"Đường Vũ tiểu nhi, ngươi còn muốn thế nào?" Cảm xúc của Sở Hoàng đang ở bên bờ vực bùng nổ.
Trương Thiếu Khanh biết Đường Vũ và Sở Hoàng hiện tại như nước với lửa, không dung nạp lẫn nhau, thế là vội vàng hỏi: "Đường Vũ điện hạ, ngài còn có yêu cầu gì nữa? Đại Sở ta sẽ cố gắng đáp ứng!"
"Đúng là có một yêu cầu! Nhưng yêu cầu rất đơn giản, lần này đi Đại Sở, tất cả thi cốt của chiến sĩ Hoàng Kim Hỏa Kỵ Binh phải được đưa trả về cho ta nguyên vẹn!" Đường Vũ trầm giọng quát.
Trong mắt Đường Vũ, Hoàng Kim Hỏa Kỵ Binh không chỉ là tinh nhuệ kỵ binh của Đại Đường, mà còn là huynh đệ sinh tử của hắn, huynh đệ chiến tử nơi xứ người, hắn tự nhiên phải mang thi cốt huynh đệ về nhà.
Sở Hoàng lôi đình đại nộ quát: "Thối lắm! Ngươi đây là đang làm khó trẫm sao? Đám người này ở trong hoàng thành, không biết bao nhiêu kẻ đã tự bạo mà chết, ngươi bảo trẫm giao trả thi cốt cho ngươi thế nào? Đường Vũ tiểu nhi, trẫm khuyên ngươi hãy lương thiện một chút!"
"Ta mặc kệ, thi cốt đám chiến sĩ này ta lấy định rồi, dù cho bọn họ chỉ còn lại mảnh vụn huyết nhục, ta cũng phải mang bọn họ về!" Đường Vũ dùng ngữ khí không chút nghi ngờ quát.
Trương Thiếu Khanh sợ Sở Hoàng và Đường Vũ lại đánh nhau, lập tức đáp lời: "Xin Đường Vũ điện hạ yên tâm, đây là chuyện nhỏ, bọn ta sẽ cố gắng đem thi cốt đám người này đưa tới cho ngài!"
"Được, làm phiền Trương thừa tướng!" Đường Vũ lúc này mới gật đầu.
Khi Sở Hoàng và những người khác rời đi, Đường Hoàng và Tề Hoàng lúc này mới thở phào nhẹ nhõm, vừa rồi cục diện căng thẳng, nếu không khéo, hai bên không hợp ý liền có khả năng khơi mào đại chiến.
Họ là quân chủ một nước, phía sau là ức vạn lê dân bách tính, là quân chủ, họ không thể ý khí dùng sự, nhất là chuyện khai chiến, càng phải cân nhắc từ góc độ lâu dài.
Hoàn hồn lại, Tề Hoàng cười híp mắt đi đến trước mặt Đường Vũ, vỗ vai hắn nói: "Thằng nhóc giỏi, không kiêu không nịnh, ta rất thưởng thức ngươi!"
"Cậu, thưởng thức thì thưởng thức, người đừng bóp vai cháu chứ! Đau, đau đau đau!" Đường Vũ dở khóc dở cười.
Tề Hoàng trêu chọc nói: "Nhóc con, còn nhớ trước kia ngươi đã đáp ứng ta ba điều kiện không? Bây giờ ta dự định dùng một cái!"
"Muốn bí phương chế tạo lựu đạn?" Đường Vũ thăm dò hỏi.
Ánh mắt Tề Hoàng sáng rực lên: "Không sai! Chỉ cần ngươi đưa bí phương chế tạo lựu đạn cho ta, coi như ngươi đã hoàn thành một điều kiện cho ta, thế nào?"
"Ta nói quả lựu đạn đó là ta nhặt được, người có tin không?" Đường Vũ vẻ mặt ngây thơ vô số tội nói.
