Loan - Từ cuộc đời của một con chim phượng hoàng
Dịch giả: Trương Hồng Quang dịch.

Loan - Từ cuộc đời của một con chim phượng hoàng

Lượt đọc: 15427 | 19 Đánh giá: 9,5/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương hai - 1 -
Cuộc chiến bất phân thắng bại

❊ ❊ ❊

Bảo trọng 

Vào mùa mưa khắp nơi đầy bùn lầy. Xe đạp, xe kéo và xe ô tô chạy ngang qua tôi có nhiều lúc phải chật vật lắm mới tiến lên được phía trước. Từ đầu cuộc trốn chạy tôi đã quyết định làm sao tránh đi trên đường cái quan. Do sợ hãi trước các toán quân Nhật Bản đi qua có thể xâm hại đến mình, và cũng là để đề phòng trường hợp anh cả quyết định truy đuổi, tôi luôn chọn các con đường phụ nếu được.  

Tôi ăn trái cây hái dọc đường, ngủ trên các cánh đồng. Tôi thầm mong không gặp phải các con vật có nọc độc. Như thường lệ, tôi tắm rửa dưới các trận mưa rào, uống nước âm ấm đọng trên lá cây, sau khi đã xem xét kỹ ở đó không có đỉa vắt bám.

Sau hai ngày, khi nhận ra ở vùng địa phương này hầu như chỉ có các gia đình đi lại với các xe kéo chở đồ, tôi quyết định bám theo họ. Đi xe tốt hơn là đi bộ. Thỉnh thoảng tôi xin được đi nhờ, mỗi lần đều nói mình là trẻ mồ côi, như mẹ đã dặn. Tôi đã thành công: gần như lần nào tôi cũng được cho đi nhờ.  

Đi quá Vinh một đôi vợ chồng có ba đứa con nhỏ dành cho tôi một chỗ trên xe. Họ xuất thân từ vùng ngoại ô kinh đô Huế và đang trên đường đi ra người nhà ở Hà Nội. Họ kể cho tôi nghe những trải nghiệm tệ hại với hiến binh Nhật, còn được gọi là "Kempeitai", đám quân tàn bạo này sau khi cướp bóc ở các làng quê của chúng tôi lại đi tiếp về hướng Nam và còn gây ra ở đó nhiều tai ương hơn nữa. Đôi vợ chồng là người theo Công giáo, và bởi vì tôi không hiểu Thiên Chúa giáo là gì, họ đã giải thích ngắn gọn cho tôi hiểu về tôn giáo của họ. Họ chia sẻ cùng tôi phần lương thực eo hẹp của mình một cách hiển nhiên, và trong khi cùng chung sức kéo chiếc xe khỏi các vũng bùn để trợ lực cho con bò kéo, họ kể cho tôi nghe nhiều hơn về thời sự chính trị. Hình dung của tôi về tình hình của đất nước dạo đó còn rất phiến diện. Tôi chỉ linh cảm được rằng mình phải gặp rất nhiều may mắn để có thể tai qua nạn khỏi.  

Vào buổi tối chúng tôi luôn dừng xe bên vệ đường để ngủ, thường có nhiều chiếc xe đạp thồ hàng không đèn vượt qua chỗ chúng tôi. Tôi nằm cạnh ba đứa bé ngủ kề bên nhau. Sương mù lạnh giá luồn qua làn áo vải bông của tôi, tôi thật vui mừng vì không còn phải lủi thủi một mình.

Ngôi nhà của bố mẹ mà tôi đã bỏ lại sau lưng giờ hiện lên trong tâm trí tôi như một ảo ảnh xa vời. Tôi cố không nghĩ đến nó. Tôi sợ sẽ bị nỗi buồn xâm chiếm và sẽ quay bước trở về.

Thử một lần 

Chúng tôi đi qua nhiều làng mạc nhỏ. Có những nơi hầu như không thấy một bóng người, có những nơi thì cuộc sống lại diễn ra náo nhiệt. Lợn, gà, vịt thả rông, có lúc chạy lẫn vào người. Khi đến một làng ở phía Nam thành phố Nam Định, chặng hành trình tiếp theo, chúng tôi nghe tiếng người phát ra từ chiếc loa do hai người đàn ông cầm trên tay đứng ở giữa làng. Họ kêu gọi các nhóm người dân đứng tụm ba tụm tư ở xung quanh tham gia phong trào chống Pháp và chống Nhật, thế lực xâm lược mới đã chiếm giữ các vị trí chiến lược ở miền Bắc và hiện đang tiếp tục xâm lấn miền Nam. Hai người đàn ông diễn thuyết với giọng nói hùng hồn về độc lập và quyền của nhân dân An Nam, khi họ kết thúc và lên xe đạp đi tiếp, đoàn người giải tán. Chỉ có một số ít đứng lại và cùng nhau thảo luận.

