Siêu Cấp Binh Vương

Lượt đọc: 2872 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 2631
Lọt Vào Bẫy (1)

❊ ❊ ❊

Không khí trong phòng sách có vẻ hơi gượng gạo, Lý Sơn cũng không lên tiếng, chỉ rút một điếu xì gà ra châm lửa, chậm rãi rít một hơi, nheo mắt lại, dường như đang suy nghĩ điều gì đó.

Một lát sau, Lý Dung Dục đi vào, trong tay bưng ba chén trà, sau khi đặt lên bàn liền ngồi xuống bên cạnh Quách Hiểu Sơn. Lý Sơn từ từ đặt điếu xì gà xuống, sau đó ngẩng đầu nhìn Quách Hiểu Sơn một cái rồi nói: "Uống trà đi, đây là trà ngon ta đặc biệt nhờ người mang từ Hoa Hạ về, nếm thử xem mùi vị thế nào."

Quách Hiểu Sơn gật đầu, bưng chén trà lên nhấp một ngụm nhỏ, nói: "Vị rất ngon, không ngờ lão gia tử cũng thích uống trà."

"Ta nghĩ, không cần nói chắc cậu cũng biết lần này ta hẹn cậu tới đây là có việc gì rồi." Lý Sơn nói, "Đáng lẽ ra ta phải tới bái phỏng cậu, nhưng mà, người già rồi, chân tay đi lại không tiện, nên đành làm phiền cậu tới đây, hy vọng Quách chủ tịch đừng chê trách."

"Lão gia tử nói quá lời rồi, tôi là vãn bối, đây là việc tôi nên làm." Quách Hiểu Sơn nói, "Lão gia tử cứ gọi tôi là Hiểu Sơn đi, gọi tôi là Quách chủ tịch tôi thật sự không dám nhận đâu."

Lý Sơn khẽ gật đầu nói: "Đã cậu nói vậy thì ta cũng không khách sáo nữa. Hiểu Sơn à, ta nghĩ cậu cũng biết ta tìm cậu có việc gì rồi đấy. Haizz, chính là vì đứa cháu không ra gì của ta. Không ngờ lần này nó lại gây ra một tai họa lớn như vậy. Nhưng dù sao đi nữa, nó vẫn luôn là cháu của ta, ta không thể trơ mắt nhìn nó gặp chuyện mà không quản được. Dung Dục đã nói với ta về đề nghị của cậu, lần này ta tới là muốn nghe cậu nói lại với ta một lần nữa, nói chi tiết hơn một chút."

Quách Hiểu Sơn ngẩn người một chút, rồi nói: "Ý tôi là thế này, nếu giao Quyền Hựu hiền điệt cho quân đội xử lý, tuy rằng dựa vào địa vị của lão gia tử và Quách huynh ở quân bộ, có lẽ cuối cùng Quyền Hựu hiền điệt vẫn có thể bình an vô sự. Nhưng nếu những kẻ đối địch với Lý gia đứng ra can thiệp thì sự việc sẽ trở nên rất phiền phức. Cho dù không ảnh hưởng tới kết quả cuối cùng thì chắc chắn cũng sẽ ảnh hưởng rất lớn tới thanh danh của Lý gia. Ví dụ như Toàn An Toàn, hắn ta chắc chắn sẽ không bỏ qua cơ hội tốt như vậy để đối phó với Lý gia đâu."

Hàng chân mày của Lý Sơn hơi nhíu lại, ông nói: "Ý cậu là Toàn An Toàn sẽ mượn cơ hội này để đối phó với ta sao? Hiểu Sơn, cậu có biết Toàn An Toàn là chiến hữu cũ của ta không? Chúng ta cùng công tác với nhau lâu như vậy, sao hắn có thể hại ta được chứ."

"Lão gia tử đối đãi với bạn bè chân thành, điểm này ai cũng biết rõ. Tuy nhiên, lão gia tử lấy thành tâm đối đãi với người khác, nhưng không biết người khác có dùng thành tâm đối đãi lại với lão gia tử hay không." Quách Hiểu Sơn nói, "Theo những tài liệu mà Ủy ban An ninh Quốc gia nắm giữ, Toàn An Toàn trong mỗi kỳ diễn tập quân sự đều bại dưới tay lão gia tử, khiến cho quốc gia đặc biệt coi trọng bộ đội của lão gia tử mà bỏ qua Toàn An Toàn, cho nên, Toàn An Toàn luôn canh cánh trong lòng, muốn tìm cơ hội lật đổ lão gia tử. Lần này có cơ hội tốt như vậy, sao Toàn An Toàn có thể bỏ lỡ? Cho dù hắn không thể mượn cơ hội này gây ra ảnh hưởng quá lớn tới lão gia tử, nhưng ít nhất cũng có thể khiến hình tượng của lão gia tử bị tổn hại trong mắt những nhân vật cấp cao kia. Hơn nữa, mấy ngày nữa là diễn tập quân sự rồi, dù chỉ gây ra một chút ảnh hưởng cho lão gia tử, khiến lão gia tử không thể an tâm hoạch định mưu lược trong lúc diễn tập quân sự, thì cơ hội chiến thắng của hắn cũng sẽ cao hơn. Tất nhiên, đây chỉ là suy nghĩ của cá nhân tôi, cũng không biết có đúng hay không, nếu có chỗ nào nói sai, mong lão gia tử đừng trách."

