Người dịch: Halucky
Daisy và Alex tổ chức đám cưới lần hai sau đó mười ngày trên một cánh đồng ở phía bắc Tampa. Buổi lễ diễn ra lúc bình minh bởi vì yêu cầu của cô dâu về sự có mặt của một vị khách, trong khi các người khác cô có thể quên.
Sinjun nằm dưới chân Daisy, cả hai được nối lại bởi một sợi ruy băng dài màu bạc. Một đầu buộc quanh cổ nó, đầu còn lại thắt nút ở cổ tay cô. Như kết quả của sự hiện diện của con hổ, số lượng người tham gia buổi lễ lúc sáu giờ sáng tháng mười hôm đó khá ít. Điều đó cũng dễ hiểu.
“Em không hiểu tại sao cô ấy không giữ nó ở trong chuồng.”
Sheba bám vội theo chồng, người đàn ông mà cô kết hôn trước đây vài ngày trong một buổi lễ diễn ra ở trung tâm vòng tròn với màn biểu diễn của người bay Toleas.
“Đừng nói với anh về người phụ nữ cứng đầu,” ông trả lời, “anh cũng cưới một người như thế.”
Cô ngó nhìn ông với đôi mắt hiểu biết.
“May mắn cho anh.”
“Yeah,” ông cười lại, “May mắn cho cả em.”
Heather đứng cách xa phía bên trái, vuốt ve vòi Tater trong khi chăm chú phê bình Daisy. Nếu đây là đám cưới của cô bé, Heather quyết định, cô sẽ mặc cái gì đó đẹp hơn một cái quần jean cũ, đặc biệt kể từ khi Heather biết khá rõ về Daisy, thậm chí cô bé chẳng để thứ đó trượt vào eo mình lần nữa. Chỉ tồi tệ thêm, chị ấy đã dùng cái áo sơ mi dài tay màu xanh của Alex để che giấu bằng chứng.
Tuy vậy, cô vẫn trông khá dễ thương. Gò má cô ửng hồng còn đôi mắt sáng long lanh, và cô đội trên tóc một vòng hoa cô dâu được kết bởi những bông cúc (daisies - cùng tên với cô ấy đấy). Alex trao nó cho cô như một điều bất ngờ, cùng với một chiếc nhẫn kim cương thật lớn, nó quả là một tạo vật đẹp, mặc dù mặt trời không thể chiếu sáng một phần của lối đi, tất cả mọi người đều có thể nhìn thấy.
Quá nhiều thay đổi diễn ra trong cuộc sống của Heather mùa hè này khiến cô bé chưa thể dung nạp chúng. Sheba không bán Quest Brothers, và Heather khá chắc chắn rằng cô ấy và cha mình đang cố gắng có em bé. Sheba là bà mẹ kế tuyệt vời. Cô ấy đã nói Heather có thể bắt đầu hẹn hò vào năm đó, mặc dù cha cô nói hãy bước qua xác ông. Sheba trở thành người che chở cô bé vĩ đại như Daisy.
Daisy kể với Heather, cô sẽ theo học tại trường đại học của Alex ngay sau khi cô sinh con, để cô có thể học cách trở thành một cô giáo mầm non, hai người bọn họ sẽ tới Nga trong tháng mười hai để tiến hành vài chuyến mua sắm cho bảo tàng lớn mà anh đang đại diện. Tuyệt vời nhất là, họ sẽ du lịch cùng Quest Brothers một tháng liền vào mùa hè năm tới, thậm chí Daisy còn nói cô sẽ quay lại vòng tròn với Alex. Cô kể với Heather rằng mình không sợ hãi nữa vì cô đã từng trải qua điều tồi tệ nhất có thể xảy ra mà vẫn còn sống sót.
