Người Lớn Cô Đơn

Lượt đọc: 61 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 16, 17, 18

❊ ❊ ❊

Thực ra nếu bạn bị tổn thương vì một người đàn ông nào đó thì một phần bởi vì bạn đã cho người đó cơ hội làm tổn thương đến mình.

Không thể lấy chồng ta

Những cô gái theo phong trào Tây hóa thường nói tiếng Anh lưu loát và nhìn thấy rõ tương lai của đời mình.

Chuyện phiếm cho A và Z.

Bây giờ đã là ba giờ sáng, giờ Paris. Nàng vẫn còn chong mắt không tài nào ngủ được. Từ căn biệt thự trên đại lộ Franklin Rosevelt, nàng nhìn rõ thành phố hoa lệ vẫn còn sáng choang kiều diễm. Không như nửa vòng trái đất kia, tầm giờ này, họa chăng chỉ có những tấm lưng gồng gánh miệt mài, thỉnh thoảng bị đêm nuốt chửng lấy rồi lại thở dài nhả ra, những đám loi choi lâu lâu khuấy động khoảng yên bằng những trận rú rít, và nàng của những năm trước hay thích trườn tấm thân trắng nõn vào đêm, hít lấy hít để mùi hoa nhài nhà bên cạnh.

Ngày mai, ngày kia nữa là tết, hai năm rồi nàng đón tết xa quê. Chồng nàng sống tại quận Mười ba, buổi sáng mọi người thường thưởng thức tô phở to như cái thau rửa mặt, đĩa banh cuốn làm từ thứ bột bán đầy siêu thị. Rồi chồng nàng, anh chàng người Pháp cao hơn mét tám, giám đốc tài chính ở Total Elf, ôm hôn nàng và nói câu: "Chúc mừng năm mới" bằng thứ giọng mũi lơ lớ. Thế là tết xong, đi qua hờ hững và chóng vánh. Nàng tưởng mình đã thích nghi với bất kì loại hình chúc tụng lẫn chia sẻ nào. Nàng tưởng bản thân sinh ra đã là "con tắc kè hoa" giỏi thay áo, giỏi làm quen, giỏi biến cái khó ưa thành cái đỡ khó ưa có thể kiểm soát. Vậyà bây giờ nàng lại nằm co quắp trong đống chăn nệm xa xỉ, trong căn phòng sực nức mùi hoa nhài... dán nhãn L'Occidental, và nhớ...

Và khao khát đến nứt da nứt thịt mùi ngai ngái lá dong trải đầy sân gạch, buổi sáng đi làm, nàng cứ phải rón rén lách qua trên đôi guốc nhọn 7 phân kiều diễm.

Đột nhiên nàng cảm thấy oán hờn ghê gớm. Oán hờn ai, tức thời nàng không thể nào biết rõ. Oán cái nguyên do đẩy nàng xa xứ lấy chồng Tây đi vậy. Nhưng rồi nàng tự hỏi. Nguyên do đó là gì? Là cái chương trình: "Chúng tôi là phụ nữ" nàng phụ trách ngày xưa? Hay tại anh A, anh Z nàng đã từng phải lòng mà trao trọn nguyện ước tuổi xanh?

Nàng khóc rưng rức.

Bốn giờ sáng. Giờ Paris.

Nàng bảo vệ luận văn thạc sĩ báo chí tại pháp năm nàng hai mươi tư tuổi. Nàng ào ào về nước. Nàng đẹp. Nàng khéo léo. Nàng cá tính. Nàng rất "cool", nói theo ngôn ngữ của những người trẻ giỏi giang, hội nhập như nàng. Nàng trúng tuyển vào đài truyền hình, với năng lực và ngoại hình hiếm có, chả khó khăn gì nàng đã thuyết phục nhà đài cho làm hẳn một chương trình mới lấy tên "Chúng tôi là phụ nữ".

Chương trình của nàng chỉ sau 2 lần phát sóng đã nhận được sự ủng hộ hết sức nhiệt tình của khán giả. Nàng đem lên màn ảnh chân dung những người phụ nữ thành đạt bắt đầu lập nghiệp từ con số O tròn trĩnh, những người dũng cảm đương đầu với bệnh tật, thậm chí là cả những diva và đời tư của họ. Đấy, nàng thông minh đến thế là cùng. Chả ai chê trách được chương trình của nàng vì nó bao quát từ cái nghèo hèn đến sự cao sang quyền quý, từ những sự phù phiếm rẻ tiền cho đến những giá trị sâu sắc cao siêu. Có hết, có đủ, thậm chí là có dư. Nàng nổi tiếng như cồn, đi đến đâu người ta trầm trồ đến đấy. Người ta ngưỡng mộ nàng, người ta mê đắm nàng, người đàn bà giỏi giang, thành đạt. Và cũng chính lúc ấy, nàng cảm thấy hình như nàng không cần phải dựa dẫm vào bất kì người đàn ông nào. Nàng ăn tối với A, shopping với B, khiêu vũ với C, và thăng hoa với Z. Cũng có lúc nàng đốt đèn trong đêm, cố nhớ lại những rung cảm bé li ti khi nàng mười bảy, mười tám để định hình xem tình yêu như thế nào mà còn lấy chồng cho hợp nhẽ, hợp lòng thiên hạ. Nhưng rồi nàng không thể. Nàng e sợ thứ danh phận "người vợ - người mẹ - người con dâu." Nàng e sợ thứ cảm giác cuộc đời mình vô tình gắn vào một cái họ nào đấy. Thế rồi, nàng ngủ thiếp đi.