"Nhặt được?" Nghe vậy, Tề Hoàng khinh thường nói: "Thằng nhóc nhà ngươi lừa quỷ à?"
"Xin lỗi cậu, bí phương lựu đạn này cháu thật sự không thể đưa cho người!" Đường Vũ cười khổ.
Tề Hoàng kinh ngạc: "Tại sao lại thế? Ngươi phải nhớ kỹ, ta là cậu ruột của ngươi, mẫu hậu ngươi còn đang ở Bắc Tề kia kìa, giao lựu đạn cho ta, làm mạnh thực lực Bắc Tề, chính là đang gián tiếp tăng cường thực lực của chính ngươi!"
"Cậu, không phải cháu không muốn đưa cho người, thật sự là cháu cũng có nỗi khổ tâm nha! Chẳng sợ nói cho người biết, đây là do một vị tuyệt thế cao nhân giao cho cháu, người đó đến từ Vũ Đế Thành, còn cảnh cáo cháu không được tiết lộ, nếu tiết lộ, ông ta không những sẽ giết cháu, mà còn giết sạch tất cả những kẻ biết chuyện!" Đường Vũ tùy miệng nói.
Nghe thấy lời này, sắc mặt Tề Hoàng thay đổi: "Cái gì? Bí phương lựu đạn này đến từ Vũ Đế Thành?"
"Đương nhiên rồi! Vũ Đế Thành là nơi nào cơ chứ, đó là sự tồn tại mà thiên hạ bảy nước đều không dám dễ dàng đắc tội, trong Vũ Đế Thành cao nhân lớp lớp, lựu đạn không đến từ Vũ Đế Thành thì chẳng lẽ là cháu tự nghiên cứu ra hay sao?" Đường Vũ không vui nói.
Tề Hoàng không tin tà nói: "Tại sao cao nhân đó lại đưa bí phương chế tạo lựu đạn cho ngươi? Tại sao không đưa cho ta?"
"Nói ra cũng thật khéo, vị tiền bối đó đi ngang qua kinh thành Đại Đường của cháu, ông ấy đến Túy Mộng Lâu tìm vui, xong việc lại không mang tiền, bị người ta giữ lại! Cháu thấy vậy bèn giúp ông ấy thanh toán, vị tiền bối này cứ nằng nặc đòi cảm ơn cháu vì đã bao ông ấy đi chơi, thế là đưa bí phương chế tạo lựu đạn cho cháu luôn, ban đầu cháu cũng không để tâm, không ngờ thứ này uy lực thực sự lớn!" Đường Vũ vẻ mặt vô hại nói.
Nói xong, Đường Vũ có chút chột dạ, hắn sợ lừa không được Tề Hoàng.
Điều khiến Đường Vũ vô cùng bất ngờ là, Tề Hoàng lại tin là thật: "Nếu như ngươi nói vậy, có lẽ thật sự có khả năng! Rất nhiều lão quái vật không lộ diện đều thích đến Vũ Đế Thành ẩn cư, bọn họ ai nấy đều tính tình phóng khoáng, có thể được tiền bối Vũ Đế Thành coi trọng, cũng coi như thằng nhóc ngươi gặp may chó ngáp phải ruồi rồi!"
"Cho nên cậu tuyệt đối đừng làm khó cháu!" Thấy Tề Hoàng tin, Đường Vũ thầm đắc ý trong lòng.
Tề Hoàng xua tay: "Đã bí phương lựu đạn này là do tiền bối cao nhân Vũ Đế Thành đưa cho ngươi, vậy thì thôi! Nhưng mà, thằng nhóc ngươi đừng có đắc ý, sớm muộn gì ngươi cũng phải làm cho ta ba việc!"
"Dễ nói dễ nói!" Đường Vũ gượng cười.
Thực tế thì, Đường Vũ trong lòng đã sớm bắt đầu chửi thầm, mình trước đó cũng chỉ tùy tiện nói bừa, sao Tề Hoàng lại coi là thật chứ?