Ngã Chân Thị Học Thần

Lượt đọc: 1051 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 519
Siêu Nhân Y Tái Xuất!

❊ ❊ ❊

“Đen…… Báo Tử?!”

“Vãi thật! Đỉnh vãi! 666!”

“Gánh xiếc này đỉnh quá, thế mà có cả Báo Tử, tiết mục tiếp theo sẽ là gì đây?”

“Con Báo Tử này nhìn qua đã biết không phải loại dễ chọc, nhìn mắt nó kìa, có lời đồn mắt Báo Tử là mắt tử thần, cổ nhân quả không lừa ta.”

“Đáng sợ quá, kinh khủng quá, cứ như một cơn gió, đến mà không hề báo trước!”

“Vãi thật, mọi người nhìn miệng con Báo Tử kìa, cái lưỡi đó... sao cứ thấy giống lưỡi rắn thế nhỉ?”

---❊ ❖ ❊---

Theo sự xuất hiện của Báo Tử, những lời bàn tán càng thêm xôn xao, mọi người liên tục trầm trồ trước sự lợi hại của gánh xiếc, ai nấy đều càng thêm hào hứng. Không ít người lấy điện thoại ra chụp ảnh, một bộ phận người thì tỏ vẻ rục rịch, chuẩn bị xông lên chụp hình chung với Báo Tử.

Những lời bàn tán càng lúc càng lớn khiến ánh mắt con Báo Tử trên đài trở nên lạnh lẽo hơn.

“Gào!”

Tiếng gào thét rung trời truyền ra, kích động màng nhĩ mọi người, khiến tất cả những người có mặt đều cảm thấy tim đập loạn nhịp, lòng trào dâng nỗi sợ hãi.

Chỉ có điều, sau nỗi sợ hãi là tiếng reo hò dậy trời.

“Gào rồi! Con Báo Tử này gào rồi! Đây là lần đầu tiên trong đời tôi được nghe tiếng thú dữ gầm, đúng là lợi hại!”

“Đỉnh, bá cháy! Không hổ là Báo Tử, tiếng này... đúng là nam tính!”

“Vãi! Đây mới là mãnh thú, hổ gầm chấn sơn lâm, khí phách!”

“Gánh xiếc đỉnh! Báo Tử đỉnh! Có khiến người ta nhiệt huyết sôi trào không cơ chứ?”

“Chỉ riêng tiếng gầm này thôi, tôi đã phải chấm điểm tối đa cho buổi biểu diễn này rồi, kích động quá đi mất!”

“Đừng chỉ gào thét nữa, mọi người cùng vỗ tay đi!”

---❊ ❖ ❊---

“Bốp bốp bốp!”

Trong chốc lát, tiếng vỗ tay như sấm, khiến không khí càng thêm bùng nổ.

“Hí……”

Đúng lúc này, những con ngựa trên sân khấu đồng loạt hí lên một tiếng, trở nên bứt rứt không yên, hoàn toàn mất kiểm soát. Ngay cả lũ hổ, sư tử vốn đang an phận cũng bất an đi lại trong lồng, thỉnh thoảng phát ra tiếng gầm gừ.

“Cộc cộc cộc!”

Cuối cùng, có một con ngựa không chịu nổi nữa, nhấc móng chạy bán sống bán chết.

“Gào!”

Hành động này lập tức thu hút sự chú ý của Báo Tử, tiếng gầm vang lên, bốn chân nó mạnh mẽ đạp đất, như một cơn gió đen, trong chớp mắt đã lao đến bên cạnh con ngựa kia.

Há miệng, bốn chiếc răng nanh trên dưới lóe lên hàn quang đáng sợ, cắn mạnh vào cổ con ngựa đó!

“Hí!”

Một tiếng kêu thảm thiết, con ngựa kia bốn chân mềm nhũn, thân mình đổ ập xuống đất. Trong chớp mắt, từ một con ngựa đang tung tăng nhảy nhót trở thành một con ngựa sắp chết.

Tuy nhiên, đây vẫn chưa phải là kết thúc!

Ánh mắt Báo Tử lóe lên vẻ tàn bạo, cắn chặt cổ ngựa, cái đầu hung hăng vặn mạnh!

Xoẹt!

Một mảng thịt lớn đẫm máu từ cổ con ngựa bị xé toạc ra!

Chóp chép, chóp chép!

Máu tươi... nhỏ giọt đầy đất, còn có cả tiếng Báo Tử đang nhai ngấu nghiến.

Tiếng reo hò của toàn trường im bặt trong chốc lát.

Chết lặng!

Tất cả mọi người đều trợn tròn mắt, ngây người nhìn cảnh tượng trước mắt, ngu người rồi!

“Ực!”

Tiếp theo đó, tiếng nuốt nước bọt vang lên liên hồi, đa số mọi người đều sợ đến mức gan mật vỡ vụn, bước chân vô thức lùi lại, trong mắt tràn đầy kinh hoàng.

Có người vô tình nhìn về phía gánh xiếc, lại phát hiện đám người kia đã âm thầm lặng lẽ lùi lại vài mét từ bao giờ, ngay cả đạo cụ sân khấu cũng chẳng thèm nữa.

“Oa oa oa!”

Tiếng khóc thét của trẻ sơ sinh vang lên chói tai, lập tức phá vỡ sự tĩnh lặng trên sân.

