Say Ngủ

Lượt đọc: 42 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
MỘT TRẢI NGHIỆM

❊ ❊ ❊

Trong vườn đêm, cây cối dường như lóe sáng.

Những chiếc lá xanh óng ả và những thân cây nâu sẫm có ánh điện hắt vào hiện lên thật sắc nét.

Gần đây, tôi uống rượu nhiều hơn, và cũng vì thế mà tôi đã nhận ra được điều đó. Mỗi lần nhìn quang cảnh ấy bằng con mắt say, lồng ngực tôi lại rộn ràng trước sự tinh khiết đến ngỡ ngàng ấy, cảm giác dường như có thể phó mặc cho mọi sự muốn ra sao thì ra, dù có đánh mất tất cả đi nữa thì cũng chẳng hề gì.

Đó không phải là sự nhẫn nhịn, hay nỗi tuyệt vọng. Mà vượt lên trên đó là một sự xúc động lặng thầm, trong trẻo, một sự tâm đắc trước thiên nhiên

Dạo này, tối nào tôi cũng nghĩ chỉ nghĩ toàn những điều như vậy rồi mới dần thiếp đi.

Có thể biện hộ là vì tôi uống nhiều quá. Ban ngày, tôi vẫn tự nhủ trong lòng là phải uống ít đi một chút nhưng cứ đến tối, đã uống một chai rồi, ngay lập tức tôi lại muốn uống thêm, một thứ gì đó mạnh hơn. Cứ nghĩ uống thêm chút nữa cảm giác sẽ rất dễ chịu và ngủ được, tôi lại pha thêm một ly Gin-tonic. Càng về khuya thì lượng Gin càng tăng lên và Gin-tonic của tôi trở thành một thứ rượu vô cùng đậm đặc. Vừa lách rách nhai mấy hạt bắp rang bơ vị xì dầu của một hãng bánh kẹo nổi lên từ thời Chiêu Hòa, tôi vừa nghĩ: “Chậc! Lại vẫn cái cảnh này, đêm nay mình lại uống nữa rồi!” Tuy không nhiều đến mức phải day dứt bởi cảm giác tội lỗi nhưng có lần khi nhận ra một chai gì đó đã rỗng tuếch, tôi cũng hơi giật mình.

Thế rồi, khi chuệnh choạng quay cuồng đổ rầm xuống giường, tôi có thể nghe được tiếng hát dịu dàng êm ái ấy.

Lúc đầu, tôi cứ ngỡ là chiếc gối đang hát kia. Vì một chiếc gối mềm mại lúc nào cũng dịu dàng ôm ấp đôi má tôi có thể phát ra những tiếng trong trẻo này lắm chứ! Nhưng ngoài những lúc nhắm mắt ra, tôi không thể nghe được tiếng hát ấy, nên tôi đã cho rằng đó đơn giản chỉ là một giấc mơ hết sức dễ chịu mà thôi. Những lúc ấy, tôi thường không còn đủ tỉnh táo để có thể suy nghĩ một cách thấu đáo.

Âm thanh ấy trầm và dịu ngọt, ngân nga lên xuống như xoa bóp giúp thư giãn phần chai cứng nhất trong đáy tâm hồn tôi. Nó vừa giống tiếng sóng biển, lại vừa giống tiếng cười của những người tôi đã từng gặp, kết thân rồi chia xa; những lời ấm áp mà những con người ấy đã dành cho tôi; tiếng kêu của con mèo đã bị thất lạc của tôi; những âm thanh xao động ở một nơi nào đó thương nhớ lắm gần đâu đây thôi; tiếng những hàng cây lao xao hòa cùng mùi lá non tơ thoảng qua tai tôi ở một phương trời nào đó trong một chuyến du ngoạn… một âm thanh tổng hợp của tất cả những âm thanh ấy.

Đêm nay, tôi cũng nghe thấy nó.

Một khúc ca hết sức khẽ khàng nhưng lại hiện hữu và quyến rũ hơn cả thần tiên. Tôi cố để dành lại chỉ một chút ý thức để lắng tai nghe, những mong nắm bắt được giai điệu của nó. Giấc ngủ chập chờn bao bọc lấy tôi, giai điệu hạnh phúc ấy như cũng tan chảy vào những giấc mơ.

Dạo trước, tôi đã yêu một người con trai đặc biệt, để đến nỗi đã phải lằng nhằng trong một mối quan hệ tay ba nữa kia. Anh ta là bạn của người yêu tôi bây giờ, là một người mà dường như có thể gieo rắc thứ tình yêu sét đánh chớp nhoáng cho bất kỳ cô gái nào. Giờ nghĩ lại, tôi mới thấy anh ta chỉ là một người anh trai nhiệt tình và hơi đặc biệt một chút mà thôi. Song hồi đó tôi còn quá trẻ, nên rốt cuộc tôi đã yêu. Giờ đây người con trai ấy không để lại trong tôi nhiều ấn tượng cho lắm. Mặc dù chúng tôi đã nhiều lần ngủ với nhau nhưng chúng tôi lại chưa từng có một buổi hẹn hò nào thư thả ngắm nhìn gương mặt nhau cả, vì thế mà đến khuôn mặt anh ta, tôi thậm chí còn thấy thật khó nhớ nổi.

Điều mà tôi nhớ tới, chẳng hiểu sao, chỉ toàn là những chuyện về một người con gái rất đáo để tên là Haru.

Có vẻ như là tôi và Haru đã yêu người con trai ấy cùng một lúc. Sau nhiều lần chạm mặt nhau ở nhà anh ta, chúng tôi dần dần quen biết nhau và rồi cho tới giai đoạn cuối thì ba chúng tôi gần như đã sống cùng với nhau vậy. Haru hơn tôi ba tuổi, là nhân viên làm thêm theo giờ, còn tôi lúc đó đang là sinh viên.

Tất nhiên là hai chúng tôi rất ghét nhau, thường xỉa xói nhau và thỉnh thoảng còn thượng cẳng chân hạ cẳng tay với nhau nữa. Tôi không hề nghĩ rằng mình lại có thể bám riết lấy người khác đến thế, và cũng lãnh đạm với người khác được đến thế. Haru là cái gai trước mắt tôi. Có lẽ tôi đã thực lòng cầu cho chị ta chết quách đi cho xong không biết bao nhiêu lần. Và đương nhiên là rất có thể chị ta cũng nghĩ về tôi như thế.

Cuối cùng, quá mệt mỏi với cuộc sống ấy, một ngày kia người đàn ông của chúng tôi trốn biệt và chuyện tình của chúng tôi kết thúc, tôi và Наru không còn gặp lại nhau kể từ đó. Tôi vẫn ở lại thành phố này, còn Наru, tôi có nghe ai đó nói rằng chị ta đã bỏ sang Paris hay một nơi nào đó thì phải.

Đó là nhịp thở cuối cùng của Haru mà tôi biết đến.

Nhưng tại sao bỗng dưng tôi lại nhớ về Haru như thế này thì tôi không thể nào hiểu nổi. Tôi chẳng hề có ý muốn gặp chị ta và cũng chẳng thèm quan tâm đến việc chị ta hiện nay ra sao. Quãng thời gian đó đầy những kích động, thành ra bây giờ chỉ còn lại ký ức rỗng tuếch, hầu như không có ấn tượng gì đặc biệt trong tôi.

