Siêu Cấp Binh Vương

Lượt đọc: 4496 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Nhiệm Vụ Gian Nan

❊ ❊ ❊

Chuyến phà phải mất hơn bốn ngày, Diệp Hạo Nhiên cảm thấy lần này mình nhất định có thể tận hưởng thời gian ngủ thật tốt. Diệp Hạo Nhiên vừa mới định đặt vé thì điện thoại di động của hắn đã vang lên. Diệp Hạo Nhiên nhíu mày, nhìn điện thoại, trong lòng lẩm bẩm, không phải lại muốn làm phiền mình đấy chứ, cái cuộc sống khổ cực này.

Diệp Hạo Nhiên cầm điện thoại lên, áp vào tai, cất tiếng: "Alo, Khổng Xuân Minh, tôi nói cho cậu biết, bây giờ tôi chỉ muốn ngủ một giấc thật ngon, nếu là chuyện làm ăn thì cậu tự giải quyết đi."

"Giải quyết thế nào được chứ!" Khổng Xuân Minh ở đầu dây bên kia lẩm bẩm đầy bất lực, "Tôi nói này Diệp lão đại, ngài thì đang ở ngoài kia tiêu dao tự tại, ngay cả Lâm tổng cũng không ở đây, tôi biết tìm ai để giúp đỡ đây?"

"Tôi không quan tâm, cậu thích tìm ai thì tìm, đừng để công ty phá sản là được rồi." Diệp Hạo Nhiên nói xong liền định cúp máy.

Khổng Xuân Minh ở đầu dây bên kia lại cười lên, nói: "Được, được, vậy chuyện công ty, tôi sẽ tìm nhân tài chuyên nghiệp về quản lý. Ừm, tôi định đào mộ CEO hiện tại của Apple sang, thấy sao?"

"Thôi đi, không bằng gọi cái... cái... cái gã gì đó, chính là cái gã thuộc tập đoàn Volkswagen kia, cái lão già vừa từ chức cách đây không lâu ấy, cái lão vì vụ bê bối khí thải gian lận mà tự động từ chức đó, để lão thử xem sao. Tôi thấy người này khá là có tư duy, chắc là sẽ giúp ích cho việc mở rộng nguồn thu, tiết kiệm chi tiêu của công ty đấy." Diệp Hạo Nhiên nói đùa.

Khổng Xuân Minh cũng cười, sau đó giọng anh ta thay đổi, trở nên nghiêm túc hơn: "Diệp tổng, thực ra là thế này, không phải trước đây ngài từng nói với tôi là muốn triển khai nghiên cứu hàng không vũ trụ bí mật sao?"

Diệp Hạo Nhiên vừa nghe là chuyện này liền cầm điện thoại đi sang một bên: "Đúng vậy, cái này là bắt buộc. Tôi luôn cảm thấy một ngày nào đó, có lẽ Trái Đất sẽ không còn giữ chân nổi Hoa Long Tập Đoàn chúng ta nữa, cho nên, cậu hiểu mà."

Khổng Xuân Minh cười một tiếng, sau đó nói: "Ừm, cái đảo hải tặc trước đó tôi đã khảo sát rồi, có vài điểm không thích hợp để làm căn cứ nghiên cứu phát triển loại này. Chủ yếu là rất nhiều trang bị, nếu đặt ở một hòn đảo trên vùng biển công cộng để nghiên cứu thì sẽ khiến các quốc gia xung quanh cảm thấy đó là mối đe dọa. Không chỉ chính phủ Mỹ thù địch với chúng ta, mà thực ra ngay cả Nhật Bản, hay Hoa Hạ chúng ta, đều sẽ nhìn chằm chằm vào chúng ta, coi chúng ta là mối nguy hiểm. Ngộ nhỡ bị các nước này phát hiện thì khó ăn khó nói lắm. Đặc biệt là, ngộ nhỡ để Kim Tam Béo của Triều Tiên biết được, hắn chắc chắn sẽ gào thét là nhắm vào quốc gia của hắn, đoán chừng họ sẽ chĩa những tên lửa không đáng tin cậy mà họ mới chế tạo về phía chúng ta mất."

