Sabrina Cô Phù Thủy Nhỏ (Bộ 10 Tập)

Lượt đọc: 1047 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 9

❊ ❊ ❊

Image

Mới bảy giờ sáng nhưng Arthur đã đi lòng vòng trong Phòng ăn, bồn chồn xếp bàn ghế chỗ này chỗ kia. Ông ta vào bếp để nắm chắc rằng món bánh kẹp được trở đều và sữa bột được quấy sẵn sàng. Một số trẻ trại viên không thích sữa bột. Với Arthur thế cũng tốt vì điều đó có nghĩa chúng sẽ uống ít hơn mọi khi.

Ông ta trở ra tiền sảnh trống trơn và đứng đó, bồn chồn vặn vẹo hai tay. Sau những biến cố tối qua, ông ta phải sẵn sàng cho tất cả mọi chuyện. Arthur chưa bao giờ tưởng tượng tới một ngày ông ta trông thấy tay phụ trách giỏi nhát của ông trút cả một tô thức ăn lên đầu cô phụ trách bết nhất! Ngay trước mặt đám trại viên nữa chứ!

Jill đã trở lại làm việc tuy chủ yếu là làm tại văn phòng. Không ai trông thấy Sabrina và lũ tiểu quỷ của cô suốt từ tối qua tới giờ. Arthur băn khoăn tự hỏi đến cả trăm lần rằng liệu có nên dựng một hàng rào có truyền điện chung quanh Phòng 13 và giữ chúng trong đó cho đến hết đợt trại hè này vào thứ Bảy hay không. Ông ta phải thừa nhận rằng Sabrina, trong vai trò người phụ trách, đã là một thất bại đến nản chí.

Dĩ nhiên, cô không phải người đầu tiên thất bại trong việc kiểm soát bọn cư dân Phòng 13. Có tay phụ trách thậm chí đang đêm gào la chạy trốn khỏi đám giặc đó.

Nhưng Arthur đã kỳ vọng rất nhiều vào Sabrina, dày dạn kinh nghiệm như thế - và đã xảy ra điều gì? Tính đến nay, cô ta là người bết bát nhất trong số những phụ trách của Phòng 13.

Vài trại viên thức sớm đã lang thang vào Phòng ăn với những phụ trách mắt còn ngái ngủ đi theo sau. Các phụ trách đi thẳng đến chỗ pha cà phê, bọn trẻ tới quầy ngũ cốc ngào đường. Một ngày mới đã tới, và Arthur chỉ còn nước hi vọng nó sẽ tốt đẹp hơn hôm qua. Nhưng khó mà được vậy lắm, trừ phi có ai khác kiểm soát được Phòng 13.

Arthur Rimbard rùng mình, vì ông ta e rằng một ai khác đó phải là chính ông ta.

Tay giám đốc trại lấy cho mình một tách cà phê và mới kịp nhấp một hớp thì nghe tiếng chân bước đều bên ngoài. Ông ta nhìn ra và thấy một phụ trách đang dẫn lính của mình vào Phòng ăn. Vậy không hay quá sao, Arthur thầm nghĩ. Thật là một đám trại viên tử tế. Và chứng trông thật nghiêm chỉnh trong những bộ áo thun quần soọc, mặt mũi sạch sẽ và tóc tai gọn gàng.

Tay phụ trách này làm coi ngon quá, Arthur thầm nghĩ. Khi cho đám trẻ ngồi vào bàn thì lưng cô ta quay về phía Arthur. Chúng đồng loạt ngồi xuống, cứ như đã tập luyện kỹ. Tay phụ trách ly kỳ này là ai vậy?

Sabrina quay lại và vẫy chào. “Chào Arthur!”

Arthur phun bắn hớp cà phê ra sàn phòng khi ông ta nhìn ra tay phụ trách đó là ai. Sabrina? Mấy con bé này là ở Phòng 13 đó sao? Ông ta bước tới bàn đó, sợ rằng đó là một kiểu ảo giác quang học nào đó. Nhưng không, con mắt không đánh lừa ông - chính là mấy đứa con gái đã phá tan hoang Phòng ăn trong hai buổi tối trước. Bây giờ chúng ngồi ở bàn cứ như những thiên thần thứ thiệt, với hai tay khoanh ngay ngắn trước mặt.

“Ô, xin chào các em,” Arthur nói, không giấu được vẻ ngạc nhiên.

Thấy chúng chẳng đáp gì cả, Sabrina hắng giọng. “Chào ông Rimbard nào.”

“Xin chào, ông Rimbard,” tám đứa con gái đồng thanh nói.

“Tôi mong rằng chúng ta không lặp lại cảnh của hai ngày trước,” Arthur nói nghiêm trang.

“Tôi nghĩ không có đâu,” Sabrina đáp. “Chúng tôi hoàn toàn trong vòng kiểm soát, phải không, các em?”

