Người Vợ Tổng Giám Đốc Xinh Đẹp Của Tôi

Lượt đọc: 9392 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 103
Thuyết Ngũ Hành

❊ ❊ ❊

“Đồ điên, vừa mới ngủ dậy đã bắt tao chạy xe, mệt chết ông đây thì bọn mày lấy gì mà ăn mà uống!” Trên đại lộ, một chiếc xe chạy vụt qua, bên trong truyền ra tiếng người đàn ông chửi bới.

Đây là một chiếc xe van đóng kín mít, trên cửa kính dán phim đen sì, từ bên ngoài hoàn toàn không nhìn thấy cảnh tượng bên trong, đích thị là một chiếc xe dù chuyên bắt khách khắp nơi.

“Này người đẹp, đi đâu đấy? Rẻ thôi.” Cửa kính ghế lái hạ xuống, lộ ra khuôn mặt trung niên đầy râu ria, trông rất đê tiện.

Người bị bắt chuyện là một cô gái trẻ đang đeo một chiếc túi nhỏ, cô nàng liếc hắn một cái rồi quay đầu bỏ đi. Cô không dám đi những chiếc xe dù này.

“Ê, đừng đi mà người đẹp, cô đi đâu, rẻ chút là được chứ gì.” Gã tài xế đê tiện đảo mắt, lái xe chặn trước mặt cô gái rồi hỏi.

Cửa ghế lái mở ra, gã tài xế đê tiện bước xuống, đôi mắt đảo liên hồi, cười hắc hắc rồi tóm lấy cô gái.

“Này, anh là người thế nào đấy? Tôi đi thì tôi đi, không đi thì nhất quyết không đi.” Cô gái dùng sức vùng ra, trừng mắt nhìn gã tài xế đê tiện.

Gã tài xế đê tiện cười hắc hắc, không đáp lại, hắn ngửi mùi hương trên tay, vẻ mặt say sưa trở lại xe. Người khác không biết, đây là việc hàng ngày của hắn: sàm sỡ các cô gái, mà họ cũng chẳng làm gì được hắn.

“Anh!” Cô gái phản ứng lại, tức giận không chịu nổi, dùng sức chà xát chỗ vừa bị gã đê tiện chạm vào, nhưng cũng chẳng biết làm sao, đành âm thầm ghi nhớ biển số xe rồi rời đi.

Gã tài xế đê tiện nhìn đường cong vòng ba đung đưa của cô gái lúc rời đi, nước miếng suýt chút nữa đã chảy xuống, gã cảm thán: “Đời này mà được lên giường với một em như thế, có giảm thọ vài năm cũng đáng.”

Ngay lúc gã tài xế đê tiện đang tơ tưởng, một chiếc xe tải lớn lao tới với tốc độ cực nhanh, đâm sầm vào chiếc xe van. Khói bụi bay tứ tung, chiếc xe van bị hất văng xuống nền đường, nát bươm, gã tài xế cũng mất mạng.

Một tài xế đeo khẩu trang và đội mũ bước xuống từ xe tải lớn, chạy tới xác nhận gã tài xế đê tiện đã chết chưa, rồi nhanh chóng rời đi.

---❊ ❖ ❊---

Đêm khuya, không biết từ lúc nào đã hơn năm giờ sáng. Khí hậu ở Tề Vân Sơn này dễ chịu, chẳng hề có chút cảm giác sắp đến Tết.

Hôm qua xảy ra một vụ tai nạn giao thông kỳ lạ. Tài xế gây tai nạn lúc đó đang nghỉ ngơi ở nhà, nhưng xe của hắn lại vô cớ xuất hiện tại hiện trường vụ việc, hơn nữa chiếc xe gây tai nạn cũng có dấu vết bị trộm rõ ràng. Liệu tài xế có nói dối không? Cảnh sát đang trong quá trình điều tra.

Các phương tiện truyền thông, trang web lớn tranh nhau đưa tin, trên các ứng dụng di động, tin tức bay đầy trời.

Dương Kỳ tắt điện thoại, nhìn về phía ngôi nhà không xa ngoài xe. Đây là một chiếc xe van bình thường, bên trong xe, ngoài Dương Kỳ ra còn có Vương Tiểu Tiểu và Liễu Thanh Thanh. Dương Kỳ đóng vai tài xế, ba người cứ thế xuất hiện không một tiếng động bên ngoài Thủy Lâm sơn trang.

