Dương Kỳ để quả Cát Đằng trong một túi khác, lấy ra một hạt, cùng với nhành hoa Kim Trần giúp hồi phục cơ thể, rửa sạch bằng nước rồi nhai ăn luôn.
Chuyện vừa rồi khiến Dương Kỳ hiểu rằng, ở nơi này, nhất định phải dốc toàn lực, không được coi thường bất cứ thứ gì. Nếu cơ thể cậu không suy yếu, khoảnh khắc cành cây màu đỏ rực chộp tới, cậu hoàn toàn có thể phản ứng kịp, thi triển "Súc địa thành thốn" để trốn thoát, chứ không phải nhờ cơ duyên may mắn mới thoát được như hiện tại.
Cho nên, vừa mới an toàn, Dương Kỳ đã không thể chờ đợi thêm được nữa, lập tức bắt đầu chữa trị thương thế trên cơ thể.
Dương Kỳ hiểu rõ, quả Cát Đằng này tất nhiên là vật phẩm cực phẩm, có công dụng nâng cao hiệu quả của các loại thuốc khác. Thứ này nếu biết cách dùng thì vô cùng nghịch thiên, chỉ là không biết dùng với Đế phẩm Linh Chi thì có hiệu quả hay không?
Dương Kỳ suy nghĩ một lát, vẫn không dám mạo hiểm. Đế phẩm Linh Chi là thứ tích tụ tinh hoa trời đất mà sinh ra, có thể nói là linh vật thượng hạng nhất. Quả Cát Đằng so với nó chắc chắn kém xa, dùng bừa bãi rất có thể sẽ hủy hoại Đế phẩm Linh Chi.
Nơi này cách cánh rừng màu đỏ rực không xa lắm, tiếng ầm ĩ phía bên kia kéo dài một lúc mới biến mất. Lúc này, Si Ba mới thở phào nhẹ nhõm, cả người mềm nhũn ngồi tựa vào Dương Kỳ.
Cậu ta không có tâm thái như Dương Kỳ, trong hoàn cảnh này vẫn có thể ngồi xếp bằng khôi phục ám kình đã cạn kiệt. Tâm thái này khiến Si Ba vô cùng khâm phục.
Si Ba bỗng nhiên sáng mắt lên, cậu ta nhìn thấy đoản kiếm Long Lân đặt cạnh Dương Kỳ. Cậu ta nhớ kỹ, cành cây màu đỏ rực dai bền chính là bị thứ này rạch rách. Độ sắc bén này, so với con dao găm cha cậu ta đưa, quả thực là một trời một vực.
Do dự một chút, Si Ba đứng dậy lấy nó qua, cổ tay lật nhẹ, tay kia xuất hiện con dao găm mà cha cậu ta đưa.
Si Ba lộ vẻ hưng phấn, rút Long Lân ra khỏi cái vỏ đen sì. Ý lạnh sắc bén màu tím kia khiến mắt cậu ta nheo lại, dường như nếu không nheo lại thì mắt sẽ bị cắt đứt.
Nhìn lưỡi dao gần như không nhìn thấy bóng, Si Ba đưa bàn tay run rẩy ra, nhẹ nhàng vuốt ve lên đó.
"Xuy!" Si Ba chỉ cảm thấy đầu ngón tay lành lạnh, vội vàng rụt tay lại, trong lòng thầm mắng bản thân ngu ngốc. Thứ sắc bén như vậy mà cũng dám chạm vào, đó chẳng phải là tìm chết sao?
Quả nhiên, một tia máu rỉ ra trên ngón cái. May mà là tự mình cầm, nếu không chỉ cần dùng thêm chút lực, ngón tay này chắc chắn không giữ nổi.
Gào!!!
Ngay khoảnh khắc tia máu lộ ra, đất trời như rung chuyển một cái, từng tiếng gầm thét vang lên khiến người ta nghe mà kinh sợ. Si Ba cảm thấy trong lòng run lên một cách khó hiểu, nảy sinh một chút sợ hãi không tên.
