Linh Hồn Của Negri

Lượt đọc: 1155 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 6
Đại chiến thanh trừng dị thường

❊ ❊ ❊

"Mục tiêu đang di chuyển về phía Đại lộ số 3, cường độ dao động dị thường đang tăng nhanh!"

Trong tai nghe truyền đến giọng nói trong trẻo của Nhậm Tu, truyền đạt thông tin chính xác cho Lôi Ngang.

"Đã rõ!"

Lôi Ngang đáp một tiếng, nhanh chóng len lỏi qua đám đông, chặn mục tiêu lại trong một con hẻm nhỏ.

Mục tiêu là một gã béo trắng trẻo mập mạp, mang lại cho người ta cảm giác tâm rộng thân béo, hòa ái dễ gần.

"Thật không dễ dàng gì, sao trong đám cảnh sát lại xuất hiện nhân vật như các người chứ, suýt chút nữa tôi đã tưởng rằng cả đời này các người cũng không bắt được tôi rồi."

Gã béo trắng nói, gã quệt tay lên mặt, xé xuống một gương mặt giả, sau đó giật mạnh, quần áo trên người cùng với lớp mỡ béo ngậy đó hoàn toàn rơi xuống một bên.

Để lộ ra diện mạo thực sự bên trong.

Thân hình gầy gò, sắc mặt tái nhợt, mái tóc mái dài, cộng thêm nét u ám không thể tan đi, nhìn qua cứ như một hoàng tử thuộc hệ bóng tối vậy.

Nếu trở thành ngôi sao, e rằng sẽ có không ít người chọn trở thành fan của gã.

Thực tế thì dù gã chưa chính thức ra mắt, nhưng cũng đã thu hoạch được không ít người hâm mộ.

Danh hiệu "Người đưa tang" này khiến không ít người trẻ tuổi hiện nay coi gã là thần tượng.

Gửi trước giấy báo tử, liệt kê tội danh của đối phương, sau đó thông qua đủ loại thủ đoạn, giết chết mục tiêu ngay trong đám đông hoặc giữa vòng vây bảo vệ dày đặc.

Hành vi độc hành đặc lập này khiến gã sở hữu lượng lớn người ủng hộ trên mạng.

"Nói đi cũng phải nói lại, những kẻ tôi giết đều là cặn bã, các người vì vướng bận cái pháp luật bất công kia mà không thể thanh trừng chúng, vậy thì để tôi ra tay thanh trừng chúng chẳng phải là điều nên làm sao?"

"Sự tồn tại của tôi là có cần thiết." Người đưa tang nói như vậy.

"Chú ơi ra tay đi, cường độ dao động dị thường trên người hắn vẫn đang tiếp tục tăng lên, hắn đang trì hoãn thời gian đấy." Nhậm Tu thúc giục.

"Ta biết rồi!" Lôi Ngang nâng cái dùi lên, nhìn kẻ đối diện mà miễn cưỡng có thể gọi là đồng nghiệp này.

Nghề sát thủ tồn tại quá lâu từ xưa đến nay, nhiều người có cái nhìn khác nhau về nó.

Lôi Ngang lại cảm thấy, sát thủ là một công việc, nhưng lại không chỉ là một công việc, giết người chính là giết người, dù giết ai đi chăng nữa, cũng không thể xóa bỏ được bản chất đây là hành vi tước đoạt sinh mạng.

Khi ngươi ra tay với đồng loại của mình, thì ngươi cũng đã dần dần tách khỏi hàng ngũ đồng loại rồi.

Sát thủ có thân xác của con người, nhưng hành vi lại cao hơn con người nửa bậc.

Vì thế sát thủ cần phải hiểu rõ sinh mạng đại diện cho điều gì hơn bất cứ ai, tư duy phải theo kịp hành vi của mình, như vậy mới có tư cách ra tay giết người.

Nếu không thì những kẻ đó không phải là sát thủ, mà là đồ tể.

"Vậy thì việc giết những kẻ kia, là xuất phát từ ý chí của chính ngươi sao?"

"Ngươi có biết rõ hành vi của mình sẽ gây ra hậu quả gì không, và liệu ngươi có biết rõ kênh thông tin của mình là thật hay không?"

"Nếu không rõ, vậy thì ngươi chỉ là một tên đồ tể dựa dẫm vào ngoại vật, không xứng gọi là sát thủ chân chính."

Lời nói của Lôi Ngang khiến đồng tử Người đưa tang co rút, hệ thống sát thủ liên hoàn của gã cứ cách một khoảng thời gian lại phát nhiệm vụ, liệt kê vị trí của mục tiêu, hoàn thành nhiệm vụ săn giết là có thể nhận được điểm săn giết.

Dùng điểm săn giết, gã có thể cường hóa đủ loại năng lực khó tin.

Ví dụ như năng lực biến trang từng dùng để ngụy trang thành gã béo trắng trước đó.

Cái gọi là tội chứng xác thực đều là những thứ do hệ thống đưa ra, có lẽ là thật, cũng có lẽ là giả, gã chưa từng kiểm chứng, cũng không có khả năng kiểm chứng, nhưng gã chọn tin tưởng hệ thống.

Cho nên về bản chất, Người đưa tang khi quyết định xóa sổ một mạng người, không hề có quá nhiều ý chí của chính mình trong đó.

