Sai Lầm Của Phượng Hoàng – Người Vợ Bị Ruồng Bỏ

Lượt đọc: 3110 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 791
Ân oán là sinh ra như thế này

❊ ❊ ❊

Phượng Ngô khi phát ra Phượng Hoàng Lệ Hỏa đó thì không nhìn tình hình của Long Thái Tử và Vạn Niên Liễu Vân Đằng nữa. Uy lực của Phượng Hoàng Lệ Hỏa cô ta hiểu rõ, một kích hao phí chân khí như vậy, Vạn Niên Liễu Vân Đằng kia dù không chết cũng phải tróc một lớp da...

Về phần Phá Thiên Thương của Tuyết Thiên Ngạo, Phượng Ngô không phải là tự đại cho rằng uy lực của món thần khí kia không lớn, mà là cô ta căn bản không có cách nào khống chế.

Cung đã mở không có tên quay đầu, cô ta không có năng lực chặn lại Phá Thiên Thương của Tuyết Thiên Ngạo, sống chết của Long Thái Tử cô ta cũng không quản nổi, bây giờ tất cả chỉ có thể giao cho quy tắc quyết định, là quy tắc muốn Long Thái Tử chết, hay muốn hắn sống...

Khác với suy nghĩ của Phượng Ngô, Đông Phương Ninh Tâm và Tuyết Thiên Ngạo chưa bao giờ giao phó loại chuyện này cho quy củ quyết định. Quy tắc thì là cái gì? Nó dựa vào cái gì để quyết định vận mệnh của người khác? Dù quy củ có thể quyết định vận mệnh của Long Thái Tử, nhưng tuyệt đối không phải là khoảnh khắc này, bởi vì vận mệnh của Long Thái Tử là do Đông Phương Ninh Tâm nàng quyết định...

Mà nàng, Đông Phương Ninh Tâm, muốn Long Thái Tử chết, thì hôm nay hắn nhất định phải chết ở đây, đổi chỗ khác cũng không được!

Phượng Hoàng Lệ Hỏa đi trước Phá Thiên Thương một bước, xông lên phía trước...

Ầm... Đúng như Phượng Ngô dự liệu, Phượng Hoàng Lệ Hỏa tuy không giết chết được Vạn Niên Liễu Vân Đằng, nhưng đã sinh sinh đốt tróc một lớp biểu bì của nó. Đối mặt với liệt hỏa, Vạn Niên Liễu Vân Đằng buộc phải lùi lại, lo cho thân mình còn không xong, lấy đâu ra thời gian mà quản đến Long Thái Tử.

Long Thái Tử thở phào một hơi dài, không dám dừng lại chút nào, lập tức xoay người, Long Kiếm trên tay giao tranh với Phá Thiên Thương...

"Keng..." Tia lửa bắn tung tóe, gương mặt âm trầm của Long Thái Tử in trước mắt mọi người: "Đông Phương Ninh Tâm, Tuyết Thiên Ngạo, hôm nay ta không giết các ngươi, ta không phải là Long Thái Tử."

Hắn, Long Thái Tử, tung hoành Ngũ Giới, lần đầu tiên bị đánh thảm hại như vậy! Không lăng trì mấy kẻ này cho đến chết, khó mà tiêu trừ mối hận trong lòng...

"Rất nhanh thôi, ngươi sẽ không phải là Long Thái Tử nữa." Là Long Thái Tử đã chết.

Đông Phương Ninh Tâm nhảy vọt lên, một nắm kim châm trên tay lăng lệ hất về phía mặt Long Thái Tử.

"Mị Ảnh Thần Châm..." Nhìn những cây kim bay đi, không thể thu hồi lại được nữa, Đông Phương Ninh Tâm vô cùng hoài niệm Phượng Hoàng Cầm.

Cơn mưa châm đầy trời, dưới sự chiếu rọi của ánh mặt trời, hào quang rực rỡ, ánh vàng chói mắt làm người ta không mở nổi mắt. Long Thái Tử giơ tay chặn lại, cơn mưa châm liên miên khiến Long Thái Tử không rảnh tay để sử dụng Thần Long Chân Thân...

