Mặc dù Trâu Song chẳng nói ra điều gì cụ thể, nhưng Diệp Khiêm lại nắm bắt được vài tin tức từ lời ông ta. Rất rõ ràng, tại Võ Đạo Học Viện, Trâu Song đã nắm chắc phần thắng, không ai dám phản đối ông ta. Điều này khiến Diệp Khiêm có chút đau đầu. Giải quyết Trâu Song thì vấn đề không lớn, nhưng làm sao để thâu tóm Võ Đạo Học Viện lại là một bài toán hóc búa.
Thế nhưng, sự việc đã phát triển đến bước này, dù Võ Đạo Học Viện khó nuốt trôi đến đâu thì cũng phải trừ khử Trâu Song trước. Nếu không, chỉ cần có Trâu Song ở đó, việc thâu tóm Võ Đạo Học Viện sẽ càng trở nên khó khăn gấp bội.
Sự thể hiện của Diệp Khiêm vô cùng chân thành, khiến Trâu Song không còn bất kỳ nghi ngờ nào đối với hắn. Dù trong lòng ông ta vẫn nghĩ đến việc lợi dụng quân cờ Diệp Khiêm, đợi đến khi không còn giá trị thì loại bỏ, nhưng hiện tại, ông ta sẵn sàng tin tưởng Diệp Khiêm, để quân cờ này phát huy tác dụng lớn hơn. Không bỏ ra thì làm sao có hồi báo? Trâu Song tin rằng Diệp Khiêm không thể thoát khỏi lòng bàn tay mình. Cho dù hắn là Tôn Ngộ Không, đại náo Thiên Cung, thì chính mình cũng là Phật Tổ Như Lai, bất cứ lúc nào cũng có thể bóp chết hắn trong lòng bàn tay, tùy ý sai khiến.
Trâu Song, Ngụy Hàn Nguyên hay Trần Húc Bách đều mắc cùng một sai lầm, một sai lầm chí mạng: họ quá tự tin, thậm chí có thể nói là tự phụ. Họ đều cho rằng bản thân mới là kẻ thông minh nhất thiên hạ, không ai thoát khỏi lòng bàn tay mình, tất cả đều nằm trong tầm kiểm soát của họ, và họ đã quá coi thường Diệp Khiêm.
Thế nhưng, cũng không thể trách họ, chủ yếu là do Diệp Khiêm thể hiện quá khiêm tốn, ngụy trang quá khéo khiến họ căn bản không mảy may nghi ngờ. Chỉ có thể nói, Diệp Khiêm còn nham hiểm hơn bọn họ rất nhiều.
Sau khi từ biệt Trâu Song, Diệp Khiêm lái xe quay trở lại trạch viện của Băng Băng. Hắn chưa định quay về Hàn Sương Tông Phái, không phải vì giận cô nàng Bạch Ngọc Sương, mà chỉ muốn để cô có thời gian tự suy nghĩ kỹ càng. Đã quyết định từ bỏ sự đơn thuần, muốn học cách thế sự, học sự giảo hoạt, học cách tính toán, thì trước tiên phải học cách bình tĩnh, học cách phân tích, học cách nắm bắt tâm lý người khác.
Trên đường đi, Diệp Khiêm gọi điện cho Trần Húc Bách. Điện thoại nhanh chóng được kết nối, bên kia truyền đến giọng của Trần Húc Bách: "Thế nào rồi? Việc làm đến đâu rồi?"
"Sáng nay tôi đã gặp Miêu Nam, tôi nói với ông ta ngày mai là sinh nhật mình, muốn mời ông ta ăn bữa cơm để tạ lỗi. Lúc đó Trâu Song cũng sẽ có mặt. Miêu Nam đã đồng ý, đây là một cơ hội tốt." Diệp Khiêm nói, "Vì Miêu Nam chắc chắn lo lắng Trâu Song giở trò, nên nhất định sẽ mang theo một số tinh nhuệ của Thanh Long Tông Phái đi để bảo vệ mình. Đến lúc đó Thanh Long Tông Phái ắt sẽ trống rỗng. Hơn nữa, không có Miêu Nam trấn giữ cũng đồng nghĩa với việc mất đi cột trụ chính. Ông thừa cơ hội đó tấn công Thanh Long Tông Phái thì nhất định sẽ đạt được kết quả gấp đôi với một nửa công sức, mã đáo thành công."
