Ngu Lạc Xuân Thu

Lượt đọc: 2423 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 206
Cục lừa trời

❊ ❊ ❊

Tại lúc toàn trường tĩnh mịch này, không ai phát hiện nơi đầu núi xa xa có một gã đại hán, sau lưng mang trường đao lặng lẽ dõi theo. Phong Liệt Dương.

Ngay trước khi Tiết Mục xuất hiện, hắn vốn định lộ diện. Hắn đã đứng ngoài quan sát một hồi, đứng trên lập trường của hắn thì vốn nên giúp phe Ma Môn, nhưng hắn lại định ra tay giúp Chính Đạo.

Nguyên nhân chỉ có một, hắn đến tham gia Thiên Hạ Luận Võ, không muốn khiến cuộc Luận Võ này trở thành trò cười, đoạt được khôi thủ cũng chẳng có ý nghĩa gì. Vốn đang có chút lưỡng lự khó xử, còn hy vọng Mộ Kiếm Ly có thể phá cục, kết quả thấy Mộ Kiếm Ly sắp không chống đỡ nổi nữa, khi hắn rốt cục không nhịn được muốn ra tay thì Tiết Mục xuất hiện.

Phong Liệt Dương nhìn Tiết Mục hồi lâu, cuối cùng xoay người, sải bước rời đi.

Có Tiết Mục ở đó, căn bản không cần đến lực lượng của hắn, hắn rất rõ điểm này. Chưa kể phía sau Tiết Mục còn ẩn giấu một Dần Dạ đủ sức lật tung toàn trường, chỉ riêng thân phận Lục Phiến Môn của Tiết Mục thôi, cũng gần như đủ để phá cục rồi.

Lục Phiến Môn, tồn tại một tính chất rất thú vị. Nó là kẻ quản lý giang hồ trên danh nghĩa, người duy trì trật tự, đối với tranh chấp Chính - Ma không tham gia, nhưng lại có thể đóng vai trò điều giải.

Dẫu đây chỉ là trên danh nghĩa, cả hai phe Chính - Ma đều coi thường triều đình, nhưng ngoài mặt, đôi bên đều sẽ nể mặt Lục Phiến Môn vài phần.

Người Ma Môn dù có tang tâm bệnh cuồng đến đâu, dù thường xuyên ám hại ưng khuyển Lục Phiến Môn, cũng không có nghĩa là họ sẽ đường đường chính chính giết người trước mặt vô số người, tính chất như vậy thì đã khác rồi.

Dẫu sao Lục Phiến Môn không tham gia tranh chấp Chính - Ma, nội tâm họ còn hy vọng mượn sức Ma Môn để kiềm chế Chính Đạo. Tuy có đủ kiểu đả kích Ma Môn, đó là vì đả kích tội phạm, chứ không phải nhắm vào thế lực Ma Môn. Ví như Hạ Hầu Địch đối phó Lữ Thư Đồng, không phải đối phó Hợp Hoan Tông. Nếu công khai ép Lục Phiến Môn về phía Chính Đạo, tổ chức thế lực vây quét có tính mục tiêu, là điều Ma Môn tuyệt đối không muốn nhìn thấy.

Đặc biệt là giai đoạn gần đây, sức ảnh hưởng của Lục Phiến Môn ngày càng lớn, không nói đâu xa, Hạ Trung Hành vốn rất hy vọng được lên Giang Hồ Tân Tú Phổ, thực lòng không muốn đắc tội chết Lục Phiến Môn. Hắn thậm chí còn có chút hối hận vì vừa rồi không thể hiện một chút, biết đâu vì thế mà mất đi cơ hội lên bảng...

Lúc này đứng ra một Kim Bài Bổ Đầu của Lục Phiến Môn, Ma Môn thực tình vô cùng lúng túng.

Thiên Hạ Luận Võ mà họ muốn phá hoại, dù có cố kéo tính chất về phía Chính Đạo tổ chức, cũng không thể né tránh sự thật đây là sự kiện chính thức có Lục Phiến Môn tham gia chủ trì. Lục Phiến Môn không có mặt thì ngươi nhắm vào Chính Đạo sỉ nhục một phen cũng chẳng sao, giờ Lục Phiến Môn đã tới, còn tiếp tục hay không?

