Nghe tiếng gọi của Tiểu Đao, người phụ nữ dừng lại. Chính là người phụ nữ hôm đó đã nói chuyện với người đàn ông trung niên Hoắc Lợi Song trong phòng tắm hơi. Cô là gián điệp do Diệp Hà Đồ phái đến bên cạnh Hoắc Lợi Song, rất nhanh đã lấy được lòng tin của hắn, trở thành cánh tay đắc lực của hắn. Chỉ là, Hoắc Lợi Song không hề biết, bên cạnh mình đã bị chôn giấu một quả bom, một quả bom hẹn giờ có thể lấy mạng hắn bất cứ lúc nào.
Nhìn thấy Mân Côi chỉ mặc một chiếc áo ngực, cùng với quần áo bị xé nát trên mặt đất, Tiểu Đao cười ngượng ngùng, cảm thấy đau đầu, vội vàng cởi áo khoác của mình đưa qua, nói: "Mân Côi, mặc vào trước đi!" Mân Côi trừng mắt nhìn Diệp Khiêm một cái đầy dữ tợn, nhận lấy chiếc áo khoác choàng lên người.
"Mân Côi, tôi giới thiệu với cô một chút, vị này là Diệp Khiêm, Diệp tiên sinh, chính là một người anh mà sếp chúng ta thường hay nhắc tới, cô không được vô lễ." Tiểu Đao nói. Mân Côi hừ một tiếng đầy phẫn nộ, lườm Diệp Khiêm một cái, tuy nhiên cũng không tiếp tục gây khó dễ với anh nữa, dù sao Tiểu Đao đã nói Diệp Khiêm là người mà Diệp Hà Đồ sùng kính nhất, cô không dám quá làm càn. Thế nhưng, trong lòng lại thầm kinh ngạc về công phu của Diệp Khiêm, bảo sao có thể khiến Diệp Hà Đồ sùng kính như vậy, quả nhiên là phi phàm.
Người bạn mà Diệp Hà Đồ nhắc tới là người bán ô tô ở Mỹ chính là Mân Côi, sau một thời gian ở Mỹ, cô đã kiên quyết chọn quay về nước. Trong một cơ hội tình cờ, Diệp Hà Đồ đã cứu cả gia đình Mân Côi, từ đó, Mân Côi chọn đi theo Diệp Hà Đồ. Tuy nhiên, Diệp Hà Đồ vẫn luôn không để Mân Côi lộ diện trước mặt mọi người, trong tất cả thuộc hạ của Diệp Hà Đồ, người duy nhất biết đến sự tồn tại của Mân Côi chỉ có mình Tiểu Đao. Sau khi đích thân chỉ dẫn và truyền thụ võ công cho Mân Côi một thời gian, Diệp Hà Đồ đã sắp xếp Mân Côi tới dưới trướng Hoắc Lợi Song.
Tại Tây Kinh, người duy nhất còn có khả năng cạnh tranh với Diệp Hà Đồ chỉ còn lại một mình Hoắc Lợi Song, Diệp Hà Đồ cũng chỉ là chuẩn bị trước mà thôi, để Mân Côi trở thành một quả bom chết người bên cạnh Hoắc Lợi Song, chỉ cần mình muốn, chỉ cần một cái phất tay là có thể khiến quả bom này phát nổ.
"Mân Côi, sao cô lại tới đây?" Tiểu Đao hỏi.
"Tôi tới để báo cho anh biết, bảo anh tìm cách nhắn với sếp, Hoắc Lợi Song đã động sát tâm, muốn xử lý sếp ngay trong đồn cảnh sát, anh phải nhanh chóng thông báo cho sếp, để ông ấy chuẩn bị tâm lý." Mân Côi nói, "Hoắc Lợi Song đã dặn dò, bảo tôi tìm người tối nay sẽ vào đồn cảnh sát xử lý sếp. Để phòng bất trắc, anh hãy nhắc sếp cẩn thận một chút."
"Hoắc Lợi Song lại có lá gan lớn như vậy? Dám vào đồn cảnh sát giết người?" Chân mày Diệp Khiêm hơi nhíu lại, nói: "Hoắc Lợi Song này rốt cuộc là ai? Lai lịch thế nào?"
"Hắn cũng giống như sếp, đều là người trong giới giang hồ, cũng là người duy nhất ở Tây Kinh có thể đấu tay đôi với sếp." Mân Côi nói: "Muốn giết người trong đồn cảnh sát thật ra cũng không phải chuyện gì khó khăn, không ai bắt hắn phải quang minh chính đại xông vào đồn cảnh sát xả súng loạn xạ cả. Hắn gần đây qua lại rất thân thiết với Tào Trí Tân ở đồn cảnh sát. Theo kế hoạch, chúng tôi sẽ tìm vài gương mặt lạ, phạm chút chuyện vặt, sau đó để Tào Trí Tân bắt vào đồn, nhốt trong trại tạm giam, cùng phòng với sếp. Đến lúc đó, chỉ cần cảnh sát giả vờ hồ đồ một chút, thì chuyện gì xảy ra trong trại tạm giam sẽ không ai biết được."