"Cang cang cang..." Long Thái Tử không dùng kiếm, mà là tùy tay vung lên, những cây kim nhỏ bé đều rơi xuống đất, ngoài việc trì hoãn thời gian sử dụng Thần Long Chân Thân của Long Thái Tử ra, không gây cho hắn nửa điểm tổn thương.

"Múa rìu qua mắt thợ."

Long Thái Tử kiêu ngạo đánh giá, dường như quên mất lúc này bản thân đang chật vật đến mức nào.

Tất nhiên, Long Thái Tử không phải là kẻ ngốc, cuồng vọng buông lời lẽ, chẳng qua chỉ là để nâng cao sĩ khí của bản thân mà thôi. Trong tình huống như vậy, Long Thái Tử căn bản không dám khinh suất.

Thấy Tuyết Thiên Ngạo dựa vào Thần Vương Lĩnh Vực mà có thể đánh ngang tay với Phượng Ngô, hắn biết hôm nay đối mặt tuyệt đối là cường địch. Lúc cơn mưa châm bắn tới, hắn không hề dốc toàn lực, mà mượn cơ hội ngưng khí.

"Thần Long Chân Thân." Giữa không trung, y bào của Long Thái Tử phồng lên, hai chiếc sừng rồng đâm thủng trán mọc ra, quần áo trên người cũng nhanh chóng biến thành vảy rồng, hai chân khép lại, hóa thành đuôi rồng...

"Chờ chính là khoảnh khắc này." Đôi mắt Đông Phương Ninh Tâm sáng lên.

"Vô Nhai, Khuynh Tự Dã, hai gốc Vạn Niên Liễu Vân Đằng kia giao cho hai người các ngươi đó, xem các ngươi thu dọn thôi." Nhận chủ hay lấy Mộc Chi Hồn đều được, đây chính là lời ngầm của Đông Phương Ninh Tâm.

Dặn dò xong, Đông Phương Ninh Tâm nhảy vọt lên, cả người ngang bằng với Long Thái Tử, tay phải giơ lên...

"Liễu Vân Đằng, đi, trói chết nó cho ta." Đây mới là điều Đông Phương Ninh Tâm muốn, Mị Ảnh Thần Châm kia chẳng qua chỉ để làm rối loạn tầm mắt của Long Thái Tử...

Liễu Vân Đằng "vút" một cái đã bay ra, không chút e dè, ẩn ẩn còn đặc biệt có vài phần đắc ý. Rõ ràng nhóc con này cũng biết mối đe dọa từ Vạn Niên Liễu Vân Đằng đã không còn nữa, nó kiêu ngạo đắc ý...

Xèo xèo... Tốc độ của Liễu Vân Đằng vô cùng nhanh. Long Thái Tử đang từ thân người chuyển sang chân thân, quá trình này không thể nào ra tay được. Huống hồ xung quanh hắn lúc này luồng khí mạnh mẽ, người bình thường tới gần chỉ có bị long khí của hắn áp chế đến chết, Long Thái Tử căn bản không lo lắng trong quá trình này sẽ có tên ngốc nào xông lên.

Thế nhưng Long Thái Tử đã quên, Liễu Vân Đằng là thứ khác biệt. Là vũ khí mà Tà Thần Chí Tôn tặng cho thị nữ, thứ này làm sao có thể kém được, làm sao có thể không có ưu thế cơ chứ...

Thứ này, bảo nó có linh trí không thì cũng chỉ là một sợi dây leo, không có sức sống. Nó chỉ nhạy cảm với khí tức đồng loại, đối mặt với Vạn Niên Liễu Vân Đằng thì sợ đến run rẩy toàn thân, nhưng khi đối mặt với long khí của Long Thái Tử, nó lại hoàn toàn không để tâm, ba chân bốn cẳng đã trói chặt thân thể của Long Thái Tử lại.