"Thì ra là vậy, là đồng nghiệp sao?" Người đưa tang rút ra một thanh đoản kiếm nói: "Trước kia thì tôi không rõ, nhưng bây giờ tôi biết một điều, đó là nếu ngươi không chết, thì tôi sẽ gặp rắc rối lớn."

Nói xong cơ thể gã hư ảo một chút, xuất hiện một ảo ảnh, cùng với gã lao về phía Lôi Ngang.

"Cho nên ta mới ghét đám người chơi hệ thống các ngươi, chả có tí hàm lượng kỹ thuật nào cả." Lôi Ngang nghênh đón.

Ý chí bản thân nhạt nhòa, dần dần bị hệ thống thao túng, đến cuối cùng vì hoàn thành nhiệm vụ mà có thể làm ra bất cứ chuyện gì.

Cái dùi và đoản kiếm giao phong, thân ảnh xuyên qua giữa hai Người đưa tang, thân thể di chuyển né tránh thanh đoản kiếm còn lại.

Một cước đá ra, đá văng cánh tay đang đâm tới của đối phương, dùng lực xoay tay, lệch hướng thanh đoản kiếm trước mặt.

Cúi đầu tránh thanh đoản kiếm vung tới từ phía sau, trên cái dùi dường như có ánh sáng lướt qua, thân người lao tới trước, áp sát vào cơ thể đối phương.

"Phập."

Cái dùi trong tay cắm thẳng vào tim đối phương, chỉ là không có máu chảy ra, ngược lại hóa thành xiềng xích màu đen quấn lấy tay hắn.

Người đưa tang phía sau nhếch mép cười, trong tay xuất hiện thêm một khẩu súng lục.

Trước đó gã không nắm chắc bắn trúng, giống như bản thân gã, với linh giác cao được hệ thống nâng cấp, nếu có người chĩa súng vào gã, gã có thể cảm nhận được trước khi đối phương nổ súng và tiến hành né tránh.

Uy lực của súng ống không thấp, nhưng muốn bắn trúng cao thủ thì vẫn quá khó.

Không có lời thừa thãi, đạn phun ra nhắm vào Lôi Ngang đang bị giam cầm.

Một tia sáng đỏ lóe lên, viên đạn bị chẻ làm đôi lệch đi, găm vào bức tường phía sau, cái dùi trên tay Lôi Ngang thò ra một đoạn lưỡi dao đỏ thẫm, thân đao giống như hồng ngọc khiến người ta lạnh sống lưng.

Cơ thể Người đưa tang cứng đờ, vài vết thương li ti xuất hiện trên người gã, hoàn toàn mất khả năng kiểm soát cơ thể.

Gã nhìn Lôi Ngang đang không ngừng lại gần, trong mắt hiện lên sự sợ hãi.

Gã không muốn chết, nhưng bây giờ gã đến cả khả năng mở miệng cầu xin cũng không có.

Lưỡi dao thuận lợi đâm vào cơ thể Người đưa tang, lấy ra hệ thống sát thủ dạng tinh thể đa diện.

Trong ánh mắt nghi hoặc của đối phương, hắn rắc một ít bột thuốc lên vết thương trước ngực, vỗ một chưởng vào đầu đối phương.

Khi thu tay về, mơ hồ có thể thấy giữa kẽ ngón tay Lôi Ngang có một cây kim đỏ mảnh nhỏ.

Tiếp theo còn phải đến nhà và cứ điểm của tên này, xóa sạch dấu vết của hệ thống, còn về việc Người đưa tang đã mất ký ức về hệ thống này có thể đi tiếp con đường sát thủ hay không, thì không phải chuyện của Lôi Ngang nữa.

Dị thường cường độ cấp 7, đã được tính là một phi vụ lớn rồi, bình thường một tháng cũng khó thấy được một dị thường cường độ cấp 7.

Cao hơn nữa, thì lại không dễ giải quyết.

Khác với việc dị thường không chút kiêng dè sử dụng chức năng hệ thống để nâng cao năng lực bản thân, năng lực của kẻ săn giết đa phần cần tự mình rèn luyện.

"Đi thôi, tan làm rồi!" Cưỡi chiếc xe máy phụ nữ của mình đến quán bar, Lôi Ngang vỗ vỗ Nhậm Tu, muốn sớm đưa cô bé về nhà.

"Bây giờ mới sáu giờ, cháu đã ăn cơm tối rồi!" Nhậm Tu trừng đôi mắt linh động nhìn Lôi Ngang, vừa nói vừa đáp.

"Vậy thì?"

"Nghe nói quán bar có phòng huấn luyện dưới hầm." Ánh mắt Nhậm Tu như thể có thể rỉ ra nước mắt. "Tối nay cháu về muộn một chút được không."

Lôi Ngang méo mặt, hắn vẫn luôn muốn trì hoãn, nhưng không ngờ cô nhóc này lại có hứng thú muốn trở thành sát thủ mãnh liệt đến thế.

"Được rồi, trước tiên dạy cháu vài thứ cơ bản."

Nhậm Tu phấn khích cởi áo khoác, để lộ bộ đồ luyện công đã mặc sẵn bên trong.

Lôi Ngang bất lực bị cô bé kéo vào phòng huấn luyện, nhìn cô nhóc năng động kia, trong lòng cũng thoáng có chút động lòng.

[Dịch từ bản hv] ChuongId:645
Nguồn: Việt Nam Thư Quán
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 9 tháng 8 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.