Chúng tôi mua một ít lương thực dự trữ và tiếp tục chuyến hành trình. Bởi vì tôi không biết chính xác mình sẽ chọn thành phố nào để làm nơi trú ngụ đầu tiên, đôi vợ chồng sẵn sàng nhận tôi làm con nuôi. Ở nước tôi, chỉ cần người muốn nhận con ngỏ lời và có sự đồng tình của đứa trẻ thì ngay từ lúc đó đứa trẻ sẽ được gia đình và nhà chức trách công nhận là thành viên mới của gia đình mà không cần một thứ giấy tờ nào. Tôi do dự một lát. Tôi bị giằng xé bởi những suy nghĩ trái ngược chiều. Cho dù trong thâm tâm thật thèm muốn có được hơi ấm của gia đình và vừa được tận hưởng tình cảm ấm áp đó trên bao cây số của chặng đường vừa trải qua, cuối cùng tôi đã từ chối. Tôi cảm thấy mình vẫn còn quá hoang mang. Và như vậy, tôi đã quyết định chia tay với gia đình ân nhân ở chợ Nam Định. Họ tỏ vẻ buồn bã và đi tiếp, trước đó không quen ban phước lành cho tôi. Tôi đã chọn thành phố này một cách bộc phát, với ý nghĩ lóe lên trong đầu là sẽ đến thăm cô tôi ở đây. Bà thường sống ở Nam Định khi tìm được công việc ở đó. Rốt cuộc thì tôi đã đi một khoảng cách đủ xa với nhà và cảm thấy trong lúc này rất cần có một điều gì đó gợi nhớ lại về gia đình. Tim đập thình thịch, tôi bắt đầu dò hỏi ở khu vực xung quanh. Tôi đi tìm nhà của cô tôi.

Trên chợ có nhiều người nông dân mà tôi nhận ra qua sắc áo vải bông xanh và đen bán đủ thứ hàng, từ khoai lang, thảo dược đến cả các chú gà chọi có mào đỏ và tím tuyệt đẹp. Một bà nông dân dùng một chiếc quạt gỗ quạt gió cho một con lợn nái to tướng có vẻ đã kiệt sức sau một chuyến đi dài, nằm vật trên nền đất bụi bặm, trong khi một đứa bé gái tưới nước lên mõm của nó. Các bà già đứng bên cạnh các hàng lụa và nhung, phần lớn thêu chỉ vàng và bạc, rao bán đồ nữ trang. Tim tôi giật thót khi một mùi thơm thật quyến rũ từ hàng phở xộc vào mũi. Tôi nhận ra ngay chỗ này! Tại đây, đúng ở vị trí này, nơi có những người phụ nữ duyên dáng mặc áo dài lụa, họ hỏi mua gia cầm từ những tiểu thương chở gà vịt sống, chân của chúng bị trói túm trên xe đạp, bố đã cùng tôi dừng chân dạo trước để ăn một bát phở nóng.

Được khích lệ, tôi đi lướt qua những hàng cắt tóc rong, miệng lẩm bẩm cầu khẩn bố, giờ đã thuộc về thế giới tổ tiên, phù hộ cho tôi tìm đúng đường dẫn đến nhà em gái của ông ở Nam Định. Tôi quyết định phải tìm người đàn bà này bằng được! Nhất định tôi phải tìm được bà! Với cảm xúc lâng lâng và dạ dày đang cồn cào vì cơn đói, tôi thầm tạ ơn tổ tiên: trước lúc màn đêm đổ xuống, chưa hết thở dốc, kiệt sức, nhưng với một cảm giác nhẹ nhõm, tôi đặt chân lên ngưỡng cửa nhà cô tôi. Phía trong có ánh nến đang chiếu sáng. Tôi gọi to tên cô qua cánh cửa.  