Diệp Hạo Nhiên nghe xong phân tích của Khổng Xuân Minh, trong lòng suy nghĩ, đúng là chuyện này thật. Tuy đảo hải tặc khá nhỏ, nhưng nói thật, hòn đảo đó dù sao cũng nằm ở vùng biển công cộng. Bình thường thì đương nhiên không ai hỏi tới vì nơi đó thuộc khu vực khai thác chung của vài quốc gia, nhưng nếu muốn nghiên cứu kỹ thuật hàng không vũ trụ gì đó thì hơi bất ổn. Bởi vì kỹ thuật này sẽ liên quan đến một số linh kiện, công nghệ, cả nhiên liệu nữa, có phần giống với nghiên cứu tên lửa. Như vậy, ngộ nhỡ bị vệ tinh của nước nào đó chụp được thì chắc chắn sẽ sinh nghi, thậm chí là trực tiếp nã đạn phá hủy luôn.

Diệp Hạo Nhiên lên tiếng với Khổng Xuân Minh ở đầu dây bên kia: "Cậu nói rất có lý, đặc biệt là Kim Tam Béo, mối đe dọa quá lớn. Vậy thì đổi chỗ khác đi."

Khổng Xuân Minh cũng cười ha ha: "Tôi gọi điện cho ngài hôm nay chính là muốn nói về chuyện này. Tôi mới khảo sát gần đây, thật sự phát hiện ra một hòn đảo vô cùng phù hợp, nó nằm trong quần đảo Hawaii, vị trí rất kín đáo. Hơn nữa nơi đó thuộc sở hữu của Mỹ, sẽ không gây ra hiểu lầm cho các quốc gia khác, chúng ta chỉ cần giải thích rõ ràng với chính phủ là được."

Diệp Hạo Nhiên nghe xong có chút nghi hoặc: "Hình như không ổn lắm nhỉ? Những hòn đảo đó dù sao cũng là tài sản quốc gia, chúng ta không thể an toàn tiến hành nghiên cứu được."

"Không, không, Diệp tổng, ngài nghe tôi nói này." Khổng Xuân Minh hưng phấn nói, "Có một hòn đảo không thuộc sở hữu của chính phủ mà là của tư nhân. Mấu chốt là, hòn đảo đó hiện đang làm cái dự án bảo tồn động vật quý hiếm gì đó, tóm lại là một dự án công ích tương tự. Cho nên chúng ta chỉ cần mua lại hòn đảo đó từ tay tư nhân là được. Cho dù không mua đứt được thì thuê một trăm năm cũng ổn, hợp tác sử dụng cũng xong. Quan trọng là hòn đảo đó là của tư nhân, sẽ không chịu sự giám sát của chính phủ. Hê hê, có phải đúng ý Diệp tổng ngài không?"

Diệp Hạo Nhiên cầm điện thoại, bất lực nói: "Tôi nói này Khổng Xuân Minh, rốt cuộc cậu muốn biểu đạt cái quái gì hả? Đã thấy hòn đảo tốt thế rồi thì đi mua đi, hoặc là thuê đi, mau làm đi."

Khổng Xuân Minh cười hì hì: "Cái này... cái này... không phải vì bản lĩnh của tôi không đủ, không thể đàm phán thành công nên mới gọi điện cho ngài sao? Lão đại, ngài bay thẳng tới Hawaii đi, tôi đón ngài ở sân bay, chúng ta gặp mặt nói chuyện chi tiết, quyết định vậy đi."

"Đi cái đầu cậu! Cậu có ý gì, cậu không giải quyết được thì tôi tới là xong à?" Diệp Hạo Nhiên có chút cạn lời.

