Đường Vũ trịnh trọng gật đầu: "Đúng, không mang đi được thì tất cả đều phóng hỏa đốt hết cho ta!"
Giận rồi! Đường Vũ thực sự nổi giận rồi!
Đường Long và Đường Thư Hằng liên thủ cắt đứt lương thảo quân nhu của hắn, vậy hắn sẽ giết Đường Thư Tề để cắt đứt lương thảo của Đường Long.
Cho dù là cá chết lưới rách, hắn cũng phải nói cho Đường Long, Đường Thư Hằng biết, Đường Vũ hắn tuyệt đối không phải là kẻ dễ chọc. Nếu như lên chiến trường mà hai người bọn họ còn dám giở trò, thì đừng trách hắn xé rách da mặt, chính diện rút đao đối đầu.
"Rõ, điện hạ!" Mông Điềm kêu lên sảng khoái.
Đường Long và Đường Thư Hằng cắt đứt lương thảo của họ, Đường Vũ giết Đường Thư Tề, lại phản kích cắt đứt lương thảo của Đường Long, chuyện này khiến Mông Điềm suýt chút nữa đã hét lên vì quá đã.
"Nhanh, cái nào mang đi được thì tất cả đều mang đi, cái nào không mang được thì tất cả đốt hết cho ta!" Mông Điềm đích thân chỉ huy.
Một canh giờ sau, Đường Vũ mang theo đầy đủ vật tư, phóng một mồi lửa đốt sạch lương thảo dư thừa.
Trong chốc lát, khói đặc cuồn cuộn bao trùm cả thành U Châu, xông thẳng lên tận mây xanh.
Đường Vũ vung tay quát lớn: "Tiến lên, đại quân tiếp tục tiến lên!"
"Xuất phát, theo điện hạ đánh giang sơn!" Mông Điềm quát.
"Theo điện hạ đánh giang sơn, theo điện hạ đánh giang sơn!"
Trải qua chuyện lần này, Đường Vũ càng được tướng sĩ yêu mến, đặc biệt là tính cách "ăn miếng trả miếng" của hắn càng khiến ba vạn chiến sĩ Hoàng Kim Hỏa Kỵ Binh sinh lòng kính nể.
"Cuối cùng cũng đến thành U Châu rồi!"
Đường Long đích thân dẫn hơn mười vạn tướng sĩ đến trước cổng thành U Châu.
Lúc này, nhóm người Đường Long sau chặng đường dài vất vả đã sớm đói bụng cồn cào, bọn họ đã không thể chờ đợi thêm được nữa, muốn xông vào trong thành U Châu để nhận tiếp tế và ăn một bữa no nê.
Nghĩ đến việc Đường Vũ bị cắt đứt lương thảo, Đường Long cười mỉa một tiếng: "Không biết lão Cửu đi đâu rồi, có khi lão Cửu đã chết đói trên đường đến tiền tuyến rồi cũng nên, ha ha ha ha!"
"Ngài... ngài chính là Đại hoàng tử Đường Long điện hạ phải không?"
Ngay lúc Đường Long đang cười mỉa mai không dứt, một viên tướng lĩnh thành U Châu hớt ha hớt hải chạy lên.
Nhìn chằm chằm vào viên tướng lĩnh này, Đường Long trầm giọng nói: "Không sai, ta chính là Đại hoàng tử Đường Long, lão Tứ đâu? Mau bảo lão Tứ ra gặp ta!"
"Đại hoàng tử điện hạ, Tề Vương điện hạ đã chết rồi!" Vừa biết người đến là Đường Long, viên tướng lĩnh này liền bật khóc nức nở.
Đường Long nghe vậy liền biến sắc: "Lão Tứ chết rồi? Không thể nào! Lão Tứ đang yên đang lành sao có thể chết được?"
Oanh!!!
Lời vừa dứt, Đường Long như bị sét đánh ngang tai.
Hắn khó tin thốt lên: "Cái gì? Ngươi nói cái gì? Đường Vũ cướp sạch lương thảo quân nhu của ta? Những thứ không cướp được đều phóng hỏa đốt hết?"
"Đúng vậy Đường Long điện hạ!" Viên tướng lĩnh này gật đầu, mặt lộ vẻ khổ sở.
"Lão Cửu, ngươi mẹ nó..."
Vừa biết lương thảo quân nhu bị Đường Vũ cướp mất, Đường Long tối sầm mặt mũi, ngã nhào từ trên ngựa xuống.
"Đại hoàng tử điện hạ!"
Nhìn thấy Đường Long ngã ngựa, hơn mười vạn tướng sĩ đều hoảng loạn.
Được người đỡ dậy, Đường Long tức giận đến mức run rẩy toàn thân: "Khốn kiếp, lão Cửu đồ khốn kiếp!"
Lương thảo hắn mang theo đã dùng sạch, nếu không lấy được lương thảo quân nhu do thành U Châu chuẩn bị, hơn mười vạn tướng sĩ của hắn ít nhất phải nhịn đói hai ngày.
Nghĩ đến đây, Đường Long hận không thể rút kiếm chém chết Đường Vũ.