Si Ba nhìn quanh, không phát hiện điều gì bất thường, lúc này mới hơi an tâm. Nhưng cậu ta cứ thấy xung quanh dường như khác với trước kia, cụ thể khác ở đâu thì cậu ta cũng không giải thích được.
Cùng lúc đó, cậu ta nhìn đoản kiếm Long Lân trên tay đầy ngưỡng mộ, rồi đặt lại bên cạnh Dương Kỳ. Long Vương quả không hổ danh là thầy của hai thôn, loại thần binh lợi khí này cũng tìm được.
Vốn dĩ Si Ba còn muốn lấy hai con dao găm va vào nhau để kiểm tra độ sắc bén của Long Lân, giờ xem ra không cần thiết nữa. Kết quả đã định sẵn, không cần phải làm hỏng con dao găm cha cậu đưa nữa.
Bên ngoài rừng cây màu đỏ rực, Dư Thiên Minh trên người vô cùng nhếch nhác, kéo Đường Dương đang hoảng hồn hoảng vía lao nhanh về phía ngọn núi. Giờ phút này, hắn không muốn ở lại bí cảnh này dù chỉ một khắc. Tuy thiên tài địa bảo vô số, nhưng cũng phải có mạng mới lấy được, vừa rồi ngay cả hắn cũng suýt chút nữa bỏ mạng.
Bây giờ, Dư Thiên Minh chỉ muốn nhanh chóng lấy được Đế Huyết Linh Chi, sau đó rời khỏi đây, trở về Mỹ để hưởng vinh hoa phú quý!
Đột nhiên, vào khoảnh khắc này, phía sau nổi lên kình phong khiến sắc mặt Dư Thiên Minh thay đổi dữ dội.
Đã xa thế này rồi? Còn đuổi theo sao?
Không đúng! Dư Thiên Minh kéo Đường Dương tránh sang một bên. Có thể thấy, thân cây chính thô to mang theo ngọn lửa nồng đậm, lao đi như mũi tên về một hướng, tốc độ đó khiến Dư Thiên Minh trố mắt kinh hãi!
Hắn tự hỏi bản thân không thể né tránh đòn tấn công với tốc độ này.
Cây đại thụ này thật sự thù dai sao? Hiện tại người có dính líu đến cây đại thụ, ngoài họ ra thì chỉ còn Dương Kỳ. Ngay cả bản thân Dư Thiên Minh cũng suýt chút nữa bỏ mạng, lẽ nào mục tiêu của đối phương thật sự là Dương Kỳ?
Dư Thiên Minh im lặng lắc đầu, trong mắt ánh lên vẻ hả hê. Đây là thân chính xuất kích, không phải khái niệm giống như nhánh cây trước đó. Một kích này, trời long đất lở!
"Đi thôi, ta có cảm giác, đỉnh núi này tất nhiên là trung tâm của vùng đất này, bên trên có phúc trạch thật sự! Biết đâu có thứ chúng ta cần, nếu ở đây không có, thì những nơi khác sẽ không bao giờ có nữa!" Dư Thiên Minh tính toán phương hướng rồi nói với Đường Dương.
Đường Dương gật đầu, cậu ta biết, có được Đế phẩm Linh Chi mới là chuyện quan trọng nhất. Lập tức thu lại sự tò mò của bản thân, rời khỏi phạm vi thân chính màu đỏ rực, cùng Dư Thiên Minh nhảy vọt về phía đỉnh núi.
Bên ngoài sơn động.
Ngay khi Dương Kỳ và Si Ba hoàn toàn không hay biết gì, thân chính màu đỏ rực đã tới đây. Thân chính dày hơn mười mét, ầm ầm đập thẳng vào vách núi bên ngoài sơn động.
Đất rung, bụi bay, lửa bốc ngút trời!
Ngọn lửa đỏ rực trong chớp mắt bao trùm khu vực này, mọi thứ trên mặt đất đều bốc cháy, ngay cả sơn động vốn không có điểm cháy cũng trở nên nóng bỏng.