Chắc chắn ở Paris, chị ta đang lăn lóc như một viên sỏi trong giới nghệ sĩ, nếu may mắn có thể chị ta cũng kiếm được một lão già nào đó bao và sống khá sung túc. Chị ta là kiểu đàn bà đó mà. Chị ta gầy như một bộ xương, cách nói chuyện giật cục, giọng lại ồm ồm và chỉ toàn mặc quần áo màu đen. Đã thế, môi chị ta lại mỏng dính và lúc nào chị ta cũng nhíu mày ta thán, nhưng được cái khi cười thì lại thấy có chút gì đó ngây thơ.

Nhớ tới nét mặt chị ta cười, chẳng hiểu sao tôi thấy tim mình như có gì đó xót xa.

Phải nói rằng uống đến chừng ấy rồi mới đi ngủ thì hẳn nhiên là lúc tỉnh dậy vào buổi sáng hôm sau sẽ vô cùng tồi tệ.

Tôi có cảm giác như mình vừa bị rượu đánh cho ngã gục, như thể vừa ngâm cả cơ thể mình, cả tâm hồn mình trong chiếc bồn tắm đầy rượu nóng tê người. Miệng tôi khô khốc, thậm chí tôi còn không trở mình được một lúc lâu.

Trở dậy đánh răng, tắm táp lúc này chỉ là những điều không tưởng. Đến mức tôi không thể tin được rằng trước đó mình đã từng cảm thấy rất dễ chịu khoan khoái khi làm những việc ấy.

Những tia nắng rọi vào như xuyên thấu óc tôi.

Tôi không còn chịu nổi việc cứ liệt kê ra những triệu chứng bệnh tật ấy nữa, nó quá sức chịu đựng, tôi chỉ muốn òa khóc. Tôi không biết làm thế nào để cứu vớt chính mình.

Đó là những gì vẫn xảy ra mỗi buổi sáng gần đây.

Tôi chán chường uể oải ra khỏi giường, và dù cố tình để mặc kệ thì tôi vẫn đành phải ôm cái đầu đau ong ong cứ ngoẹo sang trái rồi lại sang phải của mình để pha một tách hồng trà mà uống.

Tại sao vậy nhỉ? Sao bóng đêm tựa như một sợi dây chun, có thể dãn dài ra mãi và mềm mại, còn buổi sáng lại không hề độ lượng và cứ sắc lẻm vậy. Những tia sáng ấy cứ như đâm thẳng vào một cái gì đó. Cứng, trong suốt và lì lợm. Thật đáng ghét.

Tiếng chuông điện thoại chợt reo lên như được đà tấn công kẻ đang trốn chạy vào tận cùng của nỗi bất hạnh. Âm thanh tệ hại. Nó cứ reng reng ầm ĩ bên tai làm tôi lộn ruột.

— Vâng, tôi nghe! Tôi cố tình dằn giọng lúc nhấc điện thoại lên.

— Xem ra em có vẻ rất khỏe khoắn! Mizuo nói, giọng hào hứng. Anh là người yêu tôi và cũng có quen biết với Haru. Khi hai người ấy ra đi, chỉ còn lại anh và tôi mà thôi.

— Không đâu! Em đang đau đầu vì hôm qua say mèm đây!

— Lại thế rồi!

— Hôm nay anh nghỉ nhỉ. Anh tới chơi chứ?

— Được, anh sang liền!

Mizuo là chủ một cửa hàng tạp hóa nên ngày thường lại là ngày nghỉ chính thức của anh. Mãi cách đây không lâu tôi vẫn còn làm trong một cửa hàng giống với cửa hàng của Mizuo, nhưng chỗ đó giờ đã sập tiệm. Song vì anh đã được chấp nhận mở thêm một chi nhánh ở thành phố bên nên hiện tôi đang nghỉ chờ ngày khai trương. Tuy nhiên cũng phải chờ đến nửa năm nữa.

Có những lúc anh nhìn tôi bằng con mắt khi nhìn các loại hiện vật với những lời kiểu như: “Không có những hình hoa này thì có phải đẹp hơn không cơ chứ”, hay: “Có khi chỉ cần cái chỗ này không bị cắt hụt vào thì trông sẽ có giá hơn đấy nhỉ!” hay: “Cái đường này trông có vẻ rẻ tiền nhưng lại rất thu phục lòng người!”

Một ánh nhìn điềm nhiên đến mức sững sờ, cứ như thể ngay đến cả những thay đổi của quả tim tôi lúc gấp gáp lấy hơi vì ngạc nhiên khi nhận ra ánh mắt ấy cũng bị anh nhìn ngắm như một thứ hoa văn vậy.

Đến chiều thì anh mang hoa tới.

Sau khi ăn bánh mì kẹp xa lát, chúng tôi thanh thản ở bên nhau. Tôi vẫn nằm lì trên giường.

— Toàn mùi rượu thôi! Men rượu bí tỉ của em thấm cả vào từng niêm mạc rồi đấy!

Anh cười khi hôn tôi. Gương mặt anh khi cười như tỏa hương hoa, đặc biệt là hương hoa ly trắng.

Mùa đông cũng sắp trôi qua. Tuy đang ở trong một căn phòng hạnh phúc nhường này mà sao tôi vẫn cảm thấy thế giới bên ngoài cửa sổ kia khô trụi đến đáng sợ. Tôi nghĩ, chắc chắn đó là vì trong phòng quá ngọt ngào và ấm áp.

— À, phải rồi… Tôi nói, sự ngọt ngào và ấm áp kia khiến tôi sực nhớ. Dạo này, cứ tới lúc chuẩn bị ngủ là em lại có cùng một cảm giác, nó hệt như một giấc mơ nên em rất lo, không biết có phải mình bắt đầu bị ảo giác thính giác không nữa. Chẳng lẽ cái chứng ảo giác thính giác lại dễ chịu đến thế sao! Liệu có phải là khi đã nghiện rượu như thế này rồi thì sẽ mắc phải chứng đó không anh nhỉ?

— Không thể nào! Anh nói. Dù dạo này em có vẻ phụ thuộc vào nó hơn trước chút ít, nhưng đó là vì em đang rỗi rãi nên mới uống quá lên. Khi em bắt đầu đi làm trở lại thì mọi thứ sẽ như cũ thôi. Cuộc sống thảnh thơi như bây giờ là quá tuyệt còn gì. Mà này, giấc mơ đó như thế nào vậy?

— Cứ gọi nó là giấc mơ vậy nhỉ!

Cuối cùng thì với thể trạng nhũn nhão bởi sự ê ẩm và khó chịu trong người, tôi cũng cố nhích dần từng bước một để có thể tiến đến gần cận nhất với cảm giác hạnh phúc khi nghe những âm thanh ấy.

— Ừm… em say và đổ nhào xuống giường, phải không nhỉ? Và rồi em có cảm giác như thể mình bị hút vào rồi cứ thế nhắm mắt bước đi ở nơi nào đó rất quen. Có một mùi gì đó rất thơm, em thấy yên tâm hơn và rồi bao giờ cũng vậy, em cũng nghe thấy cùng một lời ca khẽ khàng vọng tới. Một âm thanh dịu ngọt khiến người ta phải rớt nước mắt. Cũng có thể đó không phải là một bài hát. Nhưng là một cái gì đó tựa như một giai điệu, thoang thoảng, xa xôi, một bài ca về những điều hạnh phúc nhất trên đời.

— Chà chà! Nguy rồi đây, cái chứng nghiện rượu của em ấy!

— Sao cơ?

Thấy tôi nhíu mày ngạc nhiên, Mizuo cười nói:

— Anh đùa đấy! Thực ra là anh đã từng được nghe một câu chuyện kiểu này rồi. Rất giống với chuyện của em. Anh thấy họ bảo như vậy có nghĩa là một ai đó đang rất muốn nói điều gì đó với em đấy!

— Một người nào đó á? Là ai vậy.

