Nguyên Lai Ta Là Yêu Nhị Đại

Lượt đọc: 4265 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
585 Nó đến rồi

❊ ❊ ❊

Thời gian hồi tố. Rất khó để dùng lời lẽ diễn tả tâm trạng của các cô lúc này, cảm giác như vừa nghe một câu chuyện cười.

Hậu cung đoàn chỉ cảm thấy không thể tin nổi, dựa theo thế giới quan của chính mình, trực tiếp phủ định.

"Này, cậu vừa nói thời gian hồi tố, ý cậu là thời gian hồi tố đúng không?" Thanh Mộc Kết Y xáp lại gần Lý Tiên Ngư, dùng giọng điệu rất đáng đòn nói: "Tôi nói cho cậu biết, tôi tốt nghiệp Đại học Tokyo đấy. Cậu có biết thời gian là khái niệm gì không, có biết định nghĩa của nó trong vật lý học là gì không?"

Lý Tiên Ngư ấn lên trán cô, dùng sức đẩy mạnh, đẩy cô ngã ngửa ra sàn: "Tôi còn không cần cô phải phổ cập kiến thức cho tôi đâu, dù gì tôi cũng là dân khối tự nhiên."

Thanh Mộc Kết Y không hề để tâm, lấy điện thoại ra: "Tôi cảm thấy cậu không hiểu, tôi có thể phân tích cho cậu nghe từ góc độ cơ học lượng tử, để cậu biết lời mình vừa nói hoang đường đến mức nào."

Người đảo quốc các người đều thích "gặp chuyện không quyết, cơ học lượng tử" à?

Lý Tiên Ngư xua tay, không có tâm trạng cũng không có sức lực để tranh cãi với cô: "Cô đừng nói với tôi thời gian hồi tố cần bao nhiêu năng lượng, cần vượt qua tốc độ ánh sáng gì đó. Huyết duệ chúng ta đến cả nể mặt Newton và Darwin còn chẳng thèm, thì cũng chẳng cần nể mặt Planck và Schrödinger làm gì."

Sau khi tỉnh giấc, nhìn thấy cha ruột trong mơ, anh đột nhiên xác định được vừa rồi chính là thời gian hồi tố, chứ không phải dự đoán tương lai.

Thực ra chỉ cần nghĩ thông suốt một đạo lý là không khó để phán đoán.

Dự đoán tương lai đã là năng lực rất cao cấp, sang chảnh rồi, nếu nó là một loại dị năng, thì chắc chắn là dị năng mạnh mẽ nhất. Là dị năng mà tên Túng Cẩu nằm mơ cũng muốn có.

Nhưng so với thời gian hồi tố, đẳng cấp của nó lại trở nên quá đỗi nhỏ bé.

Thử nghĩ xem, quả kia rốt cuộc là thứ gì, có thể khiến những bá chủ thời viễn cổ cam tâm tình nguyện vứt đầu đổ máu vì nó?

Chỉ là dự đoán tương lai thôi sao?

Logic này không thông, cổ yêu có cần dự đoán tương lai không?

Xem xem vài triệu năm thậm chí vài trăm triệu năm sau, chúa tể trái đất có còn là chúng hay không, rồi tiêu diệt loài người - cái giống loài mang đầy đe dọa to lớn này?

Đối với một đám sinh vật sở hữu tuổi thọ vô tận mà nói, dự đoán tương lai đơn giản là một loại năng lực vô dụng.

"Cái gì cơ," Thanh Mộc Kết Y hậm hực nói: "Thời gian hồi tố, xét từ góc độ khoa học, đây đã là năng lực ở tầng thứ bốn chiều rồi. Nhưng chúng ta là sinh vật sống trong thế giới ba chiều mà."

