Sáng sớm ngày hôm sau.
Chu Diệp tỉnh lại.
Hôm nay, hắn tỉnh lại sau khi tu luyện sớm hơn thường ngày một khắc đồng hồ.
Nếu bảo hắn có chút kích động, thì cũng chưa tới mức đó.
Nhưng nếu bảo không kích động, vẫn rất thản nhiên, thì lại có vẻ hơi giả tạo.
Chỉ có thể hình dung rằng hắn lúc này đang vô cùng chờ mong.
Tu hành giả đều khao khát trở nên mạnh mẽ, Chu mỗ đây đương nhiên cũng khao khát trở nên mạnh mẽ.
---❊ ❖ ❊---
Luyện hóa linh tinh.
Chu Diệp dốc toàn lực, chỉ trong thời gian ngắn ngủi đã luyện hóa xong viên thiên cấp linh tinh này.
Trọn vẹn một ngàn vạn điểm tích lũy.
Trước kia nếu nhìn thấy một ngàn vạn điểm tích lũy này, Chu Diệp có thể hạnh phúc đến chết, nhưng hiện tại, có chút phiêu rồi, cũng không còn quá để tâm nữa, thậm chí cảm thấy một ngàn vạn sao mà ít thế.
"Chân muỗi dù nhỏ thì cũng là thịt, không thể có ý nghĩ như thế được."
Chu Diệp có chút hổ thẹn.
Nhà cao vạn trượng đều là xây từ tầng tầng lớp lớp, vàng bạc núi non cũng là dần dần tích lũy mà thành.
Cho nên, không thể vì ít mà chê bai được.
Không thể vì ít, mà tùy ý lãng phí được.
Chu Diệp cắm rễ vào trong linh điền, sốt ruột chờ đợi.
Hắn đang đợi Lộc Ma Vương đồng học.
Lộc Tiểu Nguyên cái tên này bây giờ vẫn còn đang ngủ, giống như một con lợn chết, đến động đậy cũng không thèm động đậy một cái.
“Tranh thủ thời gian tu luyện đi, tích góp thêm được chút điểm tích lũy nào hay chút đó, lỡ như đến lúc gặp phải tình huống bất thường thì không tốt.”
Chu Diệp lẩm bẩm một tiếng, sau đó bắt đầu hấp thu linh khí trong tụ linh trận.
Trong góc tối của nội tâm.
Tâm ma che mặt khóc nức nở.
Vị đắng của nỗi buồn vây quanh trong lòng.
“Ta khổ quá mà.”
Tâm ma gào khóc thảm thiết, nó lúc này thật sự rất muốn hét lớn vào mặt Chu Diệp: Ta cầu xin ngươi đừng cố gắng như vậy nữa được không.
Sự việc lại đi ngược lại với ý muốn.
Chu Diệp lại cứ cố gắng một cách cực kỳ chăm chỉ.
Tâm ma nhìn thấy sự nghiêm túc của Chu Diệp, vì thế có chút tuyệt vọng.
“Thình thịch——”
Trái tim đập liên hồi.
Sắc mặt Tâm ma đông cứng lại.
Tiêu rồi, đây là cảm giác nhồi máu cơ tim.
Nó chẳng hề rung động chút nào, đây là nó đang sợ hãi, nó không biết hô hấp, nếu không nó cảm thấy mình sắp ngạt thở rồi.
“Nếu ta vượt qua được kiếp nạn này, thì nhất định ta phải đổi nghề mới được.”
Tâm ma hít sâu một hơi.
Tâm ma thứ này, rất phức tạp, có thể coi như là thứ mà sinh linh sợ hãi nhất trong lòng, gặp phải thứ mình sợ, thì sẽ sinh ra nỗi sợ hãi, nỗi sợ hãi loại cảm xúc này là không thể tránh khỏi.
Chỉ cần trong lòng có nỗi sợ, hơn nữa còn cực kỳ sợ hãi, thì có thể nảy sinh tâm ma.
Tâm ma cũng có thể coi là những chấp niệm trong lòng sinh linh, theo tu vi càng ngày càng cao, chấp niệm này cũng có khả năng bị vặn vẹo, chuyển hóa thành tâm ma.
Thứ này thực ra cũng có thể coi là ác niệm.