Bảng chữ cái yêu dấu

Ngay lập tức tôi nhận ra quyết định đến đây là một sai lầm. Cái nhìn của cô nói nhiều hơn cả nghìn lời. Ngạc nhiên, kinh hoàng và đầy ghê tởm, cô chòng chọc nhìn tôi mấy phút liền từ đầu đến chân, làm như thể cô không nhận ra tôi là ai. Càng về sau tôi lại cảm thấy xấu hổ hơn vì bộ quần áo rách rưới, bộ mặt bẩn thỉu hệt như tay chân, móng chân, móng tay đen đúa và mái tóc rối bù xù. Nhưng trước hết tôi cảm thấy mình thật bất lực do sự im lặng của cô. Khi tôi kể với cô rằng bố tôi đã mất, bà chỉ nhún vai và nói với giọng lạnh lùng:  "Thật tiếc". Lúc này tôi thoáng ngửi thấy mùi rượu rum mà người đàn bà này chắc đã uống trước đó. Sau đó cô quay ngoắt người lại, lấy từ buồng trong một mớ quần áo sạch, đặt bộp vào ngực tôi, hất hàm chỉ về hướng một chậu kim loại đựng đầy nước đặt ở góc nhà và nói sẵng:  "Rửa người đi!".

Ngoài ra cô chẳng hỏi han điều gì, không nhắc đến ai trong gia đình, tôi thực sự biết ơn bà về điều này. Tôi còn biết ơn cô nhiều hơn về việc từ nay không còn phải ngủ ngoài trời và biết bao nguy cơ rình rập. Cho dù tôi hiểu rằng dưới mái nhà mỏng lợp lau sậy này không thể chờ đợi hơi ấm của tình người, tôi vẫn có cảm giác đã tìm được một chốn nương thân mà mình vẫn thiếu thốn bấy lâu nay.  

Đánh đổi cho việc phục dịch của mình, tôi được giữ lại bộ quần áo mượn và ở lại chỗ cô. Cô cũng cho phép tôi ngủ cùng giường. Cô sống một mình, không có con cái. Tôi chẳng phải là đứa con thay thế của cô, mà chỉ là một người hầu gái làm hết thảy các công việc, ngoài ra cô còn yêu cầu tôi phải gọi cô bằng "bà". Những chuyện như vậy tôi chấp nhận được hết.

Vào những tháng tiếp theo đó tôi hiểu nhiều hơn về cô. Cô sống qua ngày, kiếm sống bằng nghề phụ bếp tại các quán ăn ở nhiều thành phố khác nhau, hay ở những đồn điền trên các vùng cao nguyên.  

Ở thời điểm này chúng tôi không nghĩ tới việc đến một lúc đó sẽ tìm chỗ định cư ở thành phố. Như những kẻ lang thang cơ nhỡ, chúng tôi đi khắp cả miền Tây Bắc bộ, lúc thì cuốc bộ, lúc thì bằng tàu hỏa.

Cô tôi biết tận dụng triệt để sức lao động của tôi và cho nhiều người chủ thuê lại, tất nhiên là tiền lương tôi có được thì cô luôn bỏ vào túi riêng. Tôi phải thức giấc trước bình mình để hái nụ chè ở các đồn điền trồng chè. Điều khiến tôi khổ sở nhất là những cục sưng tím nhỏ ở bắp chân do đỉa hút máu. Sau giờ làm việc, chủ đồn điền dùng bật lửa để đốt những cục sưng này.  

Vào một ngày nọ trên con đường giữa chốn đồng không mông quạnh, cách Hà Nội chừng hai tiếng đồng hồ, đoàn người buôn bán và các gia đình mà chúng tôi sát nhập đang chậm chạp đi tới bỗng nhiên khựng lại. Bên cạnh hai chiếc xe đỗ ngang đường có những người đàn ông An Nam cầm súng chặn từng người một. Họ đeo ruột tượng đựng gạo choàng qua vai. Áo sơ mi có ống tay dài bỏ lửng trên quần rộng.  

"Việt Minh", những người đứng trước chúng tôi lo lắng nói.

Khi đến gần, cô tôi và tôi nghe được rằng đây là một chiến dịch xóa nạn mù chữ được khởi xướng bởi phong trào đòi độc lập của Hồ Chí Minh. Một người đàn ông giơ cao một tấm bảng có ghi chữ cái trên đó. Chỉ những ai đọc được các chữ cái mới được phép đi tiếp. Những người khác phải lên xe và được đem đến một chỗ khác, nơi họ sẽ được "dạy học". Mặt bà cô tôi bỗng nhiên trắng bệch. Tôi nhìn thấy sự hoảng hốt trong ánh mắt cô: bà không biết đọc.  

