(Nhân vật Tsukahara Yuma ở chương 300 đã sửa thành Tsukahara Thụy Trực. Tsukahara Yuma là người nhóm thanh niên, Tsukahara Thụy Trực là nhóm thiếu niên, trước đó viết nhầm rồi!)
Vào buổi chiều, cha của Tiểu Đảo Đại Phụ là Tiểu Đảo Chính Tông đã đến nơi.
Tiểu Đảo Chính Tông trông vô cùng suy sụp, người đã gần ngũ tuần, tóc bạc trắng, nhìn như sáu bảy mươi tuổi. Trong mắt tràn đầy mệt mỏi, thần thái đờ đẫn, sau khi nghe tin con trai mất tích, cơ thể ông không khỏi loạng choạng. Trong ánh mắt tức thì mất đi tiêu cự, nhưng hai chữ "mất tích" vẫn khiến ông nhen nhóm một tia hy vọng. Chỉ là tia hy vọng này vô cùng mong manh.
Dù sao cũng đã mất tích hai ngày rồi, nếu như vẫn an toàn thì chắc chắn đã gọi điện báo bình an, hoặc là quay về thôn Tiểu Lâm.
Thế nhưng hiện tại… vẫn không có bất kỳ tin tức gì…
Kimura Kazuki ngồi trên ghế trong nhà cây, nghiêng tai nghe cuộc đối thoại giữa Tiểu Đảo Chính Tông và cảnh sát Bổn Điền Chân, biết được Tiểu Đảo Đại Phụ từ nhỏ đã không còn mẹ, là do một tay Tiểu Đảo Chính Tông nuôi lớn. Nhưng từ thời trung học, Tiểu Đảo Đại Phụ đã bắt đầu đi làm thêm để nuôi sống bản thân. Đến khi lên đại học, số tiền Tiểu Đảo Đại Phụ làm thêm đã có thể tự chi trả phần lớn học phí.
Lần này có thể đến thôn Tiểu Lâm du lịch cũng là do Tiểu Đảo Đại Phụ tự kiếm tiền mà tới. Chỉ là không ngờ, con trai mới tới thôn Tiểu Lâm được vài ngày, Tiểu Đảo Chính Tông đã nhận được điện thoại của cảnh sát.
Cảnh sát Bổn Điền Chân vừa an ủi Tiểu Đảo Chính Tông, vừa hỏi thăm về chuyện của Tiểu Đảo Đại Phụ. Muốn hỏi xem Tiểu Đảo Đại Phụ có đắc tội với ai không, hoặc Tiểu Đảo Chính Tông có đắc tội với ai ngoài xã hội hay không.
Chỉ là Tiểu Đảo Chính Tông làm nghề ngư dân theo thuyền ra khơi, nên ngày thường rất ít khi chăm sóc được cho Tiểu Đảo Đại Phụ. Áp lực kiếm tiền nuôi gia đình đè nặng lên vai Tiểu Đảo Chính Tông, cho nên hai cha con rất ít khi trò chuyện. Cộng thêm việc sau khi lên đại học, Tiểu Đảo Đại Phụ đã ở nội trú, còn Tiểu Đảo Chính Tông cũng thường xuyên ra khơi, sự liên lạc giữa hai cha con lại càng ít ỏi.
Còn về việc đắc tội với ai, Tiểu Đảo Chính Tông trực tiếp lắc đầu.
Ông rất hiểu con trai mình, lúc nhỏ thường xuyên bị bắt nạt nên mới hình thành tính cách cô độc, không mấy khi chơi cùng bạn đồng trang lứa, chỉ đắm chìm trong thế giới của riêng mình. Trong mắt Tiểu Đảo Chính Tông, với tính cách này của con trai, căn bản không thể nào đắc tội với kẻ thù nào được.
Bổn Điền Chân nghe xong cũng khẽ thở dài.
Xem ra Tiểu Đảo Đại Phụ cực kỳ có khả năng đã gặp nạn rồi, anh ta cũng chỉ có thể an ủi Tiểu Đảo Chính Tông, hứa với đối phương sẽ nhanh chóng tìm kiếm cứu nạn.
Kimura Kazuki không nghe được tin tức gì hữu ích, nhưng cậu cũng không thất vọng, mọi chuyện phải chờ đến đêm nay cậu tự mình đi thăm dò.
Màn đêm nhanh chóng buông xuống, thôn Tiểu Lâm về đêm không hề yên tĩnh, ngược lại còn náo nhiệt hơn. Kimura Kazuki đành phải đợi thêm vài tiếng nữa, cho đến tận nửa đêm về sáng.
Khi bóng tối bao trùm khắp thôn Tiểu Lâm, toàn bộ ngôi thôn chìm vào trong tĩnh mịch, tất nhiên trong nhà cây thỉnh thoảng vẫn vang lên tiếng cười nói. Ngoài ra còn một cửa hàng tiện lợi mở cửa 24 giờ vẫn còn ánh đèn.
Nửa đêm, khi Kimura Kazuki lén lút rời khỏi nhà cây, nhìn thấy mấy bóng người đi theo phía sau mình, cậu có chút đau đầu, thấp giọng nói: "Các người đi theo làm gì?"
"Tất nhiên là đi cùng Kimura-kun để xem yêu quái rồi."
"Đúng vậy, tôi lớn chừng này tuổi vẫn chưa từng thấy yêu quái thật sự."
"Lên núi trảm yêu trừ ma, thử xem kiếm ta còn sắc bén hay không!"
Câu cuối cùng là do Y Đông Thế nói, nghe thấy lời này, tất cả mọi người đều khinh bỉ nhìn đối phương, đặc biệt là Trai Đằng Bằng Dã, không chút kiêng dè mà ghét bỏ nói: "Tối qua bảo cậu đi cùng chúng tôi, sao cậu không đi?"