Đây là một thị trấn nhỏ nằm sát vách Thủy Lâm sơn trang, nhờ sự thúc đẩy của sơn trang mà cả thị trấn cũng khá phồn hoa. Tận cùng bên trong này đã có người xây cả biệt thự nhỏ. Chiếc xe van của Dương Kỳ lúc này đang đậu cạnh một căn biệt thự.

Dương Kỳ mặc bộ đồ thể thao màu trắng tinh, mặt non choẹt, răng trắng sáng, nếu người không quen biết chắc chắn sẽ tưởng cậu là sinh viên. Cũng đúng thôi, tuổi của cậu là hai mươi mốt, sinh viên đại học bây giờ cũng tầm tuổi này.

“Tào Kỳ thật nhiều tiền, Lý Khải Thành có biệt thự chưa nói, hắn ta còn xây thêm một căn nhỏ nữa. Tham ô bao nhiêu tiền của thế này chứ!” Dương Kỳ liếc nhìn tài liệu trong tay, cười để lộ hàm răng trắng.

Một ngày một đêm qua, Vương Tiểu Tiểu đã bình tĩnh hơn nhiều, nhưng những phản ứng trên cơ thể cô thì không thể giấu giếm được. Chỉ thấy tay cô nắm chặt một con dao găm, gân xanh nổi lên, đó là biểu hiện của việc dùng lực đến cực hạn.

“Tiểu Tiểu, em đi theo anh!” Dương Kỳ ném cho Vương Tiểu Tiểu một đôi găng tay, bản thân cậu cũng đeo một đôi, rồi mở cửa xe bước về phía góc tường.

Vương Tiểu Tiểu đeo găng tay vào, theo sát phía sau, không hề chậm trễ chút nào.

Dương Kỳ nhìn vào bên trong, không có chó hay động vật gì cả. Đây là một sân vườn rất lớn, trên cửa sắt có gắn chuông, chỉ có thể trèo tường vào thôi.

“Lại đây!” Dương Kỳ khẽ đạp lên mặt tường, cả người đã vọt lên tường, ngồi xổm ở trên đó, rồi một tay kéo Vương Tiểu Tiểu lên, đặt vào trong sân. Bản thân cậu chỉ cần nhẹ nhàng nhún người là đã nhảy xuống, không phát ra lấy một tiếng động.

Vương Tiểu Tiểu ngưỡng mộ nhìn Dương Kỳ một cái, võ giả nào cũng có khả năng kiểm soát tốt như vậy sao?

Căn biệt thự tối đen như mực. Từ canh ba đến canh năm là lúc con người ngủ say nhất. Người thời nay đa số đều thức khuya, nên từ năm giờ trở đi là thời gian tốt nhất.

Tất nhiên, giết Tào Kỳ không tốn nhiều sức, Dương Kỳ chỉ sợ đánh rắn động cỏ, khiến Lý Khải Thành đề phòng. Phía Lý Khải Thành lại khác, với tư cách là một tay đầu sỏ lưu manh kỳ cựu, hắn có trong tay một hai trăm người, cửa ra vào có người canh gác hai mươi bốn trên hai mươi bốn. Nếu thật sự làm Lý Khải Thành kinh động thì không dễ giết hắn nữa rồi.

Không biết Tào Kỳ tự đại hay sao mà cửa căn bản không khóa, đẩy nhẹ là mở. Dương Kỳ và Vương Tiểu Tiểu nhanh bước đi lên lầu. Ảnh Tổ đã điều tra rõ ràng, Tào Kỳ ở trong căn phòng ngay chỗ quẹo trên lầu hai, bên trong còn có cô bồ nhí hắn bao nuôi.

Thật ra, việc giết Tào Kỳ, người của Ảnh Tổ trong quá trình điều tra hoàn toàn có thể ra tay, chỉ là một là không muốn đánh rắn động cỏ, hai là Vương Tiểu Tiểu rất kiên quyết, nhát dao cuối cùng phải do chính tay cô thực hiện.

