Ngu Lạc Xuân Thu

Lượt đọc: 3750 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 538
Lấy thân làm mồi

❊ ❊ ❊

Giữa trưa, đình tiễn khách ngoài thành, đào rừng mười dặm, hương thơm đầy đường.

Nhân mã hai bên mang theo tù binh hội họp bên đình, nhìn vào thành phần dẫn đội của đối phương, cả hai đều hiểu ý mỉm cười.

Bên này là Tiết Mục và Tần Vô Dạ, dẫn theo một Tiêu Khinh Vu. Rõ ràng, Tần Vô Dạ là để bảo vệ Tiết Mục, còn Tiêu Khinh Vu là để kiểm tra xem con tin có bị giở trò ám hại hay không.

Bên kia là Vân Thiên Hoang dẫn theo mấy tên đệ tử phản tặc. Ý đồ cũng rất rõ ràng, Tiết Mục không thể chặn giết được Vân Thiên Hoang, ngược lại hắn ta có thể tìm cơ hội đánh lén Tiết Mục, cường giả Động Hư chính là tùy ý làm bậy như vậy. Dẫn theo vài tên đệ tử phản tặc chỉ là để điểm danh cho đủ người, đến việc kiểm tra tình trạng con tin cũng chẳng cần, bởi vì Mạc Tuyết Tâm chắc chắn sẽ không làm chuyện đó.

Còn việc Thạch Bất Dị đang ở đâu, Mạc Tuyết Tâm ở nơi nào, chẳng ai cần phải hỏi.

"Vân tông chủ đã suy nghĩ kỹ chưa?" Tiết Mục cười như một người bạn cũ: "Hy vọng được nghe tin tốt."

Vân Thiên Hoang chắp tay nói: "Hổ thẹn, Vân mỗ và Thạch Bất Dị tình giao hảo vô cùng thân thiết, đã hứa với y rồi, không thể bỏ dở giữa chừng. Ý tốt của Tiết tổng quản xin nhận, nếu như... nếu như tương lai có cơ hội..."

Tiết Mục cười cười: "Tương lai? Tiết Mục này không phải là ông già tốt bụng. Vẫn khuyên Vân tông chủ nên suy nghĩ kỹ lại một chút, chuyện phát triển tông môn, Tiết Mục ta nói mình đứng thứ hai, trên đời không ai dám nhận thứ nhất, lỡ chuyến đò này thì không còn bến đợi nữa đâu."

Vân Thiên Hoang mím môi, nói thật trong lòng cực kỳ giằng xé.

Y thực sự rất động tâm với đề nghị của Tiết Mục, tất nhiên trước mặt Thạch Bất Dị không tiện bày tỏ ra, chỉ có thể nói những lời "cứ yên tâm" trái với lòng mình. Ngoài ra với tư cách là một phương bá chủ, khôi thủ chính đạo, y cũng thực sự không làm ra được chuyện trở mặt lật lọng, quá khó coi, chỉ có thể cắn răng tiếp tục làm chuyện mà bản thân đã không còn muốn làm nữa.

Chủ trì việc trao đổi tù binh rất hợp với y, Tiết Mục thấy không có cơ hội cũng sẽ không ra tay với y, y cũng sẽ không ra tay với Tiết Mục, đôi bên cứ thế mặc khế hoàn thành là được, tóm lại là không muốn giống như trước kia, coi Tiết Mục là kẻ địch phải giết bằng được nữa.

Mặc dù quá khứ có thù, nhưng cũng đã qua rồi, tiền đồ tương lai đang vẫy gọi, y thực sự không thể dồn nén bao nhiêu thù hận nữa...

Vân Thiên Hoang thở dài nói: "Việc thương mại giữa ta và ngươi... vẫn còn có thể bàn bạc, ít nhất hãy thương thảo với Thần Cơ Môn sau đó, xác nhận xem có thể mở đường được không, cũng như làm một bản dự toán... chúng ta sẽ bàn lại..."

Tiết Mục cười như không cười: "Cho nên bây giờ vẫn muốn đối đầu với ta? Thật sự tưởng ta ngu à?"

Vân Thiên Hoang xoa xoa tay: "Không phải nói như vậy... ai..."

Tiết Mục cười hì hì: "Cứ thế đã, đổi người xong rồi nói sau."

Tù binh hai bên đều bị phong ấn công lực nhưng không bị phong ấn khả năng hành động, lúc này liền lặng lẽ khởi hành, bước qua giao nhau.

