích, có thần quang mênh mông ngưng tụ, thần thánh hạo đãng vô biên, mang theo một luồng uy lực đáng sợ tột cùng, oanh sát tới như muốn nghiền nát chân không, trực tiếp muốn oanh nát Trần Tông.

Thần Quang Thiên Tôn hiển nhiên đã động chân hỏa, giận dữ tột cùng, toàn lực ra tay không chút lưu tình.

Trần Tông sắc mặt không đổi, kiếm quang hoành không chém tới, kiếm quang đó vô cùng sắc bén, cắt đứt mọi thứ, trong thiên địa dường như không có thứ gì có thể ngăn cản.

Thần Tiêu!

Cổ Thần Kiếm Giáp đã nuốt chửng một viên Thiên Hồn, tuy rằng chưa thể thăng cấp từ cấp Tướng lên cấp Vương, nhưng uy năng sở hữu quả thực đã tăng cường rõ rệt, khiến thực lực của Trần Tông càng thêm hùng mạnh.

Ngay cả trong tình huống cố ý giấu giếm thực lực, uy năng xuất kiếm của Trần Tông vẫn vô cùng kinh người.

Thần Quang Thiên Tôn ra tay, từng đạo thần quang mang theo uy năng đáng sợ tột cùng xé gió giết về phía Trần Tông, hư không liên tục bị đâm thủng, sụp đổ, mỗi đạo thần quang dường như có thể hủy núi phá đèo.

Trần Tông vung kiếm, đánh nát từng đạo thần quang, lại không ngừng ép sát Thần Quang Thiên Tôn, cận thân bác sát.

Tương đối mà nói, Thần Quang Thiên Tôn không giỏi về cận thân bác sát, mà Trần Tông lại vô cùng giỏi về cận thân bác sát. Vừa áp sát, Thần Quang Thiên Tôn lập tức phát hiện mình bị áp chế, dần dần rơi vào thế hạ phong, lập tức bộc phát toàn tốc, dựa vào tốc độ siêu cường kéo giãn khoảng cách, lại lần nữa bắn ra từng đạo thần quang.

Tốc độ!

Tốc độ cực hạn được Thần Quang Thiên Tôn thi triển ra, thân hình hoàn toàn biến mất không thấy. Giữa thiên địa, chỉ còn một đạo lưu quang lấp lánh không ngừng, khiến người ta khó lòng bắt kịp.

Nếu Trần Tông không trang bị Cổ Thần Kiếm Giáp, thực lực bản thân chỉ là cấp Phổ Thông Thiên Tôn, căn bản là không thể tránh né, thậm chí không thể bắt kịp tốc độ như vậy.

May thay, Cổ Thần Kiếm Giáp đối với sự tăng cường của Trần Tông là vô cùng rõ rệt, dù bản thân cố ý giấu giếm thực lực, nhưng nội tình vẫn là nội tình, thực lực vẫn là thực lực, vẫn luôn tồn tại.

Dù tốc độ của Thần Quang Thiên Tôn có bộc phát như thế nào, vẫn không thể thật sự làm tổn thương Trần Tông, ngược lại bị Trần Tông dùng một kiếm không ngừng ngăn cản, không thể phá vỡ phòng ngự của Trần Tông.

Mà thần ý của Trần Tông vô cùng cường hoành, thần ý xung kích chứa đựng trong thần quang của Thần Quang Thiên Tôn cũng khó lòng lay chuyển được Trần Tông.

Phải biết rằng, Trần Tông chưa từng dừng lại việc tu luyện U Hỏa Thối Ngọc Quyết, dù càng về sau hiệu quả càng vi tế, nhưng vẫn luôn từng bước nâng cao, sớm đã vượt qua quá khứ, đạt đến một tầng thứ cao hơn rồi.

Kịch chiến!

Dưới tình huống Trần Tông ẩn giấu thực lực, cuộc chiến với Thần Quang Thiên Tôn vô cùng kịch liệt, đòn tấn công cường hoành tột cùng, dư ba rơi xuống núi Thiên Cổ, lập tức khiến núi Thiên Cổ không ngừng sụp đổ, từng tảng đá bắn tung tóe, mang theo sức mạnh kinh người, nghiền nát chân không.

Cứ thế tiếp tục, núi Thiên Cổ rất có khả năng sẽ bị đánh nát.