"Đúng là một phương pháp rất nham hiểm." Khóe miệng Diệp Khiêm hơi cong lên một nụ cười, nói: "Tuy nhiên, dựa vào thân thủ của Hà Đồ, người có thể đụng đến ông ấy cũng không nhiều. Chắc không cần phải lo lắng."
"Nếu là quang minh chính đại, tự nhiên tôi sẽ không lo lắng, nhưng nếu là dùng chiêu trò, sếp rất khó phòng bị, khó mà nói trước sẽ không có chuyện gì." Mân Côi nói: "Tôi không dám đánh cược ván này, cho nên chúng ta phải chuẩn bị tất cả mọi thứ."
Gật đầu nhẹ, Diệp Khiêm nói: "Cô nói cũng có lý, không sợ vạn nhất chỉ sợ nhất vạn, chúng ta nhất định phải chuẩn bị tất cả mọi thứ để phòng ngừa chuyện bất ngờ xảy ra. Tiểu Đao, cậu bây giờ có thể liên lạc với Hà Đồ không?"
"E là không được." Tiểu Đao nói: "Bây giờ bọn họ đang cố ý nhắm vào sếp, chắc chắn sẽ không để tôi dễ dàng vào gặp đâu. Hơn nữa, những người bên dưới hiện tại tâm trạng còn đang kích động, tôi phải ở lại thuyết phục họ, nếu không, tôi sợ họ sẽ gây ra chuyện gì, đến lúc đó thật sự sẽ không thể thu dọn được nữa."
Diệp Khiêm gật đầu, Tiểu Đao nói cũng có lý, hiện tại vì chuyện của Diệp Hà Đồ, thuộc hạ đều phản ứng hơi kích động, mất đi lý trí, nếu như họ thật sự gây ra sóng gió gì, chỉ khiến Diệp Hà Đồ rơi vào tình thế bất lợi hơn; cho nên, việc cấp bách bây giờ là ổn định những người bên dưới, đó mới là điều cốt yếu. Tất nhiên, sự an nguy của Diệp Hà Đồ cũng không thể bỏ mặc, nếu không, chẳng phải là làm chuyện ngược đời sao?
Quay đầu nhìn Mân Côi một cái, Diệp Khiêm nói: "Cô không phải nói Hoắc Lợi Song bảo cô sắp xếp nhân thủ sao? Tôi nghĩ, cô chắc chắn có cách thông báo cho Hà Đồ nhỉ?"
Sững sờ một chút, Mân Côi gật đầu nói: "Được thôi, chuyện này cứ giao cho tôi. Tuy nhiên, còn một chuyện quan trọng nữa, lần này cấp trên dường như thực sự rất quan tâm đến chuyện này, quyết tâm muốn dồn sếp vào chỗ chết, nếu sếp không chịu thỏa hiệp, chỉ sợ rất khó có thể bình an vô sự mà bước ra ngoài."
"Cô vẫn luôn ở bên cạnh Hoắc Lợi Song, chắc là biết chuyện gì đang xảy ra chứ?" Diệp Khiêm nói: "Nếu tôi đoán không lầm, người dẫn cái gọi là 'Thiếu gia Kinh thành' tới tìm Hà Đồ, chính là Hoắc Lợi Song phải không? Cô nói kỹ xem, cái tên Thiếu gia Kinh thành kia rốt cuộc là ai?"
Mân Côi hơi sững người, không ngờ chỉ mới nói sơ qua như vậy, Diệp Khiêm đã có thể nhìn thấu nhiều thứ như thế, khiến cô có chút kinh ngạc. "Cụ thể bọn họ nói những gì, tôi cũng không rõ, mỗi lần tên đó tới, đều ở một mình trong phòng với Hoắc Lợi Song. Tôi cũng từng thử tiếp cận, nhưng cảnh giác của tên thanh niên đó dường như rất cao." Mân Côi nói: "Nghe sếp nói, tên thanh niên đó tên là Viên Vĩ Lương, Thiếu gia Kinh thành, gia tộc có nền móng rất sâu ở Hoa Hạ, không thể xem thường."
"Viên Vĩ Lương?" Diệp Khiêm hơi sững người, dở khóc dở cười, đúng là oan gia ngõ hẹp mà, không ngờ tới đây rồi vẫn đụng mặt hắn. Dừng một chút, Diệp Khiêm nói: "Chuyện quan trường cứ giao cho tôi xử lý, mọi người cứ làm tốt việc của mình. Tối nay, tôi sẽ đi gặp một người trước, cho hắn biết thế nào là lời hứa."
