“Merry Christmas.” Bee soạn cái tin nhắn đơn giản và bấm nút gửi đi.
Năm phút sau, cô thấy thông báo hiện ra tin nhắn đã được đọc. Nhưng sau năm phút nữa cô vẫn không nhận được tin nhắn trả lời.
Một ngày sau vẫn không có tin nhắn trả lời.
Một tuần sau vẫn không có tin nhắn trả lời.
Một tháng sau vẫn không có tin nhắn trả lời.
✲ ✲ ✲
“Merry Christmassssssss hú hú!” Tú lao vào văn phòng như một cơn lốc và vui vẻ gào toáng lên. Khiến Bee nhăn mặt. Vì rất nhiều lí do.
Thứ nhất, tại sao một con người lại có thể luôn vui vẻ và hớn hở đến phát ớn như vậy chứ? Chẳng lẽ cuộc sống của hắn không có cái gì đáng để lo lắng, ưu phiền? Cuộc đời về cơ bản là buồn, đó là điều mà Bee đã học được sau hai mươi tám năm tồn tại, và vì thế vui vẻ đáng ra nên là một cảm giác hiếm hoi và đáng được trân trọng hơn là lúc nào cũng phè phỡn tràn trề như sữa của một con bò cái thế kia chứ.
Thứ hai, bây giờ mới là mười giờ sáng thứ Hai, và vì thế có thể bớt làm ồn cho tôi làm việc được không?
Thứ ba, tệ hơn nữa, bây giờ mới là đầu tháng Mười một, và sẽ còn rất rất rất lâu nữa mới tới cái lúc để người ta có thể thoải mái gào lên cái câu chúc mừng Giáng Sinh đó, thế nên hãy im đi mẹ!
Và thứ tư, chính là Giáng Sinh. Haizzzz, Bee lén thở dài. Làm ơn đừng có ai nhắc cho tôi nhớ tới cái ngày lễ đáng ghét nhất trần đời đó nữa được không. “Tôi ghét Giáng Sinh! TÔI GHÉT GIÁNG SINH!” Bee nghe thấy trong đầu mình những lời kêu than ai oán đó. Đã từ vài năm nay, cứ đến khoảng thời gian này, Bee lại nghe thấy những tiếng kêu đó trong đầu mình, đến mức cô đã bắt đầu thực sự tin rằng mình đúng là rất ghét Giáng Sinh.
Nhưng nếu đúng là như thế thật thì hình như Bee hoàn toàn lạc lõng trong cái văn phòng này. Nhìn mà xem, sau cái câu chúc mừng ngớ ngẩn của thằng Tú, thì giờ cả lũ chúng nó tụm năm tụm ba lại bàn tán rôm rả với nhau. Về Giáng Sinh, đương nhiên!
Hình như con Bưởi rú lên khe khẽ, “Trời ơi, tao không thể chờ được ý!”
Con Châu đang đeo tai nghe dựng tin cũng hóng hớt, “Tao định may nguyên một bộ đồ màu đỏ để đi chơi Noel năm nay.” Xong nó quay qua thằng Jason, “Jason ơi, chỉ cho tao chỗ nhà may của mày hay may đồ nhé, chỗ đó may đẹp!”
Thằng Jason nghe xong lăn ra cười, “Bớt đi má! Mập lù như con heo mà mày đòi mặc một cây màu đỏ nữa! Mày đừng có phá Noel của người khác được không!” Rồi cả lũ lăn ra cười rôm rả.
Đến đây thì quả thật quá sức chịu đựng của Bee. Bee tháo tai nghe ra, đứng lên, định bỏ ra ngoài, nhưng không biết là vì sao mà cái tiếng nói trong đầu bỗng dưng thoát ra đằng miệng. “Tao ghét Giáng Sinh!”
Dù tiếng Bee nhỏ xíu, mà rõ ràng chúng nó đã nghe thấy. Có tiếng thằng Jason nói với theo lưng Bee, “Bee ơi, bọn tao biết là cuộc đời mày rất buồn và mày là một kẻ theo chủ nghĩa ủ rũ vô cùng đáng thương rồi, nhưng đến mức mày lại có thể ghét một ngày lễ tuyệt vời như Noel nữa thì hình như là hơi buồn quá rồi đó! Không biết mày còn sống làm gì!”
“Thằng chó!” À, tất nhiên là Bee giữ lại câu nói đó trong đầu. Sau lưng Bee vang lên vài tiếng cười đầy ý chế giễu, hay ít ra là Bee cảm thấy như vậy. Cô không ngoảnh lại, tiếp tục bước ra ngoài.
Đứng ở ban công, Bee hít vào một hơi thật dài, nhưng rồi lại giật mình chững lại. Cái không khí nóng nực của Sài Gòn ban ngày thật không có chút nào dễ chịu cả. Bee rút một điếu thuốc, châm lửa, rít một hơi và nghĩ thầm, “Giá mà các người biết được Giáng Sinh có thể thực sự tuyệt vời tới mức độ nào!”
Tâm trí Bee lãng đãng trôi về mấy năm trước. Hà Nội lạnh co rúm cả người. Cô và mấy đứa bạn thân chơi trò hội độc thân, dắt díu nhau đi bộ ngoài đường trong đêm Noel để hóng thiên hạ vui vầy. Đi bộ một hồi mỏi chân thì cả hội rẽ vào quán cà phê quen La Place ngay bên hông Nhà Thờ Lớn, mỗi đứa một cốc sô-cô-la nóng vị đặc biệt dành riêng cho Giáng Sinh thơm lừng mùi quế, nồng ấm đến nao người. Hương vị của Noel, vì thế, phải là trời lạnh mới có thể cảm nhận hết được!
Nhưng nếu thế, thì Noel tuyệt nhất phải là Noel của cái năm cuối cùng Bee học ở London. Trời lạnh đến tê tái. Đi bộ ngoài đường với bạn là cứ phải túm chặt lấy nhau cho đỡ lạnh. Đường Oxford Street trang hoàng đẹp long lanh. Nhạc Noel tràn ngập trong không gian. Lúc nào trên tay cũng chực sẵn một cốc cà phê Eggnog Latte của Starbucks, vừa để sưởi ấm, vừa để hít hà. Năm đó, vì để chia tay Bee chuẩn bị rời London, nên đêm Giáng Sinh, mấy đứa bạn thân nhất kéo đến nhà Bee tổ chức tiệc đồ ngủ, mỗi đứa mang theo một chai champagne của Moet. Thế là suốt hai ngày sau đó, cả lũ chỉ chui trong chăn ấm, ngủ dậy là uống champagne, ăn mì gói và chụp những bức ảnh điên khùng, đến bao giờ say lại lăn ra ngủ. Đúng sáng ngày Hai mươi sáu thì tuyết rơi, cả lũ gào rú như lũ điên chạy ra ngoài nghịch tuyết trong cơn hangover.
Nghĩ đến đây thôi, mắt Bee đã lại hơi ươn ướt.
Thế nhưng, lũ bạn bị điên, mùi quế nồng ấm, và tất cả những thứ Bee bỏ lại sau lưng cái ngày Bee chuyển vào cái xứ nóng nực quanh năm này để sinh sống không phải là lí do Bee bắt đầu ghét Noel.
Bee thực ra, còn rất thích Noel là đằng khác. Kể từ khi Bee được xem bộ phim Home Alone hồi bé tí, thì Noel đã luôn là ngày lễ tuyệt vời nhất, trên cả tuyệt vời, tuyệt vời hơn ông mặt giời đối với cô. Noel đẹp lung linh và rực rỡ, đến mức huyền ảo. Noel ấm áp bởi rất nhiều yêu thương. Đối với Bee, Noel tuyệt vời đến mức như thể nó còn có phép lạ. Nhất là sau khi Bee được xem bộ phim While You Were Sleeping của Sandra Bullock, đúng vào năm Bee bước vào lứa tuổi mộng mơ. Nhân vật của Sandra đã tìm thấy tình yêu của cuộc đời mình vào đúng mùa Giáng Sinh năm đó, và câu chuyện cổ tích của cô gái trong phim đã khiến Bee thực sự tin vào phép lạ, sự màu nhiệm của mùa Noel.
Thế nhưng, đã hai mươi tám năm, và cái phép lạ đó vẫn chưa xảy ra với Bee. Đã bao nhiêu mùa Noel Bee kỉ niệm cùng lũ bạn độc thân, Bee chả nhớ nổi nữa? Mà cái lũ độc thân đó đến giờ cũng chẳng còn đứa nào độc thân, trừ Bee. Cứ như thể, Bee càng tin vào cái phép lạ đó bao nhiêu, thì nó càng trốn Bee kĩ hơn.
Thế là Bee bắt đầu ghét Giáng Sinh. Năm nào cũng là một sự hồi hộp mong chờ, và kết thúc bằng một nỗi thất vọng chán chường.
“Cuộc đời về cơ bản là buồn!” Tiếng nói trong đầu Bee lại vang lên. Bee chép miệng. Đúng là thế! Có cái gì đáng để mong chờ chứ. Lại là tháng Mười một rồi. Và đã ba tháng nay Bee không có nổi một buổi hẹn hò. Với cường độ làm việc thế này, và với cái tâm trạng này, thì Bee cũng chẳng thiết tha. Noel năm nay, xem ra, cũng lại chẳng có gì đáng để mong chờ rồi.
Bee dập điếu thuốc, quay trở về phòng làm việc.
✲ ✲ ✲
Tám rưỡi tối. Bee giật mình ngẩng lên. Đã muộn như thế này rồi cơ à. Không ngờ hôm nay mình làm việc chăm chỉ đến mức độ này, Bee chép miệng. Cô đưa tay lên vươn vai, thấy toàn thân mỏi rũ rượi vì ngồi một tư thế suốt mấy tiếng.
“Làm gì bây giờ?” Mới nghĩ đến đây thì Bee đã nghe thấy bụng mình réo ọc ạch. Rồi lại nghĩ đến cái cảnh bây giờ lếch xác đi về một mình, đi ăn một mình, rồi về nhà một mình. Thật sự là uể oải. Mà giờ này cũng chẳng còn đứa bạn nào chưa ăn tối để rủ nữa. Mà ăn gì bây giờ. Mà chán đi ăn một mình lắm rồi. Mà chán... Thôi chả nghĩ nữa, sao nghĩ đến cái gì cũng thấy chán. Bee thở hắt ra một hơi, tự nhiên chẳng muốn đứng lên nữa.
Bee nghe thấy tiếng tin nhắn trên điện thoại. Là S. Bee ngạc nhiên đến độ ngay lập tức quên béng hoàn toàn vở bi kịch cuộc đời bản thân mình vừa tự dựng lên.