"Xin chào tất cả các bạn" Y Ly lại được gặp mặt các bạn trong chương trình "Chúng tôi là phụ nữ" Chắc hẳn các bạn đang thắc mắc không biết khách mời nào sẽ đến với chúng ta ngày hôm nay. Y Ly đã suy nghĩ rất lâu và quyết định tuần này sẽ tạo một không khí mới mẻ hơn. Chúng ta sẽ không chỉ có một vị khách mời như thường lệ mà là đến ba vị khách thú vị. Họ sẽ cùng chia sẻ với chúng ta một quan niệm mới về những người phụ nữ được xem là thành đạt. Như thế nào là thành đạt? Họ là những người phụ nữ của thế kỉ mới, độc lập, mạnh mẽ, giỏi chuyên môn, nhạy bén và kinh tế vững chắc. Ngỡ tưởng những người như các chị sẽ là người dễ dàng tìm kiếm một mái ấm mãn nguyện nhất, thế nhưng trên thực tế lại không phải như vậy. Và bây giờ, chúng ta cùng chào mừng chị Bảo A, trưởng phòng marketing tập đoàn P. tại Việt Nam; chị Thanh T, kế toán trưởng khách sạn H và chị Minh V, giám đốc chi nhánh M. tại Hà Nội đến với trường quay để tham gia cùng chúng ta trong chương trình "Chúng tôi là phụ nữ", chủ đề "Không thể lấy chồng ta" hôm nay."

Đó là chương trình nhiệt tâm cuối cùng của nàng. Nàng đã đối diện với những người đàn bà có thừa mứa tiền tài và danh vọng, nghe họ bộc bạch những trăn trở có thể coi là phiến diện nhưng chúng lại chính là tâm tư tình cảm của nàng.

Chị Bảo A quả quyết:

- Đàn ông Việt sĩ diện nhất hành tinh!

Nàng tròn mắt. Chị đặt tách cà phê xuống bàn, mỉm cười nói tiếp:

- Chị chẳng nói đùa đâu. Em cứ thử yêu một chàng đi, rồi đi làm kiếm nhiều tiền hơn anh ta xem. Cái sự tưởng như là cỏn con ấy, dễ thông cảm ấy nhưng thực chất lại là nguồn cơn của hàng chục, hàng trăm cuộc cãi vã để dẫn đến chia tay.

- Thế thì chọn anh nào kiếm tiền giỏi vậy!

- Kiếm tiền giỏi thì thường chả lấy em làm vợ đâu!

Nàng bắt đầu có triệu chứng hoang mang.

- Kiếm tiền giỏi thì chỉ muốn lấy vợ theo tiêu chuẩn "không xấu - không đần độn - không tham vọng" thôi em ạ!

Triệu chứng hoang mang đang gia tăng.

- Em thấy lớp thanh niên tầm tuổi em đi du học, tiếp cận những luồng văn hóa mới, họ cũng suy nghĩ thoáng hơn lớp cha chú rất nhiều đấy chứ

- Bọn ấy lại càng mệt. - Chị Thanh T xen vào.

- Tại sao ạ?

- Đàn ông du học còn rắc rối hơn, nửa mạc nửa mỡ, dở dở ương ương. Lúc cần "sướng lên" thì tự kỷ ám thị ta đây tân tiến, cởi mở. Lúc qua rồi thì lôi giáo điều ra rao giảng. Trước mặt thiên hạ toàn tuyên ngôn như đinh đóng cột ta đây tư tưởng thoải mái, không đánh giá chị em bằng mớ quan điểm cổ lỗ, nhưng đến lúc tình huống thực tế với bản thân thì chột dạ ngay. Dằn vặt rồi vặn vẹo đủ cả. Chả biết đâu mà lần, các anh đi học càng cao càng rộng lại càng mệt. Ngỡ là lớp thanh niên rộng rãi, phóng khoáng nhất nhưng hóa ra còn âm lịch không ra âm lịch, dương lịch cũng chẳng đến luôn.

Chị Bảo A đặt ly nước xuống bàn tiếp lời:

- Phải rồi. Họ chỉ tân tiến, cởi mở lúc còn trẻ, còn muốn chơi bời trải nghiệm, muốn thể hiện với đám loi choi cùng cỡ rằng mình có suy nghĩ chững chạc và khoáng đạt. Đến lúc trưởng thành hơn một chút, sống và bao quanh bởi cuộc sống xã hội Việt Nam, họ tính đến chuyện lập gia đình tử tế, những anh chàng này sẽ trở thành kẻ gia trưởng và bảo thủ số một.

Nàng cặm cụi ghi chép. Đầu óc mông lung, bao quanh bởi hàng loạt luồng suy nghĩ xoay chiều ngang dọc.

Buổi nói chuyện lan man sang một số chuyện linh tinh không đầu không cuối một lúc. Nàng thấy nắng rẽ đôi trên chóp vòm phố Nhà Thờ.

- Nói tưởng đùa chứ Ly có tin không? Phụ nữ mà béo thì khó lòng mà kiếm được anh chồng ta tử tế.- Chị Minh V chuyển sang câu chuyện khác.