Tiếp nối là hiệu ứng dây chuyền bùng phát, tất cả trẻ sơ sinh trong sân đều khóc thét lên.

Biến cố bất ngờ khiến mọi người đều cứng đờ người, chân tay lạnh ngắt, máu gần như đông cứng lại.

Đặc biệt là cha mẹ của những đứa trẻ đó, não bộ trống rỗng, suýt chút nữa là sợ đến ngất đi, sau khi phản ứng lại, vội vàng đưa tay che miệng con mình.

Thế nhưng, con Báo Tử vốn đang ăn uống kia, ánh mắt tàn độc cuối cùng cũng nhìn về phía mọi người.

“Trời ơi! Đáng sợ quá!”

“Cứu mạng! Cứu mạng với!”

Những kẻ chạm mắt với Báo Tử trong chốc lát sụp đổ tinh thần, chẳng màng gì nữa, hét lên rồi xoay người bỏ chạy.

“Có sói kìa! Một con sói có đuôi khỉ, mọi người chạy mau! Cứu mạng!” Thế nhưng ở hướng khác, một tốp người cũng đang hoảng loạn bỏ chạy, gào thét.

“Có gấu kìa, một con gấu nâu có đôi tai voi, hu hu hu, nó sắp đuổi kịp tôi rồi!” Lại một tiếng kêu cứu truyền đến.

“Trời ơi, một con lợn rừng có cái mũi lợn, ai cứu chúng tôi với!”

“Vãi! Bị bao vây rồi, chúng ta bị bao vây rồi!”

Nơi vốn dĩ đang vô cùng náo nhiệt, reo hò nhảy múa, trong phút chốc biến thành địa ngục tu la, tiếng bàn tán, la hét hoảng loạn của mọi người không dứt.

“Gào!”

Khung cảnh hỗn loạn như vậy càng khơi dậy thú tính của lũ dã thú, cả bốn con đều phát ra tiếng gầm gừ, ánh mắt âm u nhìn chằm chằm đám đông đang tháo chạy, cái lưỡi đỏ tươi liếm mép.

Phải làm sao đây? Ai có thể cứu chúng ta?

Trong chốc lát, tất cả mọi người đều tuyệt vọng, hổ vào bầy cừu, chính là như vậy.

Báo Tử nhanh nhất, bốn chân sải bước, lao về phía một đứa trẻ đang vừa chạy lon ton vừa khóc lóc.

“Con ơi, con của mẹ!” Cha mẹ đứa trẻ mặt mày tái mét, tiếng hét chứa đầy tiếng khóc, mắt muốn nứt toác.

Không ít người thấy cảnh này liền khựng chân lại, nhưng lại chẳng dám xông lên cứu, chỉ có thể thở dài.

Đứa trẻ quá đỗi nhỏ bé, nó nhìn con Báo Tử đang lao tới, cả người sợ đến ngây dại, ngẩn ngơ đứng tại chỗ.

Tốc độ Báo Tử cực nhanh, trong nháy mắt chỉ còn cách một mét, dường như giây tiếp theo sẽ cắn đứt cổ đứa trẻ.

“Không!” Cha mẹ đứa trẻ hốc mắt đỏ ngầu, tuyệt vọng mà bất lực.

Rất nhiều người không nỡ nhìn, vô thức nhắm mắt lại.

Đùng!

Một tiếng nổ lớn như sấm sét nổ tung trong lòng mọi người, nhưng khi họ ngước mắt nhìn lên, tất cả đều sững sờ, lộ vẻ không thể tin nổi.

Đứa trẻ vẫn bình an vô sự đứng tại chỗ, trước mặt nó, xuất hiện thêm một bóng người.

Bóng hình kia duỗi thẳng tay phải, trên đó nắm chặt lấy cổ con Báo Tử, cứ như đang xách một con gà con, chiều cao mét tám, nhưng lại như ngọn núi cao, đứng sừng sững ở đó.

Con Báo Tử hung tàn đang vùng vẫy trong tay hắn, nhưng lại trở nên nhỏ bé và bất lực, khó lòng vượt qua được "ngũ chỉ sơn" kia.

“Là... là Y, siêu nhân Y ư?!”

Có người môi run bần bật, nhìn bóng dáng đang đeo mặt nạ kia, lên tiếng.

“Siêu nhân Y, siêu nhân Y đến cứu chúng ta rồi! Oa oa oa...”

“Được rồi, thế này là được cứu rồi, làm mình sợ chết khiếp...”

“Tôi đã biết mà, tôi biết ngay siêu nhân Y sẽ tới, vừa nãy tôi cứ cầu nguyện trong lòng, tôi biết trong thành phố của chúng ta, có một vị siêu nhân đang sống!”

“Á á á, ngầu quá, siêu nhân Y tới rồi, chúng ta được cứu rồi.”

“Siêu nhân Y, cầu xin anh hãy ra oai, giải quyết lũ yêu quái này đi, đáng sợ quá, kinh khủng quá!”

“Mẹ nó, tại sao rõ ràng tôi đang sợ muốn chết, mà khi thấy siêu nhân Y lại cảm thấy nhiệt huyết sôi trào, nước mắt cũng trào ra thế này.”

Nguồn: Việt Nam Thư Quán
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 19 tháng 9 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.