Việc Uông Minh Thư ngồi vào vị trí chủ tịch Thiên Đạo Minh đã là chuyện thuận lý thành chương. Những việc còn lại phải trông cậy vào chính Uông Minh Thư giải quyết, làm thế nào để xây dựng uy tín của mình trong bang, làm thế nào để khiến người của Thiên Đạo Minh tin tưởng mình hơn, Diệp Khiêm tin rằng hắn có thể làm rất tốt.
Rời khỏi hội trường tang lễ, Lâm Phong khẽ mỉm cười, nhìn Diệp Khiêm một cái rồi nói: "Ta phát hiện ra một vấn đề, Diệp huynh!"
Diệp Khiêm hơi sững sờ, kinh ngạc hỏi: "Vấn đề gì?"
"Phàm là nơi nào Diệp huynh đi qua thì chắc chắn sẽ có một trận tranh đấu đẫm máu. Rốt cuộc là do mệnh Diệp huynh không tốt, hay là mệnh của những người kia không tốt đây?" Lâm Phong mỉm cười nói.
Đảo mắt một cái, Diệp Khiêm đáp: "Cũng là chuyện không còn cách nào khác thôi, thời đại này, sinh tồn thật gian nan."
Cười ha ha, Lâm Phong chuyển đề tài hỏi: "Diệp huynh, bước tiếp theo dự định thế nào? Có chỗ nào cần ta giúp đỡ không?"
"Ngươi đừng nói, thật sự cần ngươi giúp đấy." Diệp Khiêm nói, "Vài ngày nữa ta có lẽ phải đi Đông Bắc một chuyến, ngươi là địa đầu xà ở đó, không tìm ngươi giúp thì tìm ai đây."
"Đông Bắc?" Lâm Phong hơi sững người, hỏi: "Có phải liên quan đến vụ việc xảy ra gần đây không?"
"Lâm huynh cũng biết ư?" Diệp Khiêm hỏi.
"Đương nhiên, ngươi đã nói ta là địa đầu xà rồi, nếu những chuyện xảy ra ngay dưới mí mắt mình mà ta còn không biết, thì Thất Sát đã sớm giải tán từ lâu rồi. Chuyện này liên đới khá rộng, Diệp huynh, ta khuyên ngươi vẫn nên hành sự thận trọng một chút. Kim gia và Vân gia dường như đều bị cuốn vào sự kiện này, ngay cả những ông già ở trung ương cũng cảm thấy đau đầu vì chuyện này, đến tận bây giờ cũng chỉ xử phạt vài nhân vật nhỏ mà thôi, không hề đụng đến những nhân vật lớn. Thực lực của Kim gia và Vân gia tin rằng Diệp huynh cũng nên hiểu đôi chút, bọn họ đều là thế gia cổ võ, thế lực ở Hoa Hạ có thể nói là ăn sâu bén rễ, không giống với Thượng Quan gia tộc. Cho dù là trên phương diện thương mại hay chính trị, thực lực của bọn họ đều vô cùng cường hãn. Chuyện này, thực ra chỉ là mâu thuẫn giữa Kim gia và Vân gia mà thôi, ngươi thật sự không cần thiết phải nhúng tay vào."
Khẽ mỉm cười, Diệp Khiêm nói: "Không còn cách nào, mệnh ta khổ mà, dù không muốn nhúng tay vào cũng chẳng được. Huống chi, ta còn từng hứa với một người anh em, cho nên đành phải đâm lao thì phải theo lao thôi. Xem ra Lâm huynh biết chuyện này rất rõ ràng đấy, nói chi tiết cho ta nghe đi, hiện tại ta chẳng có chút manh mối nào, thực sự không biết nên bắt đầu từ đâu."
"Chuyện này nói ra thì thực ra cũng không phức tạp lắm..." Lâm Phong nói được một nửa bỗng dừng lại, ánh mắt nhìn về phía Lạc Vũ đang uyển chuyển đi về phía Diệp Khiêm. Sau đó nhìn Diệp Khiêm đầy kinh ngạc, nở nụ cười bất đắc dĩ.
Diệp Khiêm cũng không khỏi đảo mắt, có chút bất lực, người phụ nữ này đúng là như miếng cao chó, mình đi đến đâu cô ta cũng bám theo đến đó. Xem chừng, nãy giờ cô ta vẫn chưa đi, vẫn luôn chờ mình ở đây. "Đệ đệ nhỏ, việc xong rồi sao?" Lạc Vũ cười quyến rũ nói.
Diệp Khiêm cười khổ, đối với cách gọi này hắn không biết phải nói gì cho phải. Lạc Vũ quay đầu nhìn Lâm Phong một cái, mỉm cười nói: "Lâm ca ca cũng ở đây à? Lâu rồi không gặp nha, khi nào rảnh cùng đi ăn bữa cơm nhé."