- Tại sao ạ?

- Tỉ dụ nhé. Em cao 1m60, nặng năm mươi lăm cân. Theo tiêu chuẩn đo quốc tế, em là người vừa phải. Theo quy ước Việt Nam, đàn bà thế là béo. Mà cứ ú na ú nần trong mắt các chàng trai Việt thì cho dù em có khéo, có chăm, có thông minh có tài giỏi thì cũng sẽ là hạn mục sát ngạch sau cùng. Đừng tin chuyện "cái nết đánh chết cái đẹp".

- Có hơi cực đoan quá không ạ?

- Hiển nhiên là không phải mười chị béo thì ế hết cả mười, nhưng mà cứ phải mò kim đáy hồ, tát cá lội ̣a hoằn may phúc mấy đời tu dưỡng gia thân, mới có chị gặp được anh chồng ta yêu thương mình vì cái nết na.

Không gian loãng ra. Tháng Bảy đổ trận gió to rối bung cả tóc. Nàng gọi điện cho Quân. Nàng bảo:

- Em vừa làm phỏng vấn chương trình xong Quân ạ! Lảo đảo quá!

Quân cười:

- Túm tóc xé váy với khách mời à?

Nàng rủ Quân đi uống bia hơi. Để nghe Quân cớt nhả. Mấy năm rồi vẫn thế, Quân với nàng vẫn nói chuyện với nhau bằng thái độ bông lơn, bỡn cợt như hồi hai đứa còn học đại học ở Pháp. Có lần nàng tỏ tình:

- Em yêu anh, Quân ạ!

Quân đáp trả luôn:

- Nếu Ly muốn thì chúng ta yêu nhau, chứ Quân sẽ không đám cưới với Ly!

Nàng tự ái, đấm bộp vào bụng Quân rồi bỏ đi một mạch. Tuần sau lại hòa, lại đi lang thang cùng, mua cà phê cùng, đi chợ cùng.

Quân đến, búng tách vào trán nàng, cười nhăn nhở:

- Ả làm sao? Nói ra để chàng giải quyết!

- Tại sao Quân không muốn lấy Ly?

Quân sững người một lát.

- Ly giỏi giang quá, sắc sảo quá. Quân muốn một người vợ bình thường thôi, đơn giản và an phận. Và ít ra cũng để Quân mở một lời cầu hôn cho phải nhẽ.

Họ là hai kẻ âm thầm duy nhất trong quán nhậu. Xung quanh nàng, những người đàn ông. Không phải của nàng.

Nàng không muốn kiếm tìm. Không thể kiếm tìm.

Nàng mệt mỏi. Buông tay.

Các cô gái khi bị bỏ rơi sẽ cố gắng sống tốt hơn, xinh đẹp hơn rồi mong có ngày được gặp lại người cũ trong trạng thái ngẩng cao đầu. Nhưng điều đáng buồn là suy nghĩ đó chỉ chứng mình duy nhất một điều rằng tâm hồn nàng chỉ quẩn quanh bên hình bóng người đàn ông không xứng đáng.

Đọc tiếp : Người Lớn Cô Đơn - Chương 17

Đùng một cái... Em Yêu Anh

Chou ngồi cạnh Ichi bên cửa sổ. Gió lùa vù vù tung cả tóc. Chou quay lưng lại, hét thật to vào cái quạt điện màu hồng chi chít hình dán mèo đeo nơ: "AAAAAAAAAAAAAA, cậu là đồ tệ bạc! Cậu là đồ tệ bạc!" giọng Chou méo mó cả đi như vẻ mặt cô lúc này. Thút thít rồi đấy.

Năm nay Chou mười tám tuổi.

Ichi chỉ là một con mèo bằng đất nung hai tuổi rưỡi. Không phải loại mèo thông thường. Là loại đặc biệt xinh đẹp đeo lục lạc ở cổ và có một cái rãnh nhỏ ở lưng. Giống như bọn heo đất "ăn tiền" thì Ichi lại "ăn nỗi buồn" của Chou. Vào một ngày mùa xuân hoa phi tiên bay đầy trong gió, Gia Bách bê Ichi đến gõ cửa nhà Chou và bảo: "Này, cậu bớt khóc nhè đi và nuôi con mèo này lớn bằng nỗi buồn của mình nhé!" Vậy là đã hai năm rưỡi trôi qua.

Gia Bách và Chou cùng lớn lên trên đảo Bách Hoa. Sáu tuổi, Gia Bách đã biết nắm tay dắt Chou băng qua đường. Mười tuổi, Gia Bách kết một chuỗi hoa chuông đeo vào cổ tay Chou và nghiêm mặt nói "sau này tớ sẽ lấy cậu!" Mười bốn tuổi, Chou bắt đầu lớn, cao hơn Gia Bách một ngón tay út và không thích đi cùng nhau nữa. Mười sáu tuổi, Chou tóc dài ngang vai màu hạt dẻ, ngồi vắt vẻo ở trên đồi đọc thư tình của không biết bao nhiêu người giấu tên giấu mặt. Gia Bách lênh khênh, tóc đinh lởm chởm, áo đồng phục tà trong tà ngoài, chiều nào trên đường về cũng tạt ngang qua vứt cho Chou một thỏi kẹo phúc bồn tử phủ đường lấp lánh.

