Quang Trung – Nguyễn Huệ Anh Hùng Dân Tộc

Định dạng khác: 📖 Chữ 📕 Epub
Lượt đọc: 108 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Xvii. Giả Vương Cầm Đầu Sứ Bộ Sang Thanh
Xvii. Giả Vương Cầm Đầu Sứ Bộ Sang Thanh

❊ ❊ ❊

Ntrước đã nói, vua Quang-trung cũng muốn sớm êm việc ngoài để rảnh tay lo cuộc kiến-thiết trong nước.

Khi thấy việc ngoại giao đã đầy lạc quan, ngài liền đứng tên khác là Nguyễn Quang-Bình vào một bức thư nhũn nhặn hơn, rồi sai cháu là Nguyễn Quang-Hiển, bầy tôi là bọn Vũ Huy Tấn 368, Ngô Vi-Quý và Nguyễn Đình Cừ sang Thanh để cột chặt mối giây thân thiện giữa Nam và Bắc. Đại lược bức thư ấy :

« …Tôi nổi lên từ Tây sơn lấy được Quảng-nam trước, đối với nhà Lê, vốn không phân biệt trên dưới.

« Năm ngoái (1788), đã sai người sang gõ cửa Thượng quốc, giải bày duyên cớ gây chuyện với nhà Lê, nhưng vì biên-thần dìm thư, cho nên không đạt lên được.

« Kịp khi quan quân Thượng quốc ra khỏi cửa ải để chực tiến đánh, thì tháng giêng năm nay (1789), tôi trước đến đô-thành nhà Lê, muốn hỏi Lê Duy-Kỳ về cớ tại sao cầu viện. Chẳng dè quan quân Thượng quốc mới thoạt trông thấy, đã vội hăng hái giết bừa ! Bọn thủ hạ tôi khôn nỗi bó tay chịu trói. Lại gặp cầu sông đứt gẫy đến nỗi quan quân có sự tổn thương !

« Xiết đỗi sợ hãi ; nhiều lần tôi phải sai người sang gõ cửa ải, tạ tội và xin đưa trả những quan quân còn sót lại. Còn người giết hại quân Đề-trấn (tức Hứa Thế-Hanh) thì chính tôi đã mắt thấy phải trị tội rồi.

« Đáng lẽ tôi phải thân đến cửa khuyết, giãi tình, tạ tội là phải ; ngặt vì nước tôi vừa mới qua cơn binh lửa, dân tình chưa yên, nên phải kính sai cháu tôi là Nguyễn Quang-Hiển theo biểu vào chầu… »

Sứ bộ của phe chiến thắng, lẽ tất nhiên phải được kẻ bại trận dầu kẻ ấy vẫn tự mệnh là « Thiên triều », là « Thượng quốc » tiếp đón niềm nở, long trọng.

Chuyến Quang-Hiển đi sang Thanh này cũng có Ngô Văn-Sở cùng với Nguyễn văn Danh và các vệ-sĩ đi theo. Khi vua Thanh hay tin Sở cũng muốn tiến kinh với Hiển thì truyền bảo Sở nên quay về vì vua Thanh nghĩ rằng bấy giờ nước Nam vừa mới tân tạo, mà Sở thì là một tay đắc lực, nên cần để Sở lo việc trấn thủ trong nước. Đó là vua Thanh tỏ ý thể-tất và săn sóc đến việc nước cho Tây-sơn.

Khi sứ-bộ về, vua Thanh, để tỏ tình thân-mật yêu-quí, có gửi tặng vua Quang-trung một chuỗi trân-châu.

Thế rồi trịnh-trọng đem cái « sách phong An-nam quốc vương », Thành Lâm, hậu-bổ Quảng-tây, vâng mệnh vua Thanh, niềm nở sang Nam, lấy lòng khách chiến thắng.

Không muốn chịu phong ở Thăng-long, vua Quang-trung nói thác với sứ Thanh, Thành-Lâm, khi Lâm mới đến cửa Nam-quan : « Thành Thăng-long đã tắt hết vượng khí ; xin mời sứ giả vô Phú-xuân ».

Thành-Lâm cho thế là trái lệ, không chịu vào Thuận hóa.

Vua Quang-trung cũng găng, không buồn ra Bắc để nhận tờ sách phong của một « Thiên triều » chiến bại, nên cứ thoái thác, như ta đã thấy ở mấy bức thư trên, là nhà vua đang se mình, giùng giằng lần lừa mãi.

Nhưng rồi việc ấy kết thúc bằng cách sai cháu ngoại là Phạm Công-Trị mạo thay nhà vua đứng nhận phong.

Còn sắc và ấn thì ngày 12 tháng chạp, năm canh-tuất (1790). Giả vương nước Nam khi sang Thanh, đi đến ải Nam-quan, có sai lũ bồi thần là Nguyễn Văn-Danh và Ngô Văn-Sở đem bọn vệ sĩ đến Chiêu-đức đài nhận lĩnh vào ngày 13 tháng ấy. 369

Việc giao thiệp với Mãn Thanh đến đây đã có kết quả mỹ mãn lắm.

1792) VIỆN HỌC THUẬT – HIÊN PHỔ THÔNG TÁI BẢN ebook©MotSAch TVE-4u© —★— Nhà xuất bản : BỐN PHƯƠNG 1958
Nguồn: vnthuquan
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 15 tháng 9 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.