Ma Câm

Định dạng khác: 📖 Chữ 📕 Epub
Lượt đọc: 91 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
1
1

❊ ❊ ❊

Chúng tôi nằm phủ phục trên xà ngang nhìn xuống, thấy bọn Hoàng phật gia lũ lượt đi vào, chen chúc ở cửa hầm nhìn ngang liếc dọc, chúng tôi ở trên nhìn xuống thì thấy rất rõ, nhưng từ dưới nhìn lên thì ánh đuốc vẫn không thể nào soi tới xà ngang được, nên trong hầm tối mờ này, bọn chúng không thể nhìn thấy chúng tôi.

Tôi nhìn sang ba người kia, Điếu bát và Mặt dày cũng đang nhìn xuống phía dưới, riêng Điền Mộ Thanh lại đang nhìn tôi, thấy tôi quay lại cô lấy tay chỉ vào mũi mình, mới đầu tôi chưa hiểu, nghĩ bụng: “Thôi chết, lúc này đừng có hắt hơi đấy!” nhưng nghĩ lại chợt vỡ lẽ: “Cô ấy đang nhắc tôi trong đám Hoàng phật gia có thằng mũi chó, bọn tôi trốn trên này sợ là cũng bị phát hiện, tình hình có vẻ không ổn…”, lại nghĩ: “Giờ đã ở trong tình thế nguy hiểm rồi, trốn trên này cũng có nguy cơ mất mạng, đành tùy cơ ứng biến vậy, xem bọn dưới kia lên đây bằng cách nào”. Tôi quay sang Điền Mộ Thanh đưa tay lên miệng ra hiệu cho cô im lặng, đừng lên tiếng.

Lúc này, Hoàng phật gia bước vào, đầu quấn băng, mặt đầy máu, hắn tức giận vô cùng, hỏi thuộc hạ xem Điếu bát nấp ở đâu?

Tên eo rắn nói: “Phật gia, phía trước không có đường, cũng lạ thật, mấy tên kia vào trong này rồi mất tích luôn, như hoàng hạc bay đi không để lại dấu vết.”

Hoàng phật gia chửi: “Bà nội mày, mấy thằng ngu đó bay được chắc? Mũi chó, mày ngửi xem mấy đứa đó trốn ở đâu?”

Hóa ra, thằng mặt sẹo chính là tên mũi chó, hắn nói: “Phật gia, mũi tôi không ngửi sai đâu, rõ ràng bốn đứa đó vẫn đang trong đại điện này.”

Hoàng phật gia ra lệnh cho bọn tay chân đóng cửa hầm mộ lại lục soát khắp nơi, phải bắt mấy tên đó băm vằm ra cho cá ăn thịt, sau đó mới mở nắp quan tài lấy bảo vật.

Tên eo rắn chỉ chuyên nịnh hót Hoàng phật gia, vội nói: “Anh minh, thật là anh minh. Chỉ có Phật gia mới nghĩ ra chiêu băm bọn nó ra làm mồi cho cá, như vậy mới hả giận được.”

Mấy tên tay chân nhận lệnh, hò nhau đóng cửa điện rồi thắp sáng hết các ngọn đèn trên tường, cả gian đại điện sáng trưng như ban ngày.

Tôi nằm trên xà ngang nghe thấy tiếng đóng cửa, trong lòng chùng hẳn xuống, nghĩ thầm: “Lần này đúng là mọc thêm cánh cũng khó mà thoát thân, làm thế nào để lấy được súng và cho tên Hoàng phật gia kia vài phát?”

Điếu bát căng thẳng quá, hơi thở gấp gáp dồn dập, vì thở mạnh nên hít phải bụi, anh ta nhịn mãi không được, cuối cùng vẫn hắt hơi thành tiếng.

Bọn Hoàng phật gia nghe thấy tiếng động, lớn tiếng chửi mắng, còn có người giương súng bắn lên trên, đá trên nóc điện bị bắn rơi tung tóe, bụi bay lả tả.

Chúng tôi nấp ở xà ngang, đạn bắn lên nóc điện nhưng không làm gì được chúng tôi, có điều vị trí nấp thì đã bị bọn nó phát hiện ra.