Mười sáu tuổi, Chou đứng chống nạnh dưới cây táo phủ trắng hoa, nhíu mày với Gia Bách khẳng định.

- Tớ không thể nào yêu người bằng tuổi.

- Tại sao? - Gia Bách ngạc nhiên, lo lắng.

- Thật là không ra gì. Những lời đường mật này này thậm chí còn sai cả chính tả!

Vừa nói Chou vừa phẩy phẩy đám thư tình trong tay. Gia Bách gật gù nhìn Chou.

- Tớ chả bao giờ viết sai chính tả cả!

Chou không để ý gì đến lời Gia Bách.

- Cậu biết chúng nó viết gì không?

- Viết gì?

- Cậu đả khiến tớ biết đến một thứ tình cảm rất mảnh liệt.Đấy xem đi, tình yêu có phải là thứ trẻ con viết sai be bét thế này đâu!

Gia Bách vòng tay nhìn Chou.

- Thế cậu biết tình yêu là gì à?

- Đương nhiên. - Chou cong môi.

- Như nào?

- Là như tớ với anh Khải Minh... - Chou bất giác đưa tay lên bịt miệng mình.

- Hả? Anh Khải Minh á?

Gia Bách trợn ngược mắt nhìn Chou giận dữ, nạt một câu rồi xách cặp bỏ đi.

Không thể nào!

Đảo Bách Hoa nằm ở tầng thứ mây thứ chín, xung quanh bao bọc bởi những làn khói hồng xốp như bông. Mỗi năm trên đảo chỉ có mùa đông lạnh vào tháng Mười Hai, hơi nước đóng thành băng tụ thành những đốm thủy tinh trong suốt dưới tàn cây lá kim xanh mượt. Mọi người gọi đó là tháng hạnh phúc vì bất kể ai cũng được quay về nhà vào tuần cuối cùng của tháng, nghỉ lễ Giáng sinh vào rừng nhặt thông và nướng bánh trên quy gừng có mứt anh đào ở giữa.

Khải Minh là anh trai của Gia Bách, lớn hơn Gia Bách tám tuổi và rời khỏi đảo Bách Hoa để đi bộ xuống trái đất từ năm hai mươi tuổi. Cứ mỗi mùa phi tiên đi qua là đảo Bách Hoa lại chứng kiến sự ra đi của biết bao người trẻ, họ băng qua cổng cây tùng, xuyên qua những ngả mây màu ngọc bích và hướng về phía dải nâu đầu tiên của trái đất. Có một đôi người trên đường đi đã dừng lại ở tầng mây thứ hai hoặc thứ ba vì không đủ sức đi tiếp hoặc vì họ sợ nếu đi hết con đường thì vĩnh viễn sẽ không còn nhìn thấy một dải nâu hồng nào nữa trong đời.

Khải Minh trở về nhà vào tháng Mười hai. Như hầu hết tất cả mọi người, trở về nhà vào điểm cuối cùng của bất kỳ điều gì: cuối năm, kiệt sức, tận cùng của thất vọng, tận cùng của đổ vỡ. Thế nên, ngày Hai mốt tháng Mười hai năm nào cũng vậy người ta cũng thấy cậu ở cổng, đứng cạnh cây tùng, đi về phía ngôi nhà số ba hai phố Anh Túc. Và đúng lúc vào ngày tháng Mười hai năm Chou mười sáu tuổi, Khải Minh va vào Chou ở ngã tư đó. Đó là một ngày gió lớn, quăng quật mọi thứ lên không trung rồi lạnh lùng thả rơi vội vã. Chiếc khăn quàng cổ màu thiên thanh của Chou xổ bung, bay tuột khỏi cô, chấp chới hạ cánh trùm kín mặt Khải Minh. Chou luống cuống chạy đến, miệng không ngừng xin lỗi.

Nếu bạn đã từng hy vọng gặp được hoàng tử của mình một lần trong đời, nếu bạn đã từng tưởng tượng về thứ ánh sáng diệu kỳ băng qua không trung và xuyên thẳng vào tim, khiến cả một vùng trời trước mắt đột nhiên lấp lánh, nếu bạn đã từng miên man dọc sống lưng cảm giác râm ran như kim chích, nếu bạn đã từng thấy hơi thở của mình bối rối... thì bạn sẽ hiểu Chou, thực sự hiểu Chou khi cô ấy nhìn thấy Khải Minh. Cũng không có gì quá lớn lao. Chỉ là Khải Minh mỉm cười hiền lành, gỡ chiếc khăn ra khỏi mặt và từ từ quàng nó cẩn thận lên cổ cho Chou. Cậu khẽ xoa đầu Chou và bảo: "Chou đã thành thiếu nữ rồi đấy!" Ừ, đã là thiếu nữ rồi cơ mà, có phải trẻ con nữa đâu! Thế nhưng, Khải Minh là người đầu tiên trên thế giới này công nhận điều đó. Người đầu tiên bao giờ cũng có vị trí và ý nghĩa thật đặc biệt.

Cái người đặc biệt ấy lại còn dong dỏng cao, cười lộ răng khểnh và giọng nói thì ấm áp vô cùng. Cái người đặc biệt ấy Chou đã gặp không ít lần trước đây nhưng chưa bao giờ biết rằng người ta lại có thể khiến trái tim Chou loạn nhịp đến thế. Ngồi vắt vẻo trên chạc cây rêu, véo von hát, trong lòng ngập tràn hoa như thể tháng Ba đã ở rất gần, mùa xuân dịu dàng gõ cửa. Gia Bách đi bộ lên đồi, cậu vứt uỵch túi xách xuống gốc cây rêu, ngẩng mặt nhìn Chou.