— Một người nào đó đã chết. Có ai như vậy không, trong số người quen của em ấy?

Tôi trầm ngâm một hồi chẳng nghĩ ra được ai. Tôi lắc đầu.

— Nghe nói những người chết, khi muốn nói một điều gì với người sống thì họ thường truyền đạt như vậy! Đó là vì khi say hay những lúc bắt đầu bước vào giấc ngủ là lúc dễ lồng âm thanh vào nhất nên họ mới chọn cách đó! Rõ ràng anh đã nghe chuyện này ở đâu rồi!

Tôi bỗng rợn cả sống lưng, kéo chăn lên đắp kín vai.

— Nhưng mà anh này, điều đó… nhất định là người quen của mình chứ? Tôi hỏi. Vì cứ nghĩ một người đã chết xa lạ nào đó đang hát thì thầm bên tai mình, dù cho tôi đã có cảm giác hạnh phúc đến mấy đi chăng nữa thì cũng thật đáng sợ.

— Thấy bảo là như vậy!… Mà này, biết đâu lại là Наru? Mizuo nói.

Mizuo thường linh cảm rất đúng. Tôi giật thột và lập tức nghĩ ngay rất có thể là như thế.

Đó rõ ràng là câu trả lời đáng tin tưởng nhất. Những kỷ niệm về một Наru đã bặt tăm từ lâu và một Haru mà gần đây vẫn thường vô cớ hiện lên trong tôi ùa tới.

— Em thử tìm hiểu xem sao đi!

— Vâng… Em sẽ thử hỏi bạn bè xem thế nào. Tôi nói còn anh khẽ gật đầu.

Với Mizuo, dù ý kiến người khác thế nào anh cũng tuyệt đối không phản đối quá quyết liệt. Có lẽ anh đã được hưởng một sự giáo dục rất tốt của bố mẹ. Nhưng nói gì thì nói, cái tên “Mizuo” và lý do tại sao anh lại mang tên ấy vẫn là điều thật không tưởng tượng ra nổi. Chuyện là hồi còn trẻ, mẹ của anh đã phải đành lòng dứt bỏ một bào thai nên đã đặt cái tên Mizuo đó cho anh, với mong muốn “Cầu cho nó sẽ được hưởng luôn cả phần hạnh phúc của Mizuko nữa!” Chứ bình thường, làm gì có ai đặt cái tên ấy bao giờ.

Cả căn phòng ngập tràn hương thơm dịu ngọt của những bông hồng trắng mà anh vừa mang tới. Đêm nay, có mùi hương này rồi, có thể tôi sẽ ngủ được mà không cần phải uống nhiều nữa. Chúng tôi lại trao nhau những nụ hôn, và ôm nhau.

— Nếu là Наru thì cô ấy đã chết rồi!

Tôi sững sờ trước câu trả lời thờ ơ và rành rọt ấy.

Nghe Mizuo nói một người quen của anh người yêu cũ, người quen của tôi và cũng là của Haru, hiện đang làm thêm tại một quán cà phê đêm, tôi đã thân chinh bắt taxi phi ngay tới đó xem có hỏi được tin tức gì không. Vậy mà thật quá phũ phàng. Nếu có thế thôi thì chỉ cần gọi một cú điện thoại là xong rồi! Nhìn sâu vào mắt anh ta, tôi biết đó không phải chuyện đùa. Trong tư thế của một nhân viên phục vụ, anh ta đứng lau cốc tách bên trong quầy của cái quán đông đúc ấy, đôi mắt u tối.

— Ở nước ngoài à? Vì sao thế? HIV à? Tôi hỏi.

— Là vì rượu đấy! Vì rượu! Anh ta nói nho nhỏ. Một lần nữa tôi lại thấy rùng mình. Vì trong giây lát, tôi có cảm giác cứ như mình cũng đang bị nguyền rủa.

— Cô ấy chìm ngập rượu chè, rồi chết ngay trong cái phòng người ta cấp cho. Cô ấy cứ vào rồi lại ra bệnh viện chuyên chữa nghiện rượu suốt và hình như cuối cùng thì mọi thứ đã trở nên rất tệ hại. Một người bạn của tôi từ Paris về bảo bạn thân của anh ấy kể thế…

— … Ra vậy!

Tôi uống ực một hơi tách cà phê khẽ gật gật đầu ra bộ xác nhận mùi vị của nó.

— Hai người bọn cô… Quan hệ giữa các cô tồi tệ lắm cơ mà. Sao bây giờ lại…

— À… Tuy không phải là… là cái duyên gặp gỡ thì cũng là vì… suốt từ dạo ấy tôi không biết tình hình chị ấy nên muốn biết bây giờ thế nào thôi. Vả lại, giờ tôi và Mizuo lại yêu nhau và đang rất hạnh phúc…

— Những chuyện như thế cũng vẫn thường thấy mà!

Hồi tôi gần như sống tay ba cùng Haru và người ấy, anh bạn này là một tay pha rượu nên tôi vẫn thường lui tới quán của anh và say mèm ở đó. Anh ta vốn là người không mấy quan tâm tới việc của người khác nên tôi có thể dễ dàng nói cùng đủ thứ chuyện. Nhìn cái dáng anh ta nổi lên trong ánh đèn lờ mờ của quán, tôi nhớ ra cả bầu không khí của những ngày xưa. Mệt mỏi, không ngày mai và âm ỉ cháy! Những cảm xúc của sự hồi tưởng tuyệt nhiên không có nghĩa là lại muốn dìm mình vào đó lần nữa, mà gợi lên một nỗi cảm thương kỳ lạ.

— Vậy là… Haru đã không còn trên đời này nữa?! Tồi nói, còn anh bạn cũ đang đứng bên trong quầy gật đầu.

Tôi trở về phòng mình, uống rượu một mình để gợi lại những ký ức về Наru.

Tôi cảm thấy có thể cho phép mình uống nhiều đêm nay và đã uống trong tâm trạng thật phấn chấn. Tối nay, tôi không còn nhìn thấy cái tháp Eiffel giống hệt với hình ảnh phát trên vô tuyến mà cứ mỗi lần vô tình nghĩ tới Haru nó đều lờ mờ hiện ra ấy nữa. Thay vào đó, tôi đã nhìn thấy cái thế giới ảo tưởng mở ra bên trong Haru khi chị ta không biết phải xả năng lượng dư thừa của mình vào đâu nên đã vùi mình vào trong rượu tự khi nào. Tôi hiểu rõ rằng từ khi anh chàng ấy bỏ đi, Наru đã không thể gượng dậy được nữa. Đó là tình yêu lớn mà chị ta đã dồn hết vào đó tất cả những gì mình có. Đúng là người đàn ông ấy hấp dẫn đến mức đáng sợ, song có lẽ vì đối với tôi, Haru là địch thủ, còn Haru lại có tôi là địch thủ nên chúng tôi mới cố níu kéo đến nhường ấy. Còn anh chàng kia, chẳng biết anh ta cảm thấy thích thú hay ngộp thở vì điều đó, mà vẫn thường gọi một trong hai chúng tôi tới nhà rồi bỏ mặc đó mà hẹn hò với người kia. Cuối cùng anh ta thường xuyên mặc kệ tôi và Haru ở nhà, và bỏ đi suốt cả đêm không về.

Tôi vốn không phải là người đảm đang khéo léo. Nếu đem so tài về các khoản như nấu nướng, khâu vá hay thắt nơ gói quà, gấp hộp đựng thì Haru đều giỏi cả, nên mỗi lần đụng độ nhau, chị ta vẫn thường chê bai tôi không thương tiếc. Nào là “Người đâu mà vụng về!” hay “Bố mẹ cô có biết dạy cô không đấy!”

