Chuột và chồn
Có một cuộc chiến giũa chuột và chồn trong đó chuột luôn giành phần yếu hơn. Rất nhiều chuột đã bị lũ chồn giết và ăn thịt. Vì thế, chúng triệu tập một hội đồng chiến tranh trong đó một con chuột già đứng lên và nói:
- Không có gì ngạc nhiên là vì sao chúng ta luôn thua trận cả. Đó là do chúng ta không có vị tướng nào để lập kế hoạch cho cuộc chiến và điều khiển hoạt động của chúng ta trong chiến trường.
Theo lời khuyên này, loài chuột đã chọn con chuột to nhất làm thủ lĩnh của chúng và để phân biệt tướng với quân thì mỗi chiến sĩ này được phát một chiếc mũ với rất nhiều rơm trên đó. Rồi chúng xung trận và rất tự tin vào chiến thắng của mình nhưng vẫn như mọi lần chúng bị đánh bại và nhanh chóng chạy biến vào hang để lẩn trốn. Tất cả đều rất an toàn trừ những vị tướng của chúng. Bị vướng víu bởi những cái huy hiệu nên những vị tướng này không thể chui vào trong hang và dễ dàng rơi vào tay quân địch.
Sự vĩ đại cũng có những bất lợi của nó.
Chim công và nữ thần Giu-nô
Công rất không bằng lòng vì nó không có được một giọng hót hay như chim sơn ca và nó liền đến phàn nàn với nữ thần Giu-nô về việc đó:
- Giọng hót của chim sơn ca, - Nó nói - là khiến các loài chim khác phải ghen tị nhưng bất kỳ khi nào tôi cất giọng hát thì tôi lại trở thành trò cười.
Nữ thần cố an ủi nó rằng:
- Ngươi không có một giọng ca tuyệt vời, điều đó đúng, nhưng về vẻ đẹp ngươi lại hơn hẳn những con chim khác, cổ của nhà ngươi phát sáng như một viên ngọc bích còn cái đuôi là một kỳ quan với những màu sắc rực rỡ tuyệt đẹp.
Nhưng những lời đó của thần Giu-nô cũng không thể an ủi được con công.
- Để làm gì cơ chứ? - Nó nói - Một bề ngoài rực rỡ mà lại đi kèm với một giọng ca như của tôi?
Nữ thần bèn trả lời lại với vẻ rất lạnh lùng:
- Số phận đã phân cho mỗi người một món quà rồi, vẻ đẹp của nhà ngươi, sức mạnh cho đại bàng, giọng hót cho sơn ca và rất nhiều thứ khác cho các loài còn lại, nhưng chỉ có mỗi mình ngươi là không bằng lòng với phần của mình. Hãy đừng phàn nàn gì cả vì nếu ta đáp ứng mong muốn hiện nay của nhà ngươi thì nhà ngươi cùng sẽ nhanh chóng tìm ra lý do để chán nó thôi.
Lừa và người tá điền già
Một người tá điền già ngồi trong cánh đồng ngắm nhìn con lừa của mình gặm cỏ gần đó và bất ngờ trông thấy một người đàn ông có vũ trang đang lén lút tiến lại gần. Trong phút chốc ông ta nhảy lên và van vỉ con lừa hãy bỏ chạy cùng ông ta càng nhanh càng tốt, “Nếu không”, ông ta nói, “cả hai chúng ta sẽ đều bị kẻ thù bắt gọn”. Nhưng con lừa chỉ nhìn quanh một cách lười biếng và nói: “Nếu vậy thì ông có nghĩ là họ sẽ bắt tôi chở những đồ đạc nặng hơn những thứ tôi phải mang lúc này không?”. “Không”, ông chủ của nó nói. “Nếu vậy thì tôi cũng không ngại để họ mang tôi đi đâu”, lừa nói, “vì chắc chắn cũng không thể tồi hơn thế này nữa”.