Trần Húc Bách không kìm được cười rộ lên, gật đầu liên tục, nói: "Tốt, rất tốt, việc này làm không tệ. Hừ, ngày mai qua đi, trong giới võ đạo sẽ không còn Thanh Long Tông Phái nữa, cũng không còn cái gã Miêu Nam này. Việc này ngươi làm rất tốt, yên tâm, ta sẽ ghi cho ngươi một công, sau này tuyệt đối không bạc đãi ngươi."
"Không cần đâu, tôi cũng chỉ vì cân nhắc cho bản thân mình thôi, tôi cũng muốn giữ lấy mạng sống của mình mà." Diệp Khiêm nói, "Sau này còn phải nhờ Trần Tông Chủ che chở, làm chút chuyện nhỏ này là nên làm mà."
"Ừm!" Trần Húc Bách khẽ gật đầu, nói: "Vậy phía bên ngươi thì sao? Đến lúc đó vạn nhất Miêu Nam biết được tình hình của Thanh Long Tông Phái, nhất định sẽ ra tay với ngươi, ngươi định tính thế nào?"
"Cố gắng kéo dài thời gian thôi." Diệp Khiêm nói, "Vả lại, lúc đó còn có Trâu Song ở đó, Miêu Nam sẽ chỉ chĩa mũi dùi vào Trâu Song. Chúng tôi sẽ cố gắng trì hoãn, ông hãy nhanh chóng dẹp yên Thanh Long Tông Phái rồi hẵng qua đây, đến lúc đó Miêu Nam chỉ có con đường chết."
"Làm vậy ngươi sẽ rất nguy hiểm, ngươi không sợ sao?" Trần Húc Bách nói.
"Không vào hang cọp sao bắt được cọp con. Tôi tin Trần Tông Chủ nhất định có thể kịp thời tới nơi, phía tôi cũng sẽ cẩn thận đối phó, cố gắng trì hoãn, chỉ cần nắm bắt chừng mực tốt thì hẳn là không thành vấn đề." Diệp Khiêm nói.
"Được." Trần Húc Bách nói, "Ta chính là thưởng thức điểm này của ngươi, dám đánh dám liều. Ngươi yên tâm, ta sẽ không để ngươi chết đâu, tương lai chúng ta còn có chuyện quan trọng hơn cần làm, chuyện vĩ đại hơn cần làm nữa. Ngươi cứ an tâm mà làm, mọi việc cứ theo kế hoạch mà hành sự, ta đảm bảo ngươi sẽ bình an vô sự."
"Cảm ơn Trần Tông Chủ!" Diệp Khiêm nói, "Nếu Trần Tông Chủ không còn việc gì nữa, vậy tôi xin phép cúp máy trước."
"Được, vậy cứ thế đi, ngày mai chúng ta uống rượu mừng công." Trần Húc Bách nói xong liền cúp máy. Diệp Khiêm khẽ bĩu môi, lầm bầm: "An tâm mà làm, mẹ kiếp, không phải bảo ngươi đi mạo hiểm nên ngươi mới nói vậy thôi."