Hai người lên lầu, Dương Kỳ nhẹ nhàng đẩy cửa căn phòng của Tào Kỳ, lần này đã khóa. Nhưng chuyện này chẳng tốn bao nhiêu sức, Dương Kỳ chụm các ngón tay lại, đâm mạnh vào ổ khóa.

Chỉ một ngón tay, ổ khóa trở nên như làm bằng giấy, không chịu nổi một đòn, vỡ vụn ngay lập tức.

Tiếng động lạ trên cửa làm Tào Kỳ đang say giấc có chút giật mình. Khi Tào Kỳ dụi mắt, mở bừng ra thì phát hiện trước mắt mình có hai bóng người đen ngòm. Trong cơn hoảng sợ, cơn buồn ngủ bay sạch, hắn định hét lên.

Dương Kỳ tung một quyền, đánh nát yết hầu và gáy hắn, tiện thể đánh ngất cô bồ nhí của Tào Kỳ đang say ngủ. Dương Kỳ không muốn gây thêm sát nghiệp với người vô tội.

Tào Kỳ phát ra tiếng “khục khục”, chết sống nắm chặt cổ mình, dường như muốn hít một chút không khí, hoặc hét lên thật to, đáng tiếc, hắn căn bản không thể làm được nữa.

Dương Kỳ quay đầu nhìn Vương Tiểu Tiểu, ra hiệu cho cô ra tay.

Vương Tiểu Tiểu nuốt nước bọt, cánh tay hơi run rẩy. Trước đây cô luôn miệng nói những lời tàn độc, nhưng đến lúc thực sự phải giết người, cô vẫn có chút không làm nổi.

Dương Kỳ lùi lại hai bước, cậu không nói gì thêm. Chỉ cần hai mươi giây nữa, Tào Kỳ vì không hít được không khí sẽ tự chết. Hai mươi giây này, cứ để Vương Tiểu Tiểu tự lựa chọn. Nếu cô thật sự đâm được nhát dao đó, cậu sẽ đưa cô đến chỗ ông già. Còn việc có thể trở nên mạnh mẽ hay không, có phải là “chất liệu” đó hay không, thì phải xem chính Vương Tiểu Tiểu.

Vương Tiểu Tiểu hít sâu một hơi, ánh mắt dần trở nên kiên định, dứt khoát đâm một dao xuống, chậm rãi nhưng kiên quyết cắm vào tim Tào Kỳ. Nhìn vẻ mặt vặn vẹoTranh nanh của Tào Kỳ trước khi chết, ánh mắt của Vương Tiểu Tiểu từ mơ hồ chuyển thành kiên định, rồi từ kiên định chuyển thành vô cảm.

“Đi thôi! Anh Dương Kỳ.” Vương Tiểu Tiểu rút dao ra, máu tươi bắn lên đầy tay, cô không bận tâm, đứng dậy bỏ đi trước.

Dương Kỳ đi theo phía sau, thở dài một tiếng. Đôi khi thù hận thực sự sẽ thay đổi một con người.

Vương Tiểu Tiểu đi rất nhanh, bước vội lên xe. Dưới ánh mắt kinh ngạc của Liễu Thanh Thanh, cô lấy một cái túi rồi nôn thốc nôn tháo. Nhìn thấy máu trên tay Vương Tiểu Tiểu, Liễu Thanh Thanh lấy khăn giấy vừa giúp cô lau vừa thông cảm nói: “Bình thường thôi, ai lần đầu giết người cũng vậy cả. Mùi máu tươi nồng quá, lần sau là quen thôi.”

Dương Kỳ lên xe, vừa hay nghe thấy câu nói này, không khỏi bất lực. Liễu Thanh Thanh đúng là không dạy cái gì hay ho, đi dạy một cô nhóc giết người, vậy mà cũng nói ra được.

Dương Kỳ khởi động xe, chạy về phía căn biệt thự của Lý Khải Thành. Nơi đó nằm sau lưng Thủy Lâm sơn trang, khác với thị trấn này, chỗ đó nằm giữa đồng không mông quạnh, có trời sập xuống cũng chẳng ai hay.

Trời dần sáng, lúc Dương Kỳ và bọn họ tới nơi thì đã là sáu giờ sáng, thuộc kiểu nửa sáng nửa tối.