“Vâng,” chúng trả lời cùng một giọng.

“Hừmmm,” Arthur hoàn toàn bị ấn tượng. “Được, khởi đầu một ngày thế này là quá tốt. Cứ thế nhá, Sabrina.”

“Không thành vấn đề,” cô trấn an ông ta. “Ơ, bữa sáng thế nào?”

“Món bánh kẹp sáng nay coi ngon lắm,” Arthur nói.

Sabrina gật đầu và quay qua đứa bé tệ hại nhất, đứa con gái mà Arthur thường gặp trong những ác mộng. “Rhonda,” Sabrina nói, “Em vui lòng lấy bánh kẹp cho cả bàn được không?”

“Vâng, Sabrina,” cô bé đáp. Nó đứng bật dậy và đi thẳng vào bếp.

“Patty, em đi lấy si rô với sữa nhé?”

“Vâng, Sabrina.” Con bé tóc đuôi ngựa đứng dậy và chạy đi thi hành mệnh lệnh.

Arthur bàng hoàng đến nỗi không biết nói gì bây giờ. “Bộ qua hồi sóng gió rồi hả, Sabrina?”

Cô chậm rãi gật đầu. “Có thể nói như vậy. À, Jill trở lại chưa?”

“Rồi, sự thực thì tôi định mời hai cô họp một chút sau giờ ăn trưa, trong văn phòng của tôi.”

“Tôi sẽ có mặt,” Sabrina hứa.

“Tốt. Tốt lắm.” Arthur chắp hai tay vào nhau. “Tiếp tục đi!”

Ông ta bước ra, khoái chí một mình. Nếu đây là sự thực, là bọn trẻ Phòng 13 sẽ biết cư xử tử tế - thì quả là một phép lạ!

Arthur bồn chồn liếc ra sau. Chúng vẫn ngồi đó, tay khoanh lại, không nói chuyên gì cả. Đó là dấu hiệu tốt, nhưng còn quá sớm để kết luận. Một bữa sáng bình thường không biến chúng thành phòng kiểu mẫu ngay được. Chắc ông còn phải tiếp tục quan sát chúng. Phải, ông sẽ làm như thế.

Sau khi Arthur đi khỏi, Sabrina thở ra một hơi nhẹ nhõm. Cô không hiểu sao mình lại bồn chồn lo lắng như thế - sau cùng, bọn trẻ của cô cũng sẽ không làm loạn, trừ khi cô ra lệnh như thế. Nhưng chúng làm cô thấy ớn lạnh, cái kiểu chúng ngồi đó, tay khoanh lại, mắt nhìn thẳng tới trước. Những đám trẻ khác vào Phòng ăn nhìn chúng với vẻ hoang mang thấy rõ trên mặt.”Ê, nè,” cô thì thào với chúng, “nói chuyện lai rai trong khi ăn coi. Cứ ra vẻ đang vui đùa vậy.”

Linda nhìn cô và nói với vẻ cực kỳ nghiêm trang, “Tụi em không thể đùa giỡn gì cả.”

“Được mà, các em có thể giả bộ như vui đùa. Làm đi.”

Đột nhiên chúng có nhựng nụ cười như ai dán vào mặt chúng, và đầu chúng lắc lư cứ như những con búp bê khi chúng bắt đầu nói chuyện. Nhưng cô hầu như không nghe nổi những lời lẽ ngoan ngoãn phát ra từ miệng chúng.

“Bạn khỏe không?”

“Tôi khỏe, cám ơn. Còn bạn thế nào?”

“Tôi rất khỏe.”

“Bạn có thích kỳ trại này không?”

“Thích chứ. Cám ơn bạn.”

“Vui lòng đưa giùm chai si rô.”

“Thật vui khi được giúp bạn.”

“Cám ơn.”

“Không có chi.”

Sabrina không chịu nổi việc nghe những lời hoa mỹ khuôn sáo ấy, nhưng cô buộc lòng phải ngồi với chúng cho xong bữa sáng. Bây giờ, sau bữa điểm tâm, cô lại gặp cũng vấn đề như trước, chúng sẽ tan hàng và đi mỗi đứa một nơi. Cô không thể coi chừng bọn chúng, và cô không dám chắc để mặc chúng thì chúng có sống sót được không.

“Nghe nè, mấy đứa,” cô thì thào. Lập tức chúng ngưng nói chuyên và nhìn cô chăm chú.

Quái đản quá.

“OK,” cô nói, suy nghĩ rất nhanh, “có lẽ hôm nay các em phải sinh hoạt y như hôm trước.”

“Vâng,” chúng đáp, đồng loạt gật đầu.