Bò đực và ếch
Hai con ếch con đang chơi ở gần bờ ao khi một con bò đực xuống ao uống nước. Chẳng may nó giẫm chân lên một con ếch và giết chết nó. Khi con ếch già nhớ con mình, bà ta liền hỏi em trai nó là nó đâu. “Anh ấy chết rồi mẹ ạ”, con ếch con nói, “một con vật lớn bốn chân tới ao của chúng ta vào sáng nay và giẫm anh con xuống bùn”. “To lớn ư, có to bằng thế này không?” cóc mẹ vừa nói vừa phồng người lên to hết mức có thể. “Vâng, to hơn thế nhiều” là câu trả lời của ếch con. Ếch mẹ lại phồng lên to hơn. “Nó có to đến thế này không?”, ếch mẹ hỏi. “Có, có mẹ ơi, to hơn thế nhiều”, ếch con trả lời, và rồi ếch mẹ cứ phồng người lên cho tới khi bà ta trông tròn như một quả bóng. “Có to như...?” bà ta bắt đầu nhưng ngay lập tức bị nổ tung.
Người đàn ông và bức tượng
Một người đàn ông có một bức tượng thần bằng gỗ và hàng ngày anh ta thường cầu mong thần cho anh ta được giàu có. Anh ta làm như vậy rất lâu nhưng vẫn nghèo cho tới một hôm, anh ta cầm lấy bức tượng trong sự tức giận và ném mạnh nó vào tường với tất cả sức lực của mình. Sức mạnh của cú ném khiến bức tượng vỡ đôi ra và rất nhiều đồng tiền vàng rơi xuống sàn nhà. Người đàn ông thu gom hết đống vàng một cách tham lam và nói:
- Ngươi thật là một kẻ lừa gạt! Khi ta tôn thờ ngươi thì ngươi coi ta chẳng ra gì nhưng ngay khi ta đối xử với ngươi toàn bạo lực và những lời xúc phạm thì ngươi lại biến ta thành một người giàu có!
Thần Héc-quyn và người đánh xe ngựa
Một người đánh xe ngựa đang điều khiển xe qua một con đường lầy lội với rất nhiều hàng hóa trên xe. Bánh xe ngựa ngày càng lún sâu vào trong bùn đến nỗi không có nỗ lực của lũ ngựa có thể làm cái xe nhúc nhích. Anh ta đứng đó, nhìn quanh một cách vô vọng và gọi to thần Héc-quyn để cầu cứu. Thần đã hiện lên bảo với anh ta rằng:
- Hãy đặt vai của ngươi vào bánh xe và thúc lũ ngựa bắt chúng đi, sau đó mới nên cầu cứu sự giúp đỡ của ta. Nếu ngươi còn không động một ngón tay để cứu giúp mình thì ngươi cũng không thể mong đợi thần Héc-quyn hay bất kỳ ai khác giúp đỡ ngươi.
Chúa chỉ giúp ai tự giúp chính mình.
Sư tử, gấu và cáo
Sư tử và gấu đang đánh nhau về quyền sở hữu một con dê non mà cả hai cùng tóm được một lúc. Cuộc chiến kéo dài và khá căng thẳng. Dần dần cả hai đều mệt lử và nằm lăn ra đất thở hổn hển. Chúng còn bị thương rất nặng nữa. Một con cáo đã lảng vảng ở đó từ lâu và chứng kiến cuộc chiến này. Khi thấy hai đối thủ nằm đó chẳng thể cử động nổi vì quá yếu, nó liền lẻn vào, tha lấy con dê và chạy mất. Sư tử và gấu nhìn thấy vậy mà chẳng thể làm được gì, một con bèn nói với con kia rằng:
- Đấy, chúng ta đánh nhau sứt đầu mẻ trán từ nãy để rồi chẳng ai được lợi gì ngoài con cáo đó!