“Biệt thự được canh giữ toàn diện, đều là mấy tên lưu manh chiến đấu kém cỏi. Cửa chính có camera, không thể vào. Muốn vào thì chỉ có thể đi cửa sau, trèo từ cửa sổ tầng hai vào. Trong trường hợp không làm kinh động người khác, vào cửa lấy đầu của Lý Khải Thành và Lý Phụng Tiên mang ra đây cho tôi. Làm được không?” Dương Kỳ liếc nhìn bản đồ trong tay, dặn dò Liễu Thanh Thanh.

“Tất nhiên là không vấn đề gì, với điều kiện bên trong không có mai phục.” Liễu Thanh Thanh thay một bộ đồ đen, cười với Dương Kỳ.

“Nếu có mai phục thì tôi sẽ đi cứu cô, cứ yên tâm!” Dương Kỳ nhếch mép, cam đoan.

Liễu Thanh Thanh mở cửa xe, trang bị đầy đủ, nhanh chóng tiến về phía cánh cổng sắt lớn bên ngoài biệt thự, nhảy vọt một cái là qua được tường. Khoảnh khắc vừa vượt qua bức tường, cả người cô đã biến mất.

“Ẩn thân thuật?” Vương Tiểu Tiểu không thể tin được, cô lần đầu tiên thấy tồn tại như vậy.

“Không phải, chỉ là nhẫn thuật thôi. Nhẫn thuật truyền từ Ngũ Hành Môn thời Ngũ Đại ở Trung Quốc, là một nhánh của Đạo gia. Kim, Mộc, Thủy, Hỏa, Thổ, mà thuật che mắt này là một loại trong hệ Thổ. Loại thân pháp này dưới công nghệ hiện đại thì không thể ẩn giấu được, dù là camera hay cảm biến nhiệt đều có thể nhìn thấy.” Dương Kỳ nheo mắt giải thích cho Vương Tiểu Tiểu đang đầy vẻ tò mò.

Đạo gia thần bí, điểm này Dương Kỳ tin sâu sắc. Tiểu Vô Tướng Công trên người cậu chính là của Đạo gia. Đáng tiếc, mấy thứ của Đạo gia này chú trọng chữ duyên, người không có duyên thì không học được. Cậu đã học được Tiểu Vô Tướng Công, nhưng đổi lại là ông già, nghiên cứu mấy năm trời mà chẳng học được chút nào.

“Vậy Đạo gia lợi hại hơn? Hay là Quốc thuật lợi hại hơn?” Vương Tiểu Tiểu tò mò hỏi.

“Tất nhiên là Quốc thuật. Đạo gia làm bổ trợ thì được, muốn thực sự đạt đến đỉnh cao thì vẫn phải học võ. 'Võ phá hư không', từ này em nghe qua bao giờ chưa?” Dương Kỳ xoa đầu Vương Tiểu Tiểu, nói.

“Võ phá hư không? Thật sự có cảnh giới này sao?” Trong mắt Vương Tiểu Tiểu tràn đầy khát vọng, lẩm bẩm nói.

Dương Kỳ nhìn về phía biệt thự đằng xa, không nói gì. Cậu cũng không biết có hay không. Dương Lộ Thiền đánh khắp thiên hạ vô địch thủ, được gọi là Dương Vô Địch, nhưng truyền thuyết kể ông bị Nghĩa Hòa Đoàn mổ bụng mà chết. Chuyện này Dương Kỳ không tin. Một nhân vật như vậy, làm sao có thể chết dễ dàng như thế? Dương Kỳ căn bản không biết đó là cảnh giới gì, rất nghi ngờ, liệu có phải ông đã đạt đến đỉnh cao rồi không.

Thời gian từng chút trôi qua, ngay lúc Dương Kỳ tưởng rằng Liễu Thanh Thanh đã đắc thủ, toàn bộ căn biệt thự đột nhiên sáng đèn, bên trong truyền ra tiếng gào thét, những kẻ bên ngoài biệt thự cũng rút dao lao vào trong.

[Dịch từ bản hv] ChuongId:1780
Nguồn: Việt Nam Thư Quán
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 18 tháng 8 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.