Mạc Thiến Ni cùng mẹ chồng cười một hồi lâu, dường như cảm thấy rất vui vẻ.
Mã Quế Phương thở dài nói: "Dương Thần à, con với Tường Vi một người ở Hàn Quốc, một người đang bế quan nên không biết đấy thôi, mấy ngày nay Tuyết Hoa nó bị cuồng chân lắm, nhân dịp chuyện của Tường Vi, muốn tìm cái cớ để rủ mấy đứa con gái tới đánh mạt chược cùng bà ấy đây mà."
"Đánh mạt chược!?"
"Đúng vậy, con không biết sao? Nhà các con có mua một bàn mạt chược để ở sảnh phụ đấy. Những ngày con và Nhược Khê sang Hàn Quốc, bà ấy cứ ba ngày một trận, năm ngày một hồi, toàn đánh tiền mặt, mức khởi điểm là một ngàn. Mẹ đã tới xem hai lần, chỗ đó cứ như sòng bạc ấy, nhìn mà mẹ phát bực", Mã Quế Phương cười lắc đầu.
Dương Thần lúc này mới nhớ ra, sảnh phụ nhà mình đúng là có một cái bàn được phủ khăn đen, trước đây cậu còn tưởng đó chỉ là cái bàn bỏ không, không ngờ lại là bàn mạt chược!?
Dương Thần ngẫm nghĩ, thấy việc đánh mạt chược cũng chẳng có gì to tát, để các cô ấy tụ tập nhiều một chút cũng tốt cho việc gắn kết tình cảm.
"Sao trước đây con không nghe mẹ nhắc tới, việc này có gì mà phải nhịn chứ?" Dương Thần hỏi.
Mã Quế Phương lườm con rể một cái: "Ấy, con là đàn ông nên đương nhiên là vô tâm rồi. Con nghĩ xem, nếu một đám con gái tới nhà đánh mạt chược, mà Tuyết Hoa lại đối xử với bọn nó như con dâu, Nhược Khê sẽ nghĩ thế nào? Dù sao đi nữa, nữ chủ nhân của căn nhà này là Nhược Khê, mối quan hệ mẹ chồng nàng dâu không thể làm cho quá căng thẳng được."
Dương Thần bừng tỉnh gật đầu, đúng là dễ gây ra xích mích, nhất là Lâm Nhược Khê vốn luôn bài xích việc mẹ chồng mình thân thiết với những người phụ nữ khác. Nhưng cũng không thể vì tránh né mà cấm đoán những buổi tụ tập như vậy, nên cậu cũng chẳng định ngăn cản.
Đúng lúc bữa sáng sắp kết thúc, Dương Thần lại nhận được điện thoại, lần này là Triệu Đằng gọi tới.
"Alo, Triệu Đằng, cuối tuần rồi mà cậu còn gọi cho tôi làm gì?" Dương Thần ngạc nhiên hỏi.
Triệu Đằng cười qua điện thoại: "Giám đốc Dương, tôi biết ngay ngài là quý nhân hay quên mà. Mấy hôm trước chẳng phải đã bàn xong rồi sao, hôm nay cùng mọi người đi KTV chúc mừng đoàn phim "Kiếm Tiên" đóng máy chứ?"
Dương Thần sực nhớ ra chuyện này: "Ở KTV nào?"
"Chỗ Melody trên đường Thọ An, ngài chắc chắn biết chứ? Đó là chốn tiêu kim, nhưng an ninh khá tốt, dù sao cô Huệ Lâm cũng sẽ tham gia, không thể để đám paparazzi hay những thành phần tương tự lại gần được."
Dương Thần từng nghe nói tới tụ điểm giải trí đêm đó, nằm ở vị trí đắc địa ngay trung tâm thành phố Trung Hải, nếu không có thế lực chống lưng thì chắc chắn không thể mở kinh doanh ở đó được.
Cậu cũng không có ý kiến gì, tất cả đều nghe theo sắp xếp của bọn họ. Bản thân cậu chủ yếu cũng muốn khích lệ Huệ Lâm một chút, dù sao cô bé cũng vất vả đóng phim suốt thời gian dài như vậy, ăn mừng một chút là điều cần thiết.
Sau bữa sáng, Dương Thần trở về nhà, tìm thấy Lâm Nhược Khê đang ngồi chơi xếp hình cùng Lam Lam, liền nói chuyện tối nay đi Melody KTV chúc mừng Huệ Lâm, hỏi xem cô có muốn đi cùng không.
Lâm Nhược Khê dường như đã biết chuyện đoàn phim đóng máy từ trước, lắc đầu nói: "Anh đi đi, hai ngày nữa sẽ có buổi họp báo công khai, tới lúc đó họ sẽ chính thức tuyên bố đóng máy, em sẽ tham dự buổi lễ đó, hôm nay thì không đi, em cũng không thích KTV."