"Rất tốt." Đông Phương Ninh Tâm tuyệt đối là một chủ nhân hào phóng, thực lòng khen ngợi thực lực của Liễu Vân Đằng.

Khen ngợi xong, nàng bước một bước nhảy đến trước mặt Long Thái Tử, khẽ ấn nhẫn...

Lúc này, đã đến lúc Phượng Kiếm xuất thủ, dùng Phượng Kiếm đối phó Long Thái Tử, sức sát thương này tuyệt đối chỉ tăng không giảm... Ân oán Long Phượng, sâu đậm đến tận xương tủy.

Tuyết Thiên Ngạo gật đầu với Đông Phương Ninh Tâm, ngay khoảnh khắc Phượng Kiếm được Đông Phương Ninh Tâm sử dụng, hắn cũng rút ra Long Kiếm: "Long Kiếm, ra đi..."

Chứng kiến cảnh này, Phượng Ngô tức giận vô cùng, nếu không phải bị Thần Vương Lĩnh Vực áp chế, làm sao cô ta bi kịch đến mức này, mặc kệ hai người này dùng Long Phượng Song Kiếm trước mặt cô ta để đối phó bọn họ, từ đó làm sâu sắc thêm ân oán giữa hai tộc.

Phượng Ngô nghiến răng, không thèm quản đòn tấn công của Tuyết Thiên Ngạo, quát lớn: "Phượng Hoàng Chân Thân."

Xoẹt... Ánh sáng vạn trượng, trong chớp mắt, thần thái của tất cả mọi người đều bị ánh sáng Phượng Hoàng này che khuất. Phóng mắt nhìn lại, ngoại trừ ánh sáng Phượng Hoàng ra, không còn gì khác có thể lọt vào mắt...

Phượng Hoàng niết bàn, dục hỏa trùng sinh. Phượng Hoàng vừa xuất hiện, ai dám tranh phong, hào quang chói mắt này ai dám chạm đến mũi nhọn của nó.

Tuyết Thiên Ngạo đứng bất động đối diện với Phượng Ngô, sau khi trải qua quy tắc của thiên địa, Tuyết Thiên Ngạo thật sự không thèm để uy áp của Bách Điểu Chi Vương vào mắt. Y bào toàn thân tung bay theo gió, lặng lẽ lơ lửng giữa không trung, tuy bị ánh sáng Phượng Hoàng che chắn nhưng không hề bị ảnh hưởng nửa phần, mang theo vài phần hương vị độc thiện kỳ thân, khiến người ta không thể phớt lờ...

"Ư..." Ngay khoảnh khắc Phượng Kiếm xuất hiện, nó thấp giọng kêu rên đầy bất an, dường như đang nói nó không dám ra tay với Phượng Ngô, hơn nữa dưới ánh sáng của Phượng Hoàng bảy màu này, hào quang của Phượng Kiếm cũng càng lúc càng yếu đi.

"Đồ vô dụng, bảo ngươi giết Long Thái Tử cơ mà." Đông Phương Ninh Tâm gắt gỏng quát mắng.

"Ô ô..." Phượng Kiếm lập tức hưng phấn nảy lên, đây là một loại bản năng, dù sao linh hồn Phượng Hoàng trong Phượng Kiếm này cũng không có lý trí quá mạnh.

Nhìn Phượng Kiếm hưng phấn khi giết Long Thái Tử như vậy, Đông Phương Ninh Tâm không khỏi suy nghĩ, ân oán giữa hai tộc Long Phượng này dường như xuất phát từ tận xương tủy, vừa sinh ra đã ghét nhau tận xương tủy, nhưng cha mẹ của Tiểu Thần Long thì sao? Đó là một rồng một phượng, bọn họ lại có thể kết hợp, còn sinh ra Tiểu Thần Long, thật sự không dễ dàng chút nào.

Theo nàng được biết, từ viễn cổ đến nay, hai tộc Long Phượng chưa bao giờ hòa thuận, đến tận bây giờ, cũng chỉ có Tiểu Thần Long là con lai Long Phượng, hai tộc Long Phượng dường như chưa bao giờ kết thân.