Hàng chân mày của Lý Sơn lại hơi nhíu lại, ông hít sâu một hơi rồi nói: "Cậu phân tích rất có lý. Lúc cậu còn ở trong quân đội, ta đã biết cậu là một nhân tài. Ban đầu ta muốn đề bạt cậu, nhưng ta cảm thấy tính cách của cậu không quá phù hợp để phát triển trong quân đội, hơn nữa lại quá phô trương, cho nên muốn cố ý chèn ép một chút, mài giũa tính cách của cậu. Không ngờ cậu lại chọn xuất ngũ. Haizz, nghĩ lại ta thật sự có chút hối hận. Nếu lúc đó ta không làm như vậy thì bây giờ cậu nhất định đã đạt được thành tựu rất cao trong quân đội rồi. Nhưng nghĩ lại, thấy cậu có thành tựu như hiện tại, ta cũng vui mừng. Hiểu Sơn à, nếu năm xưa có điểm nào đắc tội với cậu, hy vọng cậu đừng để bụng."

"Lão gia tử đừng nói vậy." Quách Hiểu Sơn nói, "Thực ra năm đó tôi đúng là từng oán trách lão gia tử, điểm này tôi không phủ nhận. Tôi cảm thấy lão gia tử làm việc có chút quá bất công. Nhưng sau này trưởng thành rồi, suy nghĩ kỹ lại, lão gia tử làm vậy cũng không sai, đều là vì muốn tôi có thể nhanh chóng trưởng thành. Đến hôm nay, tôi đã không còn oán trách lão gia tử nữa. Hơn nữa, nghĩ lại với tính cách của tôi, có lẽ ở lại quân đội cũng chưa chắc đã có thành tựu gì. Nay có thể có được thành tựu như vậy, chẳng phải cũng là một chuyện rất tốt sao."

"Cậu có thể nghĩ được như vậy thì ta cũng yên tâm rồi." Lý Sơn cười nhẹ một tiếng, nói, "Cậu nói tiếp đi."

Quách Hiểu Sơn khẽ gật đầu, nói tiếp: "Cho nên, tôi nghĩ nếu lão gia tử yên tâm thì hãy giao Quyền Hựu hiền điệt cho tôi. Sự việc này do Ủy ban An ninh Quốc gia đứng ra xử lý, những kẻ đối địch với Lý gia cũng không tiện nói gì thêm. Hơn nữa, Ủy ban An ninh Quốc gia chúng tôi có một bộ quy trình xử lý công việc riêng. Còn việc kéo dài thời gian bao lâu thì đó cũng là chuyện của chúng tôi. Tôi hoàn toàn có thể đợi cho tới khi phong ba của sự việc này lắng xuống, đợi sau khi diễn tập quân sự kết thúc rồi mới xử lý. Hơn nữa, đến lúc đó tôi có thể tìm một cái cớ, giúp Quyền Hựu hiền điệt ngụy trang một chút, chuyện này cũng có thể cứ thế mà cho qua. Thực ra, chuyện này vốn cũng chẳng phải chuyện gì to tát, lớn hay nhỏ là tùy vào người khác có giở trò hay không. Lão gia tử, người nghĩ sao?"

Lý Sơn gật đầu nói: "Không sai, chuyện này lớn hay nhỏ, mấu chốt là nằm ở chỗ xử lý vấn đề như thế nào. Cậu nói muốn ta giao Quyền Hựu cho cậu, ta muốn biết liệu ta có thể tin tưởng cậu được không? Cậu đừng trách ta lòng tiểu nhân, dù sao đây cũng là vấn đề liên quan tới sống chết của cháu ta, liên quan tới thanh danh của Lý gia, ta không thể không cẩn trọng đối đãi."

Quách Hiểu Sơn ngẩn người một chút, nói: "Tôi hiểu nỗi lo của lão gia tử. Tuy nhiên, tôi cũng không có cách nào chứng minh thành ý của mình. Nếu lão gia tử không tin tôi thì tôi cũng chịu. Nhưng tôi vẫn sẽ cố gắng hết sức giúp đỡ lão gia tử. Chỉ cần lão gia tử lên tiếng, dù có bắt tôi Quách Hiểu Sơn phải lên đao sơn xuống biển lửa, tôi cũng không từ chối."