Bốn chiều

Lời của Thanh Mộc Kết Y như một tia sét đánh vào trong đầu Lý Tiên Ngư, khiến anh nhớ tới bức bích họa từng xem trong Vạn Thần Cung:

Bất tử điểu sở hữu quả kia vỗ cánh bay về phía một cánh cổng trên bầu trời, lại gãy cánh ngay trước cánh cổng đó, máu nhuộm bầu trời.

Cánh cổng đó đại diện cho cái gì?

Bốn chiều sao?

Quả kia có phải là chìa khóa mở ra cánh cổng thế giới mới, đạt được nó, là có thể tiến vào lĩnh vực tầng thứ cao hơn?

"Vậy nên cậu đột nhiên mất hết khí cơ, khí huyết khô kiệt, là vì đã hồi tố thời gian?" Tổ bà nheo mày.

Bà ngạc nhiên phát hiện, nếu theo mạch suy nghĩ của chắt trai để nhìn nhận vấn đề, các chi tiết lại khớp với nhau, và phù hợp logic, ít nhất là cậu ta có thể tự biện giải, khiến người ta không bắt bẻ được lỗi nào.

Như vậy, việc cậu ta biết chuyện trận pháp phong ấn có thể giải thích được; chuyện cơ thể cậu ta vô cớ suy kiệt cũng có lời giải thích hợp lý; việc cậu ta biết thủ đoạn Nguyên Thần Tương Dung của Hoa Dương lại càng có lời giải thích hơn.

Đây chính là định luật bảo toàn năng lượng trong truyền thuyết. Lý Tiên Ngư cười khổ gật đầu.

Hiện tại mà xem, cái giá của việc thời gian hồi tố này chính là rút cạn cơ thể anh, có lẽ còn cái giá ở tầng sâu hơn, nhưng tạm thời chưa biết. Sự xuất hiện của thời gian hồi tố hiện tại vẫn chưa nắm bắt được quy luật, nhưng nó không phải là miễn phí.

Có được thì ắt phải có mất.

Bất kỳ hiện tượng nào phát sinh đều cần có một bên phải trả giá, không thể tự dưng xuất hiện.

"Cho nên tôi nghi ngờ quả kia nằm trên người tôi, đây đương nhiên không phải năng lực của tôi, nhưng cực kỳ có khả năng là năng lực của quả kia. Chỉ có thế mới giải thích thông suốt, cũng biết rõ bảo vật như vậy, mới khiến cổ yêu đổ xô vào tranh giành." Lý Tiên Ngư hít sâu một hơi: "Một câu cha tôi nói trong mơ cũng khiến tôi rất để tâm."

Mọi người đều nhìn sang.

"Ông ấy nói, tôi chỉ còn hơn hai mươi năm thời gian." Lý Tiên Ngư nói.

Thanh Mộc Kết Y không hiểu, Thúy Hoa cũng không hiểu, nhưng anh cảm thấy Tổ bà chắc chắn đã hiểu.

"Tổ bà, bà còn nhớ lời Thanh Sư nói trong Vạn Thần Cung không? Quả vẫn chưa chín."

Đợi Tổ bà gật đầu đầy nghiêm túc, Lý Tiên Ngư bổ sung: "Nhưng nó lại nói, quả sắp chín rồi. Kết hợp những thông tin này, ý câu nói của cha tôi là gì, rất rõ ràng rồi chứ?"

"Ý gì?" Tổ bà vô thức hỏi.

"..." Lý Tiên Ngư đờ đẫn một chút, "Ông ấy nói tôi có hơn hai mươi năm, khoảng thời gian này, phần lớn là chỉ thời điểm quả chín."

"Tôi năm nay 21 tuổi, quả có thể chín bất cứ lúc nào. Nhưng cũng có thể vài năm sau mới chín."

Tổ bà suy nghĩ một chút, đã hiểu ra, lập tức bừng tỉnh đại ngộ, nhưng bà giấu đi, đứng đắn nói: "Ta sớm đã nghĩ tới rồi."