“Hey con báo tuyết kia? How are you? What are you doing?”
Bee bật cười. (Oh, mà hình như là nụ cười đầu tiên của ngày hôm nay, Bee nhủ thầm.) Cái nickname ngớ ngẩn. Tất cả chỉ vì một lần Bee mặc một cái áo phông trắng có in hình con hổ. CON HỔ. Và thế là S nhất định gọi là Bee là con báo tuyết.
“Nothing. B mới làm việc xong.” Bee nhắn tin trả lời.
“Same here! Thế đi ăn tối?” S nhắn lại rất nhanh.
“Okay. Ăn gì?”
“Phở!”
Cái tin nhắn rất ngắn gọn mà lại khiến Bee mỉm cười. Ngày đầu tiên gặp nhau, khi biết Bee là người Hà Nội, S đã nói là S rất thích ăn phở của miền Bắc. Bee trả lời là Bee nghiện phở. Và thế là bây giờ thì hắn rủ đi ăn phở.
“Hẹn bốn mươi lăm phút nữa nhé.” S nhắn.
Làm gì mà lâu thế, Bee nghĩ thầm. Nhưng cô cũng chỉ nhắn lại một chữ “Okay” rồi cuối cùng cũng uể oải đứng dậy gói ghém đồ đạc để đi về. Văn phòng đã vắng tanh, chỉ còn lại một mình Bee.
✲ ✲ ✲
S lúc nào cũng vậy, vui vẻ, nhưng là cái kiểu vui vẻ lạc quan chứ không hớn hở lanh chanh như cái thằng Tú, nói chuyện rôm rả, và chuyện gì cũng nói được. Ngay cả khi S đang than vãn về công việc và “cái lũ nhân viên không làm được cái việc gì ra hồn” thì vẫn là một cái thái độ vui vẻ nhẹ nhàng, nửa nghiêm túc, lại nửa đùa giỡn. Nói chuyện với S, vì thế, cũng cảm thấy thoải mái và mặc dù là nói rất nhiều, nhưng lại chẳng thấy căng thẳng hay mệt mỏi. Bee phải thầm công nhận là S có kĩ năng giao tiếp rất tuyệt vời, chắc hẳn là giúp hắn rất nhiều trong công việc.
Trong lúc đang ngồi ăn phở ở một quán phở Bắc bình dân trên đường Võ Văn Tần và lắng nghe S thao thao bất tuyệt về đủ các loại thứ chuyện trên đời, Bee đã nghĩ, kể ra có một người bạn như S trên đời thì chắc là cũng thú vị đấy nhỉ. Thế nhưng, ngay lập tức, Bee phải dẹp bỏ cái ý nghĩ đó đi, vì cô biết chắc chắn rằng chính cô không có năng lực làm bạn và chỉ là bạn mà thôi với S. Vì sao ư? Chẳng phải chính cô, từ nãy đến giờ, dù chỉ dám len lén, nhưng đã nhìn vào đôi môi của hắn rất nhiều lần sao!
Tất cả chỉ vì lần gặp đầu tiên.
S và Bee chắc chắn là có một trong những cuộc gặp gỡ đầu tiên kì cục nhất!
Hôm đó mới cách đây chưa đầy hai tháng. Và là sinh nhật của Bee. Cô và một vài người bạn thân đã tổ chức một bữa tiệc nho nhỏ tại một quán bar, và đến khoảng mười một giờ thì Bee đã say mèm rồi. Và đó cũng chính là lí do mà sau đó Bee đã tự hứa sẽ phải cai rượu hoàn toàn, bởi vì lúc say rượu là Bee biến thành một con người hoàn toàn khác hẳn: vui vẻ nhí nhảnh thấy ghét, và đáng sợ nhất là, lả lơi một cách bất thường! À thế đó, chính vào lúc Bee đã say mèm và đang đi ra từ trong toilet của quán thì va phải một người, chính là S. À thì đáng ra lúc đó cả hai chỉ cần cúi đầu lịch sự rồi quay lưng bỏ đi thì mãi mãi đã không thành câu chuyện, đằng này, chả hiểu trời xui đất khiến thế nào mà lại mọc ra cái ông Bobby, quản lý của quán bar, và là một người bạn mà Bee rất mến.
“Ôi, Beeeeeee. Bee gặp S chưa? S ơi, đây là Beeeeee!” Bobby vừa nhìn thấy hai người bọn họ đang đứng gần nhau thì đã ré lên từ đằng xa với cái giọng the thé đặc trưng.
“Oh. Hi Bee.” S đứng khựng lại và ngay lập tức chìa tay ra.
“Hi.” Bee cũng luống cuống phản ứng lại với tình huống bất ngờ.
Lúc này thì Bobby đã đến bên cạnh Bee. Quàng một tay qua vai Bee, Bobby quay sang S cười hớn hở một cách kì lạ. “S, hôm nay là sinh nhật Bee đó.
Bee đang tổ chức tiệc với bạn bè ở đây nè!”
“Oh, is it? Chúc mừng sinh nhật Bee! Have a good one!” S lịch sự mỉm cười rất tươi với Bee.
Nụ cười. NỤ CƯỜI! Bee nghe thấy tim mình rớt luôn một nhịp ngay lúc đó. Và đó cũng là lần đầu tiên Bee nhìn thấy đôi môi ấy. Vậy là trong lúc Bee đang ngượng nghịu cúi đầu cảm ơn thì toàn bộ số rượu Bee đã uống trong buổi tối ngày hôm ấy đang dồn hết lên não cô và mách bảo những điều rất bậy bạ. BẬY BẠ!
Chẳng hạn như, ngay lúc đấy, sau đúng một giây rất ngắn ngượng nghịu theo thói quen (lúc tỉnh), Bee đã lập tức lấy lại bình tĩnh, đứng thẳng lưng lại, miệng nở một nụ cười mà theo Bee là quyến rũ nhất có thể của mình, mắt nheo lại liếc nhìn S, và nói, “Thật ra nếu bạn muốn chúc mừng sinh nhật mình thật lòng, thì sinh nhật mình luôn có một truyền thống riêng. Đó là mỗi người tham dự sẽ phải hôn mình một cái thay cho quà và lời chúc mừng...” Rượu nói, chứ rõ là không phải Bee nói, nên Bee còn không đủ tỉnh táo để kết thúc câu nói cho trọn vẹn.
S hơi sững lại một chút nhìn Bee, rồi nhoẻn cười. NỤ CƯỜI. Và ghé luôn mặt vào sát mặt Bee, và đặt lên má cô một nụ hôn. Bằng môi. ĐÔI MÔI.
“Lên môi cơ.” Bee đã không thể dừng lại, dẩu mỏ lên thách thức, trong ngực trống đập đùng đùng đùng.
Vẫn giữ nguyên tư thế hai mặt rất sát nhau, nhưng Bee có thể cảm nhận được nụ cười của S. Và cứ thế, hắn đặt lên môi cô một nụ hôn. Và là một nụ hôn đàng hoàng, cẩn thận hẳn hoi, chứ không phải chỉ là một cái chạm môi!
ĐÔI MÔI. ĐÔI MÔI. ĐÔI MÔI!!!
Trong một khoảnh khắc ngắn ngủi, Bee cảm thấy như mình đã tỉnh táo lại hoàn toàn, giống như toàn bộ rượu trong đầu đã biến mất sạch. Rồi ngay lập tức, lại bị kéo về trạng thái say muốn bất tỉnh luôn, nhưng là say... vì đôi môi ấy. Cô thấy hai đầu gối mình nhũn ra và toàn thân như bị rút hết cả sức lực.
Đó có lẽ là đôi môi mọng nhất, mềm mại nhất, thậm chí, ướt át nhất, mà lại cuồng nhiệt nhất, Bee từng được chạm (môi) vào.
Thế đấy! Thế thì thử hỏi làm sao mà Bee lại có thể làm bạn với một kẻ có sở hữu một thứ vũ khí nguy hiểm đáng sợ tới như vậy?!
Thế nhưng sau cuộc gặp gỡ đó, Bee đã không thể ngừng nghĩ về đôi môi, và tên chủ nhân đáng ghét của chúng (đáng ghét quá đi ý chứ vì tại sao chỉ trêu là phải hôn mà lại đi hôn thật để bây giờ người ta bị khó chịu vì cứ không thể ngừng nghĩ về ngươi!!!), cuối cùng đã đi làm một việc vô cùng đáng xấu hổ mà chính Bee chưa từng nghĩ mình sẽ làm: Tìm ra Facebook của hắn và add friend. Hắn nhận lời mời kết bạn ngay lập tức, và thế là hai người thi thoảng chit chat qua lại, nhưng lúc nào cũng chỉ nói được có vài câu là hoặc hắn lại bận hoặc Bee lại bận.
Thế rồi hai người phát hiện ra là có cùng chung một người bạn khá thân. Thế là bỗng nhiên người bạn đó trở thành cái cớ để hai đứa gặp nhau. Hoặc ít ra là Bee nghĩ thế. Vì cứ thi thoảng lại thấy S rủ Bee đi ăn chung với hắn và người bạn đó. Rồi lại đi ngồi uống ở Bùi Viện, rồi la cà linh tinh cả.
Và vì thế, hôm nay, chính Bee cũng rất ngạc nhiên khi S rủ đi ăn mà không hề nhắc tới người bạn chung, và thực tế là bây giờ đang chỉ có hai đứa ngồi trước mặt nhau. Liếc mắt lén nhìn đôi môi đáng ghét kia, Bee thầm nghĩ, có nên coi hôm nay chính là buổi hẹn hò đầu tiên của hai đứa không nhỉ. Xong cô lại chép miệng, Bee ơi, bớt mơ mộng! Có ai đi hẹn hò mà đi ăn phở không chứ. Chẳng có một chút xíu lãng mạn hay cố gắng nào cả. Rồi Bee lại khẽ thở dài một hơi thật nhẹ. Ba tháng rồi chưa có nổi một buổi hẹn hò.
“Phở ở đây ăn được không báo? Tớ cũng hay ăn ở đây.” S đang thao thao bất tuyệt chuyện văn phòng với công sở bỗng quay qua hỏi.
Thú vị! Một chàng trai cảm tưởng như có quá nhiều điều để nói về bản thân nhưng không hề quên chú ý đến cảm nhận của người đối diện. Kĩ năng giao tiếp!
Bee mỉm cười. “Được. Không thể so với Hà Nội, nhưng không hề tệ đối với phở Hà Nội ở Sài Gòn.”