Tiêu Khinh Vu "vèo" một cái hất tay, mười mấy sợi tơ mỏng từ cổ tay trắng ngần bung tỏa, chuẩn xác đặt lên mạch đập của hơn mười người, đồng thời chẩn mạch. Tiết Mục liếc nhìn, đồ đệ này bình thường quá mức "thế nào ấy", luôn khiến người ta quên mất y thuật siêu phàm tuyệt thế của nàng, chiêu này thực sự rất lợi hại...

"Có người thương thế chưa lành, có người chỉ là bị phong huyệt nhiều ngày, tinh khí uất kết... tóm lại trong thời gian ngắn đều không thể khôi phục chiến lực." Tiêu Khinh Vu giơ tay lên, vài viên thuốc rơi chuẩn xác vào tay những người đã được chẩn đoán: "Trước tiên uống thuốc chữa thương, tránh để lại ám tật. Vô Dạ tỷ tỷ tới giúp một tay, truyền khí cứu giúp một chút..."

Tần Vô Dạ bực bội nói: "Ta quản họ sống chết ra sao à?"

Tiêu Khinh Vu cầu xin: "Y giả nhân tâm, nhìn không đành lòng, tỷ tỷ giúp một tay đi mà."

Tần Vô Dạ khoanh tay: "Không phải tỷ tỷ."

Tiêu Khinh Vu nịnh nọt cười: "Sư nương, sư nương, người là đẹp nhất."

Tần Vô Dạ lúc này mới nở nụ cười, lắc lư đi tới, hai lòng bàn tay áp vào sau lưng mỗi vị trưởng lão, giúp họ truyền khí.

Những người của Thất Huyền Cốc này ai nấy đều mệt mỏi bệnh tật, kiệt sức, vô cùng suy yếu. Tận mắt thấy người đến cứu họ lại là Tiết Mục, người truyền khí cứu giúp lại là Tần Vô Dạ... trong lòng thực sự không biết là tư vị gì. Phải biết rằng rất nhiều người trong số họ đã đánh nhau cả đời với Tinh Nguyệt Tông và Hợp Hoan Tông...

Rất nhiều người hướng về phía Tiết Mục hành đại lễ: "Đa tạ Tiết tổng quản không chấp nhặt hiềm khích cũ..."

Phía Vân Thiên Hoang thu thập tù binh lại không nhiều, cũng chỉ mấy chục người, y càng lười quản xem những người này có bị thương hay bệnh tật gì không, lúc này ánh mắt đặt trên người Tiết Mục, lòng hơi động.

Tiết Mục quá bất cẩn rồi sao?

Trưởng lão phản tặc bên cạnh y cũng nheo mắt lại, nói nhỏ: "Vân tông chủ, cơ hội."

Vân Thiên Hoang thực sự do dự.

Trưởng lão phản tặc cười lạnh, nhớ tới lời dặn dò bí mật của Thạch Bất Dị trước khi đến: "Vân Thiên Hoang có lẽ sẽ không chủ động nữa, cần chúng ta ra tay kéo y xuống nước."

Hắn quay đầu nhìn Tiết Mục đang ngày càng cách xa Tần Vô Dạ, trong lòng bàn tay khí thổ thạch dần dần tụ lại.

Vân Thiên Hoang lập tức nhận ra, thầm thở dài, trong lòng nghĩ Tiết Mục, ngươi thực sự bất cẩn đến vậy sao?

"Oành" một tiếng, cây cột đình mà Tiết Mục đang dựa vào đột ngột gãy lìa, đình tiễn khách to lớn sụp đổ ầm ầm, cột đình xà nhà đổ ập xuống đầu Tiết Mục, mà cùng lúc đó cát vàng bay ngợp trời, cuốn sạch toàn trường, hơn bảy trăm tù binh mệt mỏi bị thương đều bị thổi bay tán loạn, hiện trường rối loạn một đoàn.

"Vân Thiên Hoang!!" Trong cát bụi lao ra bóng hình Tần Vô Dạ vừa kinh vừa giận, một dải lụa mây quấn về phía Vân Thiên Hoang, hiển nhiên bất kể trận bão cát này là do Vân Thiên Hoang gây ra hay là thuật thổ thạch của Thất Huyền Cốc, phản ứng đầu tiên của bất kỳ ai cũng là ngăn chặn Vân Thiên Hoang trước. Nếu không, bị cường giả như vậy thừa dịp hỗn loạn ra tay, Tiết Mục chết chắc. Chỉ cần chặn được y, bên cạnh Tiết Mục còn có Diệp Cô Ảnh đang ẩn thân phục kích, có thể bảo vệ an toàn.