Khổng Xuân Minh cười: "Lão đại ngài tới thì nhất định sẽ giải quyết được. Bởi vì, tổng giám đốc của công ty này là một người phụ nữ, mà đối phó với phụ nữ, chẳng phải ngài luôn là người nắm chắc nhất sao? Hê hê, được rồi, cứ quyết định vậy đi, nhé?"

"Được thôi, đồ ranh con nhà cậu, tuy lời nịnh hót này làm tôi khá vui, nhưng cứ cảm thấy như bị lợi dụng ấy nhỉ." Diệp Hạo Nhiên lẩm bẩm, hắn cất điện thoại, nhìn nhìn màn hình rồi quyết định trả vé tàu, mua thẳng vé máy bay đi Hawaii.

Diệp Hạo Nhiên dùng điện thoại đặt vé máy bay đi Hawaii. Xem ra kế hoạch ngủ năm ngày đã tan tành mây khói, chỉ có thể lên máy bay, bay tới Hawaii thôi. Dù sao thì việc nghiên cứu kế hoạch hàng không vũ trụ là điều mà Diệp Hạo Nhiên luôn muốn làm. Không phải nói là chắc chắn sẽ đạt được thành quả gì, nhưng đây ít nhất cũng là một hướng đi lớn.

Tám tiếng sau, máy bay hạ cánh xuống sân bay Hawaii.

Diệp Hạo Nhiên xuống máy bay, đi về phía ngoài sân bay, liền thấy Khổng Xuân Minh đang mặc một bộ vest bảnh bao, đứng đó đợi mình.

"Hê, Diệp tổng." Khổng Xuân Minh nhìn thấy Diệp Hạo Nhiên liền chạy tới.

Diệp Hạo Nhiên nhìn Khổng Xuân Minh mặc bộ vest trang trọng như vậy thì cười lên: "Nói này lão Khổng, chú mày cũng quá điệu đà rồi đấy, ra ngoài mà mặc trang trọng thế làm gì?"

"Bây giờ tôi là người bận rộn nhất Hoa Long Tập Đoàn rồi, việc gì cũng phải đi đàm phán thương thảo. Tôi mà không mặc tử tế một chút thì người ta không thèm đoái hoài đến chúng ta đâu." Khổng Xuân Minh nói rồi dẫn Diệp Hạo Nhiên lên một chiếc Bentley ở bên ngoài.

Diệp Hạo Nhiên gật đầu. Đến tầm cỡ như hắn, đối với xe sang hay vest xịn đã không còn bất kỳ nhu cầu nào nữa, bây giờ chỉ theo đuổi sự thoải mái mà thôi.

Diệp Hạo Nhiên nói: "Được rồi, nói cho tôi nghe tình hình đi, rốt cuộc là chuyện gì? Chú mày gọi tôi tới vội vàng như lửa đốt thế này, nếu chỉ để tôi đi tán gái thì tôi tháo chú mày ra đấy nhé."

Khổng Xuân Minh cười lên, sau đó nói: "Là thế này, lão đại, nói chuyện nghiêm túc nhé, hiện tại tôi thực sự không giải quyết nổi người phụ nữ này, chỉ có thể giao cho ngài thôi. Đây là tài liệu của cô ta, ngài xem thử xem từ đâu mà bắt đầu nhé. Đảo Kela chính là tài sản đứng tên công ty của cô ta."

Diệp Hạo Nhiên gật đầu, móc từ bên cạnh ghế ra một tập hồ sơ, mở ra xem. Bên trong đặt một vài tài liệu, Diệp Hạo Nhiên cầm lên xem. Hòn đảo nhỏ này tên là đảo Kela, là một hòn đảo trong quần đảo Hawaii. Vị trí hòn đảo này hơi nghiêng về phía bắc một chút, khí hậu dễ chịu, mấu chốt là vị trí khá kín đáo, cách hòn đảo gần nhất cũng vài chục hải lý, bình thường không có tuyến hàng hải cố định nên người lên đảo rất ít.