“Và, hãy làm những gì cần làm để sống sót. Ý chị là, nếu em đang khâu giày mọi thì đừng để kim đâm vào tay. Đừng đùa với rắn độc - đại loại như thế. Ô, và nhớ vâng lời các phụ trách khác.”

“Vâng, thưa cô,” chúng đồng thanh đáp.

“Gọi chị là Sabrina,” cô rít lên.

“Vâng, Sabrina,” chúng đáp, như cứ như ban đồng ca.

Sabrina thở dài và lắc đầu. Vầy thì tệ quá, và cô không chắc mình có thể dễ dàng tháo bỏ câu thần chú đã niệm cho chúng tối qua không. Cơn giận dữ, sợ hãi và tuyệt vọng của cô đã tăng cường độ cho câu thần chú này. Như Salem đã nói, cô đã quất cho chúng một đô quá nặng.

Về mặt tích cực thì quanh phòng yên tĩnh hơn nhiều, và huyết áp của cô không bị cứ vài phút lại sôi lên một bận. Sabrina còn thấy được các phụ trách khác trong Phòng ăn gật đầu và mỉm cười với cô. Ai cũng đều bị ấn tượng, nhất là Arthur Rỉmbard. Có lẽ cô cũng không cần vội vàng tháo bỏ câu thần chú này.

Nhưng mà bọn trẻ sẽ được trả về nhà vào thứ Bảy, tức chỉ vài hôm nữa. Tuy cha mẹ chúng có thể đánh giá cao câu thần chú vâng lời này hơn cả Sabrina, nhưng cô vẫn phải trả chúng về tình trạng bình thường. Tháo bỏ câu thần chú sẽ không dễ dàng gì, nhưng có lẽ Salem góp ý kiến được.

Cả tám đứa trại viên kết thúc bữa sáng vào cùng một lúc, chúng đặt nĩa xuống và nhìn thẳng tới trước. Chúng vẫn tiếp tục nói những câu kiểu như 'Tôi khỏe, còn bạn thế nào?' nhưng chúng không lắng nghe nhau nữa. Phòng ăn đông dần lên và những đứa trẻ khác bắt đầu trợn mắt nhìn chúng.

Sabrina lẹ làng lau miệng và thì thào, “OK, đi thôi.”

Chúng đồng loạt xô ghế đứng dậy. Rồi chúng sắp thành hàng một với đứa thấp nhất, Karen, đi đầu và đứa cao nhất, Linda, đi cuối . Nhìn thẳng tới trước, chúng bước đều ra ngoài, hết sức nhịp nhàng và trật tự. Sabrina không hề bảo chúng phải bước đều như thế, nhưng cô đoán khi người ta suy nghĩ và làm mọi việc giống nhau, thì chắc họ sẽ đi đứng như nhau.

“Nhìn đám ngố kìa!” một tên nhóc kêu lên, cười sằng sặc.

“Tụi tôi khỏe mà,” cả bọn đáp lại lời bình của nó.

“Ê,” một đứa khác nói, “Coi tụi nó giống rôbôt quá.”

“Chắc chúng nó đang tập một vở kịch nào đó,” một phụ trách nhận xét.

Đi sau đám lính, Sabrina gật đầu lẹ làng với nhận xét đó. Cũng may là đám rôbôt ấy đi đứng lẹ làng và ra khỏi Phòng ăn trước khi bọn trẻ kia bắt đầu chọc ghẹo chúng.

Khi ra tới đường chính, Linda quay nhìn cô với khuôn mặt vô hồn và hỏi, “Mình đi đâu đây?”

“Cứ đi tới thôi,” Sabrina đáp. “Đi luôn tới bờ sông.” Cô chỉ muốn hàng quân của mình tiếp tục di chuyển, càng xa những con mắt tò mò càng tốt.

Chúng đi ngang qua tấm bảng thông báo của khu trại, trên đó có một ô đề chữ TIN TỨC BEARCLAW. Cô thấy một bích chương lớn về Cuộc thi tài năng văn nghệ vào tối thứ Năm, một đêm trước Cuộc thi Thử thách vào thứ Sáu. Cho đến khi cô nghĩ ra được một cái gì hợp lý hơn thì cô cứ nói rằng chúng đang tập một tiết mục văn nghệ. Không có cách giải thích nào hợp lý hơn cho những đứa bé rất tệ mà nay lại cư xử cứ như một lũ bù nhìn ngốc nghếch như vậy.

Khi chúng bước đi, ánh nắng sớm xuyên qua cây lá, và nắng ấm làm cô phấn khởi hơn được một chút. Chỉ vài ngày nữa thôi, và tuần đầu tiên sẽ kết thúc. Đến lúc đó cô sẽ quyết định tiếp tục ở lại trại hay không, nhưng ít nhất cô cũng không bỏ mặc họ thiếu hụt nhân sự ngay giữa chừng một đợt trại như thế này.