Thực ra, rất nhiều chuyện Diệp Khiêm đều nhìn rất thấu đáo. Diệp Hà Đồ bén rễ ở Tây Kinh lâu như vậy, xưng danh Vương Tây Bắc, nếu nói trên quan trường không có vài cái gọi là "bạn bè", Diệp Khiêm tuyệt đối không tin. Dù là người trong hệ thống nào, tin rằng đều từng nhận ân huệ của Diệp Hà Đồ, làm tấm dù che chở cho ông. Chỉ là, giờ đây dường như thấy Diệp Hà Đồ đại thế đã mất, cho nên lật mặt không nhận người, tấm dù che chở ban đầu dường như ngay lập tức trở thành giá treo cổ. Diệp Khiêm cũng hiểu, nhân tính mà, đều là như vậy, có mấy ai thực sự có thể vô tư, làm gì cũng nghĩ cho người khác chứ?
Mân Côi quay đầu nhìn Diệp Khiêm, sững sờ một chút, nói: "Cảm ơn anh!"
Diệp Khiêm sửng sốt, nhìn Mân Côi đầy ngạc nhiên, nói: "Cảm ơn tôi? Cảm ơn tôi chuyện gì?"
"Không có gì." Mân Côi nói: "Hy vọng anh có thể bình an vô sự cứu được sếp ra."
Diệp Khiêm cười nhạt, nói: "Tôi còn tưởng cô cảm ơn tôi vì vừa rồi đã tha mạng cho cô, hóa ra là vì Hà Đồ. Xem ra, quan hệ của cô với ông ấy dường như rất tốt, cô thích ông ấy à?"
Toàn thân Mân Côi chấn động, nói: "Anh đừng nói bậy, sếp là ân nhân cứu mạng của tôi, tôi đối với ông ấy chỉ có lòng biết ơn, không có tình cảm." Những lời tự lừa dối bản thân, nói ra đầy miễn cưỡng, Diệp Khiêm vẫn có thể nghe ra rõ ràng, chỉ là không nói gì thêm nữa. Có một số việc, không cần phải chỉ ra quá rõ ràng, đối phương trong lòng tự hiểu là được.
Chỉ là, Diệp Khiêm có chút ngạc nhiên, năm đó Diệp Hà Đồ hình như có nói chuyện yêu đương với một cô bạn gái mà? Xem ra, vì nguyên nhân nào đó mà chia tay rồi nhỉ? Diệp Khiêm không tin là Diệp Hà Đồ phú quý rồi, vinh hoa rồi, nên vứt bỏ người khác, bởi vì Diệp Hà Đồ không làm ra chuyện như vậy.
Mân Côi nhảy ra ngoài cửa sổ, không đi từ cửa chính. Thân phận hiện tại của cô vẫn còn là bí mật, tự nhiên là không thể lộ ra, nếu không không những ảnh hưởng đến sự sắp đặt của Diệp Hà Đồ, còn có khả năng gây nguy hiểm đến tính mạng của chính mình. Làm gián điệp và nhân viên tình báo là một công việc khổ cực nhất, thời gian lâu rồi, đôi khi sẽ làm lẫn lộn thân phận của chính mình, ngay cả bản thân cũng trở nên không ra người không ra quỷ.
"Con bé này, đúng là bướng bỉnh." Tiểu Đao mỉm cười nói.
"Cậu có vẻ hiểu cô ấy rất rõ nhỉ." Diệp Khiêm cười ha ha nói.
"Không nói là hiểu rõ, nhưng trước đây sếp thường hay đưa tôi đi cùng để gặp cô ấy. Cô ấy là cô gái có gan dạ và bướng bỉnh nhất mà tôi từng gặp. Hình như, suốt thời gian lâu như vậy tôi chưa bao giờ thấy cô ấy khóc." Tiểu Đao nói: "Người khác có lẽ không hiểu được cuộc sống bên cạnh Hoắc Lợi Song là như thế nào, nhưng tôi hiểu. Mân Côi đi theo Hoắc Lợi Song, có thể lấy được lòng tin của hắn, chắc chắn là đã phải chịu rất nhiều khổ cực."
Dừng lại một chút, Tiểu Đao lại nói tiếp: "Nói ra không sợ anh cười chê, thực ra trước đây tôi từng là thuộc hạ của Hoắc Lợi Song. Có một lần, Hoắc Lợi Song phái tôi đi ám sát sếp, tôi không chút do dự đồng ý ngay. Nhưng kết quả lại bị sếp bắt sống, sếp không giết tôi, còn nói cho tôi cơ hội, trong vòng ba ngày nếu có thể giết được ông ấy thì ông ấy tự nhận mình xui xẻo. Cứ như vậy, ba lần bắt ba lần thả! Sau đó sếp đi thương lượng với Hoắc Lợi Song, chất vấn hắn, kết quả Hoắc Lợi Song không hề do dự mà giao tôi ra, trước mặt sếp chặt đứt một ngón út của tôi để tạ tội. Tôi vì hắn làm nhiều chuyện như vậy, không có công lao cũng có khổ lao chứ, thế nhưng, chỉ vì hắn sợ sự trả thù của sếp, kết quả không màng sống chết của tôi, tôi hoàn toàn nguội lạnh. Sếp thấy tình cảnh này, cũng không truy cứu chuyện Hoắc Lợi Song phái người ám sát ông ấy nữa, chuyện cứ thế mà bỏ qua."