- Cậu thích anh Khải Minh thật à?

Câu hỏi của Gia Bách khiến cho Chou im bặt, mặt đỏ bừng bừng như vừa vô tình uống nhầm ly rượu táo. Gia Bách thở dài nhìn thái độ lúng túng của Chou:

- Chỉ là thích vớ vẩn thôi chứ gì!

- Không...phải mà... - Chou lý nhí.

- Sao cậu biết là không? Cậu có bao giờ nói chuyện với anh Khải Minh đâu cơ chứ? Cậu biết gì về anh Khải Minh hử?

- Tớ có... nói hai lần rồi.

- Lúc nào?

- Một lần khi anh ấy vừa về và một lần trong buổi nhặt thông ở rừng Lâm ấy. Tớ biết mà. Nó khác lắm. Tớ nghĩ đến anh ấy suốt cả ngày, ngay cả khi đang đánh răng tớ cũng nghĩ. Trước khi đi ngủ tớ cũng nghĩ đến thì mới ngủ ngon được. Và chỉ nghĩ thôi mà tớ đã có thể mỉm cười. Cái kiểu cười có thể khiến cậu ấm trong tim, rộn rã toàn là nhạc điệu. Thích lắm!

Gia Bách im lặng. Ừ, cái kiểu nhạc điệu trong tim đó cậu cũng biết rõ nó ngân nga nhường nào mỗi lần nhìn thấy Chou. Da diết và bám riết lấy tâm trí như một kiểu hạnh phúc gây nghiện. Thực sự gây nghiện. Nhưng đến lúc này, khi ngồi dưới gốc cây rêu, nghe Chou kể về bản nhạc trong tim cô. Gia Bách mới nhận ra rằng bản nhạc của mình cũng có khả năng đổi tông và chùng xuống. Gia Bách hít một hơi dài rồi đứng lên, trong lòng thầm nghĩ: "Không sao, mình là đàn ông cơ mà!"

- Tớ sẽ giúp cậu. Kế hoạch của cậu là gì?

Bằng một giọng cương quyết và mạnh mẽ. Gia Bách nhìn thẳng vào Chou và nói những lời như vậy. Lúc đó, cậu nhìn rõ niềm lấp lánh hân hoan trong mắt cô. Chou hào hứng.

- Thật à? Cậu sẽ giúp tớ thật nhé! Cơ mà, tớ lại chẳng có kế hoạch nào cả.

- Anh Khải Minh sẽ lại đi mất đấy!

- Tớ biết. Hay là năm mười tám tuổi tớ cũng sẽ đi xuống trái đất với anh ấy. Cậu thấy được không?

Lời Chou rất đau. Gia Bách hiểu hẳn là Chou phải thích anh Khải Minh lắm mới có thể từ bỏ mọi thứ ở đảo Bách Hoa mà đi như vậy.

- Nhưng cậu cũng phải để cho anh ấy biết là cậu chờ chứ!

- Ừ nhỉ! Hay là tớ vẽ cho anh Khải Minh một bức tranh.

- Vớ vẩn! Anh Khải Minh không thích tranh đâu và bọn con t sẽ chẳng hiểu gì khi nhìn một bức tranh từ con gái cả.

- Thế tớ phải làm thế nào?

- Hay cậu viết thư đi!

Vậy là Chou viết một bức thư that. Viết trên giấy có in hình màu hồng và phảng phất mùi bạch trà. Trong thư Chou bảo rằng Chou định sẽ đi xuống trái đất với anh Khải Minh năm Chou mười tám tuổi, Chou có thể dựa vào sự giúp đỡ của anh Khải Minh được hay không. Rồi Chou vẽ những trái tim bé xíu xiu bay đầy trên giấy. Buổi sáng trước ngày Khải Minh đi, Chou bước thẳng lưng, chìa bức thư ra trước mặt Khải Minh rồi dõng dạc bảo:

- Anh hãy đọc nó đi nhé!

Khải Minh mỉm cười, tiến đến xoa đầu Chou bảo:

- Con bé ngốc này!

Mùa phi tiên năm sau, Khải Minh dắt một cô gái tóc dài về nhà. Chou đợi anh ở cổng cây tùng. Lúc nhìn thấy cô ấy, tay trong tay, đầu thỉnh thoảng lại nghiêng lên vai Khải Minh hạnh phúc, Chou vội vã trốn mình, một giọt nước mắt trong veo, óng ánh buông mình xuống vạt cỏ xanh ươm. Cái mầm cây bé xíu trong trái tim Chou đột ngột buông mình. Rơi mãi. Đúng lúc ấy, Gia Bách đột nhiên xuất hiện, nắm lấy tay Chou và kéo đi mải miết. Băng qua rừng Lâm, băng qua cánh đồng cỏ du mục, băng qua suối An Lạc, đi mãi đi mãi đến khi bầu trời sập tối. Cả hai mệt nhoài nằm lăn ra bãi đất trống.

- Cậu là đồ ngốc! - Gia Bách mắng.

Chou vẫn tiếp tục thút thít.