"Bà cứ nói A, B, C, D và hãy chỉ vào bốn chữ cái đầu tiên", tôi nói nhỏ,  "A, B, C, D... A, B, C, D!" Chúng tôi đến lượt. Cô tôi nói dối một cách thản nhiên:  "Tất nhiên là tôi biết đọc!" Bà nói mặc dù chưa được ai hỏi và bắt đầu xướng to và chậm rãi các chữ cái:  "A, B, C", và còn to hơn nữa "D!". Người đàn ông sốt ruột đẩy bà đi tiếp để kiểm tra tôi. Tiếp theo đó, với nét mặt không chút biểu cảm, nhưng không giấu được ánh mắt ngạc nhiên, ông ta để tôi đọc hết toàn bộ bảng chữ cái. Tôi được cho đi qua và đương nhiên là sung sướng tận hưởng vẻ mặt thảng thốt của cô tôi. Việc tôi học đọc và học viết quá đã không phí phạm!  

Một thành phố đẹp

Cuối cùng chúng tôi đã tới Hà Nội. Bởi vì ở các đồn điền hầu như không còn công việc, cô tôi muốn đi kiếm việc ở đây. Chúng tôi thuê một căn hộ nhỏ ở tạm mấy tháng tại một khu phố cổ, nơi chủ yếu là người bản xứ sống. Vào các buổi sáng sớm tôi bán bánh mì Pháp, bánh sừng bò và thuốc lá lẻ ở gần công viên Bách thảo và khu doanh trại. Cô tôi thì nhận đồ giặt thuê, cô đi lấy nước ở một vòi nước gần nhà. Vào buổi chiều, trong căn hộ của chúng tôi, tôi là quần áo đã phơi khô, sau đó cô mang chúng đi trả cho khách.  

Trong thời gian này tôi chẳng hề một lần thấy tiền lương của mình. Mà tôi cũng chẳng bận tâm đến điều đó, tôi cảm thấy hoàn toàn đầy đủ vì có tự do và các bữa ăn nóng đủ no. Thỉnh thoảng, nếu cô tôi nổi hứng, tôi được phép cùng bà đi xem kịch. Mặc dù chủ đề chính của phần lớn các vở diễn là tình yêu bất hạnh, tôi theo dõi các lớp diễn rất nghiêm trang và chăm chú, bởi các vở kịch đã đánh thức trong tôi những tình cảm hoàn toàn mới, những cảm xúc quý giá, chưa bao giờ có trong đời. Dường như nó có thật, một thứ tình yêu lớn, mà vì nó ta có thể đấu tranh, thậm chí hy sinh tính mạng! Dường như có nó thật, sợi xích vô hình của lòng chung thủy! Trên sân khấu, nơi tình yêu chân chính được thể hiện, người ta không thể đánh đổi nó để lấy một thửa ruộng và hai con lợn cưới, như chính tôi cũng đã từng không đánh đổi. Liệu ở cuộc đời thực có thể có như vậy được không? Ở ngoài kia, trong cõi đời thực, tôi mơ một ngày sẽ yêu bằng cả trái tim, và chàng, thần tượng của tôi, sẽ đáp trả tình yêu của tôi, bất chấp mọi thứ quy tắc áp đặt.

Tối đến tôi rửa cốc chén ở nhiều quán nhỏ tối tăm khác nhau mà cô tôi biết và thường có mặt đến tận khuya ở đó, bên một chén rượu rum, miệt mài chơi bài ba quân. Chơi bài là niềm đam mê lớn của cô, cô luôn đắm mình vào đó mỗi khi có thời gian. Tôi yêu Hà Nội, đây là một thành phố tuyệt đẹp. Tôi nhanh chóng khám phá nó bằng cách đi bộ hay đu bám theo tàu điện chạy ken két. Vào những lúc rỗi rãi hiếm hoi tôi thích đi dạo ở phía Tây khu phố cổ ở Hồ Hoàn Kiếm. Theo truyền thuyết đây là nơi vào thế kỷ 15 vua Lê Lợi đã hoàn trả thanh bảo kiếm cho một con rùa khổng lồ trước đó đã trao nó cho ông để đánh đuổi quân Trung Quốc ra khỏi bờ cõi. Nhà hát lớn, Trường Mỹ thuật Đông Dương, những lâu đài tráng lệ và các biệt thự Pháp màu nâu vàng tô điểm các đường phố và những đại lộ với các hàng cây cổ thụ tỏa bóng mát cho người qua lại. Những người đàn ông châu Âu ăn mặc sang trọng, thường là đắm đuối tay trong tay với một, thậm chí với hai người đàn bà An Nam xinh đẹp, ngồi trên xe xích lô đi qua những dãy phố mua bán thanh lịch. Từ các sảnh khách sạn sang trọng và quán cà phê vang lên tiếng nhạc Pháp từ các máy quay đĩa hát! Vào những ngày như vậy cuộc đời thật đẹp sao!