Nếu tiếp tục, e rằng phe Ma Môn càng phải bó tay bó chân khiến chiến lực giảm sút, ngược lại đám giang hồ vốn đã trở thành cá nằm trên thớt này lại có chủ tâm cốt, có thể bộc phát ra sức mạnh mà họ không muốn nhìn thấy. Hơn nữa Mộ Kiếm Ly vẫn còn nguyên vẹn, chỉ riêng một mình nàng, nếu thực sự liều mạng thì không biết có thể gây ra thương vong lớn nhường nào cho Ma Môn...

Nếu không tiếp tục, đầu voi đuôi chuột rút lui như vậy sao? Làm cái quái gì vậy... Có ngại không chứ?

Lúc này ánh mắt của tất cả người phe Ma Môn trên sân đều đổ dồn về phía Hư Tịnh, muốn xem gã này đối mặt với sự lúng túng hiện tại thì có kế sách gì. Chỉ thấy Hư Tịnh cười hì hì nói: "Ba tông bốn đạo chúng ta tụ hội tại đây, mắt thấy thu hoạch lớn, Mộ bổ đầu chỉ bằng một câu đã muốn mọi người rút lui, làm gì có đạo lý này."

Tiết Mục phe phẩy quạt cười nói: "Trước đó Hoành Hành Đạo cướp bóc vô số, sớm đã thu hoạch đầy bồn đầy bát, Lục Phiến Môn không truy cứu, đôi bên đình chiến thế nào?"

Hư Tịnh chắp tay, lắc đầu nói: "Như muối bỏ bể, lợi ích không đủ."

"Này!" Tiết Mục thu quạt lại, trầm mặt nói: "Có tin ta tìm người đánh ngươi không?"

Hàng trăm người có mặt ngơ ngác.

Trông ngươi thế nào cũng chỉ là tu vi Luyện Khí đại thành, đòi đánh Nhập Đạo đỉnh phong? Dựa vào Mộ Kiếm Ly ư? Mộ Kiếm Ly đánh không lại Hư Tịnh, rất rõ ràng mà!

Nhưng điều khiến người ta ngơ ngác hơn nữa là, ánh mắt Hư Tịnh lướt nhanh về phía đám đông, thế mà sắc mặt lại đắng ngắt, lắc đầu hồi lâu không nói.

Trong đám đông, Dần Dạ đang làm mặt quỷ.

Hư Tịnh thở dài một tiếng, như đang tự lẩm bẩm: "Chúng ta còn người của Tinh Nguyệt Tông, đợi xem các nàng nói thế nào."

Tiết Mục: "..."

Mộ Kiếm Ly: "..."

Câu này nghe thì buồn cười, nhưng lại chạm đúng vào tử huyệt. Hắn đang nói ngươi Tiết Mục rốt cuộc có coi mình là người Tinh Nguyệt Tông hay không, rốt cuộc còn có coi Tinh Nguyệt Tông là một trong ba tông bốn đạo hay không? Không đứng về phe Ma Môn thì thôi, còn dùng thân phận Lục Phiến Môn để quấy cục, lão tử tiết lộ cho người Ma Môn nghe thử xem, coi Tinh Nguyệt Tông ngươi sau này đối mặt với ánh mắt đồng đạo ra sao.

Cho dù ngươi đại diện Lục Phiến Môn xuống phía Nam, nữ nhân bên cạnh ngươi lại là người Tinh Nguyệt chính hiệu, các nàng nghĩ sao?

Mộ Kiếm Ly lo lắng nhìn Tiết Mục, nàng cũng không biết dưới thân phận kép này của Tiết Mục thì rốt cuộc sẽ lựa chọn ra sao. Tiết Mục cũng có chút trầm ngâm, không phải lo hậu viện bốc cháy, bất luận là Dần Dạ hay các thân vệ tuyệt đối đều lấy hắn làm đầu. Nhưng như trước đó hắn đã nói với các muội tử, phải đoàn kết đại đa số người, nói toạc ra là hắn định ăn cả Chính lẫn Ma, không thể mù quáng làm anh hùng cày danh vọng, để đắc tội sạch đồng đạo Ma Môn.

Nếu không có ai nhận ra mình thì thôi, đằng này Hư Tịnh không biết thế nào, hình như cái gì cũng biết, có yêu quái này ở đây, vẫn phải nghĩ cách vẹn cả đôi đường mới được.

Nghĩ đến chuyện trước đó Hư Tịnh nhấn mạnh "lợi ích không đủ", rốt cuộc hắn muốn lợi ích gì? Đây có lẽ mới là điểm mấu chốt.