- Sao cậu cứ phải như thế? Tớ đây này, tớ có khổ sở thế đâu.

- Vì cậu đâu có yêu.

- Ai bảo cậu. Cậu có là tớ đâu mà cậu biết.

- Vì cậu có bao giờ nói đâu mà tớ biết được. Và trông cậu chả giống là đang yêu ai cả.

- Hừ! Tớ thích cậu. Tớ thích cậu từ lâu lắm rồi. Và tớ phải im lặng như thế, đứng một mình nhìn cậu bảo cậu thích anh Khải Minh như thế! Cậu hiểu được gì chứ?

Gia Bách mặt mũi đỏ gay, đứng bật d và (lại) bỏ đi trong ánh mắt sửng sốt đến tột cùng của Chou.

Buổi sáng mùa xuân năm ấy, Gia Bách bê Ichi đến cho Chou và chào tạm biệt. Cậu phải đi cùng gia đình rời khỏi đảo Bách Hoa. Chou chết lặng ở bậc thềm gỗ trắng, ôm Ichi trong tay không nói nên lời. Cho đến khi cái bóng dong dỏng cao của Gia Bách khuất hẳn ở cuối đường, Chou mới buột miệng: "Gia Bách ơi, cậu sẽ không hát cho tớ nghe nữa à..."

***

Đảo Bách Hoa nằm ở tầng thứ chín, an lành và trong trẻo, hiền hòa và dịu dàng quanh năm như một bản tình ca bất tận. Chou ngồi cạnh Ichi bên bệ cửa sổ. Gió lùa tung cả tóc. Mùa phi tiên thứ hai không Gia Bách. Không có những bài hát réo rắt ở trên đồi, không có những buổi chiều tà nhặt thông trong rừng Lâm, Chou níu tay Gia Bách những khi giật mình sợ hãi, không có ai nghe Chou than thở, không có ai nghe tiếng Chou cười.

Chou ông Ichi trong tay. Ichi béo tốt, nặng ù, mang đầy trong mình những nỗi niềm có tên Gia Bách. Chou bước xuống lầu, mở tung cửa.

Năm nay Chou mười tám tuổi. Ở đảo Bách Hoa, người ta nói với nhau rằng. Phải có trong mình trái tim dũng cảm nhất định thì mới can đảm bước qua cổng cây tùng.

Và Chou biết. Vào lúc này đây. Lòng dũng cảm của Chou ấy mà. Đã được khắc tên Gia Bách trên đó.

Gặp gỡ và nảy sinh cảm xúc có thể là định mệnh. Nhưng ở lại hay ra đi lại hoàn toàn là sự lựa chọn của mỗi người.

Đọc tiếp : Người Lớn Cô Đơn - Chương 18

Chị gái

Nhiều khi tôi thấy mình kiếm được cớ để viết đơn giản ghê lắm! Kiểu như là, hôm rồi trời mưa. Nấu canh cải dưa chua với thịt bò. Mà lâu ngày rồi mới nấu. Quên mất dưa cải sẵn mặn, sẵn chua. Thành ra bát canh mặn thấy ớn. Chua thấy rầu. Rồi ruột da tự nhiên lênh láng cả. Vây, là được cái cớ mà rền rĩ, rền rĩ gõ.

Mà ai lỡ đọc tiếp rồi. Làm ơn đừng trách sao truyện gì mà cứ ỉ ê. Không phải tại tôi. Tại bát canh dưa cải chua nấu thịt bò. Chỉ mà mặn! Chỉ mà chua! Nghen!

Chị ngồi trên phản, quần đùi thiệt ngắn, húp canh sồn sột. Canh dưa cải thịt bò, món mẹ nấu mà chị thích nhất. Chị nói với về phía tôi, lúc ấy đang cúi đầu vào quyển giáo khoa lớp tám.

"Con Dinh sau này học vừa thôi nhé! Kiểu gì mày cũng xinh hơn chị. Cố học cách mà chọn chồng. Đàn bà chỉ cần có thế!"

Ừ, học cách mà chọn chồng. Đó là tất cả những gì tôi còn nhớ về chị. Nghĩa là rõ nét nhất. Chân thật nhất. Chị đi Tây, lấy chồng Tây năm tôi học lớp mười. Kể từ đó, hình ảnh của chị bị thời gian xóa dần đi như kiểu người ta xóa mực bút dạ trên bảng mica. Chỉ mờ chứ không bao giờ sạch được, lâu ngày thành những vệt kéo dài loang lổ. Một năm chị gọi về nhà một lần. Lần nào cũng vào ngày mùng Bảy tháng Bảy âm lịch.

Có lần mẹ mắng, bảo: "Tao với mày có phải Ngưu Lang Chức Nữ đâu mà mày năm nào cũng gọi về ngày này hả con?" Rồi khóc rưng rức lên. Đêm nằm tôi hay vắt tay lên trán. Thấy mình sao kỳ lạ, đã bao lâu rồi, tôi quên mất mình còn một người chị gái.

Lúc tôi vào đại học, chị gửi quà về. Một cái vòng tay khắc tên tôi trên đó. Đến lớp lũ bạn xuýt xoa khen đẹp, hỏi mua đâu, bao nhiêu tiền... Tôi kể chị tôi cho. "Dinh có chị gái à?" Ừ nhỉ, tôi có chị gái à? "Lấy chồng Tây, đi rồi!" "Sướng nhé!" Ai sướng? Sướng thế nào?