May thay, Thần Quang Thiên Tôn tuy đang giận dữ, nhưng vẫn giữ được sự lý trí nhất định, biết núi Thiên Cổ là một nơi cơ duyên, không nỡ phá hủy, cho nên xông lên cao không, Trần Tông hóa thành một đạo kiếm quang nhanh chóng đuổi theo.

Trên cao không, vô tận cường quang không ngừng tỏa ra, thần quang mênh mông vô biên, liên tục đánh tan mây mù, vô số vết nứt bao phủ trên trường không, giữa những đường tung hoành đan xen mỗi một đạo đều lan tỏa ra những đợt khí tức vô cùng khủng bố.

Theo cuộc kịch chiến, sức mạnh không ngừng tiêu hao.

Cơn giận của Thần Quang Thiên Tôn cũng dần tiêu tan, luồng sát cơ kia cũng nhạt dần, chỉ vì bản thân lực lượng đã tiêu hao quá nửa, mà đối phương thực lực hùng mạnh, kiếm thuật cao siêu, bản thân muốn đánh bại đối phương là khó lòng làm được, hay nói cách khác là căn bản không thể làm được.

Đã không làm được, vậy tiếp tục chiến đấu cũng chẳng có lợi ích gì.

Chẳng lẽ muốn phân sinh tử sao?

"Bằng hữu, đến đây là dừng đi." Thần Quang Thiên Tôn lập tức kéo giãn khoảng cách rồi nói, ngay sau đó bay vút về phía xa, ông ta không muốn chiến đấu tiếp nữa.

Nhưng, Trần Tông làm sao có thể để ông ta như ý nguyện, nếu không lần này chẳng phải là thất bại rồi sao.

"Đứng lại." Trần Tông quát lớn một tiếng: "Ngươi và ta còn chưa phân thắng bại."

"Bằng hữu, trận chiến này coi như ta thua." Thần Quang Thiên Tôn lập tức đáp lại, cũng không có cảm giác uất ức gì, dù sao thực lực đối phương quả thực rất mạnh, trận chiến này từ đầu đến giờ, bản thân không chiếm được chút ưu thế nào, trái lại, một khi bị đối phương áp sát là phải rơi vào hạ phong, nhận thua cũng không phải là không được.

"Ngươi nếu muốn đi, cũng không phải là không thể, chỉ cần đỡ ta một thức bí kiếm là được." Trần Tông lập tức nói, ngữ khí âm trầm: "Nếu không dù cho là chân trời góc bể, ta cũng sẽ không bỏ qua."

Đau đầu!

Thần Quang Thiên Tôn cảm thấy vô cùng đau đầu, sao lại có loại người này, thật sự là quá đáng ghét.

Tất nhiên, người như vậy quả thực tồn tại, đó là loại người như Chiến Ma, Chiến Si, những người như vậy nếu không chết thì thực lực tương lai sẽ vô cùng đáng sợ.

Bình tâm mà xét, Thần Quang Thiên Tôn cảm thấy bản thân vẫn rất khâm phục những người như vậy, nhưng cũng rất không thích họ, nhất là khi bản thân trực tiếp đối mặt.

"Được, ta sẽ đỡ một thức bí kiếm của ngươi." Thần Quang Thiên Tôn chỉ có thể đáp lại như vậy, nếu không tốc độ đối phương cũng rất nhanh, nếu có ý đuổi theo thì bản thân muốn thoát thân vẫn rất khó khăn.

"Thức bí kiếm này là ta bế quan tiềm tu ngàn năm mới có được, uy lực cực mạnh, nhưng chưa từng thực sự thi triển qua, vì vậy ngươi có thể đỡ được hay không, ta không dám bảo đảm." Trần Tông dường như còn rất tốt bụng nhắc nhở.

"Cứ việc tới đi." Thần Quang Thiên Tôn đáp lại, xung quanh thân thần quang từng sợi quấn quanh, từng tầng chồng chất lên nhau.

Muốn triệt để thoát khỏi Trần Tông, không phải là không làm được, chỉ cần thi triển một môn bí quyết là được, chỉ là nếu không phải vạn bất đắc dĩ ông ta không muốn thi triển bí quyết đó, bởi vì sẽ phải trả một cái giá không nhỏ.