Bù vào đó, tôi cũng ngang nhiên bêu riếu Haru về bộ ngực lép kẹp và cái gu ăn mặc chối tỉ của chị ta. Anh chàng của chúng tôi thì lại là kẻ cái gì tốt thì khen, cái gì dở thì chê một cách quá thành thực nên lại càng như đổ thêm dầu vào lửa cho cái mối quan hệ phức tạp của lũ đàn bà con gái chúng tôi.

— Cái ngữ cô đúng là chẳng biết nấu nướng gì! Tôi không đùa đâu! Tôi đâu phải là mẹ hiền của cô! Eo ôi! Trông dở tệ!

Một buổi tối, thấy tôi làm món rau bát bảo, chị ta đã nói vậy. Lại cộng thêm chuyện hôm nay anh chàng kia đã giấu tôi đi gặp Haru nên tôi nổi đóa luôn.

— Không khiến cái loại đàn bà mặc quần áo dở hơi như nhà chị nhận xét! Đồ dệt kim đen thì phải để cho người có ngực một tí mặc chứ nhỉ!!!

Haru thúc khuỷu tay thật mạnh vào lưng tôi trong khi tôi đang làm món xào khiến tôi thiếu chút nữa là đã dúi tay xuống chảo.

— Chị làm cái gì thế hả?

Tôi hét toáng lên. Pha quyện với tiếng xèo xèo hừng hực của món xào và hơi nóng bốc lên, tiếng của tôi trở thành tiếng kêu buồn thương.

— Khỏi cần cô quan tâm, nhé! Haru nói.

— Ờ! Đúng rồi đấy!

Tôi nói rồi tắt bếp. Căn phòng trở nên im ắng và cũng vì thế, sự im lặng của hai chúng tôi bỗng chốc trở nên rõ nét. Lúc ấy, tôi không thể hiểu nổi việc cả hai chúng tôi cùng sở hữu cái thân xác của một gã trai lập dị, một gã đàn ông tồi với cách sống như thể đang nhìn ngắm cuộc đời này của riêng anh ta, là đúng đắn, là chuyện thường thấy hay là chuyện trái khoáy nữa. Cả cái việc chúng tôi dù không được mời mà cứ đâm bổ tới căn phòng này của anh ta, rồi những gì tồn tại giữa hai chúng tôi nữa.

Chỉ có điều tôi thấy rất ngứa ruột khi phải nghe tiếng nói ẽo ợt của Haru, và cả cái dáng người gầy khác thường của chị ta nữa chứ. Chỉ cần thấy chị ta ở trước mắt là tôi đã muốn bóp chết như bóp một con chim rồi.

— Tại sao mọi thứ lại thành ra thế này được nhỉ?! Đúng lúc ấy Haru bỗng nói một câu vô hồn khó tả.

— Có nhiều cô gái khác cũng thích anh ta, vậy mà chỉ có chị và tôi lại ở đây, một nơi không có con người ấy.

— Là kết cục ắt phải tới thôi!

— Chắc tôi sắp điên mất rồi, cứ thấy bức bách thế nào ấy!

— Tôi cũng đang định nói thế đấy! Chuyện đã thế này thì còn biết làm gì được!

Tôi đã rất ghét cái cách nghĩ thô tục và cách nhìn nhận vô cùng khó chịu về những điều chẳng có gì là sáng sủa của Haru.

— Này, cô đang nghĩ cái gì thế hả? Có thật là cô muốn có được anh ấy không? Haru nói như quát vào mặt tôi.

— Muốn! Tôi nói. Thế nên tôi mới ở đây cùng với cái loại chị, cũng ngu giống như chị…

Có vẻ như tôi đã lỡ lời, khi tôi còn chưa nói hết câu, thì “Chát!” Haru đã dang thẳng tay tát bốp vào má tôi. Mắt tôi hoa lên trong giây lát, không còn hiểu ra sao nữa và rồi mau chóng cảm thấy má mình nóng rát.

— Chị làm tôi khó chịu. Tôi về đây! Chị cứ ở đây mà ngủ với anh ta! Đấy là tôi nói trong trường hợp anh ta có về nhà!

Tôi vơ lấy túi xách bước ra hành lang. Lúc ấy, Haru cứ nhìn chằm chằm vào tôi. Đôi mắt ấy mở thật lớn và sáng ngời một cách thành thực khiến tôi thật sự đã nghĩ biết đâu thể nào chị ta cũng nói “Khoan, đợi đã!” Chị ấy đã nhìn bằng đôi mắt đó. Ánh mắt nói “Chị xin lỗi nhé!” mà không, đúng hơn là “Em đừng đi!” Tôi nghĩ, có lẽ vì nếu nói ra những lời ấy thì quả là kỳ cục nên Haru im lặng.

Chị giấu một nửa khuôn mặt nhỏ trắng phớ trang điểm quê mùa trong mái tóc dài. Nhìn từ xa như thế thì cũng thấy chị ta xinh xắn mong manh gớm, tôi vừa nghĩ vừa lầm lì đóng sập cửa lại.

Cứ nghĩ đến việc người yêu mình ngủ với những cô gái khác là tôi thấy tức nghẹn, nhưng với Haru, tôi lại không cảm thấy bực bội đến thế. Trên thực tế, có lần hai người bọn họ đã hoạt động ngay khi chúng tôi ngủ chung ba người với nhau, nhưng tôi cũng không coi việc đó đến mức trầm trọng lắm. Chứ nếu đó là một có gái khác thì có khi tôi đã giết thịt ả ta ngay tại trận rồi.

Vì sống cùng với nhau, tôi như đã hiểu được phần nào tình cảm của người ấy đối với Haru.

Không phải là những gì thuộc về tâm hồn.

Cũng có thể nếu xét về tâm hồn, Haru là một cô gái không bình thường và chán ngắt, nhưng vấn đề ở chỗ vẻ ngoài của Haru chẳng có vẻ gì đặc biệt cả. Một hình ảnh mờ nhạt, đối lập hẳn với những gì gọi là đàn bà… Một cái bóng ẻo lả dưới lớp đồ lót, đôi vai gầy guộc không còn thấy đâu nữa vì bị mái tóc dài che lấp, chỗ hõm dị dạng ngay xương đòn gánh, cái đường cong ở ngực thì lại chẳng thấy đâu. Cảm giác chị ta như một khối di động hội tụ tất cả những hình ảnh đó. Đúng là Haru khiến người ta nghĩ như vậy.

Đêm nay cũng vậy, ngoài cửa sổ, cây cối trong vườn dường như lại lấp loáng ánh sáng. Khung cảnh tuyệt đẹp ấy hiển nhiên vẫn hiện lên dưới một góc nhìn rất hẹp. Song đó không phải là một sự thu hẹp vô tình mà nó gợi nên cảm giác dịu dàng theo cái cách ánh sáng rọi vào.

Chắc là vì tôi đã say.

Khi tôi tắt điện, mọi vật trong phòng hiện lên rõ nét hơn cả lúc đèn còn sáng.

Tôi nghe thấy rõ mồn một từng hơi thở và nhịp đập trong lồng ngực của chính mình.

Và rồi khi tôi kéo chăn đắp lên người, vùi đầu vào gối, y như rằng, tôi lại nghe thấy âm thanh ấy.

Tiếng ngân nga của những âm thanh trong trẻo hơn cả lời của các thiên thần, mang một nỗi cảm thương man mác với giai điệu da diết rung động lòng người. Xa mà gần, tựa như tiếng sóng đang chảy về với nỗi niềm luyến tiếc…

“Haru, chị muốn nói gì vậy?”