Cho nên nghề nghiệp của tâm ma chính là gây khó dễ cho tu hành giả, tâm ma thông thường cũng rất kính nghiệp, không khiến ý thức chủ chốt chết không nhắm mắt thì cảm thấy có lỗi với nghề này lắm.
Nếu tâm ma giữa bọn chúng quen biết nhau, thì đều có thể phát hiện trên người đối phương đều đầy rẫy đánh giá năm sao.
Nhưng tâm ma của Chu Diệp thì không giống vậy.
Nó là thật sự muốn nghỉ việc rồi.
Đánh giá một sao thì một sao vậy, không sao cả, dù sao thì mạng nhỏ vẫn quan trọng hơn mà.
---❊ ❖ ❊---
Đến giờ, Mộc Trường Thọ cũng tỉnh lại.
Ánh mặt trời rực rỡ, rơi trên người rất ấm áp.
Mộc Trường Thọ nhìn Chu Diệp một lát, cảm thấy trạng thái của sư huynh không được đúng lắm, có khoảng cách rất lớn so với ngày thường.
“Sư huynh đây là muốn một hơi dứt điểm, rồi phá cảnh sao?”
Mộc Trường Thọ có chút nhìn không thấu.
Nhưng trực giác mách bảo hắn, hôm nay có chuyện lớn sắp xảy ra.
“Ngưỡng mộ thật đấy!”
Ma Đế chi tử đột nhiên lên tiếng.
“Ngươi có thể đừng lúc ẩn lúc hiện làm người ta giật mình được không?” Mộc Trường Thọ rất bất mãn.
Ma Đế chi tử dọa hắn một phen.
“Ta đây chẳng phải đang thán phục trước thiên phú kinh khủng của Chu công tử sao.”
Ma Đế chi tử nói một cách đương nhiên, nó trực tiếp nịnh nọt, không chút giả tạo.
Bất kể Chu Diệp có nghe thấy hay không, dù sao thì cứ nịnh xong là được rồi, cái này gọi là gì, cái này gọi là giác ngộ, có hiểu không.
Trong nhà.
Thanh Đế đại lão đặt sách xuống, sắc mặt bình thản như nước.
Sự bất thường của Chu Diệp so với ngày thường ông cũng đã nhận ra, trong lòng đương nhiên có chút suy đoán.
“Chưa đầy một tuổi đã đạt tới chí tôn cảnh, cái này thì có gì khác biệt với việc vừa sinh ra đã là chí tôn cảnh chứ?”
Thanh Đế đại lão lắc đầu, tiếp tục cầm sách lên đọc.
---❊ ❖ ❊---
“Lại là một ngày tốt lành.”
Lộc Tiểu Nguyên tỉnh dậy, dụi dụi mắt, lau khóe miệng xong liền chạy tới linh điền.
“Tới đây! Bận rộn lên thôi.”
Chu Diệp tỉnh lại.
Hắn lười nói nhảm với Lộc Tiểu Nguyên, trực tiếp bắt đầu tìm kiếm những mầm non linh dược thiên cấp ở trong linh điền.
Linh dược khi ở trạng thái mầm non, phẩm cấp có chút khó phân biệt.
Nhưng Chu Diệp lại rất quen thuộc với linh dược.
Hắn vốn dĩ không hề xem sách, chỉ là vì luyện hóa quá nhiều, cho nên việc lựa chọn đã là quen tay hay việc.
Mười gốc linh dược thiên cấp đã chọn xong.
“Nhanh lên, đừng lề mề.”
Chu Diệp nói về phía Lộc Tiểu Nguyên.
“Ừm.”
Lộc Tiểu Nguyên gật đầu.
Tay phải giơ lên, thất thái thần quang hiển hiện, sau đó bao quanh bên cạnh Chu Diệp, cung cấp cho Chu Diệp lượng năng lượng khổng lồ.
Chu Diệp hấp thu năng lượng, thôi động pháp tắc sinh mệnh, bắt đầu thúc sinh linh dược.
Thời gian ba khắc đồng hồ nhanh chóng trôi qua.
Chu Diệp cảm thấy ba khắc đồng hồ này trôi qua nhanh một cách bất thường.