Tôi gọi điện hỏi chị: "Có sướng không?"

Chị cười to trong điện thoại. Lảnh lót. Ngân dài. Mẹ bảo tiếng chị cười như tiếng khánh rung. Chắc tại mẹ đặt chị tên là Khánh.

"Mày lớn rồi Dinh ạ!"

"Bao nhiêu năm có gặp đâu mà chị biết em lớn?"

"Biết quan tâm đến chuyện sướng khổ là có lớn lên rồi!"

"Thế chị sống thế nào?"

"Người ta có hàng trăm nỗi lo hàng ngày. Tao thì chỉ có một. Năm giờ chiều mua cho được ổ bánh mì dài cho buổi tối vì thằng chồng nó thích cửa hàng ấy. Và chỉ đúng năm giờ chiều, chúng nó mới nướng mẻ mới, không đến ngay thì hết. Nếu cuộc sống như thế được gọi là sướng. Thì chị mày cũng sướng Dinh ạ!"

Hôm đấy tôi gác máy. Thấy lòng lộn xộn, rối rắm.

Mùa hè ở miền Trung hanh hao dữ dội. Rừng rực như đứa con gái lúc nào cũng khát khao. Có đợt gió nào là được vuốt ve mơn trớn đợt ấy. Sướng râm ran, mê mẩn. Hết quãng rồi lại càng rừng rực hơn, khát khao hơn. Mẹ xin ở đâu về được cái giường gấp vải dù bộ đội bạc thếch, nhìn là biết nặng trĩu gió sương. Không biết có đỡ thêm được nổi chút ân tình nào nữa không. Tôi gối đầu lên đùi mẹ. Đợi cò về. Mà chỉ đợi có thế thôi chứ có cò nào về trên mấy cái cột nhà bê tông nữa. Mẹ thì thầm thủ thỉ. Như kiểu người ta kể chuyện cổ tích.

"Tóc con Dinh hoe hoe nhỉ! Không như tóc chị Khánh mày."

"Hôm trước xin mẹ mày làm xoăn phải không? Mai nhắc mẹ đưa tiền nhé!"

"Đi học có cần gì không?"

"Có để ý thằng nào chưa?"

"Mẹ thấy thằng Vinh hay kiếm cớ sang tìm Dinh lắm đấy!"

...

Tiếng mẹ lúc xa lúc gần. Miên man bất tận. Cứ ủ ê như nỗi nhớ không vượt được khỏi bờ môi. Tôi thấy nước mắt mình đột nhiên rịn ra vô cớ.

"Mẹ ơi, sao chị Khánh không về?"

Câu hỏi đập vào khoảng không, vỡ òa. Những mảnh vụn găm mỗi nơi một ít, nên cứ đau ri rỉ, ri rỉ không thôi.

Chiều tà, mẹ lại nấu canh cải chua với thịt. Tôi ôm mẹ từ sau lưng, hít hà: "Mai mốt con chọn chồng giỏi hơn chị Khánh mẹ hén!" Vai mẹ gầy, khô cong đột nhiên nhũn ra, lềnh lệch. Hôm đó chắc có giọt nước mắt nào rơi lẫn vào nên bát canh dưa cải mặn đến thê lương.

Tháng Mười một, trời miền Trung lênh láng nước. Gió mùa đông bắc oằn oại mãi cũng vượt qua được đèo Hải Vân, vậy mà vẫn còn lạnh ghê lạnh gớm. Chị về. Áo dạ tím, bốt cao, gõ lên vỉa hè đường lộc cộc, cả ngõ chìa đầu ra xem đứa nào chơi trội, guốc dập hơn cả tiếng mưa. Chị chỉ nhoẻn miệng cười. Nhìn hiền thấy lạ.

Cả tuần ăn canh rau dưa cải chua, hôm thì thịt bò. Hôm lại với cá rô đồng, phần chiên giòn, phần nấu canh. Mẹ ngồi vuốt tóc chị, bảo: "Sao tóc mày ngày càng đen thế hả Khánh?", rồi thở dài thườn thượt. Chị cũng chỉ nhoẻn miệng cười. Nhìn hiền thấy lạ.

Hàng xóm sang chơi, hỏi han tíu tít. Bảo: "Cô Khánh giờ nói tiếng Tây chắc còn giỏi hơn tiếng Việt." Bảo: "Bánh mì, bít tết có khác, cô Khánh trắng ra nhiều, nhìn cứ như Tây." Rồi: "Cô Khánh có anh bạn Tây nào giới thiệu cho con gái nhà bác với!"

"Phen này nhà bà được nhờ nhé!" Bảo... Bảo... Chị chỉ nhoẻn miệng cười. Nhìn hiền thấy lạ.

Chị Khánh của Dinh, mặc quần đùi húp canh sồn sột. Chị Khánh của Dinh ăn to nói lớn, mắng ai thì như hất cả bát nước vào mặt đừng hòng ngóc đầu lên. Chị Khánh của Dinh đâu biết cười nhoẻn. Đâu có biết hiền. Chị Khánh của Dinh...

