Nguyên Lai Ta Là Yêu Nhị Đại

Lượt đọc: 4140 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
404 Gia Cát Lượng hậu sự

❊ ❊ ❊

"Đạch đạch đạch..."

Tiếng giày cao gót giẫm lên mặt đất giòn tan, từ xa lại gần, chủ nhân của đôi giày đang đi dọc theo lối đi, dần tiến lại gần cửa hang.

Lý Tiên Ngư nghe tiếng bước chân, lòng hơi kích động, hắn biết rất nhiều suy đoán của mình sau chuyện này có lẽ sẽ được kiểm chứng. Hắn tiện thể nhìn thoáng qua mặt đất gồ ghề lồi lõm.

Có cần phải "chơi trội" đến mức này không? Ở nơi khỉ ho cò gáy thế này mà còn đi giày cao gót? Có phải còn mặc cả đồ của Phẩm Như nữa không?

Trong lòng đang suy nghĩ thì người đã bước vào.

Hoàng khoác áo choàng, đeo mặt nạ bạc, trang phục giống hệt như lần đầu gặp mặt. Chỉ có thể nhìn ra đây là một nữ tử có vóc dáng cao gầy.

Nàng quét mắt nhìn một lượt, ánh mắt dừng lại trên người Lý Tiên Ngư một chút, rồi bước trên đôi giày cao gót màu bạc, tự nhiên đi về phía chủ tọa. Mông còn chưa kịp chạm ghế, Hữu Hộ Pháp và Đại Điêu Muội đã theo thói quen một người thái thịt, một người rót nước cho nàng.

Họ làm công việc của tỳ nữ này vô cùng thuần thục.

"Tại sao cứu tôi?" Lý Tiên Ngư đi thẳng vào vấn đề. Nghĩ đến việc đám người này mới cách đây không lâu còn là kẻ thù, hắn không tiện tỏ ra quá nhiệt tình, cũng thật sự không tìm ra cách xưng hô nào thích hợp.

Hoàng chậm rãi gắp một miếng thịt, nhai kỹ, tao nhã nâng ly uống nước, lúc này mới trả lời hắn: "Ngươi chắc là đã đoán ra rồi, ta với cha ngươi quả thực có nguồn gốc không nhỏ, Tiến Hóa Chi Nhục chính là di hài cổ yêu mà ông ấy mang ra từ Vạn Thần Cung."

Các hộ pháp lén nhìn nhau, biểu cảm mỗi người mỗi khác. Thông minh như Hồ Ngôn, nhạy bén như Thử Hộ Pháp, tinh khôn như Hầu Hộ Pháp, cũng như Hậu Hộ Pháp – người thức tỉnh năng lực tinh thần, kỳ thực đã đoán ra từ trước.

Cho dù chưa đoán ra, thì trong khoảng thời gian này cũng đã nghĩ thông suốt rồi. Bằng không, vì sao Hoàng lại cứu Lý Tiên Ngư?

Còn như kiểu "ngây thơ vô số tội" như Đại Điêu Muội, lúc này mới kịp phản ứng, mở to mắt, cái miệng nhỏ hơi há ra, như thể vừa nghe được tin tức động trời. Có biểu cảm đồng bộ với cô nàng còn có Hữu Hộ Pháp – fan não tàn, Long Hộ Pháp – người có dung lượng não có hạn, Ngưu Hộ Pháp – kiểu khờ khạo tự nhiên...

Trời đất ơi, hóa ra Hoàng và Lý Vô Tướng lại có nguồn gốc với nhau ư?!

Dưa này to thật đấy, đủ cho mình ăn cả tháng rồi.

"Mẹ ơi~"

Đột nhiên, tiếng nức nở đau thương vang lên, không một chút báo trước.

Mẹ?!

Các hộ pháp kinh ngạc, vội vàng nhìn về phía Lý Tiên Ngư, chỉ thấy hai mắt hắn đẫm lệ, miệng vẫn ngậm miếng thịt, cái biểu cảm kia, nếu gom lại thành một bài hát thì chính là:

Đứa con rời nhà đi lang bạt nơi xa, chẳng có quần áo đẹp cũng chẳng có thuốc lá ngon...

Các hộ pháp nhìn Hoàng với vẻ kinh hãi tột độ.