Câu chuyện thế là được thể tiếp tục ngút ngàn. S cứ nói, Bee cứ cười, rồi Bee nói, S cười. Cảm tưởng như cả thế gian chỉ còn lại hai người bọn họ.
Bee không muốn cuộc nói chuyện này dừng lại, dù vì bất cứ lí do gì.
S cũng nhất định không dừng.
Nhưng cửa hàng phải đóng cửa.
Hai đứa trả tiền xong ra dắt xe chuẩn bị đi về. Bee cố tình làm cái gì cũng thật chậm, ngần ngừ như chờ đợi một điều gì đó từ S. Bất cứ điều gì...
Và S đã không làm Bee thất vọng. Nấn ná ngồi trên xe, S quay sang hỏi. “Muốn đi uống gì đó không?” Rồi như lại ngại Bee cảm thấy mình quá nhiệt tình, S nói thêm. “Mai tớ phải đi làm sớm, nên ngồi thêm chút thôi.”
Bee thì chỉ mong có thế. Vậy là S cũng chưa muốn cuộc nói chuyện này dừng lại. Có một hành tinh nho nhỏ trong đầu Bee nổ tung, bay ra toàn hoa với lá, làm cho không gian tràn ngập mùa xuân. Nhưng Bee vẫn giữ cho gương mặt mình thật là thản nhiên. “Sure. I don’t mind.”
Nhưng đi đâu bây giờ nhỉ. Hai đứa cùng quay qua hỏi nhau. Uhm...
Cái tiếng nói trong đầu Bee lại vang lên. Ôi cái tiếng nói trong đầu. Nhưng Bee không kìm nó lại kịp nữa rồi. “Thật ra... ở nhà tớ đang có một chai vodka rất ngon. Được không?” Trời ơi, hôm nay Bee đã uống ngụm rượu nào đâu mà lại hư hỏng bậy bạ thế này!
Bee nói xong mà thậm chí còn không biết mình nên chờ đợi một câu trả lời như thế nào nữa.
Tiếc thay, S lại là chàng trai luôn có câu trả lời đúng. Bắt đầu bằng một nụ cười rất tươi, và tiếp theo là một nói rất đơn giản, “Nghe được đấy!”, nhưng nghe chẳng khác gì sấm nổ bên tai đối với Bee.
Thế là cả quãng đường về, Bee chỉ nhủ thầm trong đầu một câu duy nhất, “No sex on first date, no sex on first date, no sex on first date.” Mà thậm chí đây có phải là một buổi hẹn hò đâu! Chỉ là một bát phở! Trời ơi, tôi đã làm gì cuộc đời tôi thế này! Bee ước gì có thể tự cắn lưỡi.
Thế nhưng, lưỡi thì chưa cắn được, mà chừng một tiếng sau, chai vodka từng được Bee nhắc đến đã vơi mất một nửa, và hai đứa Bee và S thì đều đã ngà ngà, ngả ngốn trên cái sofa đặt giữa phòng khách trong căn hộ của Bee, không biết là tâm sự những chuyện gì nữa mà chỉ thấy cả hai đều cười nói rất là rôm rả, khoái trá, thi thoảng còn thấy đập tay vỗ đùi chan chát.
Bee lúc này vẫn còn nửa phần tỉnh táo, thi thoảng lại đảo mắt theo dõi chai rượu. Tại sao nó có thể vơi nhanh đến như thế được nhỉ? Rõ ràng là hai người uống rượu chay, không pha với nước ngọt. Bee thì gần như không uống, mà đã hết mất nửa chai rồi. Trời ơi, không phải là tôi đã bắt được một con sâu rượu về nhà đấy chứ?!
S thì vẫn đều đặn đưa từng cốc rượu lên nốc. Bee rót ra bao nhiêu là hắn đổ vào miệng bấy nhiêu, tiếng cười ngày càng sảng khoái. Đến lúc chai rượu còn khoảng 1/3 thì Bee đã bắt đầu run rẩy thật sự. Chết rồi, nó thực sự xảy ra rồi. Cô âm thầm niệm chú trong đầu hai chữ “Chống cự”.
Đúng lúc này thì S quay sang nhìn Bee, đôi mắt đã hiện lên vằn đỏ, nhưng lại mở to tròn với vẻ ngây thơ giả bộ. “Chết rồi Bee ơi, mải nói chuyện mà quên mất mai tớ phải đi làm sớm. Làm sao mà đi làm cho nổi với ngần này rượu trong đầu?”
“Urgh.” Bee cũng chẳng biết trả lời thế nào, đành lấp liếm. “I know right. Nhưng mà hôm nay rất vui, chúng ta cần phải hang out như thế này nhiều hơn.”
“Nhất định rồi. Và rượu thì quá ngon.” Nói xong S lại với tay lấy chai rượu rót ra ly một ngụm thật to, rồi cầm ly dốc tuột vào họng.
Tôi tiêu rồi, Bee nghĩ thầm. Không, nhất quyết phải chống cự, Bee nghĩ tiếp.
Thấy Bee im lặng hơi lâu, S ngưng nói, quay sang nhìn Bee.
“Urgh.” Bee cũng chẳng biết trả lời thế nào, đành lấp liếm. “I know right. Nhưng mà hôm nay rất vui, chúng ta cần phải hang out như thế này nhiều hơn.”
“Nhất định rồi. Và rượu thì quá ngon.” Nói xong S lại với tay lấy chai rượu rót ra ly một ngụm thật to, rồi cầm ly dốc tuột vào họng.
Tôi tiêu rồi, Bee nghĩ thầm. Không, nhất quyết phải chống cự, Bee nghĩ tiếp.
Thấy Bee im lặng hơi lâu, S ngưng nói, quay sang nhìn Bee.
“Con báo tuyết xéo xắc, sao im lặng vậy?” Mặt S lúc này đã hơi ửng hồng, hai con mắt đỏ quạch, mắt cũng không mở lớn được nữa, chỉ có thể nheo nheo mắt nhìn Bee. Nhìn thoáng qua chỉ thấy một vẻ say sưa mệt mỏi, nhưng nhìn kĩ hơn một giây, chẳng hiểu sao Bee lại thấy mặt S có cái vẻ ám muội đầy mê hoặc. Không cưỡng lại được, Bee cũng trợn ngược mắt lên nhìn lại S.
Thế mà chẳng hiểu từ lúc nào, và như thế nào, mà Bee đã cảm thấy bàn tay của S sau gáy mình. Và Bee chưa kịp định thần lại, thì bằng một cái kéo tay nhẹ nhàng nhưng nhuần nhuyễn, mặt Bee đã áp sát mặt S, và y hệt lần gặp mặt đầu tiên, chẳng hiểu từ lúc nào, môi Bee đã chạm vào tới môi S.
“Chống... ư... ư... ư…” Não của Bee đã đầu hàng. Thật ra thì không có một miếng lý trí nào của Bee đủ sức chống cự lại sức quyến rũ của đôi môi kia. “Xong phim!” là suy nghĩ tỉnh táo cuối cùng của Bee trước khi chìm vào một bể kích thích của những ngôn ngữ cơ thể.
Những cái chạm tay.
Những cái chạm của đôi bàn tay người con trai trên cơ thể người con gái.
Hai bàn tay nắm lấy nhau, kéo nhau, kéo theo đôi chân bước vội vào phòng ngủ.
Cái hôn không rời.
Hai cánh tay mạnh mẽ của người con trai ôm ghì lấy cơ thể đang run lên của người con gái.
Chiếc áo khoác lụa chậm rãi tuột xuống khỏi bờ vai.
Phần còn lại của câu chuyện... Thôi xong, Bee đã kịp đưa chân đẩy cánh cửa phòng ngủ đóng lại mất rồi.
✲ ✲ ✲
Có cái cảm giác gì là lạ, nhồn nhột ở cổ khiến Bee chập chờn thức giấc. Nhưng vừa he hé mở mắt là Bee đã phải nhắm tịt mắt lại vì một tia nắng chói chang lọt qua khe cửa vô tình chiếu thẳng vào mặt cô. Cựa quậy thân mình định quay mặt lại phía bên kia để không bị chói, Bee mới phát hiện ra có cái gì đó rất không đúng – có cái vật gì đó đang chèn ngay sau lưng cô khiến cô không động đậy được! Cái gì mà vướng vậy trời? Từ từ, nó còn nóng hổi nữa. Và bề mặt... uhm, hình như, là da người.
Da người? NGƯỜI?
Tâm trí Bee vụt tỉnh táo. Đoạn phim ngắn ngủi của đêm qua trước khi tâm trí của Bee tắt cái bụp chợt quay trở lại.
Và đến khi Bee đã nhớ lại toàn bộ câu chuyện của đêm hôm qua, cũng như đã nhận ra cái cục thịt người nóng hôi hổi sau lưng mình là ai, thì dù toàn thân cô đang rất ấm áp bởi những tiếp xúc trực tiếp với cái cục thịt người nóng bỏng đó, nhưng trái tim cô lại trở nên lạnh ngắt.
Không có thằng đàn ông nào sẽ có ý định nghiêm túc với một người con gái chịu lên giường với hắn ngay từ cuộc hẹn đầu tiên.
Đó đã là quy luật. Hay gọi là nguyên tắc nhỉ. Uhm, một thứ luật bất thành văn? Kinh nghiệm truyền miệng?
Ôi thôi, nó là cái quái gì cũng được. Chỉ biết là chuyện của Bee và S thế là tiêu rồi. Mà Bee khá là thích S đấy chứ.
Tiếc nhỉ.
Nghĩ đến đây, Bee uể oải vươn người ngồi dậy, chán nản đến mức chẳng thèm tỏ ra dịu dàng hay quan tâm cái cục thịt người nóng nực kia nữa, thản nhiên quẳng cánh tay của hắn qua một bên. Bee với tay lấy điện thoại ở đầu giường, nhìn đồng hồ.
“Thôi chết rồi S ơiiii,” Bee hơi hốt hoảng quay qua lay người chàng trai. “Chín giờ hơn rồi kìa! Dậy đi! Chẳng phải S có họp lúc chín giờ sao?”
S lúc này mới uể oải hé mắt ra. “Thế à? Urghhhhh.” Hắn vươn tay với lấy điện thoại. “Shit!” Hắn buột miệng chửi thề khi vừa nhìn thấy màn hình. Bee lén liếc mắt nhìn sang. Chín cuộc gọi nhỡ và không đếm được số tin nhắn.
S chống tay đẩy người ngồi dậy, dáng vẻ mệt mỏi dựa vào thành giường rồi bắt đầu gọi điện thoại. Bee thấy thế cũng không nhịn được cười nghĩ thầm, “Ai bảo đêm qua cũng hết mình lắm cơ. Đáng đời!”