Xác nhận được quả nằm trên người mình, nhưng Lý Tiên Ngư vẫn không thể cảm nhận được nó, có lẽ chỉ khi nó hoàn toàn chín muồi mới hiện ra chân diện mục.

Anh mừng vì mình có được một loại năng lực được coi là BUG, nhưng lại cảm thấy đây là củ khoai nóng bỏng tay. Lợi ích và hại của nó đều quá rõ ràng.

Ví như hiện tại, rõ ràng đã hồi tố thời gian, biết rõ con bài tẩy của cổ yêu, nhưng lại chỉ có thể chọn chạy trốn.

Anh Tỉnh Tuyết Nại Tử, Đan Vân Tử.

Lý Tiên Ngư thầm liệt hai người này vào danh sách tất sát trong lòng.

Không giết bọn họ, khó tiêu mối uất ức trong lòng.

Một lúc lâu không ai nói gì, mỗi người đều đang tiêu hóa thông tin đảo lộn thế giới quan. Ngược lại Lý Tiên Ngư dần dần thoát khỏi cảm xúc đó, anh đặt điếu xì gà lên gạt tàn, dang rộng cánh tay, nhẹ nhàng ôm lấy Thúy Hoa bên cạnh.

Thúy Hoa riêng tư không hề kháng cự việc thân mật với anh, nhưng trước mặt bao nhiêu người thế này, cô cảm thấy xấu hổ, mèo là loài động vật hoặc cô độc kiêu ngạo, hoặc cao quý, hoặc tràn đầy dã tính, cô cảm thấy mình rất mất mặt.

"Hứa với tôi một chuyện." Giọng Lý Tiên Ngư trầm thấp.

Thúy Hoa là con mèo nhạy cảm, lập tức lộ ra vẻ mặt cảnh giác: "Lại muốn dỗ tôi về núi?"

Cô nghĩ, có lẽ là chuyện xảy ra đêm nay gây kích thích mạnh mẽ cho anh, khiến anh lại nảy sinh ý nghĩ dỗ cô về núi.

Trong ánh mắt đối diện đầy trầm mặc, Lý Tiên Ngư "ừ" một tiếng.

Thúy Hoa đấm một cái lên trán anh, thoát khỏi vòng tay, lạnh mặt, không nói một lời rời khỏi khoang thuyền, tiếp tục công việc cảnh giới của mình.

Hoa Dương quét mắt một vòng, phát hiện những người khác người thì đang nghĩ tâm sự, người thì hả hê, người thì ngẩn người. Hai người trước là Tổ bà và Thanh Mộc Kết Y, người sau là Tam Vô.

Bà cũng nhẹ nhàng gõ vào đầu con nuôi một cái: "Con hiểu cách lấy lòng con gái như vậy, sao lại phạm sai lầm cấp thấp thế chứ."

Lý Tiên Ngư phản bác: "Con biết lấy lòng con gái hồi nào đâu."

Đồ lăng nhăng thì chẳng bao giờ thừa nhận mình lăng nhăng.

"Tổ bà từng nói, trước kia con thường xuyên tìm đàn bà lêu lổng."

Người đừng nói nữa, đó đều là gài bẫy tình cả đấy. Lý Tiên Ngư suýt nữa che mặt khóc ròng.

Cho đến tận hôm nay, cẩn thận hồi tưởng lại, anh mới nhận ra rất nhiều điểm bất thường. Thượng Hải là cái nơi mà đèn đỏ rượu xanh, phóng túng dục vọng, mang một khuôn mặt đẹp trai thì đúng là có thể thường xuyên thu hoạch được phụ nữ ở hộp đêm.

Nhưng Lý Tiên Ngư hầu như không đi hộp đêm, phương thức thu hoạch phụ nữ của anh là hẹn qua mạng, đây chính là điểm không bình thường.

Lúc đó anh còn nhỏ, không suy nghĩ tới tỷ lệ thành công kinh khủng này không phù hợp với lẽ thường, ngược lại còn cảm thấy là do mình giỏi, đến nơi đến chốn.