Nguyên nhân cụ thể thì không biết, chỉ biết tộc Rồng đa tình, bạn đời vô số; tộc Phượng chuyên tình, cả đời chỉ có một bạn đời.

Hỏa Phượng Hoàng lúc trước sao lại nhìn trúng Thần Thánh Ngân Long chứ?

Thần Thánh Ngân Long sao lại vì Hỏa Phượng Hoàng mà thu tâm chứ?

Chuyện này, thật sự khó nói.

"Vo ve..." Trong lúc Đông Phương Ninh Tâm suy tư, Phượng Kiếm đã không thể chờ đợi được nữa, không ngừng dùng cách riêng của mình để nhắc nhở Đông Phương Ninh Tâm, nó muốn đi giết Long Thái Tử. Đông Phương Ninh Tâm cúi đầu, nhìn bộ dạng kích động của Phượng Kiếm, biết hoàn toàn không cần nàng lo lắng, Phượng Kiếm này tự nó sẽ nắm bắt cơ hội, buông tay: "Đi đi..."

Khoảnh khắc Phượng Kiếm rời tay, Đông Phương Ninh Tâm thong dong xoay người, cùng Tuyết Thiên Ngạo liên thủ, đối phó với Phượng Ngô đang hóa thành Phượng Hoàng Chân Thân. Đông Phương Ninh Tâm hiểu rõ, chỉ cần Thần Vương Lĩnh Vực không tiêu tan, Tuyết Thiên Ngạo phải nắm bắt lấy cơ hội để tru sát Phượng Ngô.

Sau ngày hôm nay, mối thù của hai tộc Long Phượng, sợ rằng lại phải tăng thêm một bậc rồi...

"Vù..." Phượng Kiếm xé gió mà đi, thân kiếm rung lên rồi biến mất, khi xuất hiện trở lại, chỉ thấy bóng dáng Phượng Hoàng năm màu, nghênh ngang lơ lửng giữa không trung, không dừng lại một giây nào, trực tiếp lao về phía Long Thái Tử đang bị Liễu Vân Đằng trói chặt.

"Phượng Ngô, mau mang con chim chết tiệt nhà các ngươi đi." Long Thái Tử nghiến răng nghiến lợi, khuôn mặt đỏ gay như máu, vì bị Liễu Vân Đằng trói nên toàn thân máu huyết đảo lưu...

Đông Phương Ninh Tâm đáng chết, nếu hắn không phải đang ở trong quá trình chuyển đổi Thần Long Chân Thân, thì sợi Liễu Vân Đằng chết tiệt này làm sao có thể quấn lấy hắn. Hắn đường đường là Long Thái Tử, vậy mà lại chết dưới tay một con Phượng Hoàng năm màu, bi ai, bi ai...

Đường đường là Long Thái Tử mà chỉ có phần bó tay chịu trói!

Phượng Ngô chịu ảnh hưởng của Thần Vương Lĩnh Vực, thực lực giảm ba phần, dù là Phượng Hoàng Chân Thân, đối mặt với Tuyết Thiên Ngạo có thực lực tăng vọt ba phần trong Thần Vương Lĩnh Vực, cũng không chiếm được lợi lộc gì quá lớn.

Bây giờ Đông Phương Ninh Tâm và Tuyết Thiên Ngạo liên thủ, Phượng Ngô càng lo cho thân mình không xong, lấy đâu ra thời gian mà quản sống chết của Long Thái Tử. Nghe thấy lời của Long Thái Tử, sắc mặt Phượng Ngô rất khó coi:

"Long Thái Tử, ta còn chưa bảo ngươi gọi con sâu chết tiệt nhà ngươi đi, ngươi gào cái gì? Sợ cái gì, ngươi chết rồi, người tộc Rồng tự nhiên sẽ thu xác cho ngươi."