Hoàng phật gia cười nham hiểm, nói: “Bọn chúng mày tìm bảo vật gì trên đó thế, không mang ra cho ông nội mày cùng xem.”

Tôi nghĩ bụng, nếu không chửi một trận cho đã đời thì chết thiệt thòi quá: “Hoàng phật gia, mày chỉ là thằng bán cháo quẩy, đưa báu vật cho mày, thì mày có nhận ra được không?”

Năm xưa, khi Tần Cối giết Nhạc Phi, người dân hận hắn tận xương tủy, nên lúc rán quẩy thường nói là rán tiểu quỷ, mặc dù không nói trắng ra nhưng ai cũng biết nói như vậy có ý đang rán hai vợ chồng nhà Tần Cối. Nhà Hoàng phật gia mấy đời đều làm nghề bán quẩy, sau khi hắn có tiền thì coi quãng thời gian đó là điều nhục nhã, rất kỵ người ta nhắc đến chuyện này, nên mới nghe có vậy hắn đã tức tím mặt.

Điếu bát không dám lên tiếng, Mặt dày thấy tôi nói vậy thì hăng hái hẳn, hắn cũng trêu tức Hoàng phật gia: “Tên khốn đầu đầy thịt kia, tổ tông tám đời nhà mày đều bán quẩy, chắc hẳn tay nghề cũng kha khá, thế mà sao truyền tới đời mày thì mày lại chẳng chịu làm ăn đàng hoàng. Mày cũng không ngốc không đần, sao không ngoan ngoãn đi bán quẩy mà cứ đòi đi đào mộ nhỉ? Thế chẳng phải là đến tranh cơm với bọn tao à, mày có cái tài đó không? Nghe lời khuyên của tao đi, mau về quê mà bán quẩy, đừng để tao tức lên lại xuống dưới cho mấy cái bạt tai bây giờ.”

Hoàng phật gia tàn nhẫn độc ác nhưng lại không biết ăn nói, càng nghe chửi càng tức, mặt hắn lúc xanh lúc trắng mà không nói lại được câu nào. Tên eo rắn đứng bên cạnh chửi lại: “Hai thằng mày thì biết gì, đừng coi thường Hoàng phật gia nhà tao bán quẩy nhá, quẩy nhà Hoàng phật gia chuyên cung cấp cho vương gia, bối lạc, tướng quân đấy. Dân ăn cám ăn rau như chúng mày làm gì có phúc được thưởng thức. Giờ đây Hoàng phật gia nhà bọn tao đã đổi nghề sang đào trộm mộ, cũng nổi tiếng khắp toàn cầu đấy.”

Tôi nói lại: “Toàn cầu chẳng qua cũng chỉ là một quả bóng[20] thôi mà.”

Mặt dày đế thêm: “Đúng thế, mẹ nó chứ, nổi danh trên quả bóng.”

Sắc mặt Hoàng phật gia càng lúc càng khó coi, hắn nói với eo rắn một cách nham hiểm: “Mày cần gì tốn nước bọt với bọn kia?”

Tên eo rắn trả lời: “Không, em theo đại ca cũng có phải để ăn bám đâu, anh em với nhau như vậy em cũng tức thay đại ca, đại ca xem…” Hắn ta dừng lại như vừa nghĩ ra một ý đồ đen tối nào đó, tiến lại gần Hoàng phật gia ghé vào tai thì thầm.

Hoàng phật gia cười một tiếng, nói: “Kế này hay! Bảo thằng Thành câm gài thuốc nổ, cho nổ chỗ xà ngang kia đi. Hôm nay tao phải xem bọn nó chết như thế nào!”

àu có, thời trai trẻ thích giao du mạo hiểm, say mê khảo cổ sưu tầm hiện vật, thường tìm cơ hội ra nước ngoài mua lại những cổ vật bị lưu lạc. Được biết Đồ Hắc Hổ chuyên đi đào mộ cổ đã nhiều lần viết thư cho cơ quan địa phương nhưng các qu
Nguồn: vnthuquan
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 15 tháng 9 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.