Vân Thiên Hoang lặng lẽ nhận lấy cái nồi này, nhưng không có ý định phá vỡ sự ngăn cản để giết Tiết Mục, chỉ im lặng quấn lấy Tần Vô Dạ.

Trưởng lão phản tặc vừa phát động thuật thổ thạch, lúc này đã lượn một vòng, lao thẳng vào trong đình.

Đình tiễn khách sụp đổ nổ tung, Tiết Mục phá đất lao ra, ngay giây đầu tiên đã nhìn thấy một luồng kình khí màu vàng đất lao thẳng về phía đầu mình. Một bóng ma lướt qua từ sau lưng hắn, nuốt chửng luồng kình khí màu vàng đất một cách vô thanh vô tức, ngay sau đó hư ảnh lóe lên, dao găm đã kề cổ tên trưởng lão phản tặc.

"Truy hồn sách phách vô ngân tích..." Tên trưởng lão phản tặc cười hì hì nói: "Lão phu đợi ngươi đã lâu lắm rồi, Diệp trưởng lão."

Dao găm của Diệp Cô Ảnh bị đỡ lại một cái, nghe thấy lời này lại không hề phản ứng, dao găm biến mất vô thanh vô tức, ánh lạnh xuyên thẳng vào lưng. Tên trưởng lão phản tặc trong lòng rùng mình, bên cạnh Tiết Mục đã không còn ai, sao Diệp Cô Ảnh vẫn không chút hoảng loạn, còn ở đây dây dưa với mình?

Có vấn đề!

Hắn vừa định hô to, nhưng đã không kịp nữa. Trong rừng đào ánh máu bùng phát, sát khí Động Hư khủng khiếp vô cùng cuồn cuộn chảy tràn ngập trời đất, nơi đi qua hoa đào đều héo rũ, cát vàng che khuất tầm nhìn cũng không thể che giấu sự thê lương của màu máu này.

Đòn sát thủ thực sự bên phía bọn họ đã xuất thủ!

Tiết Mục ngửa mặt cười to: "Thân Đồ Tội! Lão tử mới là kẻ đợi ngươi đã lâu!"

Tiếng bách thú gào thét vang vọng trời đất, một con rồng vàng gầm thét ngang trời lao tới, long hổ chi khí nuốt chửng vạn dặm, va chạm mạnh mẽ vào ánh máu, theo cơn chấn động cuồng bạo của mặt đất, mười dặm hoa đào đều hóa thành bụi phấn.

Long Hổ chi lực, bách thú chi uy! Phó tổng bộ Lục Phiến Môn, đệ nhất cao thủ Lục Phiến Môn, Uy Túc Hầu Tuyên Triết!

Hoa đào tan hết, hiện ra khuôn mặt dữ tợn của Thân Đồ Tội. Hắn không có thời gian rảnh để nói chuyện, lập tức xoay người tung một quyền.

Trong không khí vặn vẹo, kình quyền màu máu vừa vặn oanh kích vào một bàn tay thon dài, bàn tay đó dường như loáng thoáng rung lên một cái, cũng không biết có đánh trúng thực sự hay không, ngay sau đó chỉ kình quấn lấy nắm đấm mà tới, trời đất bỗng tối sầm, tiếng quỷ khóc rít gào đâm thẳng vào hồn phách.

Huyễn Lung Ma Ảnh, U Dạ Mông Mông... đệ nhất cao thủ Đại Nội, quan quản lý Cống Phụng Đường, đệ tử đích truyền Tinh Nguyệt - Lý Khiếu Lâm.

Bên kia Vân Thiên Hoang ngẩn người kinh ngạc.

Đây là diễn biến gì thế này? Trở thành triều đình thảo phạt nghịch tặc rồi sao?

Hai người này đến từ bao giờ, sao lại mai phục ở đây, bản thân mình lại chẳng có chút cảm giác nào?

Tiết Mục này là lấy thân làm mồi, chính là dụ Thân Đồ Tội xuất hiện? Ngay cả việc Tần Vô Dạ bị tách ra, cũng là sự sắp đặt cố ý? Y tiên tử kia sao lại đen tối như vậy, vẻ mặt cầu xin đầy nhân từ của y giả kia là đang diễn kịch sao?

[Dịch từ bản hv] ChuongId:532
Nguồn: Việt Nam Thư Quán
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 27 tháng 8 năm 2026

« Lùi Tiến »

2 Trong Tổng Số 3 tác phẩm của Cơ Xoa

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.