"..." Hoàng ngẩn người, đôi mắt như đầm nước lạnh lẽo nhìn hắn trân trối, dường như bị cách xưng hô này làm cho trở tay không kịp, đến mức không biết phải đối phó thế nào.

"Mẹ ơi, mẹ ruột của con ơi, cuối cùng mẹ cũng lộ diện rồi, mẹ không cần con nữa sao." Lý Tiên Ngư nước mắt giàn giụa.

"Cút!" Hoàng giận dữ quát.

"Mẹ đừng giả vờ nữa, con biết là mẹ mà."

"Ta không phải."

"Mẹ là."

"Ta-không-phải!" Nàng nhấn mạnh giọng.

"Vậy tại sao di hài cổ yêu của bố con lại ở trên người mẹ, tại sao mẹ lại cứu con. Nếu con là ông ấy, trước khi chết chắc chắn sẽ giao những thứ quan trọng nhất cho người quan trọng nhất, không giao cho con trai thì chắc chắn giao cho vợ." Lý Tiên Ngư lớn tiếng nói.

"..."

Chúng hộ pháp: Nghe rất có lý.

Tiến Hóa Chi Nhục là đồ của Lý Vô Tướng, đương nhiên các thế lực lớn vắt hết óc cũng không cướp được, vậy tại sao nó lại ở trên người Hoàng nhà mình, quả là chuyện đáng suy ngẫm.

Đáng suy ngẫm hơn nữa là Hoàng lại cứu Lý Tiên Ngư một mạng, trong khi mọi người rõ ràng là kẻ thù.

Càng nghĩ càng thấy khả năng cao, Hoàng, không phải thật sự là mẹ của Lý Tiên Ngư chứ?

Lý Tiên Ngư vừa khóc vừa tố cáo: "Mẹ, mẹ thật nhẫn tâm, vứt con ở nhà cha mẹ nuôi hai mươi năm, không hỏi han một tiếng, trơ mắt nhìn con bị các đại gia tộc bắt nạt như vậy, mẹ cũng chẳng quản, tim mẹ làm bằng đá à? Mẹ còn lương tâm không, cái người đàn bà độc ác này."

Nếu là trước đây, có người dám sỉ nhục Hoàng như vậy, các hộ pháp đã nhảy dựng lên liều mạng với kẻ đó rồi.

Nhưng giờ đây, trước tin sốt dẻo nghi vấn Hoàng là mẹ đẻ của Lý Tiên Ngư, các hộ pháp cảm thấy mình không có tư cách quát tháo Lý Tiên Ngư, đây là chuyện giữa mẹ con nhà người ta.

Thậm chí... thực sự rất quá đáng mà.

Hoàng không nói gì, dường như đã thấu hiểu tâm can, biết rõ mười mươi sự dò xét giở trò quỷ quái của Lý Tiên Ngư, nàng thản nhiên ăn thịt.

Lý Tiên Ngư không thể dò ra tin tức gì, thất vọng ngồi xuống, tiếp tục giả vờ mình là đứa con bi phẫn, duy trì thiết lập nhân vật.

"Con..."

Vừa định hỏi những chuyện khác, Hoàng lạnh lùng cắt ngang: "Câm miệng, ăn cơm đi."

"Đúng rồi, Râu Nhỏ, vừa nãy ngươi hỏi ta cái gì nhỉ." "Hoàng tử" nào đó địa vị còn chưa ngồi vững, đã bắt đầu ra vẻ ta đây.

Râu Nhỏ...

Cách xưng hô này khiến Hồ Ngôn ngẩn ra, nghĩ đến việc đối phương cực có khả năng là con trai ruột của Hoàng, bèn nhịn, nói: "Phong ba trong giới huyết duệ, có phải do Bảo Trạch một tay thúc đẩy không."

Lý Tiên Ngư suy nghĩ một chút, cảm thấy dù sao đại cục đã định, nói ra cũng không sao. Hắn không trực tiếp thừa nhận, mà hỏi ngược lại: "Tại sao lại nói vậy?"