Tôi cố gạn lọc nơi trái tim dù đã được đóng kín mà vẫn quay cuồng điên đảo của mình. Nhưng không thấy dáng dấp Haru đâu cả, chỉ thấy giai điệu tuyệt vời ấy như thể đang đâm vào lồng ngực mà thôi. Có thể lắm chứ, phía bên kia những âm sắc mỹ lệ này lại là gương mặt đang cười tươi của Haru. Mà không, có khi chị ta lại đang gào lên với cái giọng quát mắng đầy căm tức, vì hạnh phúc của tôi chỉ cách cái chết của Haru bằng độ dày của một tờ giấy mỏng. Là gì cũng được. Tôi muốn nghe thấy quá!

Tôi rất muốn biết điều Haru cần nhắn nhủ. Tôi tập trung đến mức đôi mày cũng phải nhíu lại và chẳng được bao lâu, sự mệt mỏi đã cùng với cơn buồn ngủ ẩn sau những âm thanh ấy kéo tới. Tôi thầm nhủ trong lòng phải cố gắng lên. Hệt như những lời ước nguyện vậy.

— Tệ quá, Haru nhỉ! Tôi không thể nghe được gì. Xin lỗi chị nhé! Chúc ngủ ngon!

— Đúng là Haru đã chết rồi! Tôi nói còn Mizuo chỉ hơi tròn mắt lên.

— Vậy sao? Hóa ra đúng là như vậy! Anh nói và nhìn ra cửa sổ.

Cảnh đêm lung linh.

Từ tầng bốn mươi nhìn xuống quang cảnh lúc nào cũng đẹp đúng với nghĩa của nó. Khi tôi rủ anh đi ăn ở đâu đó cao cao một chút, anh cố hỏi tôi “cao cao” ở đây có nghĩa là giá cao hay ở chỗ cao hơn so với mặt đất. Tôi vừa cười vừa bảo nó ngụ ý cả hai và thế là chúng tôi đã tới đây.

Khung cửa sổ như bị mờ đi bởi những đốm lấp lánh sáng trong đêm. Những dòng xe chạy tựa như một chiếc vòng cổ viền vào màn đêm.

— Anh Mizuo, sao anh lại nghĩ đó là Haru vậy? Tôi hỏi.

— Vì hai người bọn em đã rất tốt với nhau.

Mizuo thản nhiên nói, cắt miếng thịt rồi đưa lên miệng. Lúc ấy, tay tôi bỗng thoáng cứng đơ lại, vì tôi đã gần như bật khóc.

— Haru muốn nói gì với em được nhỉ?

— Làm sao anh biết được!

— Kể cũng phải!

Tôi lại chú tâm vào những món ăn. Có lẽ điều đó chẳng có gì hệ trọng cả. Rất có thể, bao “nỗi vấn vương” mà những ngày tháng ướt nồng men rượu của tôi giờ đang hướng sang giai đoạn khác và nó bộc lộ ra ngoài với cái hình dáng của Haru cũng nên. Tối nay, tôi đã uống cạn hai ly rồi, (tuy là uống cùng với Mizuo) và mọi thứ trước mắt tôi đã trở nên mờ ảo.

Tôi có cảm giác, cho tới tận sáng mai, khi tất cả chỉ còn lại một con số không, tôi vẫn có thể được thưởng thức cái cảm giác tuyệt vời khung cảnh ban đêm phản chiếu vào vô tận này, dù những nỗi vấn vương hiển nhiên có trong lồng ngực này chỉ mang mầu sắc như nó vốn có, tôi cũng chẳng lấy làm bận tâm.

— Giờ em có muốn đi gặp Haru không? Mizuo chợt nói.

— Anh bảo sao kia?

Tôi hơi ngạc nhiên hỏi vống lên. Đến mức những người trong quán đều quay lại nhìn.

— Anh có một người bạn có thể làm được điều đó. Mizuo cười nói.

— Rõ là nhảm nhí! Tôi cũng cười.

— Không đâu! Cũng hay ra phết đấy! Một anh chàng “tí hon”. Anh quen anh ta đúng cái hồi công việc buôn bán bấp bênh nhất. Anh ấy giúp anh nói chuyện với một người đã chết đấy. Gần giống thuật thôi miên nhưng rất thực! Mizuo nói.

— Anh đã từng thử rồi à, cái việc nhảm nhí ấy! Tôi hỏi.

— Ừ! Vì anh… anh đã từng lỡ làm chết người.

Mizuo nói nhanh. Nên tôi hiểu sự hối hận ấy là vô cùng sâu sắc.

— Vì đánh nhau hay vì sao vậy?

— À không… Anh lỡ cho mượn xe khi nó đang hỏng.

Rồi như không muốn nói thêm nữa anh chuyển sang chủ đề khác.

— Sau việc đó, tâm trạng của anh rất tồi tệ nên anh đã nhờ anh ta… Lúc anh ta gợi ý gặp và nói chuyện với người đó, anh cũng nghĩ đó hoàn toàn chỉ là chuyện bịa thôi, hẳn là thế rồi! Nhưng dù sao anh vẫn nghĩ em và Haru từng rất tốt với nhau. Nếu giữa hai người không có một người đàn ông xen vào thì chắc chắn em và Haru đã rất thân thiết rồi. Nghe đâu hiện giờ anh chàng ấy đã thành một gã chán ngắt và sống bệ rạc lắm, nhưng hồi ấy anh ta quả là rất chói sáng, đúng không nhỉ? Cả hai cùng phản ứng như nhau trước vầng hào quang lấp lánh ấy, nên anh đã nghĩ chắc chắn là hai người giống nhau!

Một lần nữa tôi lại nghĩ sự điềm nhiên của Mizuo thật giống với một luồng nước lạnh, đúng như cái tên của anh. Có lẽ vì gió quá mạnh, nên tôi thấy đâu đó trong những hình ảnh hiện lên dưới cửa sổ đáng lẽ phải yên ả lắm, bóng cây hay một thứ gì đó như đang rung rinh. Ánh đèn ô tô chậm rãi lan ra như muốn phủ kín những con đường.

— Anh thì anh lại thích kiểu người như em hơn. Như cái mũi tẹt, cái sự vụng về của em chẳng hạn…

Tôi bỗng nghĩ, anh đang nói với điệu bộ hệt như thể đang an ủi một chiếc lọ hoa mẻ, mà tôi lại rất thích cái kiểu nói đó, nên tôi mới yêu anh.

— Vậy em sẽ tới đó thử xem sao nhỉ? Tôi nói. Nó cũng có vẻ rất thú vị mà!

— Đúng đấy! Vừa nhấp một ngụm rượu, Mizuo vừa nói. Nếu thoải mái hay vui vẻ thì dù đó là trò bịp bợm hay gì gì đi nữa thì cũng cứ nên thử xem. Chỉ cần lòng thanh thản thì là cái gì mà chẳng được!

Nơi Mizuo dẫn tôi đến là một quán rượu nhỏ dưới tầng hầm chỉ có độc một quầy bar như mọi cái quán khác mà ta có thể thấy ở khắp mọi nơi. Chủ quán đúng là một “người tí hon”. Trừ sự mất cân đối tệ hại đó thì anh ta chẳng có gì là bất bình thường cả. Anh ta nhìn tôi bằng con mắt rất nghiêm túc.

— Người yêu cậu à?

“Người tí hon” bất ngờ hỏi Mizuo.

— Vâng! Tên là Fumi.

Tôi khẽ cúi đầu chào anh ta.

— Còn đây bạn của anh, anh chàng Tanaka tí hon đó!