Chủ nhật, chị bảo Dinh: "Cà phê không?" Dinh ừ. Vào một quán nhè nhẹ, có trúc, có tre, có bồn phun nước, bật nhạc giao hưởng nghe chừng cũng du dương lắm. Chị hỏi Dinh học hành thế nào, đã có người yêu chưa? Có định đi du học không, chị thấy bây giờ Việt Nam người ta đi nhiều lắm, mở mắt ra. Nếu muốn thì chị tính, rồi chị giúp. Rồi chị lại hỏi mẹ có khỏe không? Có bệnh gì mà giấu không cho chị biết không? Nhà cửa có cần mua sắm gì không? Dinh bảo: "Mẹ chỉ cần chị ở nhà!" Thế là ngắt hết hàng loạt câu hỏi.

Chị uống nước cam. Dinh uống Coca, quán chuyển sang phần nhạc trẻ. Quán càng lúc càng có thêm khách tầm độ mười tám, hai mươi. Chị cười: "Chắc lúc này chúng nó chê chị già!" Dinh lại ngắt: "Chồng chị thế nào?" Mẹ đã dạy đàn bà may mắn, nhắc đến chồng mắt tự nhiên sáng rực lên. Mẹ bảo đó là hạnh phúc. Đàn bà bất hạnh, nhắc đến chồng tự nhiên lồng ngực siết lại, mắt mờ đi chao đảo. Dinh dò thử, thấy chị ngồi yên.

Chị xin thêm ấm trà. Dinh gọi đĩa hạt dưa. Quán vẫn nhạc trẻ, ì ầm ở một góc xa. Chị hỏi Dinh có biết đánh bạc không? Dinh bảo chị mua vé số. Chị cười bảo đánh bạc mất nhiều. Đàn bà chỉ mong ước ở một người đàn ông ống như đánh bạc. Chỉ là thua sớm hay thua muộn mà thôi. Nhưng rốt cuộc cũng là mất hết. Chị thì thích thua sớm. Gọn và nhẹ. Nỗi đau tụ lại như đá đông. Chứ mà thua muộn, thì đau lắm. Vì nỗi đau cứ pha lẫn hy vọng, rồi thỏa hiệp, rồi ám ảnh... Cả đời này cũng không thể dứt.

Trời muộn. Gió táp vào mặt. Chị ngồi sau xe máy, hai tay vòng qua người Dinh, mặt úp vào lưng Dinh thở khẽ. Chị thầm thì: "Ngày xưa trời lạnh, cũng có người hay thổi vào lưng chị như thế." Dinh ngạc nhiên: "Tiểu tiết thế mà chị cũng nhớ nhỉ!" Ừ, đàn bà si mê vì tiểu tiết mà Dinh. Một chút hà hơi vào gáy lúc mùa đông đủ để bắt đầu "canh bạc". Sau này, ráng mà làm người đàn bà độc lập nghen Dinh!

Chị đi rồi, miền Trung cũng thôi mưa. Mẹ ngồi gấp áo ngoài sân, mân mê vuốt cho hai tà phẳng lì, chiếc áo chị để quên ở nhà. Hàng xóm thở dài: "Sao mà phải đìu hiu đến thế!" Mùng Bảy tháng Bảy. Chị không gọi điện về. Rằm tháng Bảy. Chị cũng không gọi điện về. Sinh nhật. Chị không gọi điện về. Mẹ bảo Dinh gọi điện sang hỏi. Không ai nhấc máy trả lời, xì xồ một tràng tiếng Pháp, Dinh không hiểu. Noel, chị không gọi điện về. Tết. Chị không gọi điện về. Đêm nào mẹ cũng nằm nghiêng. Gió ràn rạt qua ô cửa.

Dinh cũng nằm nghiêng. Không biết canh bạc của chị có phải đã thua sạch sành sanh. Mẹ bảo Dinh viết thư sang. Nói chị Khánh thôi, vứt hết mà về nhà với mẹ. Có canh dưa cải chua nấu thịt bò, nấu cá rô đồng. Vứt hết vứt hết. Mùng Bảy tháng Bảy, chị gọi điện về. Mẹ chửi um lên trong điện thoại. Chị cười, khoe vừa ngoại tình xong. Thằng chồng giận lắm. Nhưng chẳng chịu ly dị. Sợ chị đòi chia tài sản. Chị cười khan trong điện thoại. Tay mẹ run, bấu vội lấy thành tủ. Dinh giật vội ống nghe, mắng: "Chị điên đấy à?"... Chưa hết câu đã nghe tiếng nấc đầu bên kia.

"Dinh à, chị vẫn còn chưa được thua hết... Ráng mà làm người đàn bà độc lập nghen Dinh!"

"Ráng mà làm người đàn bà độc lập nghen Dinh!"

Không hẳn cứ để ý đến bạn là si mê bạn. Không hẳn cứ châm chọc bạn là ghét bạn. Không hẳn cứ khen ngợi bạn là yêu bạn. Và không hẳn cứ ruồng bỏ bạn là nhẫn tâm với bạn.>Mùa đông

Dự án Ebolic #45 Chụp sách: Huyền Đánh máy: Hà My, Ntan234, Mingming, Nhật Vy Soát lỗi: Anh Văn Soát lỗi lần hai: Tornad Điều hành & xuất bản: Tornad Ngày hoàn thành: 15/11/2017 Ebolic là dự án chế bản ebook do Bookaholic thực hiện.
Nguồn: tve-4u
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 22 tháng 8 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.