“Được rồi, sư tỷ người mau chóng lấy đi phần thuộc về mình đi, đừng ở lại đây chướng mắt.” Chu Diệp nói.
Bên ngoài sân.
Mộc Trường Thọ kinh hãi.
Sư huynh, huynh thật sự không sợ chết chút nào à.
Lộc Tiểu Nguyên đang vui vẻ khuôn mặt nhỏ nhắn lập tức đông cứng, không khí xung quanh đều ngưng tụ lại.
Trong chốc lát, bầu không khí không mấy đúng đắn.
“Ngươi……” Lộc Tiểu Nguyên cảm thấy tức chết đi được.
Chu Diệp cuộn bảy gốc linh dược thiên cấp, sau đó lạch bạch quay trở lại tụ linh trận.
Bành trướng rồi.
Hoàn toàn bành trướng rồi.
Lộc Tiểu Nguyên siết chặt nắm đấm nhỏ.
“Xem ra, ngươi sắp đột phá tới chí tôn cảnh rồi…… Đến lúc đó sẽ cho ngươi biết, bất hủ cảnh bóp chết chí tôn cảnh cũng đơn giản như bóp chết một con kiến……”
Lộc Tiểu Nguyên khuôn mặt nhỏ nhắn lạnh lùng, chậm rãi đi trở lại phòng.
Cô đã nghĩ xong rồi.
Đợi sau khi Chu Diệp đột phá tới chí tôn cảnh, thì sẽ cho Chu Diệp một bài học.
Nhất định phải để Chu Diệp biết, sư tỷ của ngươi vẫn là sư tỷ của ngươi, tu vi đột phá rồi cũng không được quá cuồng vọng.
Nếu Chu Diệp biết được ý nghĩ này, chắc chắn sẽ phải kêu oan ức.
Hắn thậm chí còn nghĩ xong cái cớ để không thèm để ý tới Lộc Tiểu Nguyên rồi.
Đó chắc chắn là tại Tâm ma đệ đệ đang tác oai tác quái mà.
Trong góc tối của nội tâm.
Tâm ma đều ngẩn người.
Sao cái nồi nào cũng đổ cho mình thế?
Là ta Tâm ma không cần thể diện hay sao mà nói thế.
Trong linh điền, trong tụ linh trận.
“Vạn năng điểm tích lũy +1w.”
Tốc độ cực nhanh.
Bầu không khí xung quanh, dần dần biến đổi.
Vạn năng điểm tích lũy đạt tới bốn ức năm ngàn vạn!
Thời gian trôi đi.
Bốn ức tám ngàn vạn!
Buổi chiều.
Nắng gắt bỏng rát.
Vạn năng điểm tích lũy trên bảng điều khiển, sắp đạt tới năm ức!
“Vạn năng điểm tích lũy +1w.”
Năm ức!
Nếu làm tròn, thì đây chính là một ngàn tỷ.
"Huyết mạch": Sinh Mệnh Diệp · Thiên cấp hạ phẩm (+).
"Tu vi cảnh giới": Toái Hư cảnh · Đỉnh phong (+).
"Nhục thân cảnh giới": Thiên cấp · Đỉnh cao · Cực hạn (+).
"Vạn năng điểm tích lũy": 5e.
Chu Diệp hít sâu một hơi.
“Có thể đột phá rồi!”
Hắn cố nén sự kích động trong lòng, không chọn cách đột phá ngay lập tức.
Hắn cho rằng bất kể làm việc gì, đều phải để lại cho mình một đường lui.
Cho nên, hắn chọn cách luyện hóa nốt gốc linh dược thiên cấp cuối cùng.
Chỉ cần trên bảng điều khiển có điểm tích lũy dư thừa.
Vậy thì, an toàn tính mạng của Chu mỗ đây đã được bảo đảm.
Gốc linh dược thiên cấp cuối cùng luyện hóa xong.
Vạn năng điểm tích lũy tăng thêm một ngàn vạn.
“Đã đến lúc trở thành chí tôn bảo bảo rồi.”
Trong nội tâm Chu Diệp, nụ cười dần trở nên điên cuồng.
Tâm ma run rẩy.
“Đừng mà, ta cầu xin ngài đấy, đừng mà!”
Tâm ma khóc rồi.
Khóc đến là đau lòng.
“Thăng cấp!”