Thấy Phượng Kiếm định đi giết Long Thái Tử, Long Kiếm trong tay Tuyết Thiên Ngạo đối mặt với Phượng Ngô thì như thể được tiêm máu gà, kích động vô cùng, hận không thể nuốt chửng Phượng Ngô...

Phượng Ngô đánh một trận mà thấy nghẹn uất. Bình thường một con Hắc Long như vậy, Phượng Ngô cô ta căn bản không để vào mắt. Hừ, Long Thái Tử chết ở đây, thi cốt còn có thể về thánh địa tộc Rồng, còn Phượng Ngô cô thì sao? Nếu chết ở đây, chỉ có thể tại chỗ hóa thành trứng Phượng Hoàng, nhưng trứng Phượng Hoàng ở đây sẽ an toàn sao? Đông Phương Ninh Tâm và Tuyết Thiên Ngạo sẽ mặc kệ cô trùng sinh?

Dù Đông Phương Ninh Tâm và Tuyết Thiên Ngạo sẽ mặc kệ cô trùng sinh, người khác cũng sẽ không. Một quả trứng Phượng Hoàng, cũng xem như bảo vật của chiến trường thượng cổ rồi.

"Phượng Ngô, nếu ta chết trong tay con Phượng Hoàng năm màu này, Long Đảo ta sẽ không bỏ qua cho các ngươi." Long Thái Tử dữ tợn gào lên, trong lòng tức nghẹn uất, tất nhiên phần nhiều là hận Đông Phương Ninh Tâm và Tuyết Thiên Ngạo.

Hai nhân loại xảo quyệt này, lại lợi dụng ân oán giữa hai tộc Long Phượng để hắn chết dưới tay Phượng Hoàng, người Long Đảo chỉ sẽ tìm tộc Phượng gây phiền phức, mà sẽ không nghĩ đến Đông Phương Ninh Tâm và Tuyết Thiên Ngạo...

"Ta quản ngươi đi chết..." Sắc mặt Phượng Ngô tối sầm, cô sao có thể không biết mức độ nghiêm trọng của sự việc, nhưng địch đông ta ít, ngươi bảo cô phải làm sao bây giờ.

Quả nhiên, không cần Phượng Ngô phải quản nữa. Ngay lúc hai người đang đấu khẩu, Phượng Hoàng năm màu đã lao về phía Long Thái Tử. Khi Phượng Hoàng năm màu kiêu hãnh đến trước mặt Long Thái Tử, đôi cánh thu lại, cả cơ thể hóa thành một thanh lợi kiếm...

"Vút" một cái, Phượng Hoàng năm màu xuyên thấu qua cơ thể Long Thái Tử, dừng lại phía sau lưng hắn...

"Ư..." Long Thái Tử rên lên đau đớn, cúi đầu nhìn nửa thân trên trống rỗng của chính mình, toàn bộ cơ bắp đều co rút lại. Đường đường là Long Thái Tử, vậy mà chết chật vật như thế này, hắn không cam tâm...

Đôi mắt chứa đầy thù hận nhìn về phía Đông Phương Ninh Tâm và Tuyết Thiên Ngạo, Long Thái Tử hận không thể xông lên, xé xác Đông Phương Ninh Tâm và Tuyết Thiên Ngạo. Thế nhưng hắn chẳng làm được gì, thậm chí không có cách nào nói cho người tộc Rồng biết nguyên nhân cái chết thực sự của mình...

Liễu Vân Đằng rất ngoan, vừa thấy tình hình này, lập tức buông Long Thái Tử ra, rút thân trở về. Nó không muốn bị mang về thánh địa tộc Rồng, cái nơi quỷ quái đó, quá đáng sợ quá đáng sợ! Rõ ràng là một sợi dây leo nào đó đã từng đến nơi đó, có vẻ như nó cũng không có hảo cảm gì với tộc Rồng.

"Phượng Ngô, Long Đảo ta sẽ không bỏ qua cho ngươi..."

Ầm... Toàn bộ cơ thể đổ ập từ không trung xuống, thân rồng khổng lồ ngã xuống tan tác, một luồng ánh sáng mạnh lóe lên, thi cốt của Long Thái Tử lập tức biến mất trước mặt mọi người.