Sắc mặt Si Ba thay đổi, cậu ta không biết đã xảy ra chuyện gì, nhưng nhiệt độ bốc lên trong chớp mắt thì vẫn có thể cảm nhận được.
Dương Kỳ vẫn ngồi xếp bằng ở đó, mắt nhắm nghiền, dường như đã rơi vào trạng thái tu luyện sâu, cô lập cảm giác với thế giới bên ngoài.
Si Ba đoán không sai, Dương Kỳ đúng là đã rơi vào trạng thái tu luyện sâu, hai tai không nghe chuyện ngoài cửa sổ, dốc toàn lực chữa trị thương tổn cho cơ thể.
Thực sự mà nói, quả Cát Đằng quả nhiên lợi hại, hiệu quả tăng mười lần khiến nhành hoa Kim Linh bình thường kia có khả năng chữa trị vết thương suy yếu này.
Trong quá trình chữa trị của hoa Kim Linh, sự suy yếu trên cơ thể Dương Kỳ dần biến mất, từng chút một hồi phục thực lực trước kia.
Chỉ cần hồi phục đến trạng thái toàn thịnh, cậu có thể biết rõ ràng, cơ thể sau khi hấp thụ tinh hoa của vua Cát Đằng rốt cuộc đã có biến đổi gì, biến đổi này là tốt hay xấu!
Còn về việc bao giờ có thể hồi phục xong, tuy hoa Kim Linh chiếm thế thượng phong, nhưng nhìn tốc độ chậm chạp từng chút một, Dương Kỳ cũng không biết được!
Si Ba lùi lại mấy bước, đứng gần Dương Kỳ hơn một chút. Chỉ khi ở cạnh Dương Kỳ, cậu ta mới tìm thấy chút cảm giác an toàn. Cậu ta biết, với thực lực của mình, khi gặp phải thứ quái dị này thì hoàn toàn vô dụng.
"Bùm, bùm, bùm..." Tiếng ầm ĩ liên tiếp vang lên không dứt, mỗi lần vang lên, tim Si Ba lại chìm xuống một bậc. Hơn nữa nhiệt độ trong sơn động vẫn không ngừng tăng lên, khiến Si Ba khô lưỡi bỏng họng.
"Rốt cuộc là thứ gì?" Si Ba lầm bầm tự nói, nhìn về phía cửa động. Ở đó, ngọn lửa đỏ rực lờ mờ có thể thấy được đang bốc lên, nhuộm sắc màu xung quanh trở nên lòe loẹt.
Nhìn thoáng qua thì rất đẹp, nhưng dưới vẻ ngoài xinh đẹp thường ẩn chứa nguy hiểm, điểm này người của hai tộc Hiên Viên - Si Vưu hiểu rất rõ!
Dường như cảm thấy thiếu kiên nhẫn, thân chính cây đại thụ sau khi dừng lại vài giây, tách ra một nhành phụ, lao như chớp vào trong động. Chỉ có thể nói địa điểm Dương Kỳ và Si Ba ẩn nấp rất tốt, trốn ở đây thì thân chính cây đại thụ dày hơn mười mét không vào được.
Mà đất đai, nham thạch trong bí cảnh so với bên ngoài vô cùng dày dặn vững chắc, với thực lực sánh ngang cấp Phong Vương của nhân loại, cây đại thụ cũng không thể đánh vỡ sơn động.
Bất đắc dĩ, chỉ có thể tách ra nhành phụ có lực lượng rất yếu để vào trong sơn động.
Yếu? Chỉ là so với thân chính, so với Dư Thiên Minh, còn đối với đám người dùng ám kình như Dương Kỳ mà nói, cũng không phải thứ mà họ có thể chống lại!
Cái gì thế?
Si Ba hoa mắt, vô thức lùi lại một bước, chính bước này đã giúp cậu ta thoát khỏi đòn tấn công của tử thần, phải nói là quá may mắn.
"Bùm!" Nhành cây mang theo ngọn lửa đỏ rực như cái roi, quất vào nơi Si Ba vừa đứng, bụi mù bay lên, cả sơn động bỗng chốc trở nên mờ mịt.