"Thật sự được như vậy thì tốt quá rồi." Lý Sơn nói, "Bao nhiêu năm nay, hai nhà chúng ta luôn sống cùng trong một đại viện quân khu, tuy quan hệ không thể nói là thân thiết, nhưng ta vẫn luôn coi cậu như người một nhà. Cậu cũng nên hiểu rõ, nếu ta liều mạng, không cần phải bận tâm nhiều như vậy thì chuyện này ta cũng có thể dàn xếp ổn thỏa. Cùng lắm chỉ ảnh hưởng đến tiền đồ của ta mà thôi. Nhưng giờ ta đã lớn tuổi thế này rồi, còn mấy năm tiền đồ chính trị nữa chứ? Cho nên ta hoàn toàn có thể không cần bận tâm. Hiểu Sơn, cậu cũng đừng bảo ta lòng tiểu nhân, cậu nên hiểu rõ, tuy bây giờ cậu là Chủ tịch Ủy ban An ninh Quốc gia, nhưng nếu ta muốn đối phó với cậu thì vẫn là chuyện dễ như trở bàn tay. Dựa vào mối quan hệ mà ta đã xây dựng ở Bảng Tử Quốc bao nhiêu năm nay, nếu muốn lật đổ cậu thì cũng không phải là chuyện khó khăn gì."

Quách Hiểu Sơn cười gượng gạo nói: "Lão gia tử là nhân vật cấp nguyên lão rồi, môn sinh đệ tử khắp thiên hạ, nếu muốn đối phó với một người thì tự nhiên là chuyện dễ như trở bàn tay. Ý của lão gia tử tôi hiểu, xin lão gia tử cứ yên tâm, nếu tôi làm chuyện hại Lý gia, lão gia tử muốn xử lý tôi thế nào cũng được. Tôi có được địa vị như ngày hôm nay cũng không dễ dàng gì, cho nên tôi cũng sẽ không dễ dàng vứt bỏ những thứ đã nắm trong tay. Vì vậy, sao tôi có thể phản bội lão gia tử được chứ."

Dừng một chút, Quách Hiểu Sơn nói tiếp: "Tuy nhiên, điều tôi lo lắng nhất hiện giờ vẫn là phía Toàn An Toàn, chỉ sợ hắn không chịu dễ dàng bỏ qua, nhất định sẽ chộp lấy cơ hội này để làm lớn chuyện. Vì vậy, tôi hy vọng nếu lão gia tử muốn đưa ra quyết định thì hãy nhanh chóng, nếu không, một khi quân đội nhúng tay vào thì tôi cũng khó mà can thiệp được nữa."

Lý Sơn khẽ gật đầu, không khỏi nhíu mày, cầm điếu xì gà trên bàn lên châm lại, hít một hơi thật sâu. Ông sao có thể không hiểu đạo lý mà Quách Hiểu Sơn vừa nói chứ? Nhưng giờ ông vẫn chưa thể khẳng định liệu có thể tin tưởng Quách Hiểu Sơn hay không. Đây là một canh bạc, nhỡ đâu đặt cược sai, ông sẽ phải tốn thêm nhiều công sức để giải quyết chuyện này. Tất nhiên, nếu đặt cược đúng thì vạn sự tốt lành.

Lý Dung Dục ở bên cạnh nhìn cha mình, cũng không dám nói gì nhiều. Thực ra cậu ta cũng không rõ liệu có thể tin tưởng Quách Hiểu Sơn hay không, chỉ là trong mắt cậu ta, Quách Hiểu Sơn chắc không dám giở trò gì với mình, trừ khi Quách Hiểu Sơn muốn đánh cược tất cả với mình một ván.

Quách Hiểu Sơn cũng ngậm miệng không nói lời nào. Chuyện này hắn có thể nói gì chứ? Nếu nói quá nhiều ngược lại sẽ khơi dậy sự nghi ngờ của Lý Sơn. Hiện tại điều có thể làm là chờ đợi quyết định của Lý Sơn, xem rốt cuộc Lý Sơn sẽ lựa chọn thế nào, liệu có thực sự sẵn lòng bước vào cái bẫy của hắn hay không.

Mãi cho đến khi điếu xì gà gần cháy hết, Lý Sơn mới chậm rãi mở mắt, hít sâu một hơi rồi nói: "Hiểu Sơn, ta sẽ tin cậu lần này. Quyền Hựu cứ giao cho cậu mang đi, hy vọng cậu đừng làm ta thất vọng. Nó là hậu nhân duy nhất của Lý gia chúng ta, nếu nó xảy ra chuyện gì, dù có liều cái mạng già này ta cũng tuyệt đối không tha cho kẻ đã hại nó. Tất nhiên, ta tin cậu sẽ không làm chuyện như vậy, ta tin cậu nhất định sẽ cho ta một câu trả lời hài lòng."

"Lão gia tử xin cứ yên tâm, tôi nhất định sẽ không để người thất vọng." Quách Hiểu Sơn nói, "Tôi đảm bảo Quyền Hựu hiền điệt có thể bình an vô sự rời khỏi Ủy ban An ninh Quốc gia. Lão gia tử yên tâm, có tôi ở đây, nó sẽ không phải chịu khổ ở Ủy ban An ninh Quốc gia đâu."

Nguồn: Việt Nam Thư Quán
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 16 tháng 9 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.