Người da đen
Một người đàn ông mua một nô lệ người Ê-ti-ô- pi-a và người này có làn da đen như tất cả những người Ê-ti-ô-pi-a khác. Nhưng ông chủ mới lại cho rằng màu da này là do người chủ cũ đã bỏ mặc anh ta và rằng anh ta cần phải được tắm rửa kỹ càng. Chính vì thế, anh ta bắt đầu công việc với rất nhiều xà phòng và nước nóng. Anh ta cố gắng hết sức để chùi rửa cho người nô lệ nhưng đều vô ích, da anh ta vẫn đen như mọi khi còn người nô lệ tội nghiệp thì đã bị chết do cảm lạnh.
Hai người lính và tên cướp
Hai người lính đang đi cùng nhau trên đường thì bị một tên cướp chận lại. Một người lính bỏ chạy còn người kia thì vẫn đứng yên và hùng dũng giơ kiếm lên khiến tên cướp sợ quá phải bỏ chạy. Vì thế anh ta được hoàn toàn bình yên. Khi mọi việc đã qua đi, người lính nhút nhát mới quay lại, tay cầm kiếm khua loạn xạ và hét lên với giọng đầy đe dọa:
- Hắn ta đâu? Hãy để tôi tiếp cận hắn và tôi sẽ nhanh chóng cho hắn thấy là hắn ta đang phải đối đầu với ai.
Nhưng người kia trả lời rằng:
- Anh chậm chân mất rồi, bạn của tôi ạ: Tôi chỉ mong lúc trước anh quay lại với tôi như lúc này, thậm chí anh chẳng làm được như anh nói vì tôi đã phải rất dũng cảm để tin rằng những lời anh nói là đúng. Nếu đúng như vậy thì hãy thư giãn và bỏ kiếm của anh xuống đi, không cần dùng tới nó làm gì nữa đâu. Anh có thể đánh lừa người khác nghĩ rằng anh dũng cảm như một con sư tử nhưng tôi biết chắc rằng ngay những phút đầu tiên gặp nguy hiểm, anh đã bỏ chạy như một con thỏ.
Sư tử và lừa rừng
Sư tử và lừa rừng đi săn cùng nhau: lừa đuổi con mồi với tốc độ rất nhanh của nó còn sư tử thì lao tới và giết chết ngay con mồi. Chúng rất thành công trong việc này và khi san sẻ con mồi, sư tử chia nó ra làm ba phần bằng nhau.
- Tôi sẽ lấy phần đầu tiên, - Nó nói - bởi vì tôi là chúa tể muôn loài; tôi cũng sẽ lấy phần thứ hai. Vì là bạn của anh, tôi có quyền nhận một nửa phần còn lại. Còn miếng thứ ba, nếu anh không chịu nhường nó cho tôi và biến nhanh khỏi đây thì hãy tin tôi đi, miếng thứ ba này sẽ khiến anh phải hối tiếc về bản thân mình đấy.
Sức mạnh tạo nên lẽ phải.
Người đàn ông và thần rừng
Một người đàn ông và thần rừng trở thành bạn, họ quyết định sống cùng nhau. Mọi việc diễn ra tốt đẹp cho tới một ngày mùa đông. Thần rừng nhìn thấy người đàn ông thoi vào tay anh ta.
-Tại sao anh lại làm vậy? - Thần rừng hỏi.
- Để làm ấm tay tôi. - Người đàn ông nói.
Cùng ngày hôm đó, khi họ cùng ngồi ăn tối với nhau, mỗi người có một bát cháo yến mạch nóng và người đàn ông đưa bát cháo lên mồm thổi.
- Sao anh lại làm vậy? - Thần rừng lại hỏi.
- Để làm nguội bát cháo của tôi. - Người đàn ông trả lời.
Thần rừng liền đứng lên khỏi bàn.
- Tạm biệt, - Ông ta nói - tôi đi đây; tôi không thể làm bạn với một người mà cùng thổi ra khí nóng và khí lạnh được.
Người bán tượng
Một người đàn ông làm một bức tượng thần Me- cu-ry bằng gỗ và đem nó ra chợ bán. Tuy nhiên chẳng có ai hỏi mua nó cả, anh ta nghĩ rằng anh ta sẽ thu hút người mua bằng cách nêu ra các ưu điểm của bức tượng. Vì thế, người đàn ông kêu to khắp chợ ràng:
- Bán tượng thần đây, bán tượng thần đây! Thần sẽ mang lại may mắn và sẽ luôn giữ may mắn cho bạn!