Khi Mizuo nói thế, anh ta cười nói:

— Tức là nếu nói như người nước ngoài thì tên tôi là Smith, một cái tên quá phổ biến.

Anh ta nói, nghe sao mà dớ dẩn nhưng sự lanh lợi trong đó lại khiến tôi cảm thấy tin cậy. Anh ta nhẹ nhàng đẩy cánh cửa nhỏ của quầy, bước ra bên ngoài rồi tiến về phía cửa ra vào, khóa một ổ khóa nặng trịch lên đó.

— Chắc hai người tới để gặp người chết, đúng không? Tanaka nói.

— Đúng thế! Thỉnh thoảng anh cũng phải hành nghề chút đỉnh chứ! Mizuo cười nói.

— Độ này tôi không làm nữa, việc đó hao tổn sức lực lắm, phải tập trung cao độ mà! Tanaka nói, quay sang nhìn tôi.

— Người từ thời nào vậy?

— Cách đây ít lâu, một cô gái khoảng hai năm rồi tôi không gặp lại, tôi nói mà tim đập thình thịch, cho tôi xin một chút đồ uống gì đó được không?

— Ờ tôi cũng muốn uống. Cậu đi pha đi!

— Vậy, buổi tối hôm nay, tôi đặt trước luôn nhé! Mizuo cười, leo thang lấy trên giá xuống một cái bình. Rồi với tay nghề điêu luyện của mình, anh bắt đầu pha cocktail.

— Cũng tại cô nàng này dạo này uống hơi nhiều! Mizuo cười nói.

— Vậy cậu pha cho cô ấy rõ đặc vào!

— Ồ… tôi rõ rồi!

Tanaka cười. Tôi cũng cười theo. Lúc nào tôi cũng nghĩ Mizuo rất tin tôi, và cư xử nghiêm túc với tôi như người lớn. Điều đó làm tôi cảm thấy yên tâm đến ngốc nghếch. Nó khiến người ta nghĩ rằng chắc chắn dù có bao nhiêu tuổi đi chăng nữa thì con người ta vẫn có những phần đổi màu tùy theo cái cách mình được đối xử. Mizuo lúc nào cũng rất giỏi điều khiển người khác.

— Nhưng không hiểu tại sao cô lại muốn gặp người đàn bà đã tranh giành một người đàn ông với mình vậy nhỉ?! Tanaka khẽ lắc lắc đầu nói.

— Vì có vẻ như thực sự chúng tôi rất yêu quý nhau. Miệng tê lại bởi vị cay của ly cocktail đậm đặc, tôi thành thực trả lời.

— Giống như hai kẻ đồng tính hả?

Tanaka ha hả cười lớn, rồi bảo:

— Một cô gái thành thực!

Tôi lơ đễnh nhìn đôi giày bé xíu, bàn tay xinh xắn của anh ta và nghĩ không biết ví thử như mình gặp được Haru thật thì mình sẽ nói chuyện gì đây. Nhưng tôi chẳng nghĩ ra điều gì cả.

— Nào! Ta bắt đầu thôi chứ?! Tanaka nói sau khi uống cạn một ly nữa.

Mizuo rất kiệm lời. Hẳn anh đang hồi tưởng lại lần tới nơi này trước đây của mình.

— Bắt đầu gì ạ? Tôi hỏi.

— Đơn giản thôi. Không cần thuốc, cũng không cần phải đếm số. Chỉ cần nhắm mắt lại và im lặng, cô sẽ tới một căn phòng. Đó là phòng gặp mặt. Tôi nhắc trước là nếu người đó có rủ, cô tuyệt đối không được đi ra khỏi cửa đâu đấy. Tuyệt đối không được nghe theo họ. Có rất nhiều trường hợp như thế rồi, họ ra khỏi cánh cửa và mãi không quay trở lại được, lại có cả những người vĩnh viễn không trở lại nữa cơ. Nên cô nhớ thận trọng.

Quá sợ hãi, tôi im thin thít.

— Không sao đâu! Em rất vững vàng mà!

Mizuo cười nói. Tôi gật đầu nhắm mắt lại. Khi có cảm giác như Tanaka đã lại từ trong quầy bar đi ra, toàn thân tôi lạnh toát.

Khi định thần lại, tôi thấy mình ở trong căn phòng bí mật đó.

Đó là một căn phòng hẹp có ô cửa sổ nhỏ lắp kính mờ rất kỳ lạ. Tôi ngồi xuống chiếc sofa màu đỏ cũ kỹ, đối diện với nó không có chiếc bàn nào mà chỉ có một chiếc ghế sofa nữa ỵ hệt như vậy. Thật giống với “Ngôi nhà sửng sốt” trong các khu vui chơi ngày xưa. Kiểu nhà vẫn gây ảo giác là dù mình không hề quay tròn nhưng vẫn thấy các bức tường quay tít xung quanh ấy. Ánh đèn cũng chỉ sáng mờ mờ khiến tôi có cảm giác như vừa bước vào một nơi chết chóc. Có một chiếc cửa gỗ.

Tôi định bụng chỉ chạm vào nó xem sao nên với tay về phía nắm đấm cửa. Đó là một quả đấm cửa nhỏ nhắn lạnh ngắt màu xám bạc. Khi nó vừa nằm gọn trong lòng bàn tay, tôi bỗng cảm thấy có một xung động nào đó liên tục truyền tới. Nêu cố miêu tả thì đó là một thứ cảm giác như mình đang gắng ngăn chặn một điều gì đó từ bên ngoài ở trong nơi vô cùng yên ả, trong một mắt bão hay giữa cái xoáy của một nguồn năng lượng vô cùng mãnh liệt. Toàn thân tôi run rẩy. Tôi biết cách rất bản năng, rằng tôi đang run sợ trước cái thế giới bên ngoài cánh cửa kia.

Và tôi cũng hiểu, có những người lúc này bỗng nhiên rất muốn mở cánh cửa này ra xem sao. Chắc chắn Mizuo sẽ làm như vậy. Và tôi cũng hiểu rằng có ai đó lỡ ra khỏi nơi này rồi không trở lại được nữa…

Thì ra là như vậy…

Tôi rời khỏi chiếc cửa, quay về ngồi lên chiếc sofa.

Đầu óc tôi tỉnh táo trở lại. Tôi thử giậm chân thình thịch xuống sàn gỗ, thử sờ lên những bức tường màu be ram ráp… Nó rất thật. Một căn phòng cứng nhắc và gò bó chẳng khác nào phòng đợi của một cái ga xép vắng vẻ ở nông thôn.

Đúng lúc ấy, cánh cửa bỗng mở toang, và rồi Haru lướt vào phòng.

Quá kinh ngạc, tôi không thốt được nên lời. Trong giây lát, tôi thấy, bên kia bờ vai Haru là cả một vùng mênh mông mang màu xám trĩu nặng, và có gì đó thoảng qua như là tiếng bão tố gầm gào.

— Lâu rồi mới gặp cô! Nói rồi Haru chu môi cười.

Tôi bỗng thấy khuôn mặt cười của Haru lúc ấy mới trơ trọi làm sao, như thể nó sẽ mau chóng bị nuốt chửng vào căn phòng này, vào cái màu xám xịt đáng sợ bên ngoài căn phòng.

— Vậy là tôi đã gặp được chị rồi! Tôi nói, từ ngữ cứ thế tuôn ra một mạch. Tôi cũng mừng vì biết chị cũng muốn gặp tôi. Thực ra tôi đã rất thích chị. Tôi luôn cảm thấy thấy rộn ràng với những ngày tháng ấy, thật là vui. Vì đối thủ của tôi là chị, Haru ạ. Với tôi, chị là một người rất có ý nghĩa. Ở cùng với chị, tôi đã biết được rất nhiều điều. Và tôi thấy như mình rất tiếc nuối vì tôi có biết bao điều rất muốn nói với chị mà lại chẳng nói được là bao.