Nên các cô nàng xinh đẹp đều thích anh, thầm chê cười mấy người bạn cùng phòng khao khát thoát ế nhưng vẫn cứ ế.

Đến tận bây giờ mới biết, hóa ra tất cả mẹ nó đều là lừa chịch.

Người mà anh có thể xác định không phải "tai mắt" của cổ yêu, chính là cô gái mặt tròn đáng yêu mà anh tốn hơn hai ngàn đồng mới cưa đổ được.

Bởi vì cô ấy rất chân thực.

Hoàn mỹ phù hợp với giá trị quan xã hội chủ nghĩa hiện nay.

Hoa Dương nhìn về phía boong tàu, hạ giọng: "Thúy Hoa giận là vì con thường xuyên đuổi cô ấy đi."

Lý Tiên Ngư nhún vai: "Con biết, con biết mà."

Nói toạc ra, thực ra là tình tiết rất cũ kỹ, là những đoạn phim mà ai cũng quen thuộc trong các bộ phim truyền hình, khi gặp nguy hiểm, nam chính cứ mải miết gào thét với nữ chính: Em mau đi đi, đi mau đi.

Nữ chính khóc lóc nói: Em không đi, em không đi, chết thì cùng chết.

Nhưng khi bạn có một hoặc vài người trân quý mà mình có thể trả giá tất cả, mới biết loại tình tiết này là tự nhiên mà có, phát xuất từ tâm, không hề "cẩu huyết" chút nào.

Hoa Dương lại gõ vào đầu con nuôi một cái, lần này lực rất mạnh, hậm hực nói: "Con không biết đâu. Ta chỉ hỏi con một câu, con không muốn Thúy Hoa bị liên lụy, đuổi cô ấy về núi, vậy tại sao con lại thản nhiên kéo Tổ bà của con xuống nước?"

"Vì Tổ bà của con lợi hại mà."

"Chưa chắc đâu, sự vô địch của Tổ bà bắt nguồn từ cảnh giới Cực Đạo Đỉnh Phong. Nhưng hôm nay, con phải hiểu, Cực Đạo Đỉnh Phong không phải là vô địch nữa. Bà ấy đối mặt với cổ yêu, vẫn có nguy cơ vẫn lạc."

"Nhưng bà ấy là bà của con mà." Lý Tiên Ngư suy nghĩ một chút, đưa ra lý do mới.

Hoa Dương cười: "Vì bà ấy là Tổ bà của con, là người một nhà, nên Thúy Hoa không phải sao?"

Lý Tiên Ngư cứng họng, mặt cứng đờ.

Anh hiểu rồi, lý do Thúy Hoa giận dữ không phải là vì sự kiên trì đơn phương của anh, kiên trì ý nghĩ đẩy cô ra khỏi tâm bão. Mặc dù điều này sẽ khiến cô rất giận, nhưng đồng thời cũng sẽ vui mừng, vì như vậy có nghĩa là mình được anh quan tâm.

Điều thực sự khiến cô để tâm là sự "quan tâm" này của Lý Tiên Ngư chỉ nhắm vào cô, điều này khiến cô cảm thấy Lý Tiên Ngư căn bản không xem cô là người một nhà.

Tình cảm giữa mọi người không nên thấp đến thế.

Lý Tiên Ngư trầm mặc một lát, không tiếp tục xoắn xuýt chuyện này nữa, mà ngồi xuống bên cạnh Tam Vô, nhẹ nhàng vuốt ve mái tóc cô, ngón tay Tam Vô cử động một chút, dường như muốn gạt ra, nhưng cuối cùng không làm gì cả.

"Là thích, là thích a Tam Vô." Lý Tiên Ngư nói khẽ những lời không ai hiểu.

Cô gái tinh xảo như búp bê vô cảm, không hề có tâm linh tương thông mà hiểu được ý của anh. Dù sao thì cô gái đột phá lồng giam tình cảm trước khi chết kia, đã tan biến ở một thời không khác rồi.