"Quá trùng hợp, các đại thế lực vừa vào Vạn Thần Cung, trong bảy đại gia tộc thì nhà Thân Đồ và nhà Triệu lập tức nội chiến, chuyện này giống như đã mưu tính từ lâu. Mà trong phong ba lần này, Bảo Trạch là kẻ hưởng lợi lớn nhất. Ngươi có biết bên ngoài hình dung sự kiện hai tháng nay thế nào không?" Hồ Ngôn trầm giọng nói: "Thời đại mới!"

"Từ cuối thời nhà Thanh đến nay, triều đình suy yếu, rồi đến hỗn chiến quân phiệt sau đó, thiếu đi chính quyền cai trị mạnh mẽ, đã thúc đẩy sự phồn vinh hưng thịnh của các gia tộc huyết duệ. Vấn đề lịch sử để lại vẫn kéo dài đến tận hôm nay. Thế nhưng đến hôm nay, trong hai tháng này, các gia tộc huyết duệ đã bước vào mùa đông. Bảy đại gia tộc hữu danh vô thực, Bảo Trạch gọt phiên thành công."

"Tam gia nhà Thân Đồ không phục chuyện cháu trai kế thừa gia chủ, nhị gia nhà Triệu vốn nổi danh chính nghĩa, cương trực không a dua, họ đều có lý do chính đáng để "tạo phản", không liên quan gì đến Bảo Trạch cả." Lý Tiên Ngư nói.

"Ngươi nói vậy thì không thú vị rồi." Hồ Ngôn nhíu mày: "Sau khi từ Vạn Thần Cung ra, ta đã phân tích tình hình lúc đó, người có tâm có thể nhìn ra, cuộc tạo phản của tam gia nhà Thân Đồ có bóng dáng của Bảo Trạch. Hắn ta chỉ là một kẻ tầm thường, vậy mà đột nhiên lại có được sự giúp đỡ của một nhóm cao thủ. Còn nhị gia nhà Triệu vừa công bố tội ác của dòng chính nhà Triệu, thì bộ phận chấp pháp của Bảo Trạch lập tức xuất động, rõ ràng là đã tích lũy thế trận, sớm có chuẩn bị."

Con hồ ly nhỏ này tinh ranh thật đấy!

Vừa nãy, sau khi biết được những chuyện xảy ra bên ngoài, Lý Tiên Ngư đã đoán ra Bảo Trạch là kẻ một tay thúc đẩy phong ba này trong giới huyết duệ.

Mười thần Bảo Trạch vào Vạn Thần Cung với nhiệm vụ thực sự là thanh trừ các huyết duệ có tên trong danh sách săn lùng, nghe nói là để nhân cơ hội làm suy yếu các thế lực cứng đầu trong giới huyết duệ.

Lý Tiên Ngư cảm thấy rất hợp tình hợp lý, và thầm bái phục Bảo Trạch quả không hổ danh là kẻ chơi chính trị, lòng dạ thâm độc, ra tay tàn nhẫn.

Nhưng ai mà ngờ được, danh sách săn lùng chỉ là một mắt xích trong đại hành động lần này của Bảo Trạch. Mười thần ở bên trong giết người, Bảo Trạch ở bên ngoài gây chuyện, hoàn hảo chia rẽ các gia tộc huyết duệ, từng bước đánh bại.

Lòng dạ rất bẩn, rất lợi hại, nhưng quá mạo hiểm.

Loại trừ hai yếu tố bất ngờ là Liên Minh Diệt Hồn và Thánh Anh, Vạn Thần Cung là nơi nào? Trước khi vào thì không hề biết gì cả.

Lôi Điện Pháp Vương làm sao chắc chắn mười thần nhất định phải hoàn thành nhiệm vụ? Nếu không hoàn thành thì sao? Đến lúc đó tinh nhuệ của các đại gia tộc quay về, thì mới thực sự khó xử, giới huyết duệ sẽ loạn thật sự.

Mà bên ngoài không động thủ, đơn thuần để Lôi Đế và những người khác đi làm suy yếu, tiêu hao các thế lực cứng đầu, thành công thì đại hỷ, không thành cũng chẳng sao, vẫn có thể từ từ tính kế.

Nói thật, vừa nghe thấy những chuyện Bảo Trạch làm ở bên ngoài này, Lý Tiên Ngư bị chấn động không hề nhẹ, quá mạo hiểm.

