Mạnh Tiên Chi, kỳ tài đương thời, cả đời làm thơ hơn ngàn bài, được xưng là Đại Sở Thi Tiên, rất nhiều tác phẩm nổi tiếng của ông ta ngay cả trẻ con ba tuổi cũng có thể đọc thuộc lòng một cách trôi chảy.
Trong số vô vàn văn nhân sĩ tử ở bảy nước, Mạnh Tiên Chi đều có địa vị vô cùng quan trọng, thậm chí khi Mạnh Tiên Chi đến các quốc gia khác, quân chủ đều đích thân tiếp đãi, đủ để chứng minh tầm ảnh hưởng to lớn của Mạnh Tiên Chi lúc bấy giờ.
“Sao lại như vậy?”
Khi những lời của Mạnh Tiên Chi vừa dứt, bên trong Kim Loan Điện vang lên một mảnh kinh hô.
Nếu là đổi thành người khác, sớm đã bị văn võ bá quan Đại Đường mắng cho xối xả, chỉ là đối phương là Đại Sở Thi Tiên, đức cao vọng trọng, bọn họ căn bản không có lực phản bác.
“Cửu đệ, đệ hồ đồ quá!” Tam hoàng tử Đường Thư Hằng trực tiếp đứng dậy.
Hắn chỉ vào Đường Vũ nói: “Cửu đệ, sao đệ có thể trộm tác phẩm nổi tiếng của Thi Tiên chứ? Đệ... đệ đây chẳng phải là khiến Đại Đường ta mất mặt sao?”
“Trộm?”
Nghe thấy lời này, Đường Vũ cười lạnh nói: “Ta thấy hắn là đang khi thế đạo danh thì có!”
“Hỗn xướng!”
Thi Tiên Mạnh Tiên Chi vừa nghe liền giận dữ quát: “Vãn bối, ngươi nói cái gì? Lão phu đang khi thế đạo danh sao?”
“Chẳng lẽ không phải sao?” Đường Vũ phẫn nộ nhìn thẳng vào Mạnh Tiên Chi.
Ánh mắt hắn sắc bén tựa như ưng chuẩn (chim ưng), nhiếp hồn đoạt phách, Mạnh Tiên Chi tuy thái độ mạnh mẽ, nhưng vẫn bị khí thế kinh người của Đường Vũ làm cho chấn nhiếp.
Ngay sau đó, Mạnh Tiên Chi tránh né ánh mắt sắc bén của Đường Vũ, thầm thấy chột dạ.
Dù sao, "Mãn Giang Hồng" thật sự không phải do ông ta sáng tác, chỉ là toàn bài "Mãn Giang Hồng" hào hùng sảng khoái, thật sự là tác phẩm xuất sắc đương thời, cho dù là ông ta cũng không viết ra được, vì vậy ông ta mới phối hợp với công chúa Chu Ngưng Ngọc, nhân cơ hội sỉ nhục Đại Đường, đồng thời đem tác phẩm nổi tiếng đương thời này biến thành của mình.
Chu Ngưng Ngọc nhận ra Mạnh Tiên Chi đang chột dạ, nàng quả quyết nói: “Thiên hạ ai mà không biết Thái tử Đại Đường Đường Vũ là kẻ vô dụng, giống như loại phế vật này, sao hắn có thể làm ra "Mãn Giang Hồng" vang danh thiên hạ cơ chứ? Ngoài việc trộm cắp, không thể có cách giải thích thứ hai!”
“Cửu đệ, đệ thật sự quá hồ đồ! Mau xin lỗi Mạnh lão đi!” Tam hoàng tử Đường Thư Hằng trầm giọng quát.
“Lão Cửu, đệ thật sự làm mất hết thể diện của Đại Đường ta rồi, mau mau xin lỗi Thi Tiên!”
Để đè bẹp khí thế của Đường Vũ, Đại hoàng tử Đường Long cũng đứng ra, lạnh giọng quát lớn.
Dường như "Mãn Giang Hồng" không phải do Đường Vũ làm, mà là Đường Vũ lấy trộm từ chỗ Đại Sở Thi Tiên Mạnh Tiên Chi.
Nhìn chằm chằm mọi người, Đường Vũ cười lạnh nói: “Ta nói lại lần nữa, "Mãn Giang Hồng" không phải ta trộm, muốn ta xin lỗi hắn, hắn căn bản không xứng!”
“Không xứng?”
Thi Tiên Mạnh Tiên Chi phẫn nộ nói: “Một vãn bối ngông cuồng! Vậy là "Mãn Giang Hồng" thực sự do ngươi sáng tác sao? Vậy ngươi chứng minh thế nào? Không phải lão phu coi thường ngươi, có bản lĩnh thì ngươi làm ngay tại chỗ một bài thơ biên tái nữa xem nào!”
“Mạnh lão nói không sai, Thái tử điện hạ Đường Vũ, có bản lĩnh thì người làm thêm một bài thơ biên tái, để bọn ta tâm phục khẩu phục!”
“Thái tử điện hạ Đường Vũ, người còn do dự cái gì? Hừ! Đừng nói là không làm ra được đấy chứ?”
“"Mãn Giang Hồng" chính là hắn trộm được, sao hắn có thể làm ra bài thơ biên tái thứ hai? Đây quả thực là chuyện vô căn cứ!”
Đám người sứ đoàn Đại Sở điên cuồng chế giễu, họ đều biết Thái tử Đại Đường là một tên phế vật, họ không tin Đường Vũ có thể làm ra bài thơ biên tái thứ hai.
Nhìn đám người Đại Sở mặt dày vô sỉ, Đường Vũ giận dữ tới mức tóc dựng đứng, trực tiếp quát lớn: “Các ngươi khi thế đạo danh còn dám vu khống ta, thật sự là ngang ngược càn rỡ, các ngươi đều nghe cho kỹ đây, "Phá Trận Tử - Vi Trần Đồng Phủ phú tráng từ dĩ ký chi".”