Một trò chơi đen tối 

Đêm đã muộn. Ở quầy bar chỉ còn vài người lính ngoại quốc ngồi, đang trầm mặc, mắt nhìn dán vào những chiếc cốc đã uống cạn. Tôi đã rửa xong cốc chén. Từ phía phòng bên trong, nơi có một nhóm người An Nam, vừa đàn ông vừa đàn bà, đang tụ tập đánh bài ba quân, tôi nghe tiếng chửi và nguyền rủa của cô tôi vọng ra. Chắc hẳn đêm nay vận may đã không đến với bà.  

Bà mở hé cửa, mặt đỏ gay đầy vẻ kích động, gọi thêm một bình rượu rum nữa. Khi tôi mang bình rượu vào, đám người ngấm hơi men cười ré lên, mọi ánh mắt đều đổ dồn về phía tôi, hơi rượu nồng nặc hòa lẫn với mùi răng thối làm tôi gần nghẹt thở.  

Liệu bố tôi cũng từng ở trong một tình trạng như vậy? Liệu mẹ tôi sẽ nói gì, nếu bây giờ bà nhìn thấy tôi? Những ý nghĩ này khiến tim tôi nhói đau, và khi nhận thấy mình đang đỏ mặt vì xấu hổ, tôi rời khỏi căn phòng, đúng lúc cô tội gỡ chiếc dây chuyền hạt ngọc xinh xẻo, đập mạnh lên bàn và nói:  "Chơi tiếp!".  

Sáng hôm sau, lúc tôi vẫn đang ngủ say, cô lay vai, hấp tấp đánh thức tôi dậy.  

"Sáng nay có việc, dậy mau! Rồi đi tắm đi, tao đã chuẩn bị sẵn nước ấm rồi! Và sau đó thì mặc cái này vào!", cô nói và đưa cho tôi một chiếc váy nhung đỏ ngắn tay tuyệt đẹp và một đôi hài màu bạc.  

"Bà mua cho con đồ mới ư?", tôi ngạc nhiên hỏi mà không tin được vào sự may mắn của mình.

"Ờ. Đúng vậy." Cô tôi thậm chí bắt đầu giúp tôi làm vệ sinh sớm. Không có bất cứ dấu hiệu nào trên cơ thể tôi cho thấy tôi đã là một cô gái gần mười ba tuổi, ngoài hai bầu vú tí hon, giống như hai trái cây còn non, bé xíu, không biết sẽ nảy nở tiếp hay không, và mái tóc đen óng ả chảy dài xuống tận mông.

Tôi mặc vào chiếc váy và xỏ chân vào đôi hài cũng vừa như in. Cô tôi chọn có thật chính xác, tôi nghĩ và ngắm mình trong gương, tay vuốt lên lớp vải nhung thật mềm mại. Chưa bao giờ tôi được ăn mặc đẹp như vậy! Cô kiên nhẫn chải tóc cho tôi khá lâu.  

"Hôm nay cứ để tóc xõa nhé", bà nói và bôi một lớp son đỏ lên môi tôi một cách thành thục, làm tôn thêm một chút nét đàn bà mới manh nha của tôi. Tôi hãnh diện và sung sướng rằng rốt cuộc thì sự chăm chỉ của mình đã được ban thưởng một cách hậu hĩnh. Với vẻ ngoài này chắc chắn hôm nay tôi sẽ bán hết vèo số bánh sừng bò! Tôi chỉ muốn ôm chầm lấy cô tôi để cám ơn sự hào phóng của bà, nhưng quầng mắt thâm đen của cô bỗng khiến tôi nhớ lại buổi tối hôm qua. Vì thế tôi ngưng ý định này lại.  

Tiếng thì thầm cứu tinh

Một chiếc xích lô đã chờ sẵn khi cô tôi và tôi đóng cánh cửa lại phía sau lưng. Không nói một lời, chúng tôi đi đến một khu phố lạ đối với tôi, nằm rất xa căn hộ của chúng tôi, gần một khu chợ lớn của người Hoa. Trên một đường phố buôn bán sầm uất, chúng tôi dừng lại trước một tòa nhà đẹp.  