Bee cố tình cắm cúi vào cái điện thoại của mình, tỏ vẻ không muốn nghe S nói chuyện trên điện thoại, nhưng thật ra tai vẫn dỏng lên nghe. Mấy phút sau bỗng thấy S vòng tay qua eo của Bee và kéo cô vào lòng hắn. Bee giật mình chút nhẹ.
“Không đi họp đi?” Bee hỏi bằng cái giọng ra vẻ ngạc nhiên.
“Không, gọi phân công hết cho mấy đứa nhân viên rồi. Họp thì lùi xuống lát nữa.”
“Ôi trời ơi, anh chàng S chăm chỉ và nghiêm khắc cực kì trong công việc thường ngày đâu rồi? Sao hôm nay lại lười biếng thế này?” Bee hơi lên giọng kiểu châm biếm, nhưng vẫn nhớ kèm theo một nụ cười nhẹ để đối phương không hiểu lầm ý đùa giỡn.
“Cho lười một hôm được không?” S cũng đáp lại bằng một nụ cười. NỤ CƯỜI. (Urgh, Bee cực ghét cái cách bản thân mình bị yếu đuối đột xuất trước bất cứ hành động thành khẩn nào xuất phát từ cái miệng của đối phương. Thật là đáng ghét quá mà!) Nói rồi S hôn lên trán Bee, (HÔN!) và dứt khoát kéo Bee dựa hẳn vào lồng ngực của hắn, trước khi rút một điếu thuốc và châm lửa.
Và hắn chia sẻ điếu thuốc đầu tiên của buổi sáng đó với Bee.
Thế này là thế nào? THẾ NÀY LÀ THẾ NÀO? Bee nghe thấy tiếng nói trong đầu mình gào thét. Sao lại sai be sai bét sai toét cả thế này? Theo đúng kịch bản, thì ngay khi Bee lay hắn dậy, hắn phải bắt ngay lấy cái lí do công việc tuyệt vời đó để bật dậy, mặc vội quần áo vào và bắn ra khỏi nhà của Bee nhanh nhất có thể chứ? Tất nhiên, nếu hắn đủ dịu dàng, trước khi bỏ đi hắn vẫn sẽ cố quay lại hôn nhẹ lên trán Bee kèm theo câu nói, “Anh nhắn em sau nhé”, mặc dù tất nhiên là cả hắn và cô đều không thực sự quan tâm đến việc hắn sẽ có nhắn hay không. Có ai ngần này tuổi đầu mà còn không thuộc làu kịch bản của một cuộc tình một đêm cơ chứ?
Thế thì vì sao, tại sao, đến giờ này, hắn vẫn còn ở đây, và lại còn tiếp tục ôm ấp cô, hút chung một điếu thuốc với cô? Tại sao hắn lại muốn ở lại và trải qua một buổi sáng uể oải và nhếch nhác như một cặp đôi thật sự?
TẠI SAO?
“Báo tuyết?” S chợt lên tiếng.
“Uh?”
“Bớt nghĩ một chút được không?”
“Sao biết đang nghĩ?”
“Lúc nào em im lặng là em đang nghĩ mà.”
Em? EM? Tôi thành EM của cậu từ khi nào vậy? Ah, thì ra cậu nghĩ rằng chỉ cần cậu đè được con nhà người ta ra thì người ta tự động trở thành EM của cậu sao? Trời ơi sao tự nhiên cái gì cũng sai bét cả thế này? Tất nhiên, Bee cũng giữ cái mớ suy nghĩ đó lại trong đầu. Và im lặng, không phủ nhận cũng không khẳng định.
S dụi điếu thuốc vào gạt tàn và hơi nhướn người lên. “Thôi anh đi tắm nhé.”
“Uhm.” Bee biết ý dựng người thẳng dậy không dựa vào người S nữa.
Nhìn theo tấm lưng trần rộng rãi của S đủng đỉnh bước vào nhà tắm, Bee thầm hiểu rằng thế này là không ổn rồi. Thời gian tới của cô chắc chắn là sẽ có rất nhiều sóng gió. Cô có thể cảm thấy rất rõ ràng trái tim của mình đập chậm hẳn lại.
✲ ✲ ✲
Thế nhưng, trong tất cả những vở kịch diễm tình đẫm nước mắt Bee viết sẵn trong đầu cho câu chuyện của Bee và S, đây là vở kịch duy nhất mà dù với trí tưởng tượng phong phú tuyệt vời của một nhà báo từ bảy năm nay, một tác giả trẻ đã có tuyển tập truyện ngắn xuất bản, và giờ hiện là biên tập viên của kênh truyền hình chuyên viết kịch bản cho các show truyền hình thực tế, Bee cũng chưa từng bao giờ nghĩ tới.
Đã ba tuần. BA TUẦN. Đã ba tuần, S không liên lạc với Bee. Đúng từ buổi sáng hôm đó, sau khi S tắm rửa xong xuôi, hút thêm một điếu thuốc, từ tốn mặc quần áo chỉnh tề, hôn tạm biệt Bee đầy dịu dàng, không hề kèm theo lời nói “Anh sẽ nhắn em sau nhé” như những kịch bản đã được viết sẵn, lúc bước ra cửa còn ngoái lại nhìn Bee một cái đầy trìu mến, hắn biến mất. Hoàn toàn. Không một tin nhắn, cuộc gọi càng không, một tin nhắn trên Facebook cũng không. Không gì cả.
Hắn chết chưa? Tất nhiên là chưa. Và chắc chắn là chưa! Facebook của hắn vẫn update đều đặn hàng ngày. Hôm nay đi tiếp khách say quá trời ơi, hôm sau đi ăn dimsum ngon quá, ôi hôm nay bị dị ứng gì mà da mẩn đỏ hết cả lên, mới cắt tóc mà tóc mới làm mình trông già quá, vân vân và vân vân. Ngày nào Bee chả update đều đặn bất cứ một điều gì xảy ra với cuộc đời của hắn mà được hắn thông báo lên mạng. Thế nhưng hắn thì tuyệt đối nửa chữ cũng không thấy nói với Bee.
“Cái chuyện quái gở gì đang xảy ra vậy?” là câu hỏi Bee tự hỏi bản thân hàng ngày từ hơn một tuần nay. Ngồi giữa văn phòng, kéo newsfeed của Facebook và vô tình đọc được một status mới của vừa mới cập nhật cách đây vài phút, Bee không nhịn nổi nữa, buột miệng buông ra một câu chửi thề thành tiếng.
“Bee làm sao vậy?” Tú bất ngờ quay ra hỏi.
Bee, vốn đã đang giận dữ từ nhiều ngày, giờ chỉ chực chờ bùng nổ như một ngọn núi lửa, trừng mắt quay sang nhìn Tú định nạt nộ nó, chợt bắt gặp khuôn mặt hiền lành và ánh mắt đầy vẻ chân thành của nó, tiếng nạt ra đến họng rồi lại khựng lại.
Bee chợt nhận ra khi nhìn thẳng vào mặt người khác với vẻ quan tâm, đôi mắt tròn xoe lúc nào cũng như đang cười của Tú lại có thể dịu dàng đến thế. Cái cách mà Tú nhìn Bee ngay lúc này này, không những đã chặn đứng cơn thịnh nộ của Bee, mà thậm chí còn khiến cô dịu lại vài phần. Rồi lại nhận ra mình hình như đang cư xử hơi kì cục, cứ trợn trừng mắt nhìn Tú thế này, Bee thu lại ánh mắt và quay trở lại màn hình máy tính.
Sau bữa trưa, Bee trốn ra ngoài hành lang để hút thuốc. Thật buồn cười, giữa một văn phòng vài chục con người và không hề thiếu đàn ông này, Bee lại là người duy nhất hút thuốc, thành ra cái góc hành lang có cái gạt tàn đứng này trở thành sở hữu riêng của Bee. Rất hợp ý cô. Bee thích ở một mình khi hút thuốc, nó giúp cô suy nghĩ tốt hơn.
Trời hôm nay nóng quá. Cái nắng của Sài Gòn thì quá đỗi chói chang. Cái thứ nắng nóng này quả thật không hề có một tí tị tèo teo giá trị vỗ về nào đối với cái thứ tâm trạng rối bời của Bee. Vốn đã đang kẹt với một cái kịch bản khó nhằn, cả tuần nay chưa xong, những suy nghĩ lộn xộn về S chỉ càng làm cho cái đầu của Bee thêm rối. Cô cần thêm thuốc lá. Bee châm lửa điếu thuốc thứ ba.
Đúng lúc đang thả hồn lơ lửng theo làn khói thuốc, mong mỏi tìm kiếm một tia cảm hứng mỏng manh hòng nghĩ ra được cái gì hay ho, thì Bee nghe thấy tiếng kẹt cửa. Ai mà lại mò ra đây làm gì cơ chứ?
“Bee ơi?” Tiếng của Tú.
Bee ngạc nhiên quay lại, không trả lời, nhưng không tỏ thái độ phản đối việc Tú tiếp tục nói.
“Bee, em bảo này.” Tú đứng lại trong bóng râm ngay ngưỡng cửa, vẫn giữ cho mình cái vẻ mặt đầy chân thành lúc ban sáng. Không hiểu sao, kể từ khi phát hiện ra cái vẻ mặt này của Tú lúc sáng nay, thì cứ nhìn thấy cái vẻ mặt này là Bee lại thấy những cơn sóng trong lòng mình dịu lại một chút. Cái cảm giác dễ chịu bất ngờ và bất thường khiến Bee bật ra thành tiếng. “Ơi?”
Câu trả lời của Bee khiến Tú ngạc nhiên đến trố cả mắt. Bee hiểu thái độ của nó, cô vốn là tảng băng đơn độc trong văn phòng mà. Nhưng Tú cũng lấy lại thái độ bình thản rất nhanh.
“Chị biết không? Có nhiều lúc em và cả các bạn khác nữa, bọn em muốn quan tâm chị một chút. Chẳng có gì đâu, cũng không phải là hy vọng bước vào cuộc đời chị mà quậy phá trong đó. Nhưng dù sao thì chúng ta cũng là đồng nghiệp từ hơn một năm nay, mỗi ngày đều gặp nhau cả tám đến mười tiếng, còn nhiều hơn cả thời gian dành cho gia đình, thậm chí, có lẽ hơn bất cứ ai khác trong cuộc đời. Chẳng phải là như thế cũng nên quan tâm nhau hơn một chút sao?” Tú nói liền một mạch, mắt vẫn nhìn Bee thẳng thắn và, đương nhiên, dịu dàng.