Alex bắt đầu nói lời thề của mình bằng một giọng sâu, mềm mại, khi anh nhìn xuống Daisy, vẻ mặt anh quá dịu dàng khiến mọi người có mặt đều nhận thấy anh yêu cô nhiều biết bao. Daisy, tự nhiên, bật khóc, và Jill phải đưa cô khăn giấy.
Daisy hít vào và thở ra, rồi bắt đầu thề.
“Tôi, Daisy Devreaux Markov, đồng ý...” Cô dừng lại.
Alex nhìn xuống cô, nhướn lông mày.
“Đừng nói với anh, em lại quên mất tên anh.”
Anh trông có vẻ bực tức, nhưng Heather lên tiếng làm anh muốn cười lớn.
“Tất nhiên không rồi. Anh không nói tên đệm của mình, và em cũng nhận ra là mình không biết đấy.”
“Ah.”
Anh cúi xuống, thì thầm gì đó vào tai cô.
“Hoàn hảo.”
Cô mỉm cười trong nước mắt, một lần nữa nhìn chăm chú vào đôi mắt anh.
“Tôi Daisy Devreaux Markov đồng ý lấy Alexander Romanov Markov...”
Khi cô tiếp tục, Alex xiết chặt bàn tay cô, và Heather có thể thề với Chúa, cô bé cũng nhìn thấy những giọt nước mắt trong mắt anh.
Sinjun đứng dậy và duỗi dài thân mình dài tới ba mươi feet. Sheba thất kinh, bám chặt cánh tay cha Heather. Cô bé không quá phát điên về con hổ nhưng cũng không nhát gan giống Sheba.
Sheba đã gây ngạc nhiên cho mọi người bằng cách trao tặng Sinjun cho Daisy như một món quà cưới, và Alex cho người xây một khu vực mát mẻ dành riêng cho con hổ phía sau nhà mình ở Connecticut. Nó chắc chắn phải đẹp. Mặc dù không ai xác nhận, Heather có cảm giác rằng Tater cũng sẽ trải qua mùa đông trong một cái chuồng ngựa của Alex ở Connexticut thay vì ở lại cùng những con voi khác tại Tampa.
“Giờ ta tuyên bố hai con là vợ chồng.”
Daisy và Alex chăm chú nhìn nhau, trong một phút họ gần như quên mất sự có mặt của mọi người xung quanh. Cuối cùng, Alex nhớ ra đây là thời gian dành cho nụ hôn, và anh thực sự đã đặt một nụ hôn lên cô. Heather không thể chắc chắn anh đang nói chuyện với cô bằng tiếng Pháp, nhưng cô thực sự ngạc nhiên. Trong lúc họ hôn nhau, Tater phe phẩy cả hai người với một bó cỏ khô, như thể nó cho rằng đó là thức ăn vậy.
Mọi người bắt đầu cười rộ lên, ngoại trừ Sheba, người vẫn đang quan sát Sinjun.
Daisy để sợi ruy băng xích Sinjun rơi khỏi cổ tay mình. Rồi cô phát ra một âm thanh hài hước, quàng cánh tay quanh cổ Alex. Alex ôm lấy cô xoay tròn, nhưng anh giữ cô thật cẩn thận vì anh không muốn làm đau đứa bé hay bất cứ chuyện gì.
Khi anh quay tròn cô, anh tiếp tục hôn cô.
“Anh có được người phụ nữ nhà Markov tốt nhất.”
Vẻ mặt Daisy thực sự ngang tàng, nhưng ngay cả thế, Heather vẫn thấy cô thật sự dễ thương.
“Và em cũng có được người đàn ông nhà Markov tốt nhất.”
Họ hành động thật ngớ ngẩn đến nỗi Heather bắt đầu thấy bối rối cho cả hai, ngoại trừ việc cô bé bắt đầu khóc vì cô thích cái kết có hậu.
Rồi cô bé nhận ra, đây không phải cái kết cho tất cả. Khi cô bé nhìn quanh vào tất cả những người cô yêu, cô biết rằng mọi người ở đây mới chỉ bắt đầu.