"Xem ra trong lòng ngươi đã có định kiến, hỏi ta, chỉ là muốn nhận được câu trả lời khẳng định?" Lý Tiên Ngư nhún vai: "Dù là vậy, thì sao nào?"

Hoàng cúi đầu nhai thức ăn, im lặng lắng nghe hai người trò chuyện.

"Cảm giác không hợp lý." Hồ Ngôn nói: "Với phong cách hành sự của Bảo Trạch, tác phong trầm ổn của Lôi Điện Pháp Vương, không nên đi nước cờ hiểm này. Bảo Trạch có biện pháp gọt phiên ổn thỏa hơn, nhưng..."

"Nhưng có chút nóng vội, cảm giác giống như đang chạy đua với thời gian." Lý Tiên Ngư tiếp lời.

Hồ Ngôn cười, gật đầu.

"Đúng như ngươi nói, quả thực là Bảo Trạch đứng sau thúc đẩy. Mười thần Bảo Trạch mang theo một danh sách săn lùng tiến vào Vạn Thần Cung, trên danh sách đều là tầng lớp cao cấp của các đại gia tộc. Thậm chí có một phần nhỏ là của Hiệp hội Đạo Phật." Lý Tiên Ngư nói.

Hồ Ngôn hiện lên vẻ mặt quả nhiên là vậy.

"Vội rồi, Lôi Điện Pháp Vương phạm sai lầm rồi, nếu lần này không phải trời giúp Bảo Trạch, ông ta sẽ trở thành tội nhân của Bảo Trạch." Hồ Ngôn nói.

Về điểm này, hắn rất vui khi thấy vậy. Đứng trên lập trường của Vạn Yêu Minh, giới huyết duệ thay máu, thế lực các gia tộc suy yếu, cũng là cơ hội để Vạn Yêu Minh trỗi dậy. Trước khi gia nhập Vạn Yêu Minh, Hồ Ngôn đã tìm mọi cách muốn làm loạn giới huyết duệ, chính là vì thế lực huyết duệ quá cứng nhắc, không biến động thì lực lượng mới khó tìm thấy cơ hội trỗi dậy.

Không phải tổ chức nào cũng giống như Vạn Yêu Minh, đột ngột xuất hiện một vị bán bộ cực đạo.

"Không, kẻ đứng sau không phải Lôi Điện Pháp Vương, ta hiểu ông ấy, ông ấy là kiểu phong cách chắc chắn, chính trực vô cùng."

"Ý ngươi là..." Mắt Hồ Ngôn sáng lên: "Tần Trạch!"

"Nhưng ta không rõ đây là phong cách nhất quán của hắn, hay là trường hợp đặc biệt." Lý Tiên Ngư nói.

Lời của hắn khiến Hồ Ngôn rơi vào trầm tư.

Bên cạnh, đám hộ pháp nghe mà hơi ngơ ngác, Hữu Hộ Pháp bĩu môi: "Cái này có gì mà phải thảo luận, cứ tính là Bảo Trạch thâm hiểm đi, để họ thành công tiêu diệt thế lực gia tộc, từ nay về sau một mình độc bá."

Lý Tiên Ngư liếc nhìn cô nàng: "Nể tình cô ngực to, ta không cười nhạo cô đấy."

Đây là đang ám chỉ mình ngực to não phẳng...

Hữu Hộ Pháp nghe ra được, lườm hắn một cái cháy mặt, quay đầu mách lẻo: "Hoàng, người xem con trai người..."

Lời chưa nói hết, dưới ánh mắt muốn giết người của Hoàng, người phụ nữ trẻ mặt trái xoan rụt cổ lại, che chặt miệng.

Hoàng thu lại ánh mắt sát khí, thản nhiên nói: "Nếu không phải phong cách nhất quán của hắn, thì giải thích thế nào?"

"Hắn vội rồi."

"Hắn rất lo âu."

Lý Tiên Ngư và Hồ Ngôn đồng thanh nói.

"Tại sao nói vậy?" Các hộ pháp cùng hỏi.

Hoàng mấp máy môi, thầm nghĩ may mà nhịn được, không thì lại khiến chỉ số thông minh của mình ngang hàng với đám người này mất.

[Dịch từ bản hv] ChuongId:355
Nguồn: Việt Nam Thư Quán
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 24 tháng 8 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.