Phải tìm ra mục đích thực sự của Hư Tịnh khi bày ra cục diện này là gì, trước đó hình như mình đoán sai rồi. Dần Dạ nói, ý tứ lừa trời đậm đặc này... nghĩa là mục đích của hắn không phải là phá hoại Luận Võ trên bề mặt, càng không phải cướp tiền cướp sắc tầm thường như vậy, thế thì nên là gì?

Hoặc nên nghĩ thế này, Ma Môn luôn muốn phá hoại Luận Võ là vì cái gì? Vì chính mình không có phần, ghen ghét đố kỵ, đúng không?

Đúng rồi... Hư Tịnh còn cố ý dẫn dắt các trận chiến một đối một. Hóa ra là vậy, gợi ý rất rõ ràng, chỉ là trước đó mình không nghĩ tới hướng này.

Tiết Mục ngẩng đầu nhìn vào mắt Hư Tịnh. Trong mắt Hư Tịnh toàn là ý cười.

Tiết Mục cuối cùng cũng lắc đầu cười rộ lên, chiết phiến gõ nhẹ trong lòng bàn tay, ung dung nói: "Ta đại diện Lục Phiến Môn, mời Ma Môn ba tông bốn đạo cùng tham gia Thiên Hạ Luận Võ, không biết chư vị ý thế nào?"

Hạ Trung Hành ngẩng phắt đầu lên.

Nghiêm Bất Phá đang khoanh chân đả tọa mở mắt ra.

Hoa Tử Mỵ, Lệ Cuồng, Quan Tiểu Thất đang trị thương ở xa xa đồng thời mở mắt ra.

Hư Tịnh cuối cùng cũng cười toét miệng, lộ ra hàm răng vàng khè.

"Cười thật xấu. Đừng vội, chuyện này cũng không phải Lục Phiến Môn ta nói là quyết, còn phải trưng cầu ý kiến Chính Đạo bát tông." Tiết Mục quay đầu nhìn Mộ Kiếm Ly: "Nàng... Vấn Kiếm Tông, đồng ý không?"

Mộ Kiếm Ly yên lặng nhìn hắn một lúc, thấp giọng nói: "Huynh quyết định là được."

Ngoan ngoãn vậy sao? Tiết Mục gãi gãi đầu, quay sang Ngọc Lân: "Ngọc Lân huynh..."

"Không phải huynh cứu mạng, bần đạo e là đã quy tiên rồi, còn quản ai tham gia Luận Võ? Ít nhất khóa này, Huyền Thiên Tông không có ý kiến, khóa sau tính sau."

"Thạch Lỗi huynh..."

"Ta không có ý kiến, nhưng ta không thể đại diện Thất Huyền Cốc, người đại diện Thất Huyền Cốc là sư muội ta."

"Ồ, nàng ấy hả... Ta thấy nàng ấy sẽ không có ý kiến đâu..." Tiết Mục thở dài một tiếng, ghé sát tai Hư Tịnh, thấp giọng nói: "Quả thật là một màn cục lừa trời hay, các hạ tính toán hết thảy, cuối cùng người bị tính lại chính là Tiết Mục ta."

"Nhưng Tiết Tổng quản không hề tổn thất, còn vớt vát được danh vọng không nhỏ, chẳng phải sao?"

"Ha ha..." Tiết Mục thần sắc bất thiện. Dẫu chuyện này không có hại gì với mình, nhưng cảm giác bị người ta tính kế thật không thoải mái. Cứ ngỡ mình luôn là kẻ bàng quan, ai ngờ ngay từ đầu mình đã là người trong cuộc.

Hư Tịnh cười hì hì nói: "Tiết Tổng quản đừng giận, lão đạo đã có đền bù, Tổng quản ắt sẽ hài lòng."

"Đền bù gì?"

"Ngươi tưởng lão đạo tại sao lại cố ý dùng dâm độc đối phó Kiếm Tiên Tử..."

Tiết Mục theo bản năng quay đầu nhìn Mộ Kiếm Ly, đôi mắt đẹp của Mộ Kiếm Ly vẫn luôn ngưng đọng trên người hắn, chưa từng rời đi dù chỉ một khắc.

[Dịch từ bản hv] ChuongId:182
Nguồn: Việt Nam Thư Quán
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 27 tháng 8 năm 2026

« Lùi Tiến »

2 Trong Tổng Số 3 tác phẩm của Cơ Xoa

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.