Lâm Phong chỉ cảm thấy da đầu tê dại, cười khan một tiếng, nói: "Không cần, không cần đâu, cô tìm Diệp huynh còn có việc nhỉ? Vậy ta không làm phiền nữa, cáo từ." Lời vừa dứt, không đợi Diệp Khiêm và Lạc Vũ phản ứng, đã bỏ chạy mất dạng. Diệp Khiêm không khỏi sững sờ, cảm thấy kinh ngạc trước biểu hiện của Lâm Phong, đây là lần đầu tiên hắn nhìn thấy dáng vẻ này của Lâm Phong, trong lòng thầm nghĩ giữa Lâm Phong và Lạc Vũ chắc chắn từng xảy ra chuyện gì, nếu không cũng sẽ không có biểu hiện như vậy.
Quay đầu nhìn Lạc Vũ, Diệp Khiêm mỉa mai nói: "Cô đúng là quỷ thật đấy, người gặp người sợ, đây là lần đầu tiên ta thấy dáng vẻ bỏ chạy trối chết của Lâm huynh như vậy."
"Ngươi nói chuyện không thể dễ nghe một chút sao? Nhất định phải mỉa mai người ta thì ngươi mới vui à?" Lạc Vũ đảo mắt nói, nhưng biểu cảm lại không hề có ý giận dữ. Dừng một chút, Lạc Vũ lại tiếp tục nói: "Thằng nhãi này dám làm vậy, lần tới gặp nó ta sẽ dạy dỗ nó một trận ra trò."
Quay đầu nhìn Diệp Khiêm, Lạc Vũ nói tiếp: "Thế nào? Xong một việc lớn rồi, có thời gian không? Cùng trò chuyện chút nhé? Người ta mới đến Đài Loan, nhiều chỗ không quen lắm, đi cùng ta dạo chơi xung quanh một chút được không?"
Khẽ nhún vai, Diệp Khiêm nói: "Tuy rằng ta không mấy tình nguyện, nhưng đã là mỹ nhân mời gọi, thì ít nhiều cũng phải nể mặt một chút. Huống chi, ta cũng rất tò mò rốt cuộc cô đã làm gì với Lâm huynh mà khiến cậu ta sợ đến thế."
Lạc Vũ cười mỉm không nói gì, đi đến bên cạnh Diệp Khiêm, rất tự nhiên khoác lấy tay Diệp Khiêm, bước về phía xa. Diệp Khiêm cũng có rất nhiều chuyện muốn hỏi Lạc Vũ, ít nhất cũng phải biết lần này cô ta tìm mình rốt cuộc là vì chuyện gì chứ? Nếu ngay cả điều này mà không rõ, hắn thực sự không biết bước tiếp theo nên đi thế nào.
Diệp Khiêm cũng cho rằng Lạc Vũ sẽ có lời muốn nói với mình, mặc dù mỗi lần Lạc Vũ nói chuyện với hắn dường như đều kiểu không đâu vào đâu, nhưng Diệp Khiêm có thể cảm nhận được, trong ánh mắt của Lạc Vũ rõ ràng là muốn nói gì đó với hắn. Vì thế, Diệp Khiêm đành phải chiều theo Lạc Vũ.
Ai ngờ Lạc Vũ này suốt cả một buổi chiều kéo Diệp Khiêm dạo qua vô số trung tâm thương mại, không mua cái này thì cũng mua cái kia, thậm chí còn kéo Diệp Khiêm vào tiệm nội y, không ngừng lấy nội y ướm lên người mình rồi hỏi Diệp Khiêm xem cô nên mặc cái nào, khiến Diệp Khiêm dở khóc dở cười. Mặc dù Diệp Khiêm tự nhận da mặt mình đủ dày sánh ngang với thành cổ Tây An, nhưng bị Lạc Vũ giày vò như thế, vẫn khiến hắn có chút không chịu nổi.
"Ngươi không thể tỏ ra sắc mặt tốt hơn chút sao? Đi dạo phố với người ta mà khó xử đến vậy à?" Lạc Vũ thấy khuôn mặt như đưa đám của Diệp Khiêm liền nói, "Chẳng lẽ ngươi không muốn thấy ta mặc nội y mới mua cho ngươi xem sao?"
Nghe thấy giọng nói nũng nịu đến mức khiến người ta tê dại cả người của Lạc Vũ, hắn không khỏi rùng mình một cái, nói: "Hay là thôi đi, ta không phải kẻ cuồng nội y. Cô kêu ta đi cùng, chẳng lẽ chỉ là để đi mua sắm thôi sao? Nếu cô không có chính sự gì muốn nói với ta, vậy ta đi đây? Vợ ta còn đang ở nhà đợi ta về ăn cơm đấy."
"Vợ ngươi? Là cái cô Tống Nhiên tổng giám đốc tập đoàn Hạo Thiên kia sao? Hay là con nhóc Hồ Khả của nhà họ Hồ?" Lạc Vũ hỏi.
"Sao? Cô tưởng ta chỉ có hai cô vợ thôi à? Phong lưu của ca ca là vô địch thiên hạ, mị lực lớn lắm, phụ nữ thích ca ca nhiều đếm không xuể. Cho nên, khả năng miễn dịch của ca ca đối với mỹ nữ là cực kỳ cao, cô dụ dỗ ta cũng vô ích thôi." Diệp Khiêm khiêu khích nói.