Có lẽ tôi đã không thể nói hết được mọi tâm tư của mình. Giống hệt như một lời xưng tội vậy. Và lại giống cả lời yêu vội vã gào lên khi hướng về phía con tàu đang dần ra khơi xa nữa.

Nhưng Haru gật đầu, vẫn với cái cổ mảnh khảnh ấy, vẫn trong cái bộ quần áo màu đen ấy, chị nói:

— Tôi cũng thế!

— Này, cô hãy thử nhìn một chút xem! Haru đứng dậy, mái tóc dài của chị thoáng lướt qua, chạm nhẹ vào tay tôi. Hơi nhồn nhột.

Khi tôi vừa mới chắc chắn được cái cảm giác nhồn nhột ấy, Haru bỗng thình lình mở cánh cửa.

Tôi lùi người lại.

“Nếu người đó có mời, cô tuyệt đối không được ra ngoài!”

Haru khúc khích cười, làm tan biến cái ý nghĩ đen tối ấy trong lòng tôi.

— Rõ lẩn thẩn! Tôi chỉ cho cô xem thôi mà! Nhìn này, tôi sẽ thò đầu ra cho cô xem nhé!

Thoắt một cái, Haru thò đầu ra cái thế giới xám xịt bên ngoài. Lập tức, mái tóc của chị bị gió thổi bồng lên và bắt đầu rối bung dù không hề nghe thấy một tiếng động nào. Haru cứ thế ngửa cổ lên nhìn và nói:

— Đã có một ngày, tôi và cô, hai người chúng ta cùng ở trong một căn phòng trong cơn giông tố như thế này rồi nhỉ! Cảm giác y hệt như thế này. Cô biết không, tôi… tôi đã nhắm chặt mắt lại băng qua cơn gió lốc này đề tới đây đấy. Để gặp cô một lần nữa. Nếu là để gặp người đàn ông ấy thì chắc tôi sẽ chẳng tới đâu vì phải vất vả lắm mới tới được đây.

— Tôi cũng thế! Tôi nói. Tôi cứ có cảm giác là mình phải gặp lại chị.

— Là do tôi đã gọi cô đấy! Vì tôi quanh quẩn bên cô từ lâu rồi. Haru nói.

Trông Haru trưởng thành hơn hẳn so với Haru mà tôi đã từng biết đến.

— Tại sao vậy? Tôi hỏi.

— Tôi không biết. Vì khi ở cùng với cô tôi không hề buồn khổ. Những lúc khác, tôi cũng không buồn bã gì cả nhưng cứ nghĩ đến những chuyện ấy, tôi lại thấy hình như lúc ở cùng với cô là lúc tôi không thấy buồn khổ nhất. Lúc đó, ngay cả khi ở trong cơn giông tố ấy, hình như tôi vẫn cảm giác muốn được hôn cô.

Haru nói, nét mặt chẳng bộc lộ một điều gì.

— Tôi vui sướng lắm!

Tôi nói mà lòng buồn khôn xiết. Khoảng không xám xịt bên ngoài quá đỗi nặng nề, nhìn mái tóc Haru rối tung trong gió tôi bỗng hiểu ra rằng quá khứ đã xa xôi đến nhường nào. Hơn cả khoảng cách với cái chết, hơn cả cái khoảng trống không bao giờ có thể lấp kín được giữa con người với con người.

— Haru! Tôi gọi tên chị.

Haru khẽ mỉm cười, vuốt lại mái tóc rồi đưa tay lên cánh cửa một cách thản nhiên. Chị nói “Tạm biệt”, khẽ chạm nhẹ vào tay tôi rồi biến mất ngoài cánh cửa. Phải rồi, tôi nhớ duy nhất có một lần chúng tôi đã nói chuyện với nhau như thế này.

Khi cánh cửa đóng sầm lại, trong lòng tay tôi chỉ còn buốt giá.

— Mừng cô đã trở về!

Có tiếng Tanaka nói rất to. Tôi dáo dác nhìn quanh và nhận ra mình đã quay trở về cái quán ấy.

— Ôi! Thật ngoạn mục! Anh đã dùng phép thuật gì vậy? Tôi nói, nửa e dè nửa như muốn tỏ ra khâm phục một cách chân thành.

— Sao cô lại nói thế! Đó là sự thật đấy chứ! Tanaka nói, vẻ hơi bực bội.

— À… Anh ấy vốn là một con mọt chuyên xơi gọn những cơn ác mộng mà. Sự thể là như vậy đó em… Mizuo nói.

— Đúng! Đúng! Cô cứ tạm hiểu như thế!

— Vâng, có vẻ như đúng thế. Hình như tôi đã rất sung sướng khi gặp được chị ấy. Cứ như thể mọi chất độc trong ngực tôi đều đã được giải trừ hết ấy!

Tôi nói vậy và cảm thấy rõ ràng tâm hồn và cơ thể mình đang dần dần trở về với thực tại. Như thể lớp sương mờ đang dần tan đi, tầm nhìn tôi, hơi thở tôi trở nên trong trẻo.

— Hẳn là cô cảm thấy thoải mái như vừa mới vận động rất nhiều xong? Tanaka mạnh tay đặt cốc nước đá lên mặt quầy, nói. Vì cô đã tới một nơi rất xa mà.

Đúng rồi, cơn mưa giông ngày nào…

Đó là những ngày đầu thu thường xuyên có bão.

Những ngày ấy, cả tôi và Haru đều đã tơi tả mệt mỏi và trở nên khắc nghiệt hơn. Suốt cả tuần chúng tôi chỉ toàn cãi cọ nhau. Đó là giai đoạn chuyện tình tay ba của chúng tôi sắp sửa kết thúc, chẳng còn cách nào cứu vãn được nên chúng tôi lúc nào cũng bồn chồn không yên. Anh chàng kia thì hầu như không mấy khi ghé về nhà song tôi cũng không còn bận tâm tới nữa.

— Ngoài trời sấm sét ghê quá! Tôi nói.

Không thể về được nên tôi chẳng còn cách nào hơn ngoài việc bắt chuyện với Haru và chợt lỡ lên tiếng. Song thật không ngờ là Haru đáp lại lời tôi một cách rất bình thường.

— Chán nhỉ! Tôi chúa ghét sấm sét!

Haru hơi nhíu nhíu đôi lông mày. Nét mặt của Haru lúc ấy mới gợi cảm và yếu đuối làm sao, và bao giờ cũng vậy, tôi luôn có cảm giác như mình bị hút hồn trong giây lát.

— Fumi! Cứu chị!

Một chớp sáng lóe lên và nối tiếp sau đó là một tràng âm thanh dữ dội. Đó là lần đầu tiên Haru nói với tôi thân thiện như vậy nên tôi nhìn chị hết sức lạ lùng. Và chị cũng hướng về phía tôi, tủm tỉm cười hệt như một cô bé con. Tôi đã thấu hiểu. Haru cũng hiểu. Rằng chuyện tình kia đã tới hồi kết, và như thế tôi và Haru cũng sẽ không còn gặp nhau nữa, rằng chúng tôi đều biết rõ điều đó.

— Gần lắm đấy! Tôi nói.

Haru lại nói: “Sợ phát khiếp!” một lần nữa rồi rời cửa sổ đi vòng ra sau lưng tôi làm ra vẻ như ẩn nấp. Chắc hẳn là do mỗi khi trời dông bão thế này, chị ta lại thấy mình đơn độc chăng.