Bee tự nhiên vì cái ánh nhìn dịu dàng của Tú mà không biết nên phản ứng thế nào với những lời cậu bé vừa nói. Tâm trạng vốn đã đang rối bời, những lời nói vừa rồi của Tú, thường ngày chắc chắn sẽ bị Bee bỏ ra ngoài tai, hôm nay lại tìm được kẽ hở mà chui vào trong suy nghĩ của Bee, khiến cô có một chút bối rối.
Thấy Bee không tỏ thái độ phản đối, Tú lại nói tiếp một hơi. “Chị biết không, có nhiều lúc bọn em muốn quan tâm tới chị, nhưng chị giống như một cánh cửa đóng kín. Bước tới rồi, gõ cửa một hồi, không ai mở ra, lại đành phải quay lưng bỏ đi. Em hy vọng chị không đóng mình kín bưng như thế với tất cả mọi người đấy chứ?”
Bee vẫn tiếp tục im lặng. Nhưng cô cảm thấy rất rõ sự thay đổi về thái độ của bản thân. Cô không tự nhìn thấy, nhưng biết là mình đang nhìn Tú với một ánh mắt dịu dàng khác thường, khác hẳn thái độ tảng băng thường ngày của cô. Đó cũng là một trong những cách nói chuyện của Bee với người khác.
Và cậu bé dường như đủ thông minh và tinh tế để bắt được cái ánh mắt đó. Tú chợt nhoẻn miệng cười, nụ cười mà hôm nay lại trông rất đáng yêu trong mắt Bee. “Vậy thi thoảng mở ra chút nhé. Nhớ đấy!” Nói rồi, cũng mặc kệ Bee thế nào, Tú quay lưng bỏ vào trong, để lại Bee vẫn đứng lại một mình hoàn toàn im lặng.
Có một điều Tú không biết, những điều cậu vừa nói với Bee, nghe thì đơn giản, nhưng giờ đang đánh ong ong như tiếng chuông chùa trong đầu Bee. “Đóng cửa, mở cửa.” “Đóng cửa, mở cửa?” Bee nhẩm đi nhẩm lại mấy chữ đó trong đầu. Phải rồi, tại sao chứ? Tại sao lại cứ phải lạnh lùng, tại sao lại cứ phải cứng nhắc như vậy? Bee cũng thích S cơ mà, đêm hôm đó Bee cũng rất vui vẻ cơ mà. Tại sao lại cứ phải chờ S nhắn tin. Ai nhắn chả được. Thích thì mở mồm ra nói một câu được không? Thời buổi nào rồi mà cứ chờ người ta cứ phải chạy đến phá cửa mới được vậy?
Nghĩ đến đây, Bee bèn rút điện thoại ra, cắn môi nghĩ, cuối cùng nhắn cho S một câu cụt lủn. “S, anh còn sống không đó?”
Năm phút.
Mười phút.
Ba mươi phút sau, tin nhắn vẫn chưa được đọc, nói gì đến chuyện S nhắn lại.
Khốn kiếp. Buổi chiều hôm đó của Bee thế là đi tong trong một cơn giận dữ mới.
✲ ✲ ✲
Sáu rưỡi tối. Bee thở phào nhấc hai cánh tay đã mỏi rã rời ra khỏi bàn phím. Kì diệu thay, giữa cơn giận dữ của buổi chiều, Bee chợt có ý tưởng cho toàn bộ cái kịch bản cô mắc kẹt cả tuần nay. Thế là xong! Bee làm động tác phủi phủi hai tay như vừa hoàn thành một cuộc bê vác rất nặng nhọc.
“Báo tuyết ơi.” Facebook chat của Bee có tiếng báo tin nhắn mới. Bee mở ra. Là S. Bee chợt nín thở.
“Báo ơi, sorry
Anh họp suốt cả buổi chiều
Thấy có tin nhắn của em mà không có lúc nào rảnh tay ra để trả lời nữa.”
Bee tìm thấy mình len lén thở phào.
“Oh, ra là anh còn sống.”
“Con báo, bớt xéo xắc được không?
Ừ, mấy tuần vừa rồi anh bận khủng khiếp
Chưa từng bao giờ bận như vậy luôn.”
Xin lỗi, anh đi uống bao nhiêu rượu, ăn bao nhiêu dimsum, chơi bao nhiêu chỗ, chẳng phải chỉ mình tôi mà cả cái Facebook của anh biết. Nhưng Bee nuốt ngược những suy nghĩ đó vào trong.
“Oh, vậy thì phải mừng anh còn sống.”
“Con báo tuyết miền Bắc thật là đanh đá quá mà.
Anh bảo
Anh lại phải chạy rồi
Lúc nào đi ăn tối nhé.”
Rồi Bee chưa kịp trả lời thì đã thấy S đăng xuất ra khỏi Facebook.
Yeah, sao cũng được.
Bee tự cảm thấy mình phức tạp. Một phần, cô cảm thấy giận dữ vì sự nhạt nhẽo thấy rõ trong câu chuyện của S. Hắn thậm chí còn không thèm nghĩ ra một cái lí do tử tế hơn cho việc không liên lạc với cô trong suốt ba tuần qua. Lí do công việc là cái thứ lí do ngu ngốc và rẻ rúng nhất một thằng đàn ông có thể sử dụng đối với một người con gái. Không có ai trên đời này là quá bận cả! Xin lỗi chứ anh không phải đang giải cứu thế giới!
Nhưng một phần, cô lại cảm thấy nhẹ nhõm, vì cuối cùng, S đã lại nói chuyện. Cái cục đá cô đeo từ ba tuần nay đã tan ra thành bọt biển. Vậy là S vẫn nói chuyện. Cái ba tuần vừa rồi có là gì đi chăng nữa, thì S đã nói chuyện trở lại.
Nghĩ đến đây, Bee không nhịn được, lén mỉm cười một cái.
“Bee.” Bee giật mình bừng tỉnh khỏi những suy nghĩ riêng tư vì tiếng gọi giật của Tú.
“Bee chuẩn bị về chưa? Có hẹn ăn tối chưa?”
Bee im lặng nghĩ ngợi. Nên? Không nên? Cuối cùng cô quyết định là nên. Bee lắc đầu.
“Bee đi ăn tối với bọn em không?”
“Ăn gì?” Hai tiếng đơn giản vừa thoát ra khỏi miệng Bee mà có cảm tưởng như là tiếng sấm giữa văn phòng. Tất thảy các bạn trẻ đều ngẩng lên hoặc quay đầu lại nhìn Bee với đôi mắt trợn tròn như nhìn sinh vật lạ. Bee còn cảm thấy như toàn bộ không khí trong văn phòng như ngưng đọng và tất cả mọi người đều nín thở.
Tú mỉm cười toe toét. “Chị thích ăn gì? Hôm nay chiều chị.”
“Cơm tấm bãi rác quận 4 nhé? Chị nghiện cơm tấm ở đó.”
“Oh, chị cũng biết chỗ đó cơ hả? Ghê thật! Okay. Đi liền nha?” Tú vừa nói, vừa đứng lên dọn dẹp đồ đạc.
Bee cảm thấy như cả văn phòng vừa thở hắt ra, mà vẫn im phăng phắc, như thể đang chứng kiến một nghi lễ kì lạ nhất trần đời vậy.
Bee tự nhiên thấy vui vui.
✲ ✲ ✲
“Con lạy mẹ Châu! Con xin mẹ!”
Bee vừa bước vào văn phòng là đã nghe thấy tiếng thằng Tú. “Vụ gì đấy?”
Tú quay ra nhìn Bee, mặt làm ra vẻ thiểu não. “Chị ơi, chị khuyên con Chêu giúp em một câu với. Nó nhất định đòi em đưa nó đi may một bộ đồ màu đỏ để mặc Noel. Con này điên rồi!”
Bee phì cười. “Ơ, kệ nó chứ, nó muốn mặc gì là việc của nó, sao mày phải can thiệp!”
Tiếng con Châu the thé chen ngang. “Đúng rồi. Thấy chưa, thấy Bee nói chưa. Kệ tao! Xã hội tự do, mày bớt quá đáng nha!”
“Ơ cái chị này. Chị nhìn nó xem. Nó như cái xe lu như thế này mà mặc nguyên một cây đỏ trông sẽ ra cái giống gì? Trời ơi là trời cả năm mày phá hoại đôi mắt của bọn tao với cái thứ thời trang Cái Bang của mày còn chưa đủ hả?”
Con Châu còn đang định gân cổ lên cãi thì có tiếng con Bưởi từ ngoài cửa. “Ôi xời có gì đâu. Bự như con Chêu mà muốn mặc cả cây đỏ chứ gì? Chêu Chêu ơi tao bảo, mày mắc công đi may đồ làm gì, ra ngoài kia mua cái bộ đồ ông già Noel bán sẵn ý, chuẩn size mày luôn mà tha hồ đỏ nhé!”
Con Bưởi chưa nói xong thì thằng Tú đã lăn ra đất cười như phải gió. Bee không nhịn được cũng bật cười thành tiếng. Con Châu là nạn nhân mà cuối cùng không nhịn được cũng phải cười ha hả.
Cười dứt cơn, thằng Tú quay qua nói với con Châu. “Chêu ơi, tao thay mặt toàn thể giới bê-đê Sài thành tuyên bố, nếu Chêu Chêu mặc cả cây đỏ đi chơi Noel, bê-đê không chơi với Chêu nữa đâu! Tao cũng không chơi với Chêu nữa. Tùy Chêu đấy!”
Con Châu nghe thấy thế lập tức lao ra bám vào tay thằng Tú. “Không, Tú phải chơi với Chêu cơ!”
“Thế Chêu có nghe lời Tú không nào?” Thằng Tú làm mặt nghiêm nghị.
“Chêu nghe. Tú không được nghỉ chơi với Chêu nghe chưa?” Con Chêu vừa nói dài giọng, vừa lay lay tay thằng Tú ra vẻ oan ức lắm.
“Hai con đũy điên xin hãy bớt diễn cải lương!” Con Bưởi nhăn nhó. “Bớt làm tao mắc ói được không?”
Bee cũng bật cười thầm trước màn diễn trò của hai đứa nhỏ.
Tất cả đều là nhờ công của Tú. Sau một bữa ăn tối với nó, hai chị em đúng là đã thoải mái nói chuyện với nhau hơn hẳn, rồi từ đó giờ là nó ra sức lôi kéo Bee vào những câu chuyện của cả lũ trong văn phòng. Lúc đầu Bee còn ngượng nghịu, mà mọi người cũng ngượng nghịu. Nhưng dù gì cũng là một lũ biên tập với nhau, gì chứ nghĩ ra mấy trò chơi chữ chọc nhau, chửi nhau, nói xéo nhau, đứa nào chả khoái. Được mấy hôm thì Bee có khi còn lắm mồm hơn cả lũ chúng nó. Đời sống văn phòng của Bee từ đó cũng đã được cải thiện đáng kể, không còn cảnh lầm lũi đến đi một mình, lạnh lùng như một tảng băng nữa.