"Em không đi, Huệ Lâm sợ là sẽ buồn đấy."
"Thôi đi", Lâm Nhược Khê không thèm ngẩng đầu lên nói: "Em đã gọi điện cho Huệ Lâm từ sớm để chúc mừng rồi, còn cần anh lo hộ à?"
Dương Thần rõ ràng là tự chuốc lấy sự vô vị, nhún nhún vai, đành ngồi xổm xuống chơi xếp hình cùng Lam Lam.
Dương Thần chơi trò này đương nhiên giỏi hơn Lâm Nhược Khê nhiều, rất nhanh đã cùng Lam Lam lắp xong máy bay và xe tăng, khiến Lam Lam vỗ tay cười khúc khích.
Lâm Nhược Khê nhìn hai cha con chơi đùa cùng nhau, trong mắt thoáng qua nét dịu dàng, đưa tay xoa nhẹ mái tóc của con gái, khẽ hỏi: "Chồng à, sau này... anh có định cho Lam Lam tu luyện không?"
Dương Thần cười nhẹ, tự nhiên đáp: "Chắc chắn là phải tu luyện rồi, nếu không con gái còn sống không thọ bằng cha mẹ chúng ta thì còn ra thể thống gì nữa?
Hơn nữa tố chất của Lam Lam cực tốt, còn có ưu thế bẩm sinh hơn cả anh hồi nhỏ, tuổi lại còn nhỏ, anh định truyền thụ cho con bé "Vãng Niệm Diễn Sinh Kinh"... Dù sao nó cũng là đứa con đầu lòng của chúng ta, anh không thể keo kiệt được."
"Quả nhiên là vậy sao..." Ánh mắt Lâm Nhược Khê có chút phức tạp: "Vậy sao tới giờ vẫn chưa dạy?"
"Thứ nhất là Lam Lam còn nhỏ, "Vãng Niệm Diễn Sinh Kinh" không phải thứ mà trẻ ở độ tuổi này có thể nghiền ngẫm được, ít nhất cũng phải đợi con bé học xong mẫu giáo đã.
Thứ hai, anh không muốn con bé dựa vào đan dược mà ép buộc tăng trưởng, vì "Vãng Niệm Diễn Sinh Kinh" khác với công pháp anh tự sáng tạo ra, cần phải có nền tảng cực kỳ vững chắc, nếu không rất dễ sinh tâm ma.
Thứ ba, hiện tại anh cũng không chắc sẽ gặp phải loại đối thủ nào, trong tối vẫn có kẻ đang dòm ngó "Vãng Niệm Diễn Sinh Kinh", nếu anh truyền dạy cho Lam Lam, nhỡ đâu kẻ địch sẽ ra tay tàn độc với con bé, nên phải phòng ngừa bất trắc.
Hơn nữa, một khi đã luyện công, chắc chắn là phải chịu khổ. Hai năm này cứ mặc kệ đi, để tuổi thơ của con bé có thêm nhiều niềm vui đã."
Lâm Nhược Khê gật đầu, khẽ thở dài: "Em chỉ mong Lam Lam có một cơ thể khỏe mạnh, biết tự bảo vệ mình là tốt rồi, những cái khác em không dám cầu mong. Chỉ sợ sau khi tu luyện rồi, lại giống như anh, cứ suốt ngày đánh nhau, dù có thắng đi chăng nữa, lòng vẫn cứ treo ngược cành cây."
Dương Thần nhìn ra nỗi lo lắng của vợ, nhưng cũng đành bất lực. Bản thân cậu cũng chỉ có thể cố gắng hết sức chắn ở phía trước, để gia đình và con cái tránh được vài cuộc xung đột.
Hiện tại tuy có vẻ bình yên, nhưng Hồng Mông và các gia tộc ẩn thế, thậm chí là cả Athena cùng một số kẻ khác, rõ ràng đều đang rục rịch, không biết đang âm mưu chuyện gì.
Chỉ có điều, mọi người đều không phải người thường, nếu không có nắm chắc mười phần thì thường sẽ không dễ dàng ra tay. Dù sao thì thời gian còn nhiều, không cần phải vội vã nhất thời.
Để lại Dương Thần chơi game cùng Lam Lam, Lâm Nhược Khê đi vào bếp giúp đỡ. Dù sao buổi chiều mọi người sẽ tới, Lâm Nhược Khê biết tin Tường Vi đột phá vào Hóa Thần cảnh, vừa có chút ngưỡng mộ, lại cũng không phản đối những buổi tụ tập như thế này.
Sau giờ trưa, Tường Vi cùng Mạc Thiến Ni kết bạn tới nhà trước, theo sau là An Tâm, Tiêu Chỉ Tình, Lưu Minh Ngọc cùng Lý Tinh Tinh cũng đều có mặt đầy đủ.