Thực lực đối phương quả thực rất mạnh, nhưng Thần Quang Thiên Tôn vẫn rất tự tin vào thực lực bản thân, toàn lực bộc phát thì muốn chống đỡ một thức bí kiếm của đối phương là có thể làm được, nhiều nhất là bị thương.

Đối với cấp Thiên Tôn mà nói, không tồn tại cái gọi là vết thương chí mạng, chỉ cần không phải tu vi lực lượng bị hao tổn hết sạch trong chốc lát, thì dù bị thương nặng đến đâu cũng có thể nhanh chóng hồi phục.

Vậy thì, cứ cứng rắn đỡ một thức bí kiếm của đối phương, có gì là không thể!

Thần Quang Thiên Tôn ý khí phong phát, nhưng cũng không quá tự tin thái quá, đem tất cả lực lượng của bản thân giải phóng ra toàn bộ, thi triển ra một chiêu tuyệt học, một chiêu phòng ngự tuyệt học, tuyệt học phòng ngự thuần túy, có uy năng phòng ngự kinh người.

Cho dù thực lực đối phương có hơn mình một chút, cũng không thể phá vỡ sự phòng ngự của môn tuyệt học phòng ngự này, gây ra tổn thương rõ ràng cho mình.

Chắc chắn rồi!

Thấy đối phương như vậy, Trần Tông sắc mặt không đổi, nhưng đôi mắt lại có hàn quang lấp lánh không ngừng, trên người lan tỏa ra một luồng khí tức, luồng khí tức kia có chút u tối, vừa mới xuất hiện, gió xung quanh lập tức dừng lại.

Bí kiếm!

Trần Tông quả thực là muốn thi triển một thức bí kiếm, cũng quả thực là bí kiếm do chính mình mới lĩnh ngộ ra, điểm này Trần Tông không hề nói dối.

Thức bí kiếm sắp thi triển này, chính là thứ mà Trần Tông lĩnh ngộ được sau cùng khi thường xuyên bế quan tiềm tu tại Chiếu Cổ điện thuộc Chiếu Cổ thần triều, thức bí kiếm này chính là bí kiếm lĩnh ngộ dựa trên Huyết Kiếm Quyết.

Có thể nói, thức bí kiếm này tương đương với tinh túy của Huyết Kiếm Quyết.

Huyết Kiếm Quyết có bốn thức bí kiếm, Ma Quang, Huyết Lục và Kiếm Trọng Sát, thức bí kiếm thứ tư Huyết Kiếm Tu La chính là sự dung hợp tinh túy của ba thức bí kiếm trước, mà bí kiếm mới mà Trần Tông hiện tại lĩnh ngộ sắp thi triển, chính là sự dung hợp tinh túy của cả bốn thức bí kiếm của Huyết Kiếm Quyết, mạnh hơn Huyết Kiếm Tu La.

Suy cho cùng, thực lực hiện tại của Trần Tông đã hoàn toàn vượt xa Huyết Kiếm Ma Đế năm xưa, nội tình và tích lũy trên con đường kiếm đạo, cũng không phải thứ mà Huyết Kiếm Ma Đế có thể so sánh.

Cảnh giới cao siêu và nội tình hùng hồn vô cùng, giúp Trần Tông có thể tự sáng tạo ra bí kiếm mạnh mẽ hơn trên nền tảng vốn có.

Trong sâu thẳm đôi mắt, trong con ngươi đen láy, lập tử có một điểm hồng mang ngưng tụ lại, sau đó như một đóa hoa huyết nở rộ ra, một luồng sát cơ u tối lập tức lan tỏa từ trong thân thể Trần Tông ra ngoài, ban đầu thì vi tế, nhưng nhanh chóng tăng cường.

Dừng lại!

Gió xung quanh hoàn toàn dừng lại.

Ngưng cố!

Ngay cả hư không cũng dưới luồng kiếm ý u tối đáng sợ tột cùng này mà ngưng cố bất động, từng đóa mây trắng tựa như hóa thành một bức tranh vẽ.

[Dịch từ bản hv] ChuongId:2427
Nguồn: Việt Nam Thư Quán
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 5 tháng 9 năm 2026

« Lùi Tiến »

1 Trong Tổng Số 2 tác phẩm của Lục Đạo Trầm Luân

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.