— Thôi, đừng giả bộ! Chị có sợ hãi gì đâu cơ chứ! Tôi quay lại, nói với giọng ngán ngẩm thì Haru cười cười.

— Thực ra chị cũng hơi sờ sợ mà!

Như bị lây theo chị, tôi cũng cười. Nét mặt Haru thoáng vẻ ngạc nhiên.

— Này, lúc này đây, bọn mình cũng phần nào hiểu nhau đấy chứ!

— Phải, cũng có thể… Tôi gật đầu.

Căn phòng như bị đóng kín với thế giới bên ngoài. Những tràng sấm từ xa thỉnh thoảng vọng tới. Không khí trong phòng đặc quánh lại, tưởng như chỉ một tiếng thở nhẹ cũng có thể phá vỡ sự hoàn hảo nhỏ nhoi ấy. Chỉ có duy nhất một sự trân trọng nào đó đang lặng lẽ phát sáng mà thôi, sắp hết rồi. Khô héo đến cạn kiệt rồi mất đi. Rồi thì tất cả sẽ rời xa nhau. Trong đầu tôi chỉ luẩn quẩn độc một suy nghĩ ấy.

— Anh ấy… Liệu có sao không nhỉ?

Dưới ánh đèn pha, khuôn mặt Haru nhìn nghiêng trông nhỏ nhắn và xinh đẹp.

— Ờ ha! Không biết anh ta thế nào rồi.

— Chẳng biết anh ấy có mang theo ô hay không nữa?

— Mưa to gió lớn thế này, có ô cũng bằng không! Không khéo lại bị sét nó đánh cho ấy chứ!

— Có chết kiểu ấy cũng đáng đời anh ta.

— Chắc anh ấy chẳng về sớm được!

— Chắc thế!

Chúng tôi ngồi bó gối sóng đôi dựa vào tường nói chuyện với nhau. Từ trước đó và sau lần ấy, chúng tôi không hề một lần nói chuyện với nhau như vậy.

Tiếng mưa ào ạt không ngớt khiến tôi không thể tập trung suy nghĩ. Nhưng trong tôi chỉ có riêng một cảm giác mãi được cùng Haru hòa thuận như thế này, ở đây, trong căn phòng này. Cứ như thể chúng tôi chỉ toàn cố giả bộ ghét nhau mà thôi.

— Nghe như tiếng mưa rào ấy nhỉ!

— Ừ! Lâu lắm mới có một trận mưa to thế này.

— Không biết anh ấy đang ở đâu!

— Ở đâu mà chẳng được, miễn là không bị làm sao! Sẽ ổn cả thôi mà!

— Ừ, sẽ chẳng sao đâu! Haru vẫn để nguyên cái cằm thon nhỏ của mình tì lên đầu gối như thế mà gật đầu, bình thản mà cũng rất mạnh mẽ.

Tôi cùng Mizuo rời khỏi quán của Tanaka khi trời đã tờ mờ sáng. Vừa đi, tôi vừa hỏi:

— Anh này, thực ra em… em đã ngất đi bao lâu vậy?

— Gần hai tiếng! Anh cứ vừa uống vừa đợi em, say nhũn rồi đây này!

Lẩn vào trong những góc phố vắng tanh không một bóng người, tiếng Mizuo nghe lại càng ngân vang.

— Vậy à. Đến mức thế kia á?

Tôi thoáng ngạc nhiên vì thời gian tôi gặp Haru chỉ là trong chốc lát. Nhưng dù sao, tôi vẫn cảm thấy lòng mình hoàn toàn thư thái. Ánh trăng sáng và những ngôi sao kia hiện lên thật rõ nét, như vừa được gột rửa bóng loáng sau bao nhiêu năm. Tôi cảm thấy phấn chấn với ngay cả việc đi bộ này.

Haru, khúc ca của các thiên thần, người tí hon, sứ giả của những linh hồn, Haru…

— Hữu hiệu đấy chứ! Ấy là nếu em cảm thấy trong người sáng láng hẳn ra…

Chợt Mizuo lên tiếng và đưa tay quàng lấy vai tôi.

— Giờ thì em đừng suy nghĩ gì nữa nhé!

Tôi chỉ im lặng gật đầu.

Liệu có phải việc tôi uống say mỗi tối cũng chỉ là ngẫu nhiên?

Liệu có phải khúc ca tuyệt vời đó là lời Haru gọi tôi thật?

Tôi vừa mới từ thế giới nào về vậy?

Anh chàng tí hon kia là người như thế nào? Tại sao anh ta lại có thể làm được điều đó. Liệu đó có đúng là Haru, người đã không còn trên đời này nữa hay đó chỉ là một màn kịch trong chính cõi tâm hồn tôi? Haru đã đi xa, còn tôi thì ở lại đây như thế đó.

Nhưng vượt qua tất cả những điều bí mật ấy, làn gió buổi đêm khoáng đạt gột rửa tâm hồn tôi.

— Chẳng hiểu sao em cứ có cảm giác từ mai trở đi mình sẽ uống ít hơn. Chắc vì em cố ý như thế! Tôi nói. Em cứ nghĩ mãi như thế thôi.

— Chắc chắn là “thời kỳ” đó đang tới gần đấy! Mizuo cười.

Liệu có phải trong con người Mizuo, tất cả đều là những “thời kỳ” không nhỉ? Kể cả tình cảm đối với tôi, kể cả việc ở bên tôi.

Liệu có phải quá dịu hiền lại chính là vì quá lạnh lùng?

Tôi hoàn toàn không thể hiểu được câu chuyện vừa xảy ra, và nếu yêu nhiều hơn mức này thì có lẽ tôi sẽ trở nên trong suốt mất.

Trong cuộc sống vừa sắp sửa khởi đầu này, không biết hai chúng tôi rồi sẽ ra sao.

Nhưng…

Tôi cứ có cảm giác như nét mặt tươi cười của Mizuo tiến thẳng vào trái tim tôi, giống hệt với màn đêm lạnh tuyệt đẹp này. Cứ như những gì chúng tôi cùng trải qua đêm nay và những gì đã qua yên ả là một báu vật đang tỏa sáng trong tay tôi vậy. Giống như hồi ấy, hồi tôi ở cùng với Haru.

Và tôi hiểu rõ, dù có thế nào thì tôi cũng sẽ không còn nghe thấy tiếng hát trong trẻo đến mức sững sờ ấy nữa. Đó là điều duy nhất làm tôi chán ngán.

Sự yên tâm ấy, sự ngọt ngào ấy, sự dịu hiền ấy. “Thật tuyệt vời!”, có lẽ tôi sẽ nghĩ như thế mỗi lần nhìn ngắm lá cây xanh trong vườn lấp loáng sáng, và có lẽ tôi sẽ nhớ ngay đoạn chót của giai điệu nhẹ nhàng ấy, lần tìm theo nó như thể đuổi theo một mùi hương quyến rũ.

Rồi tới một lúc tôi sẽ không còn nhớ ra được một chút gì nữa và chẳng bao lâu sau sẽ dần quên đi.

Bước đi với đôi tay Mizuo quàng trên vai tôi biết rõ là như vậy.

Dự án Ebolic #66 Chụp sách: Sói Đánh máy: Quyptit, Đức Anh, Danny, Minh Trang, Cabu, Linh Nguyen, Danny, Mai Vương Chánh Soát lỗi: Tornad, Minh Trang Điều hành & xuất bản: Tornad Ngày hoàn thành: 3/9/2018
Nguồn: tve-4u
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 22 tháng 8 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.