Lúc đó, một người đi ngang qua dừng lại trước chỗ bán hàng của anh ta và nói rằng:
- Nếu vị thần này có khả năng như lời anh nói thì sao anh không giữ lại để mang lại may mắn cho chính mình?
- Tôi sẽ nói cho ông biết tại sao - Người đàn ông trả lời - Ông thần này mang lại nhiều lợi ích, điều đó đúng, nhưng ông ấy mất thời gian vào việc đó trong khi tôi lại cần tiền ngay lập tức.
Đại bàng và mũi tên
Một con đại bàng đậu trên một tảng đá cao ngất chăm chú tìm con mồi cho mình. Một người thợ săn trốn trong khe núi đã bí mật theo dõi con đại bàng và bắn ngay một mũi tên vào nó. Mũi tên này đâm thắng vào ngực đại bàng và xuyên qua người nó. Trong sự đau đớn khi phải kề cận cái chết, nó hướng mắt về phía mũi tên. “Ôi, số phận thật cay nghiệt!” nó kêu lên, “ta sẽ phải bỏ mạng thôi, nhưng than ôi, số phận còn trớ trêu hơn vì cái mũi tên giết chết ta hôm nay được làm bằng lông của một con đại bàng!”
Người đàn ông giàu có và thợ thuộc da
Một người đàn ông giàu có sống ngay cạnh nhà một người thợ thuộc da và nhận thấy rằng mùi của xưởng thuộc da là không hề dễ chịu một chút nào nên đã yêu cầu người thợ thuộc da phải chuyển nhà. Người thợ này cứ trì hoãn không chịu đi và người đàn ông giàu có phải nói với anh ta rất nhiều lần về việc này. Cứ mỗi lần như vậy, người thợ thuộc da đều nói rằng anh ta đang sắp xếp để chuyển đi trong thời gian rất ngắn. Việc này cứ tiếp diễn một thời gian cho tới khi cuối cùng, người đàn ông giàu có đã quá quen với mùi của xưởng thuộc da đến nỗi không quan tâm tới nó nữa và không còn bắt người thợ kia phải chuyển đi nữa.
Chó sói, người mẹ và đứa con
Một con sói đói đang lảng vảng đi kiếm mồi. Ngay lúc đó nó bị cuốn hút bởi tiếng khóc của một đứa trẻ và nó mò ngay tới căn lều. Núp dưới cửa sổ, con sói nghe thấy tiếng người mẹ nói với con mình rằng: “Ngừng khóc ngay không tao ném mày cho sói ăn thịt bây giờ!” Nghĩ rằng bà mẹ sẽ làm đúng những gì bà nói, chó sói ngồi đó đợi rất lâu với hy vọng thỏa mãn cơn đói của nó. Vào buổi tối, nó nghe thấy bà mẹ cưng nựng đứa con của mình rằng: “Nếu con chó sói đáng ghét đến thì nó không thể chạm vào con bé bỏng của mẹ được vì bố sẽ giết nó”. Con chó sói ngồi dậy tức giận bỏ đi. “Đối với những người trong căn nhà đó”, con sói tự nói với mình, “bạn không thể tin vào một lời họ nói”.
Người ăn xin và tên láu cá
Một người ăn xin đi vào một cửa hàng đồ gỗ và lân la hết chỗ này đến chỗ khác xin ăn. Trong số những người ở đó, anh ta chú ý tới một tên láu cá và đi tới chỗ gã đó cầu xin một bữa ăn. Gã trai đó liền trả lời bằng một giọng thương hại pha chút khinh bỉ.
- Ngươi thật ngu ngốc nếu như nghĩ rằng có thể nhận được cái gì từ tao, kẻ luôn luôn chỉ biết lấy của người khác và không bao giờ trả lại bất kỳ thứ gì.
Những kẻ hay thèm muốn thứ của người khác thì ít khi cho người khác cái gì.