Người review tiếp tục khai thác luận điểm thứ hai xoay quanh mô hình Kim Tứ Đồ nổi tiếng, trong đó chia xã hội thành bốn nhóm chính gồm Làm công (L), Tự làm (T), Chủ hệ thống (C) và Đầu tư (Đ) với những bản chất tài chính hoàn toàn khác biệt nhau.
Minh họa cụ thể cho nhóm L và T, người review chỉ ra những bác sĩ mở phòng khám tư hay nhân viên văn phòng mẫn cán dù rất tài năng nhưng vẫn phải đánh đổi thời gian và sức lao động từng giờ, trong khi nhóm C và Đ lại sở hữu hệ thống hoặc dòng tiền tự vận hành không ngừng nghỉ.
Lập luận cốt lõi của người review cho phần này là sự ngộ nhận về cái gọi là sự an toàn: hai nhóm bên trái tưởng là ổn định nhưng thực chất lại bấp bênh nhất vì thu nhập bị giới hạn và phụ thuộc hoàn toàn vào sức khỏe hay ông chủ, ngược lại nhóm bên phải dù ban đầu có vẻ rủi ro nhưng lại đạt được sự tự do tài chính thực sự.
Phản ứng của người review khi bàn về vấn đề này mang sắc thái chiêm nghiệm sâu sắc, đặc biệt khi nhấn mạnh rằng 'bận rộn là một hình thái của sự lười biếng' khi nhiều người ngại thay đổi nên cứ bám trụ mãi ở nhóm L.
Cuối cùng, người review liên hệ trực tiếp với lộ trình sự nghiệp của mỗi cá nhân, khuyến khích mọi người tìm cách dịch chuyển từ bên trái sang bên phải của Kim Tứ Đồ để biến tiền bạc thành công cụ lao động thay vì bản thân phải làm nô lệ cho đồng tiền suốt đời.