"Hừ hừ!" Y Đông Thế khinh thường không thèm giải thích.
Mọi người lười đếm xỉa đến đối phương, còn Kimura Kazuki nhìn sáu người đi theo, cạn lời nói: "Nhiều người cùng lên núi như vậy, mục tiêu quá lớn. Các người đừng quên cảnh sát vẫn đang quan tâm đến chuyện này, nếu bị cảnh sát nhìn thấy, đến lúc đó chúng ta giải thích thế nào."
Tính cả cậu là bảy người, bảy người lên núi rất dễ bị người khác phát hiện.
Đến lúc đó nếu bị cảnh sát phát hiện tra hỏi, cậu ngược lại không bận tâm. Chỉ cần gọi một cuộc điện thoại cho Đại Trúc Lương, nhờ đối phương giúp đỡ giải vây là được. Nhưng những người khác thì khó mà nói trước.
"Yên tâm đi, nếu thật sự bị cảnh sát phát hiện, đến lúc đó tôi sẽ gọi điện cho cha tôi, bảo ông ấy giải thích một chút."
"Giống nhau cả thôi. Sản nghiệp nhà Y Đông của chúng tôi tuy là về mảng giải trí, không dính dáng nhiều đến chính giới. Nhưng cha tôi vẫn quen biết rất nhiều người, đến lúc đó nếu gặp cảnh sát, chúng ta cứ bảo là tò mò nên lên núi thám hiểm."
"Tôi cũng vậy."
Đào Tỉnh Di Sinh đứng một bên, khẽ mỉm cười, rất yên lặng, dù sao cô cũng là con gái, trong gia tộc không nhận được nhiều sự chú ý. Hơn nữa người nhà Đào Tỉnh đều là những người tu luyện ẩn mình, trong giới kinh doanh và chính giới không có quan hệ gì, nhưng có Trủng Nguyên Thụy Trực, Trai Đằng Bằng Dã và Y Đông Thế ở đây, cô cảm thấy dù có bị phát hiện cũng chẳng sao cả. Đến lúc đó giải thích qua loa một chút là được.
Trủng Nguyên Gia Nguyệt cũng không nói gì, dù sao cô cũng nhất định phải đi. Hơn nữa cô cũng rất hứng thú với cái gọi là yêu quái, tối qua Trai Đằng Bằng Dã cũng từng mời cô và Di Sinh cùng lên núi, chỉ là lúc đó cô đang ở cùng với Di Sinh nên đã từ chối.
Nhưng theo lời kể của Trai Đằng Bằng Dã, đối phương quả thực đã nhìn thấy một thiếu nữ xinh đẹp.
Trên núi Vàng mà thấy mỹ nữ? Bản thân chuyện này đã rất không bình thường, hơn nữa Trai Đằng Bằng Dã suýt chút nữa đã bị thu hút, nếu không nhờ có đồ gia truyền hộ mệnh, chưa biết chừng Trai Đằng Bằng Dã cũng đã mất tích rồi.
Hiện tại có Kimura Kazuki là người có chiến lực cao nhất ở đây, bọn họ tự nhiên cảm thấy tò mò. Hơn nữa đông người, dù có gặp phải yêu quái, đến lúc đó cả đám xông lên vây đánh, chưa biết chừng trực tiếp giải quyết được yêu quái luôn.
Kimura Kazuki im lặng không nói, nhưng cuối cùng cũng không từ chối. Những người này muốn đi theo thì cứ để họ đi theo thôi… Quan trọng nhất là, đám người trước mắt này vẫn chưa từng thấy yêu quái, e là trong lòng vẫn còn bán tín bán nghi. Ngay cả Trai Đằng Bằng Dã cũng chỉ hơi bán tín bán nghi, dù sao hôm qua gặp phải là một mỹ nữ, chứ không phải yêu quái. Trong lòng Trai Đằng Bằng Dã có lẽ nghĩ đó là một con oán linh hoặc u linh cũng nên.
Trai Đằng Bằng Dã tuy đã từng tiếp xúc với Thần Quỷ Phục Minh Cung, nhưng cũng chưa từng nhìn thấy yêu quái. Cậu ta làm hộ vệ cho Âm Dương Sư, những thứ giải quyết đều chỉ là mấy loại oán linh như tàn hồn, còn cái gọi là yêu quái, cậu ta chỉ nghe qua chứ chưa từng thấy.
Trủng Nguyên Thụy Trực và Y Đông Thế cũng như vậy, càng không cần phải nói đến hai người có thực lực thấp hơn là Gia Nguyệt và Di Sinh. Chỉ có Xuân Ương là đã trải qua chuyện ở thôn Sakagami, đối với việc thế giới này có yêu quái hay không, trong lòng đã có kết luận. Mặc dù ở thôn Sakagami cũng chưa từng thực sự nhìn thấy yêu quái, nhưng bất kể là Sakagami Tamura Maro đã trở thành thức thần, hay là ma thần Sakanoue Otome, đều để lại ấn tượng vô cùng sâu sắc cho cô.
Đã có những thứ này tồn tại, thì cái gọi là yêu quái, chẳng phải cũng là sự tồn tại hiển nhiên sao?
Thừa dịp đêm tối, nhóm người Kimura Kazuki mất vài phút, rất nhanh đã tới chân núi Vàng.
Chưa kịp tiến vào núi, đã thấy phía trước dựng một tấm biển, tấm biển cũ nát, cắm nghiêng trên mặt đất. Tấm biển gỗ có lẽ đã bị gió mưa bào mòn, chữ trên biển có chút mờ mờ ảo ảo. Nhưng nhìn kỹ thì vẫn có thể thấy rõ.
"Cảnh báo! Dã thú hoành hành, chớ lên núi."