Đường Uyển dù sao cũng lớn tuổi hơn, lại còn có cô con gái Đường Đường đang học đại học cần lo lắng, ngày thường cũng không qua lại nhiều, Quách Tuyết Hoa cũng không gọi cô ấy.
Còn về Thái Nghiên, sau vài lần từ chối vì công việc, Quách Tuyết Hoa đã vô cùng giận dỗi cô nàng cảnh sát này, nên cũng lười chuốc lấy sự vô vị.
Nhất thời, trong nhà ríu rít như chim hót, xinh đẹp rực rỡ, cảnh sắc làm say lòng người.
Lam Lam nhìn thấy một đám dì tới nhà, được người này hôn người kia bế, vui vẻ vô cùng. Các cô cũng không làm cô bé thất vọng, đều mang theo chút quà bánh ngon lành cho Lam Lam, khiến cô nàng béo này thỏa mãn vô cùng.
Nhân vật chính hôm nay đương nhiên là Tường Vi vừa đột phá Hóa Thần kỳ. Mọi người nhìn thấy khí chất của Tường Vi thăng tiến rõ rệt, đều lộ vẻ ngưỡng mộ.
Nhưng chưa đợi mọi người hỏi han Tường Vi về chuyện tu luyện, Quách Tuyết Hoa - bà mẹ chồng này đã vui vẻ vỗ tay ra hiệu dừng lại, nói: "Đừng hỏi nữa, có ai đi cùng mẹ làm vài ván mạt chược không? Mấy ngày nay không chơi ngứa tay quá, vừa chơi vừa nói chuyện đi."
Nghe thấy muốn đánh mạt chược, An Tâm lập tức xị mặt, nũng nịu nói: "Mẹ... lại chơi nữa ạ, hôm nay con không mang theo tiền..."
"Con bé ngốc này, đâu có nhất thiết phải mang tiền mới chơi được, chúng ta chơi cho vui là chính", Quách Tuyết Hoa gọi.
Lâm Nhược Khê đang bê khay hoa quả đi ra, nghe thấy muốn đánh mạt chược, có chút phản ứng không kịp: "Mẹ, nhà mình có mạt chược ạ?"
Quách Tuyết Hoa hơi ngượng ngùng đi vào sảnh phụ, nhấc tấm khăn đen phủ trên bàn mạt chược lên: "Những ngày con với Dương Thần đi vắng, mẹ đã mua một bàn mạt chược, để bọn nó tới nhà giải khuây cùng mẹ, Nhược Khê không phiền chứ?"
Lâm Nhược Khê tâm tư tinh tế, sao có thể không đoán ra Quách Tuyết Hoa hôm nay mời mọi người tới tụ tập là "ý không ở trong rượu", vừa bất lực lại vừa hơi khó chịu.
Sự giáo dục từ nhỏ khiến Lâm Nhược Khê cảm thấy đánh mạt chược không phải chuyện gì tốt đẹp, lãng phí thời gian thì chớ còn dính dáng tới cờ bạc, nhưng mẹ chồng mình muốn chơi, cô cũng không thể ép buộc ngăn cản.
"Vâng, chơi thì chơi ạ, mẹ vui là được", Lâm Nhược Khê gượng cười.
Quách Tuyết Hoa vội gật đầu, lại giục các cô nhanh vào chơi.
Vì chỉ có một bàn mạt chược, các cô đẩy qua đẩy lại, cuối cùng quyết định để nhân vật chính hôm nay là Tường Vi, cùng với người biết nịnh Quách Tuyết Hoa nhất là An Tâm, và người vừa gia nhập hội chị em là Lý Tinh Tinh vào chơi.
Nhưng Lý Tinh Tinh vốn từ nhỏ tới lớn chưa từng tiếp xúc với mạt chược, lại cực kỳ yêu quý Lam Lam, muốn ở bên chơi cùng con bé, hoàn toàn không muốn lên bàn.
Ngược lại, Mạc Thiến Ni nhanh trí, nói với Lâm Nhược Khê đang vô cảm: "Nhược Khê, hay là cậu vào chơi vài ván đi."
"Tớ?" Lâm Nhược Khê sững người, cau mày nói: "Tớ không biết."
"Không biết thì tớ dạy, đơn giản lắm, cậu thông minh thế này, học là biết ngay. Nếu cậu biết chơi, sau này có thể cùng mẹ giải trí, đỡ cho mẹ và các cô ấy buồn chán", Mạc Thiến Ni thuyết phục.
Lâm Nhược Khê nhìn những quân mạt chược ngũ sắc, nghĩ tới việc các cô gái ai cũng biết chơi, nếu mình không biết thì có phải hơi kém cỏi không? Nghĩ vậy, cô liền gật đầu đồng ý.