Sau khi cúp điện thoại, Diệp Khiêm dừng lại một chút rồi gọi cho Ngụy Hàn Nguyên, thuật lại những lời vừa nói với Trần Húc Bách cho Ngụy Hàn Nguyên nghe. Điểm khác biệt là Diệp Khiêm không bảo Ngụy Hàn Nguyên tới cứu mình, mà kiếm cớ nói rằng lúc đó Trâu Song sẽ chịu trách nhiệm xử lý Miêu Nam, bảo Ngụy Hàn Nguyên tranh thủ chiếm lấy Thanh Long Tông Phái, kiểm soát thực lực của Thanh Long Tông Phái trong tay mình. Ngụy Hàn Nguyên đương nhiên vui vẻ đồng ý, hắn lười quan tâm sống chết của Diệp Khiêm, nếu mình có thể chiếm được Thanh Long Tông Phái mà Diệp Khiêm sơ ý mất mạng thì đó cũng là do hắn đáng đời. Tuy nhiên, Ngụy Hàn Nguyên cũng không dễ dàng tin tưởng Diệp Khiêm như vậy, dù miệng đồng ý nhưng vẫn cẩn trọng, sau khi cúp máy liền phái vài đệ tử đi thám thính tình hình. Hắn không muốn mắc mưu Diệp Khiêm, nhỡ đâu lúc đó phía Thanh Long Tông Phái là một cái bẫy thì sao? Chẳng phải mình sẽ thành kẻ trộm gà không được còn mất nắm gạo hay sao.
Nghe Trần Húc Bách và Ngụy Hàn Nguyên đều lần lượt đồng ý, khóe miệng Diệp Khiêm không khỏi cong lên một nụ cười. Làm như vậy tuy đơn giản hơn kế hoạch trước kia và khó kiểm soát hơn, nhưng không thể nghi ngờ là sẽ đẩy nhanh tiến độ hơn nhiều. Thời gian của hắn không còn nhiều, hắn không muốn tiếp tục dây dưa ở nơi này nữa, nếu không, cấp cao Hoa Hạ đến lúc đó thực sự không kiềm chế nổi mà phái quân đội đến thì tâm huyết của hắn sẽ đổ sông đổ biển mất.
Tiếp đó, Diệp Khiêm lại lấy điện thoại ra gọi một cuộc. Điện thoại nhanh chóng kết nối, Diệp Khiêm nói: "Các ngươi tới nhà của Băng Băng một chuyến, ta có vài việc cần các ngươi làm." Nói xong, Diệp Khiêm cúp máy ngay, không cho đối phương cơ hội trả lời đồng ý hay từ chối. Đôi khi, Diệp Khiêm quả thực rất thân thiện, nhưng khi cần quyết đoán, hắn luôn vô cùng quyết liệt. Nếu ngay cả sự quyết liệt này cũng không có, Diệp Khiêm làm sao có thể làm thủ lĩnh Lang Nha, làm sao có thể chỉ huy nhiều người như vậy, làm sao có thể đưa ra bao nhiêu quyết sách như vậy chứ?
Thuở ban đầu, tất cả mọi người ở Lang Nha đều phản đối Diệp Khiêm tiến quân vào lĩnh vực thương mại, cho rằng Lang Nha cứ làm tốt bổn phận lính đánh thuê của mình là được, không cần thiết phải dấn thân vào mảng mình không sở trường. Thế nhưng, Diệp Khiêm lại gạt bỏ mọi ý kiến trái chiều, kiên quyết thành lập Hạo Thiên Tập Đoàn. Ngày trước, tất cả mọi người ở Lang Nha đều phản đối Diệp Khiêm giao Hạo Thiên Tập Đoàn lúc đó đã có chút danh tiếng cho Tống Nhiên quản lý, nhưng Diệp Khiêm vẫn gạt bỏ mọi dị nghị. Kết quả, dưới sự dẫn dắt của Tống Nhiên, Hạo Thiên Tập Đoàn đã đánh một trận tuyệt vời trong cuộc khủng hoảng tài chính Nam Mỹ, thuận lợi đưa Hạo Thiên Tập Đoàn lọt vào top 100 doanh nghiệp hàng đầu thế giới.
Làm một người lãnh đạo, cần phải có tác phong quyết liệt, nhanh chóng.