Tộc Rồng thu xác cũng nhanh thật.

Ngay khoảnh khắc thi thể Long Thái Tử biến mất, trong động phủ của Hoàng Kim Thần Long trên Long Đảo, đột nhiên truyền đến một tiếng rồng ngâm bi tráng, ngay sau đó là tiếng gầm thét vang vọng tận trời xanh của Hoàng Kim Thần Long:

"Tộc Phượng, mối thù giết con không đội trời chung, Hoàng Kim Thần Long ta sẽ không bỏ qua cho ngươi."

"Đã xảy ra chuyện gì vậy?" Toàn bộ Long Đảo chấn động, hàng trăm con rồng cùng nhau xông ra khỏi long động.

Hoàng Kim Thần Long là con rồng có thực lực mạnh nhất trên Long Đảo, tiếng gầm thét của nó đủ để khiến những con rồng có long huyết loãng, hoặc những con rồng con mới sinh, sợ đến mức vỡ mật...

"Long Thái Tử, Long Thái Tử bị người tộc Phượng giết rồi."

"Long Thái Tử chết rồi..."

Những con rồng nghe thấy tiếng gầm thét của Hoàng Kim Thần Long lập tức báo cho những người tộc Rồng khác, đồng thời phát ra lệnh triệu tập của Long Đảo.

Ân oán giữa hai tộc Long Phượng lại một lần nữa sâu sắc thêm...

Mà những Phượng Hoàng ở Phượng Đảo, nhìn thấy hành động rầm rộ của tộc Rồng, nghe ngóng một chút mới phát hiện chuyện không xong rồi.

Long Thái Tử chết rồi, hơn nữa còn chết dưới tay tộc Phượng, vết thương chí mạng trên thi cốt của Long Thái Tử rõ ràng là do tộc Phượng gây ra.

Các Phượng Hoàng trên Phượng Đảo nghe tin này, vừa vui vừa bực bội. Giết được Long Thái Tử tất nhiên là chuyện tốt rồi, hai tộc Long Phượng bao năm qua công khai giết chóc, ngầm ám hại, trước nay đôi bên luôn bất phân thắng bại. Một nghìn năm nay tộc Rồng không có Thần Thánh Cự Long, Hắc Phượng Hoàng của tộc Phượng cũng chưa trùng sinh. Lần này giết được Long Thái Tử quả là một thắng lợi lớn, nhưng kẻ hạ thủ cũng quá ngốc, chuyện này tất nhiên phải làm cho kín đáo một chút chứ, lại dùng ngay bí kỹ của tộc Phượng một cách lộ liễu như vậy.

Haiz... Tất nhiên là vậy, dù sao các Phượng Hoàng trên Phượng Đảo vẫn vui sướng nhảy cẫng lên. Hai tộc đấu bao nhiêu năm nay, đấu cái gì? Đấu thực lực tộc trưởng, đấu thực lực thế hệ sau. Long Thái Tử chết rồi, tương lai của Long Đảo cũng trở nên mịt mù, Long Thái Tử vốn là ứng cử viên tộc trưởng tộc Rồng đời kế tiếp mà.

Trái ngược với sự bi tráng và phẫn nộ của Long Đảo, Phượng Đảo khắp nơi đều toát ra vẻ hân hoan và phấn khích, từng người xoa tay mài gươm, đợi tộc Rồng tìm đến tận cửa để giết thêm vài con rồng nữa...

Thế nhưng, các Phượng Hoàng trên Phượng Đảo chưa vui được bao lâu, đã bị chuyện xảy ra tiếp theo làm cho sững sờ.

"Quyền tộc trưởng, không xong rồi, không xong rồi, Phượng Ngô xảy ra chuyện rồi, cô ấy chết rồi, chết dưới tay người tộc Rồng..."

[Dịch từ bản hv] ChuongId:753
Nguồn: Việt Nam Thư Quán
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 21 tháng 8 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.