"Vậy sao? Các cô ấy đẹp hơn ta à?" Lạc Vũ bĩu môi hỏi.
"Đó là tất nhiên, trong lòng ta họ là đẹp nhất." Diệp Khiêm nói. Đây cũng là lời thật lòng của Diệp Khiêm, có lẽ về ngoại hình họ không phải là xuất sắc nhất, nhưng trong lòng Diệp Khiêm, họ chính là hoàn mỹ nhất.
Đảo mắt một cái, Lạc Vũ nói: "Ngươi nói vậy làm tổn thương trái tim người ta lắm đó, xét về ngực, xét về mông, chỗ nào ta cũng đâu có thua kém con nhóc Hồ Khả đó? Ngươi đây là đang đả kích người ta đấy."
Cười bất lực, Diệp Khiêm nói: "Nhưng ta nghi ngờ ngực cô là hàng giả, hơn nữa, nếu cô không mặc nội y, ta thậm chí còn nghi ngờ không biết nó đã bị xệ xuống chưa nữa."
"Ngươi mới bị xệ ấy, không tin ngươi có thể sờ thử xem, tự tay cảm nhận vẫn tốt hơn vạn lần." Lạc Vũ vừa nói vừa ưỡn bộ ngực của mình lên, dáng vẻ mặc người tùy ý hái.
"Thôi đừng, ta sợ lắm, thời buổi này chuyện gài bẫy tống tiền nhiều quá, ai biết được cô có nhân cơ hội nắm lấy tay ta rồi tố cáo ta sàm sỡ hay không." Diệp Khiêm nói. Dừng một chút, Diệp Khiêm nói tiếp: "Rốt cuộc cô có chuyện gì muốn nói với ta không? Nếu không có thì ta đi thật đấy, ta không có thời gian rảnh rỗi đi cùng cô dạo phố ở đây đâu, còn bao nhiêu việc đang đợi ta đấy."
"Ngươi thật sự rất không có tình thú nha." Lạc Vũ đảo mắt nói, "Được rồi, đồ của ta cũng mua xong rồi. Đi thôi, chúng ta tìm một nhà hàng ngồi xuống nói chuyện từ từ." Nói xong, Lạc Vũ nắm tay Diệp Khiêm bước ra khỏi trung tâm thương mại. Diệp Khiêm cũng phải thừa nhận, Lạc Vũ đúng là một người phụ nữ rất có phong vị, nhưng Diệp Khiêm không phải hạng lợn giống thấy phụ nữ là muốn lên. Huống chi, sau khi hắn biết được một số chuyện của Lạc Vũ, lại càng có thể khẳng định tất cả những gì người phụ nữ này thể hiện ra, chẳng qua chỉ là để che đậy sự yếu đuối trong nội tâm cô ta, thậm chí có thể nói, hiện tại cô ta chẳng qua chỉ là một người không có linh hồn mà thôi. Diệp Khiêm tự nhiên không nảy sinh bất kỳ hứng thú nào với cô ta, sở dĩ đi cùng cô ta dạo phố lâu như vậy, chẳng qua cũng chỉ muốn biết mục đích Lạc Vũ lần này tìm mình rốt cuộc là gì.
"Ta vẫn luôn thắc mắc, tại sao phụ nữ lại thích mua quần áo đến vậy, nhất là nội y, có hai bộ thay đổi là được rồi mà, cứ phải mua vài trăm bộ bày ở nhà, ngày một bộ một năm cũng mặc không hết." Diệp Khiêm đảo mắt nói.
"Đây chẳng phải là một chuyện rất dễ hiểu sao. Sự yêu thích của phụ nữ đối với nội y, thực ra thường là vì đàn ông, những bộ nội y khác nhau thể hiện ra những phong cách khác nhau, có thể khiến bọn họ mãi mãi duy trì được sự mới mẻ trước mặt bạn trai hoặc chồng của mình, như vậy thì những gã đàn ông thối tha các người mới không ra ngoài ngoại tình ăn vụng chứ." Lạc Vũ nói.
"Đàn ông ăn vụng thì liên quan gì đến nội y chứ?" Diệp Khiêm nói, "Rất nhiều trường hợp chỉ là vì muốn kích thích mà thôi, hiện tại chẳng phải cũng có rất nhiều phụ nữ ra ngoài ăn vụng đó sao, chẳng lẽ chồng cô ta cũng phải suốt ngày thay nội y, thể hiện sự mới mẻ của mình à?"
Lạc Vũ bất lực liếc xéo Diệp Khiêm một cái, nói: "Lười nói chuyện với ngươi, ngươi đây là đang ngụy biện, ta thật sự không hiểu, với thái độ này của ngươi, sao lại có nhiều phụ nữ chui vào cái bẫy của ngươi như vậy. Toàn là mấy cô gái ngây thơ thiếu hiểu biết."