“Sabrina!” có ai đó gọi cô. Cô quay lại và thấy một trong những phụ trách viên kỳ cựu, Kenny, đang đi về phía mình. “Tôi hỏi chuyện một chút được không?”

“Được ngay.” Sabrina dừng lại và đứng chờ. Cô đã thấy anh ta trong Phòng ăn, và cô hi vọng anh ta sẽ không hỏi cô tại sao đám lính của cô lại trở nên kì cục như thế.

“Cám ơn, Sabrina, tôi chỉ hỏi cô một câu ngắn gọn thôi,” Kenny nói. “Tôi thấy đám trẻ của cô cư xử đứng đắn quá, và rất có ấn tượng. Làm sao cô khiến được chúng chịu làm những điều chúng không muốn làm vậy? Chẳng hạn, tôi phải rất cực mới làm cho đám lính của tôi chịu yên ổn lại và đi ngủ.”

Sabrina nhún vai. “Ô, anh chỉ cần nghĩ ra một câu thần chú, yểm vào chúng, rồi bảo chúng từ nay chúng phải nghe lời anh thôi.”

“Khôi hài thật, Sabriria.” Kenny bật cười và xoa xoa ria mép. Rồi anh ta nhíu mày. “Ô, tôi hiểu ý cô rồi - cô chơi trò đóng kịch. Cô giả bộ yểm bùa chúng, rồi chúng thấy trò này cũng vui; nên chúng làm những điều cô muốn chứ gì!”

“Đại khái như thế,” Sabrina đồng ý. Cô nhìn quanh xem bọn lính của cô đi đâu rồi, nhưng chẳng thấy chúng đâu cả. Đường mòn này dẫn vào rừng - về phía bờ sông!

“Còn chuyện ở bữa tối, khi cô…”

“Xin lỗi, Kenny,” Sabrina hoảng hốt nói. “Tôi phải chạy đây!”

Cô chạy hết tốc lực xuyên vào rừng, nhưng cô quên mất bọn lính của cô có thể đi nhanh cỡ nào. Tiếng quậy nước càng khiến cô chạy nhanh hơn, và cô có thể thoáng thấy dòng sông xanh lơ sau những đám cây. Quỷ thần ơi, mong rằng mình không tới quá trễ! Sabrina thầm nghĩ trong cơn hốt hoảng.

Nhưng đã trễ! Cô đến được bờ sông kịp lúc để thấy những trại viên của mình cứ đi thẳng theo cầu tàu như một lũ chuột! Từng đứa một, chúng đi hết cầu tàu và rớt luôn xuống dòng nước bên dưới. Trông chúng như đang ở trên một con tàu cướp biển, cứ phóng qua mạn tàu!

Vài đứa đã ngập dưới nước đến mấy tấc, không hề có chút ý thức để tự cứu mình. Thở ra mệt mỏi, Sabrina lội xuống nước và dẫn chúng trở vô bờ. Cô đang kéo Sylvia với Karen lên bờ thì nghe một giọng vang lên sau lưng, “Tôi biết cô đang làm gì rồi,”

Sabrina xoay người về hướng đó và thấy Arthur Rimbard đang đứng trên đường mòn chăm chú nhìn. Ông ta đã thấy những gì? Cô tự hỏi. Làm sao mình giải thích cho ông ấy được?

“Tôi biết cô đang làm gì rồi,” ông ta nghiêm trang lặp lại.

“Vậy sao?” Sabrina hỏi lại. “Tôi đang làm gì nào?”

Arthur mỉm cười tinh quái. “Cô đang chuẩn bị cho Trò chơi Thử thách. Cô muốn đoạt cúp, phải không?”

Sabrina bật cười nhẹ nhõm. “Quá sức rồi. Ông bắt dính tôi đó.”

“Sáng kiến hay đó,” Arthur nói với vẻ khích lệ. “Nhưng đừng làm chúng mệt quá. Còn ba ngày nữa để luyện tập mà.”

• “Ba ngày nữa,” Sabrina lặp lại, cố bịa ra bộ mặt vui vẻ.

“Chị ấy bảo tụi em xuống nước,” Sylvia nói, nó vẫn còn dấu vết của đứa mách lẻo.

Arthur gật đầu, “Dĩ nhiên rồi! Các em có một phụ trách giỏi đó. Cố làm cho tốt nghe!” Huýt lên một tiếng sáo vui vẻ, Arthur quay lưng và đi trở về khu trại. Trong giây lát ông ta đã khuất dạng trong rừng.Sabrina quay lại và nhìn tám trại viên cứ như người máy của mình, chúng đứng đó ướt mem, nhìn vào khoảng không trước mặt.

Làm sao chúng sống sót được hết tuần này? Hay ít nhất là hết ngày hôm nay?

Nguồn: tve-4u
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 27 tháng 8 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.