Thật ra, mọi người trong văn phòng thì nghĩ vậy, nhưng chỉ có mình Bee biết, không phải chỉ có một mình công lao của Tú trong sự thay đổi của Bee đâu. Sau bữa chat với S, S đã giữ đúng hẹn, và hai người đã đi ăn tối với nhau thêm hai lần nữa. Nhưng cả hai lần này, Bee đều chủ động đảm bảo không có phần tiếp theo như lần trước, mà chỉ chấm dứt sau phần ăn tối mà thôi. S cũng hoàn toàn ngoan ngoãn phục tùng trước sắp xếp của Bee, và không ai trong số hai bọn họ một lần nhắc tới câu chuyện đêm hôm trước nữa. Đến mức có cảm giác như nó chưa từng xảy ra. Khiến cho Bee rất vui. Lấp lánh đâu đó trong cô là một hy vọng, giữa cô và S vẫn sẽ có một cơ hội.
“Tú!” Bee vừa viết xong một cái kịch bản, quay qua gọi Tú đúng lúc nó đang ngáp dở.
“Ơ... ơiii?” Tú vừa ngáp vừa trả lời Bee.
“Chị cần em giúp.”
“Gì? Nói.”
“Chị muốn đi mua quà Giáng Sinh. Đi với chị.” Bee nói thì thầm như sợ ai nghe thấy.
“Hả??? Chị kêu chị ghét Giáng Sinh cơ mà?” Bee phải giơ tay làm dấu nói nhỏ thôi.
“Chứ em nghĩ trên đời này có người nào lại ghét Giáng Sinh thật hả?” Bee vẫn thì thầm.
“Há há há.” Thằng Tú cười ầm cả văn phòng lên. “Hóa ra là mẹ giả vờ làm cool girl, thật ra cũng là nguyên một con bánh bèo!”
“Mày tin tao tát cho mày mặt lật từ đằng trước ra đằng sau ngay bây giờ không?”
“Bớt dữ. Làm được hãy nói nha mẹ.”
A thằng này bây giờ nhờn ghê. Nhưng thôi đi nhờ vả người ta nên Bee đành xuống nước. “Đi, đang sale.”
“Ờ ha.” Thằng Tú vừa nghe đến chữ sale là mắt sáng như đèn ôtô. “Liền luôn đi.”
Mười lăm phút sau hai chị em đã đang tung tăng ở Parkson. Thằng Tú rất dịu dàng khoác lấy tay Bee. Được cái nó trông cũng cao to, nếu không nhí nhảnh như lúc đùa nghịch ở văn phòng thì coi cũng manly ra phết, thành ra trông hai chị em cũng ra dáng một đôi trai gái dắt nhau đi mua sắm. Giá mà người đang khoác tay Bee là S nhỉ, Bee trộm nghĩ.
“Chị muốn mua gì, mua quà cho ai? Rủ em đi chắc là vì muốn chọn quà cho giai hả?” Thằng Tú chợt lên tiếng, cắt ngang dòng suy nghĩ phản phúc Bee vừa chợt nảy ra trong đầu.
“Giai gì? Giai nào! Tao mà có giai đã may!” Bee lấp liếm.
“Thôi đi Bee. Vải thưa đừng che mắt thánh Tú chứ! Đừng bảo tôi là một tảng băng to đùng như chị mà tự nhiên dạo này lại mềm nhũn ra thành nguyên một con bánh bèo mà không có tác động của giai nào! Bớt điêu ngoa!”
Bee trợn tròn mắt nhìn thằng Tú. Ô hay cái thằng này lúc nào cũng tưng tửng như cái thằng ngốc mà hóa ra...
Tú bật cười. “Thôi, được rồi. Biết rồi. Khỏi trình bày. Nào, thế giai của chị như thế nào nào để tôi chọn cho.”
Bee bị Tú bắt thóp, tự nhiên lúng túng ngượng nghịu như một em bé teen girl, nhìn nó cười bẽn lẽn.
“Để xem nào.” Thằng Tú lại tự biên tự diễn. “Giai mà lọt vào được mắt của loại bà chằn như chị thì chắc cũng không tầm thường. Mua cho hắn chai nước hoa Bang! của Marc Jacobs nhé.”
“Tại sao?” Bee tuy cũng có biết chút ít về nước hoa nam nhưng vẫn muốn nghe ý kiến của một thằng con trai.
“Thật ra,” Tú cười tủm tỉm. “Nếu em có người yêu, em cũng sẽ mua cho nó mùi đó. Em sẽ thích người yêu em có mùi như thế. Em thích cái mùi tiêu cay cay, nồng nồng của Bang!, vừa mạnh mẽ, vừa rất sexy, mà lại có chút gì đó bí ẩn.”
Oh, nghe hợp lí đó! Bee nghĩ thầm. Thế là nhờ sự giúp đỡ của Tú, Bee đã chọn được một món quà rất ưng ý trong vòng có ba nốt nhạc. “Gì nữa nào?” Tú hỏi trong lúc Bee vẫn còn đang hít hà miếng giấy thử mùi nước hoa thơm mùi Bang!.
“Chị muốn mua quà cho mọi người trong văn phòng nữa.”
“Oh.”
“Sao?”
Tú nhìn Bee cười. “Chị đáng yêu quá chứ sao.”
“Ủa chứ tao đáng ghét hồi nào?”
“Hồi nào tự bà biết! Nào thế muốn mua gì?” Tú ngay lập tức lại quay trở về với cái vẻ ngúng nguẩy thường trực.
Bee bật cười. Tự nhiên cô nghĩ, sao bao nhiêu năm nay mình lại có thể sống thiếu một người bạn đáng yêu như thế này được nhỉ? Bê-đê muôn năm!
“Chị muốn mua cái gì mà vừa xinh xắn, đáng yêu, thể hiện là chị quan tâm đến mọi người, nhưng lại phải rẻ thôi! Tao hết tiền rồi!”
“Sao mẹ mua nước hoa cho giai thì thấy mẹ không thèm nhìn cả giá luôn cơ mà! Đồ dại giai! Đồ mất nết!”
“Chứ tao không dại giai không lẽ tao dại mày?”
“Ơ, xin lỗi. Tôi thách chị tìm được thằng giai nào đáng yêu hơn tôi nhé!”
“Thôi được rồi. Nhanh lên còn về làm.”
“Ừ. Thế hay mua son dưỡng môi đi. Mỗi người một thỏi. Mỗi đứa một màu. Xinh, hữu dụng mà lại rẻ.”
“Oh. Hay! Thế mà chị không nghĩ ra nhỉ!”
“Bà mà nghĩ ra được thì loại tôi sống là thừa đấy!” Thằng Tú đang ngúng nguẩy lườm nguýt Bee, chợt đổi giọng nhanh cực. “Mà thế Bee tặng Tú cái gì đấy? Đừng bảo là giống mọi người đấy nhé!”
“À, riêng Tú thì Bee đã thửa riêng rồi nhé.” Bee cười thành thật, mặc dù trong đầu nhảy số điên đảo. “Ừ nhỉ, thôi chết rồi, tặng Tú cái gì bây giờ???”
“Thế được rồi.” Tú tin ngay lời Bee, vui vẻ kéo tay cô vào của hiệu The Body Shop chọn son dưỡng môi.
Trong lúc hai chị em đang đứng thanh toán tiền cho cả lô xích xông quà vừa mua, Tú khều khều tay Bee. Bee quay ra thì thấy Tú đã quay trở lại cái dáng vẻ và khuôn mặt dịu dàng mà cô rất ưa thích. “Bee, em bảo này.”
“Ơi?”
“Làm gì thì làm, để dành cho em ít tiền nhé.”
“Có vụ gì?”
“À, bọn em đang rủ nhau đi kêu gọi mọi người quyên góp để làm từ thiện. Bọn em định đêm Noel năm nay sẽ đi mua quà tặng cho những người già lang thang cơ nhỡ ở Sài Gòn đấy.”
“Ôi, thế thì chị tham gia liền. Như thế nào bảo chị với nhé. Chị đi với.”
“Ok Bee.” Tú nhoẻn miệng cười. Vẫn là nụ cười dịu dàng và ngọt ngào thường ngày của Tú, nhưng hôm nay Bee mới để ý, trong ánh mắt của Tú lúc cười lại dường như ẩn chứa một vẻ xót xa được giấu rất kĩ. Khiến Bee tò mò.
✲ ✲ ✲
Nếu mưa rơi vào đêm Giáng Sinh 191 Tối Hai mươi ba tháng Mười hai, văn phòng nơi Bee làm việc rộn ràng bất thường. Tám giờ tối mà cả văn phòng có mặt đông đủ. Tú quyết định là chuyến đi ra ngoài làm từ thiện này nên đi vào tối Hai mươi ba, vì tối Hai mươi tư sẽ đông người đi chơi lắm, chỉ sợ tắc đường khắp nơi, muốn giúp người cũng không nổi.
Lúc này thì cả lũ đang tất bật sắp xếp quà bánh vào từng túi riêng. Bee chậm tay lại, nhìn quanh, thấy ai cũng đang rất vui vẻ nhưng lại đều mang một vẻ mặt nghiêm túc khác thường, thậm chí vắng hẳn tiếng đùa giỡn vốn đã là đặc tính của cái văn phòng này. Cô tự nhiên thấy dâng lên trong lòng một nỗi xúc động. Sinh ra và lớn lên ở Hà Nội bao năm nay, Bee chưa từng được tham gia vào một hoạt động cộng đồng nào giống như thế này. Ngày xưa thấy bà nội mình cũng hay đi làm từ thiện cùng với các cô các bác trong phường, chẳng hiểu sao Bee luôn có ấn tượng là mấy công việc thiện nguyện này là đặc quyền của các bà các cô nội trợ rảnh rang. Chẳng ngờ, vào đến Sài Gòn, Bee mới biết, đi làm từ thiện là một việc làm rất thường xuyên của không ít các bạn trẻ nơi đây, kể cả những người không rảnh rỗi chút nào. Thì như cái văn phòng Bee hôm nay đây này, cả lũ làm việc đến gần bảy giờ tối chưa đứng lên, nháo nhào gọi được mấy tô hủ tiếu về văn phòng để ăn tối, rồi giờ lại tất bật chuẩn bị cho cả một đêm ra ngoài giúp người mà chưa thấy ai phàn nàn một câu. Có đứa còn rủ cả bạn trai, bạn gái qua đi cùng. Khung cảnh quả thật là vô cùng ấm áp và đẹp đẽ.