Một người đàn ông béo lùn dường như đã chờ sẵn và vui vẻ mời chúng tôi bước vào cánh cửa rộng mở. Đi qua hành lang chạy xuyên giữa các căn phòng đầu tiên, chúng tôi bước vào một sân trong, nơi có một ngôi nhà hai tầng, bao quanh tầng trên là một ban công bằng gỗ. Tôi nhìn bao quát tất cả, đầy ngạc nhiên. Tôi chưa từng bao giờ làm việc ở một ngôi nhà như vậy!

Trong sân người đàn ông quay sang tôi và yêu cầu tôi há miệng. Đầu tiên ông ta quan sát hàm răng nhuộm đen của tôi, đôi bàn tay với các móng tay bị hỏng, mái tóc của tôi, sau đó ông ta lùi lại một bước, dường như để kiểm tra toàn thân. Tôi cố mỉm cười, e sợ sẽ có thể không được nhận vào làm công việc mới. Tuy nhiên ông ta tỏ vẻ hài lòng và cười toác miệng, để hở cả những chiếc răng bọc vàng.

"Mày chờ ở đây", cô tôi nói với một giọng gay gắt khác thường, khiến tôi liên tưởng đến giọng nói của bố. Người đàn ông vén một tấm màn nặng nề phủ lên cánh cửa. Ông ta mở cửa, rồi cùng cô tôi biến mất trong ngôi nhà mà không nói một lời. Tôi ngoan ngoãn và lo âu đứng chờ, mắt nhìn lên ban công và tự hỏi có những gì có thể ẩn giấu sau nhiều cánh cửa này, vừa lúc đó có những tiếng nói thì thầm và tiếng cười khúc khích từ một góc trên tầng một vọng xuống, thu hút sự chú ý của tôi. Năm hay sáu cô gái trẻ, tất cả đều trang điểm và ăn vận xinh xắn như tôi, đứng túm tụm ở trên đó và nhìn xuống tôi.  

"Đằng ấy mới đến à?", một cô hỏi.

"Vâng...", tôi do dự trả lời và hạ giọng, nói thì thầm hệt như các cô gái vì sợ bị bắt quả tang.  "Nhưng mà tôi chưa biết ông chủ mới sẽ giao cho tôi công việc nào." Một vài cô tiếp tục cười rúc rích, cho đến khi một trong số các cô gái ra lệnh cho họ im lặng và hấp tấp gọi tôi:  "Này cô bé, biến ngay khỏi đây! Em đang ở trong một nhà thổ và sẽ phải bán thân cho đám đàn ông! Không ai trong các chị có thể thoát khỏi đây! Tin chị đi! Em hãy chạy thật nhanh!"

Tôi hoảng hốt lùi lại. Bỗng nhiên hiện lên trước mắt tôi là những con lợn mà gia đình tôi đã được hứa hẹn sẽ nhận được nhân lễ thành hôn của tôi, giờ đây dường như chúng đang rình rập trong căn phòng bên cạnh, nơi cô tôi đang có mặt, và sẵn sàng lao ra. Tôi kiễng gót chân, tiến sát đến tấm màn chắn nặng nề.  

"Bà có chắc là nó còn trinh không?", giọng người đàn ông hỏi.  

"Chắc, chắc như đinh đóng cột", tôi nghe cô tôi trả lời, đầy mãn nguyện.  "Và bây giờ thì ông đưa tiền đây! Trò chơi bài khốn kiếp này... Thật đấy, tôi xót lòng lắm vì phải bán con bé, nhưng ông tin tôi đi: Thua bài ba quân còn nhục hơn nhiều lần!" Bà tôi cười, và tôi nghe tiền kim loại kêu xủng xẻng.

Tôi như bị tê dại. Chỉ khi tấm màn chắn được gat sang một bên và một bàn tay đàn ông béo múp vươn ra tìm cách tóm lấy vai của tôi, tôi mới định thần trở lại. Có một giọng nói từ bên trong thét lên với tôi:  "Chạy đi! Chạy thật nhanh khỏi nơi đây!"  

Đánh máy: Nguyễn Đan Thanh
Nguồn: Nhà Xuất Bản TRẺ 2018 - https://docs.google.com
Được bạn: Ct.Ly đưa lên
vào ngày: 6 tháng 6 năm 2025

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.