Chủ sở hữu của đảo Kela là Công ty Công nghệ Sinh học Vệ Đăng. Tổng giám đốc điều hành đương nhiệm kiêm thành viên hội đồng quản trị của Công ty Công nghệ Sinh học Vệ Đăng tên là Melissa. Thực ra, công ty công nghệ sinh học Vệ Đăng này là một doanh nghiệp gia đình. Chủ tịch hội đồng quản trị của công ty tên là Vệ Đăng, ông ta đồng thời cũng là người sáng lập công ty. Vệ Đăng là một Chuẩn đô đốc hải quân, từng có lịch sử rất vẻ vang tại Mỹ, dù sao thì việc có thể mua được một hòn đảo nhỏ thì đương nhiên là có đóng góp rồi.

Vệ Đăng sáng lập công ty công nghệ sinh học này và phát triển nó lớn mạnh. Công ty Công nghệ Vệ Đăng chủ yếu kinh doanh một số nghiên cứu phát triển kỹ thuật sinh học, và ứng dụng những kỹ thuật sinh học này vào dược phẩm, cây trồng, cải tạo môi trường, v.v., có hợp tác với các trường đại học tại Mỹ, là một công ty rất có tiền đồ.

Vệ Đăng hiện đã ẩn lui, mà Melissa, với tư cách là cháu gái được Vệ Đăng coi trọng và yêu thương nhất, đã tiếp quản công ty này, trở thành người nắm quyền thực tế của công ty hiện nay. Cho nên muốn có được đảo Kela thì nhất định phải giao thiệp với Melissa này, giành lấy hòn đảo nhỏ đó từ trong tay cô ta.

Diệp Hạo Nhiên đọc xong những tài liệu cơ bản này, suy nghĩ một lát rồi cười lên: "Chẳng phải chỉ là một người phụ nữ thôi sao? Các người cũng không giải quyết nổi à? Thật sự làm tôi thất vọng quá. Phụ nữ ấy mà, nếu mỹ phẩm hay quà cáp không có tác dụng thì cứ dùng mấy chiêu như bắt cóc, anh hùng cứu mỹ nhân mà thử xem."

"Lão đại, nếu đơn giản thế thì tốt quá rồi. Melissa này không đơn giản đâu, ý chí kiên định, mấu chốt là cô ta còn là kiểu người giống như Thánh Mẫu Maria vậy. Việc cô ta đã quyết thì dù chết cũng không thay đổi, cô ta không quan tâm đến mạng sống của mình, chỉ quan tâm đến tín ngưỡng. Cho nên... ôi chao, dù sao thì tình hình hiện tại là như vậy, chuyện còn lại thì trông cậy vào lão đại ngài đó. Ngài xử lý cô ta, lấy được đảo Kela nhỏ, tôi tiếp tục hợp tác với các phòng thí nghiệm của các trường đại học khác, tìm kiếm nhân tài và kỹ thuật phù hợp từ đó. Tôi nghĩ chỉ cần có tiền thì mọi thứ đều sẽ phát triển rất nhanh, trừ Melissa và hòn đảo nhỏ này ra thì có chút khó giải quyết thôi." Khổng Xuân Minh vừa lái xe vừa cười nói.

Diệp Hạo Nhiên thở dài một tiếng, nói: "Được rồi, tôi biết rồi, chuyện nhỏ thế này mà cũng tìm đến tôi. Đưa tài liệu đây, hôm nay tôi sẽ tìm thời gian đi gặp Melissa này. Một người phụ nữ thôi mà, chẳng phải sẽ nằm trong lòng bàn tay sao." Diệp Hạo Nhiên cười đầy tự tin.

Nguồn: Việt Nam Thư Quán
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 17 tháng 9 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.