Trong làn bụi mờ mịt đó, nhành phụ rõ ràng không bị ảnh hưởng, roi cây xoay chuyển, tiếp tục quất về phía Si Ba, dường như trên người Si Ba có thứ gì đó nó cần, bất tử bất hưu.
Vốn dĩ Dương Kỳ và Si Ba đã tới ngoài rừng cây màu đỏ rực, thoát khỏi phạm vi tấn công của cây đại thụ, nhưng giờ cây đại thụ lại tách ra thân chính đuổi theo, rất không hợp lẽ thường.
Kỳ lạ hơn nữa là mục tiêu chỉ có một mình Si Ba, Dương Kỳ đang ngồi xếp bằng nhắm mắt trên mặt đất đối với nó không có chút hấp dẫn nào.
Dương Kỳ cau mày, cậu có thể nhận ra sự thay đổi xung quanh bản thân, nhưng hiện tại đã đến thời điểm then chốt, không phải cứ muốn dừng là dừng được, chỉ có thể nghiến răng tăng tốc!
Cậu! Sắp hồi phục rồi!
Si Ba lại né tránh, đột nhiên, bị một thứ dưới chân vấp phải, Si Ba ngã nhào xuống đất. Cậu ta nhớ mang máng, nơi đó chính là chỗ để ba lô của Dương Kỳ.
Khoảnh khắc ngã xuống, cậu ta thấy nhành cây đỏ rực quất tới một đòn về phía mình. Si Ba biết, mình chết chắc rồi!
Bất lực nhắm hai mắt lại, sai lầm như vậy mà cậu ta cũng phạm phải, nếu lúc này là Dương Kỳ, người sau chắc sẽ không phạm sai lầm cấp thấp như vậy chứ? Cậu ta thật sự kém người sau quá nhiều!
"Xoạt!"
Một giây, hai giây, năm giây!
Si Ba kinh ngạc há hốc mồm, cái chết dự kiến không ập đến, thay vào đó là tiếng nước chảy từng hồi. Tiếng nước này phát ra từ ngay bên cạnh cậu ta, chính xác là từ quả trứng trong chiếc túi đang mở hé.
Quả trứng đó lóe lên ánh sáng vàng kim, rất cao quý, một luồng uy nghiêm dâng lên, còn nhành cây màu đỏ rực thì dừng lại phía trên quả trứng, ánh vàng kim và màu đỏ rực đang bốc lên.
"Được rồi!" Dương Kỳ mở mắt ra, vẻ mặt hưng phấn, thương tích trên người cậu đã chữa lành, không còn đáng ngại nữa!
Trạng thái hoàn hảo này khiến Dương Kỳ vô cùng thoải mái, nhưng chưa kịp cảm nhận sự thay đổi trên cơ thể, Dương Kỳ đã bị cảnh tượng trước mắt làm cho kinh ngạc đến há hốc mồm!
Đó là cái gì? Trứng? Cành cây đỏ rực?
Cây đại thụ đuổi vào trong động? Dương Kỳ cảm thấy khó tin, nhưng quả trứng phát ra ánh vàng kim lại càng làm Dương Kỳ cảm thấy khó tin hơn.
Thực lực cây đại thụ thế nào Dương Kỳ hiểu rõ, nhưng quả trứng đó lại có thể so kè với một nhành cây như vậy, điều này khiến Dương Kỳ cảm thấy khó tin.
Một quả trứng nhặt về lại trâu bò đến thế sao? Lúc đó cậu chỉ nghĩ đến việc hầm ăn thôi mà!
Bên trong quả trứng vang lên tiếng nước như biển lớn, ngày càng cao, ngày càng cao, đến cuối cùng, ánh vàng rực rỡ, cả sơn động đều được chiếu sáng lấp lánh.
Nhành cây đỏ rực bị áp chế mềm nhũn xuống đất, khẽ rung lên, phản xạ có điều kiện đó dường như tự nhiên đã quyết định, kẻ dưới gặp kẻ trên mới có sự sợ hãi đó!