“Mọi người xong hết chưa?” Tú vừa buộc dây cho cái túi quà cuối cùng của mình, vừa quay qua hỏi. Trong các trò đùa giỡn hằng ngày, Tú cũng làm đầu trò, mà trong cái công việc nghiêm túc hôm nay, nó cũng lãnh đạo luôn.
Khi đã chuẩn bị xong xuôi, mọi người được chia thành từng nhóm. Mỗi nhóm lại phụ trách những khu vực khác nhau. Chẳng hạn như nhóm đi quận 4 thì phụ trách thêm quận 7 và 8. Nhóm quận 1 thì đi thêm quận 3. Một nhóm khác đi quận 5 và quận 6. Riêng nhóm của Tú và Bee thì đi qua quận Bình Thạnh và Phú Nhuận. Vì theo Tú thì khu vực này nhiều người già neo đơn lang thang ngoài đường phố lắm. Chia nhau một hồi, mỗi nhóm phụ trách hơn ba mươi phần quà, và chịu trách nhiệm phải phát được hết trước mười hai giờ đêm. Đúng mười hai giờ, cả hội sẽ gặp lại nhau trong quận 1 để tổng kết.
Sài Gòn những ngày này cũng thật lạ. Bước vào những tuần cuối cùng của năm, ban ngày thì nắng ngọt lịm chứ không còn gắt gỏng, nhức nhối như đợt tháng Chín, tháng Mười, mà tối nào trời cũng thổi gió lạnh co ro. Người Sài Gòn là thích cái trời này lắm, người lớn cũng như trẻ con, hớn hở mang các thể loại đồ lạnh ra ăn diện xúng xính. Có người còn làm lố, mặc lớp trong lớp ngoài, quấn trên quấn dưới, làm như thể đang ở giữa một cơn gió mùa miền Bắc không bằng. Ôi nhưng đấy là Bee nghĩ thế thôi, chứ ngay lúc này, trong khi đang ngồi sau xe Tú chạy ra đến khu Bình Thạnh là cái khu đường thì rộng mà lại ít cây, Bee mới thấy hóa ra gió Sài Gòn buổi đêm đúng là có thể lạnh thật. Cô phải lấy một cái khăn ra quấn cổ, cũng không quên với tay lên đằng trước khép hai vạt áo lại cho Tú rồi nhân tiện ôm chặt nó luôn cho cả hai đứa đỡ lạnh. Thằng bé ăn mặc rõ phong phanh mà sao chẳng thấy kêu một câu.
Trong buổi tối hôm nay, Bee đã được gặp một cụ ông hàng đêm nằm ngủ ở bến xe buýt, cả gia tài chỉ còn lại chiếc xe đạp ông khóa vào cái ghế bằng sắt ông nằm. Bee cũng gặp một chị trung niên mặc mỗi chiếc áo vải mỏng phong phanh đi nhặt rác suốt đêm để nuôi ba đứa con nhỏ ở nhà. Ở đâu đó gần Bến xe Miền Đông có hai ông bà cụ nằm ngủ ngoài vỉa hè trên một chiếc giường xếp vì đã không còn nhà để ở. Với ai, Tú cũng ân cần trao quà, còn nán lại vài phút để nghe chuyện của mỗi người. Hai người bạn đi cùng khẽ nhắc là nếu với ai cũng nán lại như vậy thì chẳng kịp phát hết quà trước mười hai giờ đêm mất, Tú chỉ cười nói, “Người ta có quý, người ta mới níu lại để kể chuyện đó mà.”
Lúc trao quà cho bà cụ ngồi ăn xin không có cả một đôi dép nhựa để đi trên cầu Bình Triệu, Bee thấy Tú quay lưng đi và đưa tay quệt nhanh qua mặt. Lúc ngồi lại lên xe, Bee hỏi nhỏ, “Tú ơi, khóc nhè à?” nhưng Tú chỉ im lặng.
Đúng như lời Tú nói, khu vực Bình Thạnh quả là có rất nhiều những người già lang thang cần giúp đỡ. Thế nên, mặc dù tốc độ phát quà của cả nhóm khá chậm, nhưng lại gặp được rất nhiều người liên tục, cuối cùng chưa đến mười hai giờ cả nhóm đã quay lại tới quận 1, và là nhóm đầu tiên hoàn thành công việc. Tú dựng xe trước Nhà Hát Thành Phố, châm hai điếu thuốc và đưa cho Bee một điếu.
“Chị biết không?” Tú rít thuốc, im lặng một hồi, rồi bắt chuyện với Bee, mắt nhìn ra phía đằng xa. Bee biết là Tú đang muốn kể chuyện, nên chỉ im lặng lắng nghe.
“Em lớn lên với bà ngoại. Ba mẹ em bỏ nhau từ sớm, mẹ đi nước ngoài, bỏ em lại cho bà ngoại. Mẹ là con út, nên lúc đó ngoại già lắm rồi, nhưng ngoại thương em lắm. Đến giờ em vẫn nhớ từng đường nét cái dáng khắc khổ của ngoại, mỗi ngày lại nấu cơm cho em, tắm cho em. Năm em mười ba tuổi, ngoại đổ bệnh rồi mất. Lúc đó mẹ mới về đón em sang sống với mẹ.” Tú ngừng lại để rít một hơi thuốc.
“Em nhớ có lần bác em sang nói chuyện với ngoại, có trách mẹ em là bất hiếu. Ngoại bảo, con cái là mình đẻ ra, bản thân nó không được lựa chọn việc ra đời, mà cũng phải gánh lấy một kiếp sống. Mình thương nó không hết thì thôi, sao còn trách cứ. Ngoại em không giàu, nhưng từ bé đã đưa em đi theo giúp đỡ những người già khó khăn. Ngoại bảo, những người về già mà còn vất vả, chỉ có thể trách mình bạc phận. Nhưng vì thế họ tội nghiệp, bởi vì họ không còn cơ hội để thay đổi số phận của mình nữa rồi.”
“Chị có tin vào phép màu của đêm Noel không?” Tú đổi hướng câu chuyện.
“Chị đã từng.” Tú đột nhiên hỏi đúng vào nỗi trăn trở của Bee, khiến cô trầm ngâm. “Chị luôn rất thích Noel, vì cảm thấy nó rất là kì diệu. Nhưng vì mãi mãi chẳng tìm thấy cái phép màu đó, nên lại cảm thấy việc mình cứ tin vào nó, thì cứ trẻ con và ngốc nghếch thế nào ấy.”
Tú bật cười giòn tan. “Thế thì chị mới là ngốc thật đấy! Ngày xưa, ngoại dạy em là, phép màu của đêm Noel chính là, nếu như không có phép màu nào xảy ra với mình, thì cũng đừng bao giờ quên rằng, mình hoàn toàn có thể trở thành phép màu của một người khác, và mình cũng chính là người có năng lực khiến cho một phép màu xảy ra.”
Câu nói ấy khiến Bee bần thần hết cả người. Ừ nhỉ... Sao bao nhiêu năm nay mà Bee lại không nghĩ ra điều đó nhỉ! Tại sao lại cứ quá trông chờ vào việc một phép màu của một người khác mang lại cho mình, mà lại không phải là chính mình mang lại cho một người khác? Tại sao lại cứ bị động, cứ ỉ lại, cứ lười biếng, cứ tự ti như vậy?
“Như việc mình làm tối nay thôi, đối với rất nhiều người đã nhận quà, chúng ta rất có thể đã làm một phép màu nho nhỏ đó chứ.” Tú mỉm cười nhìn Bee.
Câu nói khiến Bee muốn bật khóc.
✲ ✲ ✲
Tối Hai mươi tư tháng Mười hai, Bee nhốt mình ở nhà. Giáng Sinh năm nay như thế là đủ rồi. Sau một buổi tối, mà với Bee, có lẽ là có ý nghĩa nhất từ trước đến giờ trong cuộc đời mình, Bee cảm thấy Noel năm nay của mình như vậy là đã đủ ấm áp, đủ ngọt ngào, đủ sâu sắc. Noel năm nay của cô, theo như lời của Tú, thế là cũng có cả phép màu rồi. Đủ hết rồi. Cô không muốn làm thêm bất cứ một việc gì nữa, chỉ e là làm thêm việc gì mà không được như ý, lại đánh mất cái tâm trạng bình an mà Bee đang có. Thế nên, kể cả đi chơi, ra ngoài, Bee cũng không muốn làm nữa.
Tú nhắn tin. “Bee ơi, đi chơi với em và tụi bạn không?”
Bee liếc mắt nhìn gói quà ở trong có chai nước hoa để trên giá sách, trong lòng biết thừa mình còn muốn làm gì, nhưng lại trả lời dứt khoát. “Không. Chị bận rồi.”
Một lúc sau, Tú lại nhắn tin. “Chị thì bận cái gì được cơ chứ?”
Bee chả biết nên trả lời thế nào. “Bận... làm thơ. Kệ tao!”
Tú nhắn lại. “Con điên. Bớt điên giùm. Lát tôi qua đón.”
Bee không nhắn lại. Vậy mà tầm mười một giờ đêm, Tú qua thật. Bee gạ gẫm. “Nhà tao có rượu vang ngon cực, vào đây nhâm nhi với chị một lát rồi đi chơi với bạn đi. Chị không đi đâu.” Tú cũng ừ.
Thế là hai chị em ngồi nhâm nhi rượu vang đỏ trên ban công nhà Bee. Gió mát, rượu cay, có thêm ngọt ngào của cái bánh cupcake vị Red Velvet Bee mua hồi chiều cho đủ truyền thống, Bee lại thấy Noel của mình có thêm phần dịu dàng.
Bee không ngờ là Bee bị Tú cho vào tròng. Uống được hai ly rượu là Bee bắt đầu đổi tính, nói cười luyên thuyên cả, thế là Tú lại gạ gẫm nhẹ thêm một câu, Bee bèn thay đồ đẹp chịu đi club với nó liền.
“TAO BIẾT NGAY MÀ!” Bee hét lên vào tai Tú, phần vì Bee giận quá cũng muốn hét lên thật to cho hả giận, mà phần vì nhạc trong club cũng quá to đi, nói bình thường sẽ chẳng thể nghe thấy.
“LÀM SAO?” Tú cũng hét lại mà có phần ngơ ngác, không hiểu chuyện gì đang xảy ra.