Nếu cái giá của việc thoát khỏi lồng giam là sinh mạng, anh thà rằng cả đời này em không bi không hỷ, không kinh không nộ, làm một con búp bê không biết khóc không biết cười.

Anh nhẹ nhàng ôm Tam Vô một cái, đẩy cửa kính ra, đi tới boong tàu.

Thúy Hoa đứng bên boong tàu, vịn lan can, bóng lưng cao gầy yểu điệu, tóc xanh khẽ lay động trong gió đêm.

"Chỉ nhìn bóng lưng thì Thúy Hoa cũng là một mỹ nhân nóng bỏng quyến rũ," Lý Tiên Ngư cảm thán một tiếng, ngay lập tức nhớ tới hình ảnh cô khi ở dạng mèo, nhe răng nhọn nhỏ, giơ móng vuốt đập bàn.

Phút chốc vỡ mộng luôn.

"Anh đến xem cái gì, tôi bây giờ không muốn để ý tới anh." Thúy Hoa giọng điệu bất thiện.

Thế cô đừng chủ động nói chuyện chứ. Lý Tiên Ngư tiến lên, đứng sóng vai với cô: "Xin lỗi, là anh quá ích kỷ rồi."

Thúy Hoa hừ một tiếng.

"Sau khi trải qua trận chiến khắc cốt ghi tâm đó, anh chợt hiểu ra, người anh thấy có lỗi nhất chính là em. Họ ở bên cạnh anh, ban đầu ít nhiều đều có nguyên do. Chỉ có em là người anh mang xuống núi. Anh đối với em chỉ có đòi hỏi, không có báo đáp. Ngay cả Tam Vô, anh cũng đang nghĩ cách khôi phục tình cảm cho cô ấy. Chỉ riêng em, anh chưa từng nghĩ phải làm gì cho em, lại khiến em phải hy sinh."

Thúy Hoa quay mặt, nhìn anh đờ đẫn nhìn mặt biển đen ngòm, trong ánh mắt lóe lên cảm xúc phức tạp khó diễn tả bằng lời.

Cô giơ tay, nhẹ nhàng gõ vào đầu anh một cái, coi như trừng phạt: "Không được có lần sau."

Loài mèo tụi này, không thèm chấp với con sen đâu.

Lý Tiên Ngư nhìn vào trong khoang thuyền vài cái, thấy Tổ bà và những người khác không chú ý tới phía mình, lén lút vòng tay ôm lấy vòng eo nhỏ nhắn mềm dẻo của Thúy Hoa.

Thúy Hoa vặn vẹo vòng eo, nửa đẩy nửa theo, trừng mắt dữ dằn nói: "Làm gì đó, anh lại không chịu đẻ với tôi một ổ mèo con."

Em cần anh nhắc lại bao nhiêu lần, cách biệt sinh sản đấy.

Lúc này, cửa kính khoang thuyền bị tông mở thô bạo, Tổ bà khí thế hung hăng xông ra, Lý Tiên Ngư sợ tới mức vội rụt tay lại, Thúy Hoa cũng vội vàng thoát khỏi vòng tay anh, cả hai đều chột dạ.

Nhưng nghĩ lại thì, chả việc gì phải chột dạ cả.

Tổ bà làm lơ hành vi lén lút vuốt mèo sau lưng mình của chắt trai, bà đứng bên mép boong tàu, nhìn về phía phương Tây.

Khoảnh khắc tiếp theo, Lý Tiên Ngư cảm nhận được một luồng khí cơ dao động mạnh mẽ đang nhanh chóng áp sát, đến từ tận cùng đường chân trời, áp tới với tốc độ khó tin.

Nó đến rồi!

[Dịch từ bản hv] ChuongId:558
Nguồn: Việt Nam Thư Quán
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 24 tháng 8 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.