Chẳng bao lâu, Diệp Khiêm đã đến trạch viện của Băng Băng. Băng Băng đương nhiên là ở nhà, cuộc sống của cô rất đơn điệu, cũng chẳng sợ cô đơn, dù là một mình, lâu ngày không trò chuyện với ai cũng không thấy khô khan. Tuy nhiên, cô lại có một sở thích khá thú vị, đó là thích đọc sách! Điều nằm ngoài dự liệu của Diệp Khiêm là Băng Băng lại thích đọc những tiểu thuyết ngôn tình ngược tâm đến cùng cực, nữ chính trong sách cứ phải bị ngược đãi te tua mới chịu. Cô vừa đọc, vừa khóc, vừa mắng, hận không thể rèn sắt thành thép.
Băng Băng tất nhiên sẽ không khóc, nhưng hốc mắt cũng đã ươn ướt. Nhìn thấy nữ chính bị ngược đãi quá thảm, trên người cô liền tỏa ra một luồng sát khí, không khí xung quanh dường như đột ngột lạnh xuống. Suy cho cùng, cô vẫn là một người phụ nữ, có mặt cảm tính và nhạy cảm nhất của phụ nữ.
"Không phải chứ? Cô đọc sách mà cũng đọc đến phát khóc sao? Không ngờ cô còn có mặt cảm tính đến thế này đấy." Diệp Khiêm cười hắc hắc nói.
Có lẽ vì lúc nãy quá tập trung nên Diệp Khiêm vào mà cô cũng không biết. Nghe thấy lời Diệp Khiêm, Băng Băng sững người, vội vàng cất cuốn sách trong tay đi, quay đầu trừng mắt nhìn Diệp Khiêm, nói: "Không được sao?"
"Được, tất nhiên là được. Nhưng mà, rốt cuộc là đang đọc sách gì vậy? Sao lại cất nhanh thế, sợ tôi nhìn thấy à? Không lẽ là..." Diệp Khiêm cười hắc hắc, ý tứ trong lời nói rất rõ ràng.
"Không bẩn thỉu như anh, anh tưởng ai cũng giống anh chắc?" Băng Băng đảo mắt khinh bỉ, nói. Không muốn dây dưa quá nhiều vào chủ đề này, Băng Băng vội vàng lái sang chuyện khác: "Anh lại tới làm gì? Không có việc gì thì đừng có chạy tới đây suốt, tôi không có nhiều thời gian tiếp đãi anh đâu."
"Cô xem, sao lại nói những lời như vậy? Quan hệ của chúng ta xa lạ đến thế sao?" Diệp Khiêm nói, "Cô ở nhà một mình cũng khá cô đơn mà phải không? Tôi chẳng phải qua đây bầu bạn với cô sao."
"Quỷ mới tin anh." Băng Băng nói, "Muốn gặp Mạc Trường Hà thì tự qua đó mà gặp, đừng ở đây làm phiền tôi. Bây giờ tôi rất ghét nhìn thấy anh, tốt nhất là anh cút càng xa càng tốt cho tôi."
"Con nhóc này, cô đừng có ép tôi đấy, nhỡ đâu có ngày tôi thực sự nổi giận không tới gặp cô nữa, thì cứ đợi đấy mà khóc nhé." Diệp Khiêm nói, "Ai, phụ nữ ấy mà, lúc nào cũng khẩu thị tâm phi. Được được được, cô cứ thong thả đọc sách của cô đi, tôi đi xem Mạc Trường Hà đây. Tối tôi ăn cơm ở đây, chuẩn bị nhiều món một chút nhé. Tối nay tôi muốn ăn thanh đạm một chút, cứ làm món Quảng Đông sở trường của cô đi."
"Tôi mặc kệ anh ăn cái gì, tôi không chuẩn bị cơm nước cho anh đâu." Băng Băng quay đầu đi, lười để ý tới hắn, tiện tay ném chìa khóa tầng hầm cho Diệp Khiêm. Diệp Khiêm đón lấy, cười toe toét với Băng Băng, nói: "Cô nương, đợi xử lý xong việc bên này rồi, lúc đó cô có muốn gặp tôi cũng chẳng gặp được nữa đâu, đợi mà khóc đi." Nói đoạn, Diệp Khiêm xoay người đi về phía tầng hầm.