“Kia kìa,” Bee vừa nói, vừa chỉ tay vào một góc. Ở đó có người quen của Bee, là S. Có hai cánh tay đang đu vào cổ S, là của một cô gái Bee không quen biết.
Tú hiểu chuyện rất nhanh. “Anh chàng Bang! của chị đấy à?”
“Ừ.” Bee nói mà lúng búng trong miệng. Tâm trạng không biết đã tuột dốc đi tận đâu.
“Để tôi.” Tú rướn người, định đi về phía S.
“Đừng.” Bee hốt hoảng giật tay Tú lại. Nhưng không kịp nữa rồi. Từ đằng này, Bee thấy Tú chào hỏi S rất thản nhiên và vui vẻ, rồi chỉ tay về phía Bee. Và anh nhìn thấy cô. Gần như ngay lập tức, S thay đổi hoàn toàn thái độ. Từ vẻ mặt bình thản, anh nở một nụ cười rất tươi và tiến về phía Bee.
“Hey.” Anh chào cô.
“Hey. Giáng Sinh vui vẻ.” Bee gượng cười đáp lại, trong đầu vẫn lởn vởn hình ảnh đôi cánh tay lạ lẫm vòng qua cổ anh.
S không đáp lại ngay, mà đưa tay kéo Bee vào lòng mình, rồi mới thì thầm vào tai cô, “Giáng Sinh vui vẻ.”
Bee bủn rủn. Cô quả thật là vô phương chống cự trước sức quyến rũ của S. Cô bắt đầu thả lỏng mình trong vòng tay của S, và đung đưa thân mình nhảy theo điệu nhạc cùng với anh.
Kể từ đó trong suốt buổi đêm, cứ năm phút một lần, S lại quay lại với Bee, chỉ để nhảy nhót, và ôm nhau. Và hôn nhau nữa. Trước mặt toàn bộ bạn bè của anh ở đằng kia, kể cả người con gái lạ mặt. Và trước mặt Tú.
Còn Bee, ôi, Bee đã bay mất từ lâu rồi. Thân xác cô thì vẫn ở đây, nhưng tâm hồn thì đã lên tận chín tầng mây từ bao giờ, ngay khi S đặt lên môi cô nụ hôn đầu tiên của buổi tối. Trời ơi, đây chẳng phải là đêm Noel trong mơ của cô hay sao. Và tất cả những gì S đang làm, chẳng phải là cái thứ phép màu cô vẫn hằng ao ước hay sao!
Ngay lúc đó, Bee đã cảm thấy mình chưa từng bao giờ hạnh phúc đến thế này.
Thấy chưa, đêm Noel chắc chắn là chứa trong mình những điều kì diệu!
S lại buông tay khỏi Bee để trở về với bạn bè. Tú xáp lại gần. “Sao, giờ chị còn muốn chửi mắng tôi vì đã lôi chị đi chơi không?”
Bee mỉm cười bẽn lẽn nhìn Tú, mồm mấp máy, “Cảm ơn.”
Tú nhoẻn miệng cười, ghé vào thơm lên má Bee, thì thầm mấy tiếng, “Chúc Giáng Sinh vui vẻ nhé.”
Bee bỗng giật mình. Lý trí của cô vừa kịp quay trở lại trong khoảnh khắc và đã ngay lập tức thắc mắc. “Ủa, nếu như vậy, thì là S, hay là Tú, mới chính là phép lạ đã xảy ra trong đêm Giáng Sinh này đối với mình nhỉ?”
Nhưng Bee chưa kịp tìm thấy câu trả lời thì S đã quay lại, vòng tay qua ôm cô và đuổi luôn lí trí của cô đi chỗ khác chơi. Anh ghé vào tai cô thì thầm. “Con báo tuyết miền Bắc kia, đã chán chạy hoang trên núi chưa?”
Bee ngạc nhiên nhìn S.
Anh mỉm cười, cái nụ cười ngọt tới muốn sâu răng. “Có thể nào, cho người miền Nam này... thử thuần hóa con báo hoang dã được không?”
Bee nghe có tiếng bom nổ trong đầu mình. Đánh bùm một cái. Thật sao? Thực sự là đêm Noel này có thể tuyệt vời hơn cả thế này nữa được sao? Có thật là S đang tỏ tình với cô không vậy? Bee, một cách thành thực, bị sốc tới mức không nói nên lời nữa. Cô chỉ có thể mở to mắt nhìn S. Anh cũng chỉ im lặng nhìn cô.
Mãi một lúc sau, Bee mới lấy lại được phần nào bình tĩnh, ghé vào tai S nói được một câu, “Để xem anh làm thế nào!”
Phần còn lại của đêm hôm đó đối với Bee là một bản nhạc dài không dứt, một bộ phim mà tất cả mọi hình ảnh của nó đều nhòe nhoẹt hết cả, chỉ còn mỗi hình hài của S là rõ nét mà thôi. Sau khi chia tay S và ra về cùng với Tú, kèm theo lời hẹn là sẽ sớm gặp lại, Bee nhảy múa hát hò tưng bừng ngoài đường phố, mà theo lời kể lại của Tú ngày hôm sau là “Như một con điên”. Kệ chứ, điên thì sao, đâu phải là ngày nào người ta cũng có thể có được đêm Noel ngọt ngào nhất trong cuộc đời đâu!
✲ ✲ ✲
Đêm hôm trước về muộn, nên đến tận gần trưa hôm sau Bee mới thức dậy. Và việc đầu tiên cô làm là cầm điện thoại lên, bởi vì điều đầu tiên cô muốn làm là nhắn tin cho S.
“Merry Christmas!” Bee soạn cái tin nhắn đơn giản và bấm nút gửi đi.
Năm phút sau, cô thấy thông báo hiện ra tin nhắn đã được đọc. Nhưng sau năm phút nữa cô vẫn không nhận được tin nhắn trả lời.
Một ngày sau vẫn không có tin nhắn trả lời.
Một tuần sau vẫn không có tin nhắn trả lời.
Một tháng sau vẫn không có tin nhắn trả lời.
✲ ✲ ✲
“Tại sao? Chị chỉ muốn biết tại sao thôi? Tại sao lại có thể mang tình cảm, và cả một đêm Noel của người ta ra để đùa bỡn như vậy?” Tròn một tháng sau, và Bee đang nức nở với Tú trong lúc hai đứa đứng hút thuốc ngoài hành lang.
“Rất đơn giản, vì hắn muốn đùa bỡn. Mà đã là thích chơi trò chơi, thì cái gì người ta chả có thể mang ra chơi được.”
“Nhưng tại sao? Hắn đã có cơ hội để mang tao ra làm trò cười suốt cả một tháng trước đó. Tại sao lại phải là đêm Noel?”
“Oh khác chứ. Nếu hắn chỉ đơn giản là đùa giỡn tình cảm của chị, thì có lâu cũng chỉ vài tháng là chị quên đi.” Tú dừng lại để rít một hơi thuốc, càng khiến Bee thêm hồi hộp trước lí luận của cậu. “Nhưng nếu hắn làm vậy vào đêm Noel, thì chính là vì muốn ăn cắp mất đêm Noel của chị, trọn đời. Giờ thì kể cả chị có vượt qua hay quên đi tình cảm với hắn, chắc chắn là mỗi năm, vào đúng đêm Noel, chị sẽ lại nhớ lại cái đêm Noel năm đó với hắn. Chị sẽ nhớ nó, mãi mãi.”
“Trời ơiiiiiii. Tại sao lại làm như vậy với tôi?” Bee rên lên, trong giọng có nỗi xót xa thực sự. Cứ tưởng tượng ra cái viễn cảnh, đêm Noel thiêng liêng của mình như vậy là đã bị phá hỏng mãi mãi, Bee lại càng thêm căm phẫn cái trò chơi độc ác của S.
“Thôi quên nó đi.” Tú nói giọng cảm khái, choàng một tay qua vai Bee. “Bây giờ chị có thương em thì chị chuẩn bị tinh thần đi quyên tiền cho đợt từ thiện Tết Âm lịch đi này. Lần này còn phải làm sớm hơn để về nhà nghỉ Tết đó.”
Bee ngước lên nhìn Tú. Dưới ánh nắng, đôi mắt Tú lấp loáng ánh cười đầy ấm áp và dịu dàng. Nó nhắc cô nhớ lại nụ cười móm mém của bà cụ ngồi ăn xin bên cầu, hay của ông già ngủ ở bến xe buýt lúc nhận được món quà từ tay Tú. Nó nhắc cô nhớ lại về cái gọi là phép màu. Tự nhiên Bee nghĩ ra, giờ thì cô đã có thể khẳng định, phép màu mùa Noel năm nay của cô không phải là S, mà chính là Tú. Bee rướn người lên thơm vào má Tú một cái.
“Chị nghĩ rồi em ạ. Giai mú chỉ là nhất thời, bê-đê mới là vĩnh cửu. Cảm ơn em yêu của chị.”
Tú phá lên cười. “Giờ thì đã hiểu rồi hả? Em đã bảo chị rồi mà không tin, bê-đê chính là đấng cứu thế của bánh bèo vô dụng mà.”
Ừ, Bee nghĩ thầm, bởi vì cuối cùng, Giáng Sinh cũng đâu phải là mùa yêu đương, mà là mùa của yêu thương và hạnh phúc cơ mà. Thế mà bao nhiêu năm nay, chỉ vì cái bộ phim While You Were Sleeping mà cô đã mải mê mơ một giấc mơ thật là sai bét về mùa Giáng Sinh, để rồi vô tình bỏ lỡ biết bao nhiều điều ngọt ngào mỗi ngày cô đều nhận được.
“Mà này, thế chai nước hoa thì làm thế nào?” Tú chợt hỏi.
Bee cười. “Chị đã gửi tặng cho hắn rồi.”
“Oh, tại sao?”
“Thì từ giờ trở đi, kể cả hắn không có tình cảm với chị thật lòng, cũng không thể tránh được việc nhớ đến chị mỗi khi xịt lên người mùi nước hoa đó, chứ sao nữa.”
“Oh, vậy ra là chị đã tính đến điều đó từ lúc mua chai nước hoa?”
Bee gật đầu.
“Chị cũng ít có ác đó nha! Cũng đâu có kém gì hắn đâu! Học ở đâu ra vậy?”
“Thì bài Perfume của Britney Spears đó!” Bee nói rồi phá lên cười. Tú cũng phá lên cười.
Nắng ban ngày của Sài Gòn vẫn chói chang và nóng nực. Gió ban đêm của Sài Gòn thì vẫn mát mẻ vô cùng. Còn những con người cô đơn ở Sài Gòn thì phải ráng mà tìm thấy nhau, để được cười, và được sưởi ấm.